Lão Bà Theo Ta Về Nhà ĐiLão Bà Theo Ta Về Nhà Đi - chương 66

Chương 66: Âm mưu của Giang LyTải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Ta gọi điện cho mẹ và Hạp Tử, bảo họ nếu có tiền không dùng đến thì mua cổ phiểu của xQ. Hạp Tử nói sao phải như thế, có phải xQ gặp phải khó khắn gì cần hỗ trợ hay không, Ta trả lời nàng: “Ngươi đừng quan tâm, chỉ cần ngươi mua, tuyệt đối sẽ có lời.”

Câu này không phải ta nói, mà là Giang Ly nói. Mới đầu ta cũng cho rằng, mua cổ phiếu của xQ chẳng khác nào đang trợ giúp xQ. cụ thể vì cái gì ta cũng không thể nói rõ ràng, dù sao trên TV không phải đều diễn như vậy sao. Về sau Giang Ly nói cho ta biết, mua cổ phiếu của xQ là đúng, mà còn mua bao nhiêu kiếm lại bấy nhiêu. Ta hỏi hắn tại sao, hắn trả lời nói cái gì mà trong lúc giá cổ phiếu của xQ đang hạ, mua lại tuyệt đối sẽ không thiệt chút nào, mặt khác không lâu sau đó Ngải Thụy sẽ điên cuồng mà thu mua lại cổ phiếu của xQ, đến lúc đó giá cổ phiếu sẽ bị nâng lên rất cao, cho nên bây giờ nên tích trữ, đến khi đó bán ra hết, nhất định sẽ có lời,

Ta vừa liên hệ bạn bè tốt của mình, vừa cảm thán, Giang Ly ngươi đúng là bình chân như vại nha, xQ của hắn sắp là của người khác đến nơi rồi mà hắn vẫn còn có tâm tư giúp ngươi khác kiếm tiền….



Hôm nay, Giang Ly đột nhiên không đầu không cuối hỏi ta một vấn đề, hắn nói: “Bình thường lúc cùng ta họp mấy cuộc hội nghị cấp cao kia, ai hay cùng ngươi nói chuyến nhất ?”

Ta nghĩ ngợi một lúc, đáp: ” Thường thì là cái người có ria mép á.”

Giang Ly lại hỏi: “Hắn hay hỏi ngươi những vấn đề gì ?”

Ta trả lời: “Phần lớn là những chuyện ta không hiểu.”

Giang Ly cười xoa xoa đầu ta, lập tức như đinh đóng cột nói: “Hắn là nội gián.”

Ta nhất thời không kịp phản ứng lại: “A ?”

Giang Ly liền giải thích: “Mấy ngày gần đây có một vài tin tức nói nội bộ xQ đã không còn gì có giá trị lộ ra ngoài, chắc hắn không đợi được, muốn thăm dò từ phía ngươi.”

Ta ngây ngốc hỏi lại: “Thế sao hắn không trực tiếp thăm dò từ ngươi?” Vừa nói ra khỏi miệng ta liền cảm thấy mình ngu ơi là ngu, da mặt Giang Ly dày như vậy, cho dù không có một phân tiền hắn cũng dám giả làm người giàu có, tên ria mép kia chắc chắn là sợ bị hắn lừa.

Quả nhiên, Giang Ly trả lời: “Hắn còn không phải muốn hái hồng lúc còn mềm.”

Tuy hình dung ta là “quả hồng mềm” làm cho ta có chút bi phẫn, bất quá ta cũng đành chịu thiệt vậy, người nào đó muốn ta làm một quả hồng mềm a … Bất quá nghĩ đến chuyện cả ngày ta đều bị một tên nội gian thăm dò, trán ta không khỏi toát mồ hôi lạnh. Ta nói: “Giang Ly, ngươi không sợ ta tiết lộ ra cái gì buôn bán cơ mật với hắn sao ?”

Giang Ly ung dung đáp: “Ngươi tuy có ngốc, nhưng cũng không đến mức như vậy.”

Ta nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, tên ria mép kia nói bóng nói gió hỏi ta mấy vấn đề khó hiểu, mặc kệ là hỏi trực tiếp hay là vòng vo dẫn dụ cho ta nói, ta đều đáp là không biết, Giang Ly không nói với hắn thì thôi, ta có quyền gì mà nói cho hắn, bây giờ ngẫm lại, tên kia thật đúng là đáng nghi. Nhưng mà bây giờ thấy Giang Ly tin tưởng ta như vậy, ta thực sự cực kỳ cảm động, vì thế nhìn hắn cười nịnh nọt: “Giang Ly ngươi thật là tốt !”

Giang Ly cong khóe miệng lên: “Thật không ?”

“Ân ân !” Ta gật đầu mãnh liệt.

Giang Ly: “Vậy hôn ta một cái.”

Ta: “….”

Kính nhờ ! Công ty của ngươi sắp bị người ta thu mua đến nơi, phiền ngươi làm ơn biểu hiện ra chút cảm giác khẩn trương một chút có được không ….



Ngày hôm nay vừa tan ca, ta và Giang Ly không có về nhà luôn, mà là cùng cha ta đi ăn cơm. Gần đây cha ta vừa đến Australia định cư, mấy hôm nay về nước, nói nhớ chúng ta, muốn cùng chúng ta ăn một bữa cơm. Vốn ta thấy gần đây Giang Ly bận bịu chuyện của công ty đã mệt chết đi được, đã định để qua thời gian này rồi nói sau, không ngờ Giang Ly giống như chẳng có việc gì vui vẻ đáp ứng luôn.

Ta than thầm, đúng là hoàng đế chưa vội thái giám đã gấp, ta chính là cái tên thái giám kia !

Bọn ta cùng cha ta nói chuyện hàn huyên một lúc, ba ta liền bắt đầu ân cần thăm hỏi tình hình công ty Giang Ly. Thì ra mọi người đều đã nghe nói chuyện giữa Ngải Thụy cùng với xQ.

Giang Ly vừa gắp đồ ăn cho cha ta, vừa đáp: “Cha yên tâm, có thể trụ vững.”

Cha ta lo lắng hỏi: “Có gì cần hỗ trợ không ? Cần tiền bạc sao ?”

Giang Ly lắc đầu: “Không cần, con đã mượn ngân hàng chút tiền, cũng đủ dùng.”

Ta chen mồm vào: “Giang Ly, thì ra tiền của ngươi là mượn của ngân hàng sao ?”

“Xuỵt- – ” Giang Ly thần bí nhìn ta cười nói, “Chuyện này trong công ty trừ ta ra không có ai biết hết.”

Ta hiểu…trong công ty của Giang Ly có nội gian, mà tên ria mép kia có lẽ chỉ là một trong số đó, những bí mật có vẻ quan trọng hắn đương nhiên sẽ không cho người khác biết. Bất quá ta tò mò nhất chính là, ngân hàng chắc cũng nghe được tin tức về việc xQ bị thu mua chứ, bọn họ làm sao còn đồng ý cho Giang Ly vay tiền ?

Ta đem nghi vấn của mình nói ra , Giang Ly chỉ cười cười, đáp là nói chuyện gì có lợi cho bọn họ thì đương nhiên họ sẽ vui lòng. Ta thật không nghĩ ra người của ngân hàng đến cùng là được lợi gì từ chuyện này, cũng chẳng muốn suy nghĩ làm gì. Nhưng mà ta vẫn cảm thấy mượn tiền của người ta vẫn không đáng tin. Giang Ly lại gian xảo nói: “Cái này ngươi chưa hiểu rồi. Nếu xQ thật sự không trụ được mà rơi vào trong tay Ngải Thụy, người bên phía Ngải Thụy đương nhiên sẽ phải phụ trách thay xQ trả nợ, loại chuyện vay tiền không cần trả này chẳng phải là chuyện tốt sao, không phải lúc nào cũng gặp được đâu.”

Ta hiểu rồi, cách này của Giang Ly chính là một mũi tên trúng hai con chim, hơn nữa còn cực kỳ lưu manh. Cùng lúc mượn tiền của ngân hàng để đẩy lui Ngải Thụy, mà kế hoạch này một khi thật bại, lúc đó Giang Ly đem tiền tiêu hết, trong tài khoản xQ sẽ xuất hiện thêm một khoản nợ, Ngải Thụy tiếp quản xQ, đương nhiên phải phụ trách vấn đề tài chính của xQ, đến lúc đó, xQ chẳng khác nào mang theo một đứa con riêng mà tái giá với Ngải Thụy hết. Cách làm này của Giang Ly chính là điển hình cho câu “Đánh được thì đánh, không đánh được thì kéo theo ngươi làm cái đệm lưng”….

Ta lau mồ hôi, Giang Ly, ngươi quá âm hiểm ! ( LM: *gật đầu lia lịa* âm hiểm, quá âm hiểm )

Lúc này, cha ta đột nhiên nói: “Giang Ly, thật ra con không phải vay tiền của ngân hàng đâu, chỗ cha có chút tiền, con lấy mà dùng.”

Ta nói: “Cha, cha có bao nhiêu tiền để dành ? Thật ra cha có thể mua cổ phiếu của xQ là được, chắc chắn lời.”

Cha ta nghĩ nghĩ một chút, đáp: “Chắc khoảng tầm vài chục vạn? Gần đây cha tiêu xài hơi mạnh tay, không rõ lắm.”

Ta thiếu chút nữa phun ra, cha chỉ là giai cấp công nhân, làm thuê cho người ta cả nừa đời, kiếm đâu ra mấy chục vạn chứ ?

Cha ta cực kỳ nghiêm túc giải thích với ta: “Con gái à, cha nói thật mà. Cha con lúc trước ở nước ngoài được thừa kế một khoản di sản, không hề thiếu tiền.”

Ta bị lời nói của ông làm cho kinh sợ, không dám tin nuốt nuốt nước miếng, hỏi: “Thật…thật sự ?”

Cha ta gật đầu mãnh liệt, một chút giả dối cũng không có,

Ta than thầm, thế giới này thật thần kỳ, ngay cả cha ta cũng thành tỉ phú được. Ta nói: “Cha, cha mua cổ phiếu của xQ đi, cha nhiều tiền như vậy, không mua rất phí.”

Giang Ly lại lắc đầu nói: “Cha, cha không cần mua của xQ, cha nên mua của Ngải Thụy ấy.”

Ta trừng Giang Ly: “Ngươi điên rồi !”

Giang Ly vẫn bình chân như vại lắc đầu: “Ta không điên…Cha, cha không ngại tiền của mình nhiều thêm một chút chứ ?”

Cha ta lắc đầu hệt như cái trổng bỏi: “Đương nhiên không ngại, ai mà không thích kiếm được tiền chứ .”

Giang Ly: “Tốt lắm, qua một thời gian nữa cổ phiếu của Ngải Thụy có thể sẽ hạ giá, đến mức khoảng dưới mười nguyên, cha liền mua vào đi, có thể mua bao nhiêu thì mua bấy nhiê, nếu có thể so với vài cổ đông lớn thì càng tốt.”

Ta thật sự không hiểu Giang Ly muốn làm chuyện liều lĩnh gì, mù mịt nhìn hắn. Giang Ly vỗ vỗ vai ta, nói: “Yên tâm đi, ta tự biết chừng mực.”

Ta nghĩ cũng đúng, dù sao Giang Ly là loại người luôn tự mình tính kế tất cả chỉ chờ người khác nhảy vào mà thôi, ta còn lo lắng cho hắn cái gì a.

Cơm chiều ăn mãi đến tối muộn mới xong, lúc chia tay, cha ta ôm lấy ta. Ta đột nhiên phát hiện ông không còn cao lớn như trướ nữa, cánh tay cũng không còn cứng cáp khỏe mạnh như trước nữa. Thở dài một hơi, là ta đã trưởng thành, hay là ông đã già đi a ?

Ta đột nhiên có chút chua xót trong lòng.



Ngải Thụy rất nhanh chóng triển khai thế công, toàn bộ đúng như dự đoán của Giang Ly , bọn họ nâng giá mua vào cổ phiếu của xQ, có vài thành viên của ban giám đốc đều bị Ngải Thụy nắm bắt, ta thực sự vì Giang Ly mà đổ mồ hôi.

Mà vị đương gia đứng sau Ngải Thụy kia, cũng chính là cha của Tuyết Hồng, cũng chưa thèm lộ diện. Giang Ly nói, có thể là ông ta cảm thấy xQ không có năng lực để phản kháng. Hắn lại nói, nếu đúng là như vậy, thì quá tốt.

Nói thật ta vẫn không thể hiểu được kế hoạch của Giang Ly, về sau là do trợ lý của hắn giải thích cho ta một hồi, nhưng mà tên kia nói hơi bị khoa trương, theo lời của hắn, cứ như là Giang Ly là diễn viên hát hí khúc không bằng, đem toàn bộ ba mươi sáu kế trong binh pháp Tôn Tử ra diễn hết một lượt. Sau này ta đem lời hắn nói thuật lại cho Giang Ly, Giang Ly cũng bảo là hắn nói linh tinh.

Tuy lời nói của trợ lý độ tin cậy không được cao cho lắm, nhưng mà mấy cái “Kế phản gián” mới “Ám độ trần thương” gì gì đó hắn nói ta nghe vẫn hiểu được một chút. Cái đó để sau này hãy nói, tạm thời không đề cập đến.

Trước tiên là nói về tình hình hiện tại. Cổ phiếu của xQ mấy ngày nay liên tục tăng cao, ta nhìn đường biểu thị giá cổ phiếu màu đỏ đang lay động kia mà lo sợ bất an. Tuy Giang Ly luôn nói không cần lo lắng, nhưng mà Ngải Thụy cũng quá mạnh tay rồi….

Quả nhiên, không lâu sau đó, chuyện ta lo lắng đã xảy ra.

Ngày hôm đó, Ngải Thụy cực kỳ phách lối tuyên bố, Ngải Thụy đã nắm giữ 25 % cổ phần của xQ. Giang Ly nhìn thấy vậy, mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên nói: “Bọn họ cũng chỉ có thể nắm được từng ấy.”

Ta hỏi Giang Ly: “Vậy ngươi có bao nhiêu ?”

Giang Ly đáp: “Hai mươi. “

Ta lúc này đã bị hắn làm cho quay mòng mòng: “Bao…bao nhiêu ?”

Giang Ly rõ ràng đáp lại: “20 %”

Ta hóa đá tại chỗ, 20 % nghĩa là sao ? Ngươi ta có 25 % ngươi mới có 20 %, như thế chẳng phải nghĩa là xQ đã thuộc về Ngải Thụy rồi ?

Ta nuốt nuốt nước miếng, ngay cả giọng cũng thay đổi: “Thế…thế…”

Giang Ly giúp ta nói cho hết: “xQ bây giờ trở thành công ty con do Ngải Thụy khống chế cổ phần.”

Ta nhất thời không còn lời nào để nói, trong lòng giống như bị thứ gì đó lấp đầy, đôi mắt đỏ lên, cố nén cho nước mắt khỏi rơi xuống.

Giang Ly xoa xoa đầu ta, ha ha cười nói: “Ngươi gấp cái gì, ta chỉ là tạm thời đem xQ gửi tại Ngải Thụy.”

Ta chớp chớp mắt nhìn hắn, còn có thể xoay chuyển ?

Giang Ly cong khóe miệng lên cười một cách gian xảo nói: “Nói cách khác, ai giúp ta trả nợ ?”

Ta: “…”

Giang Ly, ngươi xấu quá đi !

Nhưng mà ta vẫn cảm thấy lo lắng, dù sao Ngải Thụy đã nắm giữ 25 %, Giang Ly muốn xoay chuyển, thật sự dễ dàng như vậy sao ?

Giang Ly nhận ra sự nghi hoặc của ta, hắn nói: “Yên tâm đi, xQ còn có 10% cổ phần công ty vẫn chưa rõ tung tích.”

Ta: “Không rõ…tung tích ?” Giang Ly, ngươi đừng có khiến mọi chuyện trở nên thần bí như vậy có được không ?

Giang Ly gật đầu đáp: “Trong mắt Ngải Thụy cùng với những người khác đúng là không rõ tăm tích. Lúc trước một nguyên lão cùng xây dựng sự nghiệp với ta trên tay hắn có 10% cổ phần của công ty, sau này hắn thấy không còn hứng thú, liền ủy thác cho ta đem số cổ phiếu đó chuyển nhượng, bây giờ tiểu tử kia chắc vẫn còn đang đi du lịch vòng quanh thế giới, mới vừa đến châu Phi, mấy hôm trước còn gọi điện cho ta kêu là bị sư tử cắn.”

Ta lau mồ hồi: “Người này…đúng là rất thú vị….Nhưng mà Giang Ly, ngươi chuyển cổ phiếu của hắn cho ai vậy ?”

Giang Ly nhìn chằm chằm vào ta: “Chuyển cho ngươi .”

Ta: “….”

Ta nuốt nuốt nước miếng: “Chuyển khi nào vậy ?”

Giang Ly làm bộ làm tịch hồi tưởng lại một phen, đáp: “Hình như là lúc mới kết hôn không bao lâu thì phải ?”

Ta tiếp tục hỏi: “Thế…lúc đó ngươi đã tin ta như vậy ?”

Giang Ly thành thật trả lời: “Nếu mà ly hôn, kiểu gì mà ta chẳng phải cho ngươi một chút phí chia tay.”

Khốn, Giang Ly ngươi làm người đúng là phúc hậu nha ! Ta bị hai chữ “Ly hôn” làm cho có chút điên tiết, trợn mắt nhìn hắn.

Giang Ly cười hà hà mà ôm ta vào trong lòng, hôn hôn ta, nói: “Quan Tiểu Yến, ta rất thích ngươi như thế này.”

Ta xoay mặt đi, không thèm để ý tới hắn.

Giang Ly lại đột nhiên nói: “Chẳng biết lúc trước là ai la hét ầm ĩ muốn ly hôn ấy nhở.”

Ta vừa nghe đến chuyện này, lập tức cảm thấy xấu hổ, nịnh nọt ôm lấy cổ Giang Ly, ở trên mặt hắn hung hăng hôn một cái.

Giang Ly được ta dỗ dành long tâm đại duyệt*, nâng mặt ta lên bắt lấy môi ta, bắt đầu hôn nồng nhiệt. Vừa hôn vừa hạnh kiểm xấu đem bàn tay tiến vào trong áo ta, dừng bên hông ta lưu luyến một lúc, liền có xu hướng trượt lên trên.

Ta đang bị hôn choáng váng nhưng vẫn còn sót lại một tia lý trí, biết đây là nơi nào. Thế nên không khách khí chút nào đẩy tay hắn ra.

Hắn lại đến, ta lại đẩy….

Ta nghiêng đầu, vừa thở hổn hến, vừa nói: “Giang Ly, đây là phòng làm việc của ngươi.”

Giang Ly bắt lấy môi ta, vừa hôn lên khóe môi của ta vừa mơ hồ đáp: “Thế thì đã làm sao ?”

Cái gì gọi là “Thế thì đã làm sao ?” Ta vô lực lặp lại lần nữa: “Đây là phòng làm việc của ngươi !!”

Văn phòng là nơi để làm việc, không phải là dùng để XXOO….

Giang Ly chậm rãi trưng ra một nụ cười cực kì mê người, đáp: “Thế thì vừa đúng dịp thử một chút.”

Ta: “….”

Giang Ly, ngươi quá YD >__



MỴ lúc sau, sau khi ta ở trong văn phòng của Giang Ly bị hắn gặm qua gặm lại mấy lần, hắn đại khái cũng biết bản thân có phần hơi quá trớn, nên mới đem ta kéo vào trong lòng, vỗ nhẹ phía trên lưng an ủi ta: “Không sao, đây là tình yêu văn phòng, cực kỳ bình thường mà.” Ta đỏ mặt dụi đầu vào trong ngực hắn, trong lòng yên lặng rơi lệ, đây mà là tình yêu văn phòng á, đây rõ ràng là văn phòng gian – tình….
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi - chương 66 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi - chương 66. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203793048859 sec