Linh SátLinh Sát - chương 17

Phần 2 - 15Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG 15: VÂN QUY CHI LOẠN.


“Ta, Mộ Dung Liên, dùng linh hồn của mình thề, từ hôm nay trở thành người hầu của ngài…” Bệnh công tử nghe vậy vẻ mặt nghiêm túc, giơ tay lên chỉ lên phía bầu trời đêm bắt đầu thề.

“Đợi một chút.” Sở Lạc Lạc mở miệng đánh gãy lời thề của hắn.

Mộ Dung Liên sao? Sở Lạc Lạc nhớ lại nụ cười ngày ấy, tên này thật ra rất hợp với hắn. Bất quá, vừa rồi nàng chỉ là muốn đùa một chút, không ngờ bệnh công tử lại làm thật, hơn nữa còn rất trịnh trọng thề, vì thế Sở Lạc Lạc đành phải lên tiếng đánh gãy.

Bởi vì ở Thánh Vân đại lục nếu như lấy linh hồn ra thề, như vậy lời thề sẽ bị phép tắc thiên địa ước thúc, nếu như vi phạm lời thề, nhất định sẽ hồn phi phách tán.

Sở Lạc Lạc xoay người lại, đôi mắt sáng như sao nhìn bệnh công tử, mở miệng nói: “Không cần ngươi thề trịnh trọng như vậy, trong cơ thể ngươi còn có chú yêu chưa được trừ đi, nhưng nó đã bị ta làm bị thương. Hai năm sau, ngươi lại đến nơi này, ta sẽ giải trừ cho ngươi. Sau đó ngươi chỉ cần thay ta làm ba chuyện là được.”

Như vậy, giữa bọn họ sẽ không có quá nhiều liên hệ.

Bóng đêm che khuất một phần gương mặt của Sở Lạc Lạc, hơn nữa khoảng cách khá xa, Mộ Dung Liên chỉ nhìn thấy một đôi mắt sáng như sao nhìn vào chính mình.

Từ nhỏ, hắn đã phải chịu Thiêu Hồn Chú tra tấn, vốn tưởng rằng chính mình phải cả đời làm một ma ốm, làm phế vật trong mắt mọi người.

Thế nhưng hôm nay, chú thời thời khắc khắc uy hiếp sinh mệnh hắn đã được chữa khỏi, vui sướng thật lớn tràn ngập nội tâm của hắn. Hắn biết rõ vị thần bảo hộ này ra tay cứu giúp đối với chính hắn có ý nghĩa như thế nào.

Vì thế, Mộ Dung Liên đưa tay đặt vào vị trí trái tim, tao nhã cúi gập người, nói: “Ân nhân tôn quý, Mộ Dung Liên nhất định sẽ đúng hạn tới đây, vĩnh viễn không bội ước.”

Trong bóng đêm, con ngươi kia lóe sáng, tiếng cười khẽ dễ nghe truyền đến, lời nói thản nhiên truyền vào trong tai Mộ Dung Liên: “Chú kia đã giải, vậy tảng đá mang điềm xấu kia ta cầm đi. Như vậy, hai năm sau gặp lại.”

Mộ Dung Liên ngẩng đầu, phát hiện trước mặt đã không còn một bóng người, trên miệng của hắn tràn đầy ý cười như hoa sen. Sau đó, hắn hướng về nơi Sở Lạc Lạc từng đứng, quỳ gối xuống, đối với trăng sáng trên bầu trời, lặp lại lời thề vừa rồi của mình.

Ngày tiếp theo, sáng sớm tinh mơ, Mộ Dung Liên tuyên bố nhiệm vụ hộ tống của dong binh đoàn chấm dứt. Bởi vì dong binh đoàn thương vong nặng nề, hắn bồi thường cho Nghiêm Thạc rất nhiều, hơn gấp đôi so với thù lao đã định.

Đội trưởng Nghiêm Thạc là người rất giữ chữ tín, cho dù cố chủ đã trả tiền thù lao vẫn như cũ kiên trì hộ tống cố chủ tới thành trấn phụ cận.

Sở Lạc Lạc và Sở Hiên vẫn chưa theo mọi người thu thập đồ đạc, bởi vì phương hướng của thành trấn kia cùng Vân Đô Thành mà bọn họ muốn tới ngược nhau, cho nên bọn họ cáo từ đội trưởng Nghiêm Thạc.

Đội trưởng Nghiêm Thạc cũng không nhất định giữ bọn họ lại, theo như ước định trả cho Sở Hiên và Sở Lạc Lạc tiền thù lao là năm mươi phỉ ngân.

Ở Thánh Vân đại lục, vân đồng là một loại tiền thông dụng, cũng là loại tiền có giá trị ít nhất. Một trăm vân đồng tương đương với một phỉ ngân, một trăm phỉ ngân lại tương đương với một thải kim.

Gia đình dân chúng bình thường chỉ cần mười phỉ ngân là có thể vượt qua một năm không lo ăn uống, cho nên năm mươi phỉ ngân này cũng coi như là tiền thuê thuộc dạng xa xỉ.

“Lạc Lạc…”

Lúc này, trên xe ngựa truyền đến một tiếng gọi, một cánh tay trắng nõn thon dài xốc mành lên, lộ ra gương mặt tuấn tú tái nhợt của Mộ Dung Liên.

Bởi vì chú đã giải trừ, trên mặt Mộ Dung Liên ẩn ẩn hiện lên chút vui mừng không thể áp chế. Tuy rằng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, nhưng vẻ mặt đã khôi phục một chút sức sống.

Sở Lạc Lạc lòng đầy nghi hoặc đi tới xe ngựa, đôi mắt đen của Mộ Dung Liên lẳng lặng nhìn nàng nhưng không nói gì thêm. Ánh mắt như vậy làm Sở Lạc Lạc giật mình, ách… Hay là hắn nhìn ra cái gì không đúng?

Sau một lúc lâu, trong mắt Mộ Dung Liên toát ra thương tiếc, hắn nhét một túi tiền đã chuẩn bị tốt vào tay Sở Lạc Lạc, thản nhiên cười nói: “Trân trọng.”

----

“Hu…”

Mã phu kéo dây cương, sau khi xe ngựa dừng lại, một thiếu niên áo quần mộc mạc, tóc vàng, mắt xanh nhẹ nhàng nhảy xuống xe. Sau đó hắn lại đưa tay về phía xe ngựa, mọi người xung quanh tò mò nhìn, không biết trong xe ngựa sẽ là một mỹ nhân như thế nào, nhưng làm cho người ta thất vọng là khi nhìn thấy cái đầu nhỏ kia, mọi người chỉ nhìn thấy một thiếu niên gầy yếu sắc mặt vàng như nến.

Sau khi cùng dong binh đoàn tách ra, huynh muội hai người đi về hướng tây ước chừng mười ngày, trên đường ngồi qua mấy xe ngựa, đi qua ba thôn trang, năm trấn nhỏ, cuối cùng cũng đi tới một thành thị lớn nằm ở biên giới phía tây Thiên Kỳ Quốc – Vân Quy Thành.

Vân Quy Thành sở dĩ gọi là Vân Quy, là bởi vì nơi này có một cảnh quan độc đáo. Vân Quy Thành suốt ngày sương mù lượn lờ, chỉ có hai canh giờ trước và sau khi mặt trời mọc sương mù mới có thể biến mất, thời gian còn lại toàn bộ thị trấn giống như là ở bên trong một đám mây, như mộng như ảo, cái tên Vân Quy là ra đời như vậy. Tới lúc mặt trời sắp lặn, Vân Quy Thành quanh quẩn những luồng sáng bảy màu, lúc này cũng là một trong những thời khắc đẹp nhất ở đây.

Trước khi mặt trời lặn, huynh muội hai người tìm một khách điếm thoải mái ngủ trọ lại.

Ban đêm, Sở Lạc Lạc đang ngủ say, bỗng dưới lầu truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập.

“Quan gia, quan gia… Ở lại nơi này của ta đều là người tốt!” Ông chủ của khách điếm lo lắng hô.

“Tránh qua một bên đi! Nếu như ngươi không câm miệng ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị cơm tù!” Một người hô lớn, giọng điệu rất không kiên nhẫn.

Ngay sau đó, Sở Lạc Lạc nghe được tiếng cửa một gian phòng bị đá văng ra, một đôi con ngươi lóe sáng trong bóng đêm.

Sẽ đến phiên gian này của nàng, thực ngoài ý muốn, nàng cũng không nghe thấy tiếng đập cửa như trong dự kiến mà lại nghe được tiếng của ca ca Sở Hiên. Thanh niên kia lúc này đứng ở cửa phòng của nàng, đối mặt với hai quan sai chuẩn bị đá cửa mà vào, khí thế hiên ngang nói: “Hai vị quan gia, ở bên trong là ấu đệ* nhà ta, hắn từ nhỏ có bệnh trong người, chịu không nổi kinh hách!”

“Làm sao lại đến một kẻ không hiểu chuyện rồi! Dám làm chậm trễ công việc của bản quan, còn không tới lượt ngươi, đứng qua một bên đi!”

Quan sai nói chuyện khẩu khí vẫn kiêu ngạo như cũ, nhưng là trong lòng hắn lại sinh ra một tia sợ hãi đối với Sở Hiên, thiếu niên tóc vàng này cũng không biết là từ đâu đến đây, tuy là tuổi còn trẻ nhưng khí thế toát ra lại khiến cho người ta có cảm giác bị áp bách.

Sở Lạc Lạc trong lòng chảy qua một dòng nước ấm, “Chi nha” một tiếng, cửa mở, dưới ánh lửa mờ nhạt, một thiếu niên ốm yếu sắc mặt vàng như nến ló đầu ra.

“Ca ca, ta đã tỉnh rồi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Sở Hiên lắc đầu, sau đó ánh mắt chuyển hướng hai gã quan sai, cầm vật trong tay nhét vào trong tay một người, Sở Lạc Lạc thấy, đó là hai phỉ ngân.

Quan sai kia vuốt ve thứ trong tay một chút, nhếch miệng cười nói: “Quấy rầy hai vị nghỉ ngơi, đêm nay trong thành có mấy cái án mạng kì lạ, thi thể kia…”

Toàn thân hắn run lên một chút, tựa hồ như là nhớ đến thứ gì đáng sợ, một quan sai khác tiếp lời nói: “Chúng ta là phụng lệnh thành chủ tới bắt nghi phạm.”

Lúc này, một giọng nam uy nghiêm truyền đến: “Sao lại thế này? Kiểm tra xong hết chưa?”

Đó là một nam nhân lưng hùm vai gấu, ánh mắt sắc bén, ước chừng ba mươi tuổi, thoạt nhìn chính là dẫn đầu đám quan sai, ánh mắt của hắn xẹt qua hai thiếu niên, cũng không dừng lại lâu.

Nhìn thấy người này, hai gã quan sai khúm núm nói: “Thạch đại nhân, hai phòng này chúng tôi đều đã tra qua, không có phát hiện kẻ nào khả nghi.”

Người nọ quát to: “Vậy còn đứng trong này làm gì!”

Lúc này, cách khách điếm không xa truyền đến vài tiếng thét chói tai thê lương, ở trong ban đêm tĩnh mịch phá lệ quỷ dị.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Linh Sát - chương 17 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Linh Sát
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Linh Sát - chương 17. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210594177246 sec