Là điều anh muốnLà điều anh muốn - chương 39

Chương 39Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện lãng mạn phương tây
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
ĐOẠN KẾT

Gillian ngắm nhìn pháo đài Artane dần hiện lên từ phía xa, cảm giác được chính nỗi choáng ngợp từng xâm chiếm mình trong lần đầu tiên trông thấy Blackmour. Artane thật, chà, bao la. Một dinh cơ khổng lồ, gần đường biên giới, biểu lộ rõ ràng rằng nó đã được xây nên với ý thức về điều đó ghim chặt trong tâm.

“Em thấy nó chưa?”

Gillian ngậm miệng, xoay sang chồng. “Rồi”, cô đáp. Hắn bật cười. “Gill đáng yêu, giá mà ta thấy được khuôn mặt em lúc này. Em trông có kinh ngạc như giọng nói của em không?”

“Ngài chưa bao giờ nói nó lại lớn đến vậy.”

“Em có hỏi đâu.”

“Ngài đấy, chồng của em, vẫn có thứ thói quen phiền toái là bỏ qua những chi tiết quan trọng nhất. Chẳng hạn như tòa thành này khổng lồ thế nào, và con trai ngài đáng yêu ra sao. Ngài đã tuyên bố thằng bé sẽ xấu xí tới khi có được một chiến công.”

“Ta không muốn em thất vọng”, Christopher khiêm tốn. “Em nên bế con bây giờ chưa?”

“Để sau, Gill. Con sẽ cần một bàn tay rắn rỏi đến khi chúng ta tới cổng.”

Chàng Robin trẻ tuổi xứ Blackmour bấy giờ trông không chút bồn chồn. Cậu ngồi trong lòng cha, cơn tò mò ở tuổi lên hai đã bị nhạt đi sau giấc nồng ngắn vừa xong. Mái tóc đen dựng đứng trên đầu, cậu mơ màng nhìn ra thế giới bên ngoài qua đôi mắt xanh thẫm của cha. Tim Gillian thắt lại trước hình ảnh chồng mình ôm đứa con trai thật vững vàng bằng bàn tay to lớn của hắn. Đúng, Christopher tự hào về thằng bé, hắn nên như thế lắm chứ.

“Em yêu ngài”, cô lặng lẽ nói.

Christopher nghiêng đầu về phía vợ. “Phải chăng đó là phần thưởng cho việc cuối cùng ta cũng mang em tới Artane, hay còn điều gì khác làm em vui lòng?”

Cô cười nhẹ. “Ý đầu ấy, chắc chắn rồi, vì em đã đe dọa đòi ngài đưa tới đây suốt hai năm rồi còn gì. Và, hôm trước, em càng mừng hơn khi biết rằng ngài sẽ giữ con. Con và em đều rất may mắn có được ngài.”

Christopher ghìm cương ngựa, đưa tay tìm cô, hôn lên môi cô.

“Không, người may mắn là ta”, hắn dịu dàng nói. “Em đã cho ta hết niềm vui này đến niềm vui khác, Gill. Trong tim ta gần như chẳng còn đủ chỗ để nhận...”

“Thánh thần ơi, lại nữa!”, Colin kêu lên, thúc ngựa đi vào giữa hai người. Gã ném cho Gillian cái nhìn bất mãn. “Lần thứ năm trong ngày rồi đấy, Gillian, cô khiến tất cả mọi người phải ngừng lại để âu yếm vớ vẩn. Hay là lỗi thuộc về ngươi đây hả?” Gã quay sang Christopher. “Chris, đồ nhãi ranh si tình, ta đang khao khát có chút rượu và được nếm thức ăn từ Phu nhân Anne, còn ngươi thì cứ chăm chăm bắt ta phải chờ đợi. Giờ, ta buộc phải đi giữa hai người, hoặc là cả hai phải dẹp trò ngọt ngào ướt át tới phát ốm kia đi cho tới khi vào thành an toàn, được chứ?”

“Ngài có thể để chúng tôi yên được chứ”, Gillian thẳng thừng đề nghị.

“Yên?”, Colin hốt hoảng đến há hốc. “Lần gần nhất ta để hai người yên chính là trên Lâu đài Lãnh chúa, và thế là suốt trọn hai ngày ta không thấy mặt mũi cả hai đâu cả. Có Thánh mới biết bao nhiêu đứa trẻ sẽ được ra đời từ những lần sơ sót của ta như vậy. Xê ra, đám kia! Ta cần rượu!”

Christopher xoay sang Gillian khi Colin đã chạy về phía trước. “Ta rất thích hai hôm đó, em yêu. Có lẽ khi quay về, chúng ta sẽ lại có vài tuần được riêng tư như vậy.”

“Được thôi, thưa ngài”, Gillian vui vẻ đáp.

Họ đi tới cổng ngoài của thành. Gillian nhìn chồng.

“Ngài sẽ cho em thấy những nơi ngài đến khi còn trẻ chứ?”

“Ta hứa. Ta nghĩ mọi thứ chẳng thay đổi nhiều.”

Gillian ghìm cương cùng lúc với Christopher. Hắn ngồi yên, lắng nghe mấy phút.

“Chris?”

Hắn cười theo phản xạ. “Chỉ là đang suy nghĩ thôi. Không có gì phải lo.”

“Robin sẽ rất vui được gặp ngài.”

“Ta cũng vậy.”

Cô chờ đợi, nhưng hắn không hề nhúc nhích. “Chúng ta nên vào chứ?”, cô hỏi.

Hắn đưa tay về phía cô, nắm tay cô thật chặt. “Ừ, vào thôi.” Hắn nói. “Em có chịu được việc ở cạnh ta suốt ngày suốt đêm trong một hai tháng tới không? Ta sẽ cần không chỉ đôi mắt em đâu, Gill.”

Câu trả lời duy nhất của cô là tiếng cười khẽ cùng một nụ hôn.

“Ồ, nhưng họ trông thật hạnh phúc”, Magda thở dài. “Phải không, Berengaria?”

Berengaria mỉm cười, “Đúng là vậy”.

“Và chúng ta đã mang họ đến với nhau!”, Magda nói, đôi mắt đã ngấn nước.

“Hừ”, tiếng Nemain vọng tới từ chỗ của mình, phía sau Berengaria và Magda, họ đang trong hành trình đi cùng Rồng. “Tất cả những gì ngươi thành công là dùng hết xương ngón cái của ta! Chính thảo dược của Berengaria mới được việc, dù ta cũng không chắc chắn về phương pháp của bà ấy.

Chúng chắc chắn không phải thảo dược tăng sắc đẹp và can đảm.”

“Ta vô cùng cam đoan thuốc của mình sẽ hữu ích”, Magda vẫn khăng khăng, “nếu ta có thời gian hoàn thiện nó...”.

“Với cái hương vị đó thì họ sẽ không đời nào uống nổi!” Berengaria chỉ mỉm cười, cưỡi trên nàng ngựa hiền lành nhất của Blackmour. Gã Rồng và phu nhân rất hào phóng biểu lộ tình cảm. Họ thậm chí cũng không phiền hà gì khi dùng những bà đỡ bị đồn là phù thủy. Mà Christopher cũng chẳng có gì để phàn nàn, vì chính hắn cũng khét tiếng khắp mọi vùng đảo.

Bà nhìn hắn xuống ngựa cùng đứa con trai rúc trong cánh tay, sau đó đưa tay đỡ vợ khỏi yên ngựa như thể cô là một đứa trẻ.

Berengaria mỉm cười qua làn nước mắt. Đấy, hai con người đã vượt qua chính mình để chạm đến nhau, chữa lành cho nhau. Nhờ vậy, họ đã vui sướng xiết bao!

“Có cần giúp không, thưa bà?”, một giọng ồm ồm cất lên. Berengaria được Colin Berkhamshire giúp xuống ngựa, bà nở nụ cười khen ngợi.

“Rất hào phóng, thưa ngài. Ngài sẽ rất thành công.”

Colin gầm gừ trong họng. “Ta chẳng cần tước vị. Thứ ta cần là thêm chút thảo dược sắc đẹp để mặt mũi trông đẹp đẽ hơn. Ta đoán bà không mang theo đâu, nhưng phải có chút nào phòng khi khẩn cấp chứ?”

“Ồ, tôi sẽ lập tức chế cho ngài một ít”, Magda tụt khỏi lưng ngựa, thuận tay tóm luôn lấy chiếc túi của mình. “Để tôi vào trong đã, thưa ngài, chỉ thoáng chốc tôi sẽ chuẩn bị xong những thứ ngon lành.”

“À, có khi quá đẹp lại không tốt”, Colin khựng lại. Gã vội vã cúi chào ba người bọn họ rồi xông vào đại sảnh.

Berengaria nhìn Christopher và Gillian đang được Robin cùng Phu nhân Anne chào đón, thấy họ đi vào sảnh. Bà định đi theo thì bị cản đường bởi một chàng trai cao lớn đứng trước mặt. Đây hẳn là chàng thủ lĩnh trẻ xứ Artane, Phillip. Thật là giống hệt cha mình.

“Thưa bà.”

“Chúc ngài một ngày tốt lành, thưa ngài”, bà đáp. “Ngài Christopher nói bà là thầy lang?”

Berengaria không hỏi tại sao cậu ta muốn biết. Chàng trai trẻ mang đầy vết bầm và trầy xước. Bà nhướng chân mày, vẻ thắc mắc.

“Hôn thê của ta”, gã ngượng ngùng. “Nếu là kẻ ngốc nghếch nào đó, hẳn sẽ cho rằng nàng không màng đến việc kết hôn.”

Berengaria bật cười. “Tất nhiên. Hẳn là do tính tình nóng nảy kiểu Scotland của cô ấy rồi.” Phillip chớp mắt. “Làm sao bà biết?”

“Scotland?”, Nemain lặp lại, tai vểnh lên. “Tôi cũng muốn đến Scotland. Có pháp sư nào ở vùng đó không, thưa ngài? Tôi cực kỳ cần xương ngón cái.”

“Pháp sư?”, chàng trai lặp lại. “Xương ngón cái?”, gã rùng mình. “Tôi không biết gì cả.”

“Chúng ta sẽ phải giải quyết việc đó, đúng không?” Nemain nhanh nhẹn nhảy khỏi ngựa. Bà ta tóm lấy một nơi không bị bầm tím trên người chàng trai, lôi về phía sảnh. “Tôi chuyên trị những cô dâu không muốn làm cô dâu đây. Tôi sẽ rất vui được giúp ngài.”

Magda vuốt mấy lọn tóc trắng khỏi khuôn mặt bằng bàn tay béo múp dịu dàng của mình, rồi lon ton theo sau Nemain. Magda đã nhanh chóng kê ra một loạt những nguyên liệu cần thiết. Phillip vẫn còn run lẩy bẩy.

Berengaria đếm ngón tay, rồi bà mỉm cười nhẹ nhõm. Bà có thể giúp chàng thủ lĩnh trẻ xứ Artane mà vẫn kịp quay sang giúp Christopher cho ra đời cô con gái sắp-thành-hình.

Chà, làm ăn cũng khó khăn thật!

“Em đã nói, hắn yêu cô ta mà! Anh không thấy cách hắn luôn nắm tay cô ta sao?”

“Em gái à, hắn mù mà”, một giọng trầm thì thào, vẻ rất lý trí. “Dám cá cô ta chỉ giúp hắn thôi.”

“Kendrick, anh nói dối! Em sẽ nói với cha, cha sẽ đem anh nhốt vào bẫy.”

Chàng trai trẻ phá ra cười. “Hù dọa vô ích, Mary. Anh không nói dối.”

“Hắn không cần giúp đỡ. Bởi vì, hôm trước, em thấy hắn ngăn cô ta lại trước khi cô ta giẫm phải vũng bùn! Đơn giản, hắn là người đàn ông hoàn hảo nhất đời, và anh quá sức ghen tị.”

“Đúng, anh rất ghen tị trước hạnh phúc của hắn”, Kendrick đồng ý. “Và nếu em si mê hắn đến vậy, thì dẹp mớ len đi. Em đang chảy nước dãi lên bộ đồ yêu thích của Phillip đấy. Thảo nào anh ta luôn muốn tự mình cầm kim.”

Có tiếng một cô gái bật khóc, rồi tiếng vội vàng xin lỗi từ anh trai cô, theo sau là tiếng bước chân nhẹ nhàng chạy khỏi buồng. Tiếng chân mang ủng theo sau, lại thêm nhiều câu xin lỗi.

Christopher buông hơi thở hắn gắng nén đã một lúc. “Không bao giờ”, hắn thề. “Ta sẽ không bao giờ để em thuyết phục mình nấp sau màn nữa, Gill. Thánh thần ơi, em bị ai nhập vào mà lại nghĩ cái hốc quái quỷ này là nơi tốt để hẹn hò buổi trưa vậy hả? Chúng ta có chiếc giường hoàn hảo trong căn phòng tốt nhất của Robin để dùng đấy thôi. Vậy mà ta lại phải ép mình trong cái hốc chật hẹp này, gắng sức không thở quá lớn...”

“Ngài không nên lo lắng chút nào về những việc đó”, Gillian nói. “Chẳng phải em đã nghe ngài nói rằng ngài đang nghĩ đến việc đưa bé Robin tới làm phụ tá cho Kendrick đấy sao?

Lạy Thánh nhân từ, Christopher, thằng bé sẽ không sống nổi!”

“Ngài Artane sẽ không đời nào để chuyện gì xảy ra cho con trai đỡ đầu của mình”, Christopher mong sao những lời này là đúng. Hắn thực sự đã nói gì với Kendrick à? Thánh thần ơi, đó là tất cả mọi thứ mà bé Robin cần! Con trai một pháp sư, phụ tá cho một kẻ ngạo mạn, hào hoa... “Christopher, không nới lỏng tay thì em gãy xương mất.”

Christopher buộc mình bình tĩnh lại. “Thứ lỗi cho ta, em yêu. Chúng ta nói điều gì khác ngoài việc mấy tên phụ tá và mớ tiếng tăm chết tiệt kia đi nhé. Đấy, em có mục đích gì khi lôi ta vào chốn này?”

“Ngài cần một đứa con gái, thưa ngài. Berengaria bảo em nên mang thai ngay tức khắc.”

“Thánh thần ơi”, Christopher phá ra cười, “bốn phụ nữ các nàng không để ta nghỉ ngơi chút nào sao, mệnh lệnh gì thế này?”.

“Có vẻ như gần đây ngài rất ngoan. Nào, đến đây, chồng của em, để em phục vụ ngài.”

Christopher để vợ cầm cương một lúc trước khi thoát khỏi những nụ hôn ngọt ngào của cô, ôm lấy cô thật chặt.

“Gill?”

“Vâng, thưa ngài.”

“Ta nắm tay em không phải chỉ để được em giúp đâu.”

“Em biết, Christopher.”

“Ta thích nắm tay em.”

“Em biết, Christopher.”

“Nhưng ta rất vui rằng bàn tay dắt ta đi thuộc về em.”

“Không, Chris, là ngài dắt em đi.”

Hắn mỉm cười nơi làn tóc của cô. “Tất nhiên rồi. Ta đã cứu em khỏi vũng bùn sáng hôm qua còn gì. Ta suýt dắt em thẳng vào đó mất, nếu em không siết chặt tay ta.”

“Chỉ là chút biểu hiện âu yếm thôi, thưa ngài.”

“Hứa với ta sẽ tiếp tục biểu hiện âu yếm như vậy trong tương lai nhé, phu nhân, ta sẽ rất thỏa mãn.”

“Mãi mãi, thưa ngài.”

Christopher nhắm mắt, âm thầm cảm tạ mọi đặc ân dành cho hắn. Hắn có một đứa con trai ngoan ngoãn, khỏe mạnh, biết làm đủ trò hề và bập bẹ ngây ngô khiến hắn và Gillian hạnh phúc. Hắn có những người bạn thực sự nhìn thấu đôi mắt mù lòa của hắn, trông thấy người chiến binh vẫn luôn tồn tại trong con người hắn.

Và hắn cũng có đôi mắt không chỉ để trông thấy thế giới xung quanh, mà cả những điều lẽ ra hắn đã không thấy được. Vì đó là đôi mắt đã giúp hắn tìm thấy vợ mình.

Cô là đặc ân to lớn hơn hết thảy.

Hắn ôm chặt lấy cô, không thể ngăn dòng nước mắt tuôn ra, thấm ướt những lọn tóc rối xinh đẹp của cô. Những món quà dành cho hắn thật ngọt ngào! Đó là tất cả mọi điều hắn mong muốn, chắc chắn còn vượt xa những gì hắn xứng đáng được nhận. Hắn chẳng thể đòi hỏi gì khác hơn.

HẾT
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Là điều anh muốn - chương 39 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Là điều anh muốn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Là điều anh muốn - chương 39. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.275182962418 sec