Không muốn cưới trạch nữKhông muốn cưới trạch nữ - chương 29

Chương 29Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9 (2)

Editor: Pegajess

Quản Mục Đông rất cảm động: "Cám ơn mọi người, mỗi năm đều giúp em tổ chức sinh nhật. . . . . ." Bởi vì cha mẹ anh đã mất sớm, mọi người đặc biệt chiếu cố anh, luôn luôn tổ chức sinh nhật cho anh, xem anh là em trai của bọn họ, anh làm sao bỏ được những người đại ca này? Bọn họ đã từng giúp đỡ anh, tất cả mọi người đều là anh em tốt, là người một nhà. . . . . .

Nhưng có người vẫn chưa nắm rõ được tình hình: "Kỳ quái, trước kia đều chúc mừng ngay ngày sinh nhật của A Đông, năm nay sao lại sớm hơn?"

Anh Quang mỉm cười nói: "Bởi vì cậu ta có bạn gái, sinh nhật phải để lại cho bạn gái."

Mọi người "À" một tiếng, chợt hiểu ra: "A Đông, bạn gái cậu làm cái gì?"

Quản Mục Đông vừa cắt bánh kem, vừa nhớ tới người kia, tâm tình càng tốt: "Cô ấy là tác giả, tính cách dịu dàng, là phong cách mỹ nữ."

"Cậu mà lại quen được bạn gái tác giả? Không phải cậu làm gì người ta đó chứ, người ta bất đắc dĩ đành phải đi theo cậu?"

"Đừng nói lung tung, em rất đứng đắn được không?" Lời vừa nói xong, nháy mắt lặng ngắt như tờ, anh nghi ngờ ngẩng đầu, phát hiện tất cả ánh mắt đều nhìn chằm chằm sau lưng anh, anh kinh ngạc quay đầu lại, bất ngờ nhìn thấy Trạm Tâm Luân dắt xe đạp đứng ở ngoài cửa.

Anh vội vã đi ra cửa chính: "Tâm Luân, sao em lại tới đây?" Anh chột dạ. Không ổn, anh nói với cô đến gặp chủ nhà, nhưng trong phòng đều là người. . . . . .

"Em tìm không thấy USB, muốn nói hẳn là đã rớt trong nhà anh hoặc trên xe anh rồi, gọi điện thoại cho anh, anh lại không nghe, cho nên đến tìm anh lấy lại." Trạm Tâm Luân nhìn bên trong phòng khám đầy người: "Thì ra chủ nhà của anh nhiều đến như vậy--"

Tình huống rất rõ ràng, anh lại lừa cô. Không muốn làm anh khó xử, cô không nổi giận ngay tại chỗ, nhưng thất vọng lập tức tràn đầy trái tim cô. Nếu không phải trùng hợp cô đích thân tới đây, lại bị anh lừa dối chẳng hay biết gì. Anh năm lần bảy lượt gạt cô, rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện giấu cô? Cô còn có thể tin anh mấy lần? Những người này phần lớn thần thái đều hung ác, có người mặc áo ba lỗ, lộ ra hình xăm khắp người, xem ra đều không phải là người lương thiện, anh sao lại ở cùng với những người này? Quản Mục Đông kéo cô, cô tránh đi, nghiêm mặt, khẽ hỏi:

"Tại sao gạt em?"

"Anh không phải cố ý gạt em. . . . . ." Thật ra, gạt cô đúng là cố ý, bởi vì sợ cô biết.

Nhưng tấm lòng của mọi người đối với anh chân thành như thế, làm anh hổ thẹn, anh sao có thể vì nghĩ tới cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của bản thân, liền muốn vạch rõ ranh giới với bọn họ? Anh quá ích kỷ, không có sự chiếu cố trước kia của bọn họ, thì không có anh ngày hôm nay.

Anh không muốn giấu giếm nữa, anh hi vọng cô có thể hiểu quá khứ của anh, tiếp nhận tất cả của anh.

"Tâm Luân, em hãy nghe anh nói. . . . . ."

Anh nói, về việc anh đã từng lầm đường lỡ bước, ngay cả việc em trai ra vào trại cai
nghiện nhiều lần cũng nói theo sự thật, nói xong, anh thấp thỏm không yên chờ phản ứng của cô.

Vẻ mặt cô không có gì thay đổi, liếc nhìn người trong phòng, bọn họ vẫn luôn nhìn cô:

"Cho nên bọn họ đều là bạn bè xã hội đen của anh, lừa anh tới đây, giúp anh tổ chức sinh nhật."

"Ừ." Anh lúng túng gật đầu.

"Xã hội đen. . . . . . làm những việc gì? Đánh nhau? Cho vay nặng lãi?" Cô chỉ nghĩ đến những tin tức mà báo chí viết.

Anh không đoán được cô sẽ hỏi như vậy, sửng sốt một chút: "Bọn họ có sự nghiệp, mở khách sạn hoặc Pub, cố gắng tránh việc đánh nhau bằng vũ khí, dễ bị cảnh sát để mắt tới."

"Anh đã từng đi theo người khác đánh nhau?"

"1, 2 lần, sau khi bị anh Quang phát hiện, anh hạ lệnh cấm trẻ em tuổi vị thành niên trong bang đi ra ngoài đánh nhau. Anh ấy rất chiếu cố anh, cho rằng anh rất thông minh, có tiền đồ, không nên cả đời làm xã hội đen, luôn luôn khuyên anh rời khỏi. Tâm Luân, hãy nghe anh nói những chuyện này, em hình như không kinh ngạc lắm ?" Phản ứng của cô bình tĩnh nằm ngoài dự đoán của anh.

Cô nhìn vị anh Quang kia, người để tóc húi cua: "Khi anh nói trên người có hình xăm, em đã đoán được một chút, người bình thường hình xăm sẽ không lớn như vậy." Cô nhíu mày: "Anh giúp bọn họ lấy đạn ra, không nghĩ tới ngộ nhỡ xảy ra tai nạn chết người thì làm thế nào chưa?"

"Quá nghiêm trọng anh đương nhiên sẽ không đụng vào, hiện tại cũng không giúp bọn họ xử lý vết thương do đạn bắn nữa. Tâm Luân. . . . . ." Anh nắm lấy tay cô, lần này cô không tránh né.

"Anh yêu em, sợ em chán ghét anh, cho nên giấu em những chuyện này, còn muốn cắt đứt sạch sẽ mọi quan hệ với bọn họ, nhưng bây giờ anh cảm thấy như vậy quá ích kỷ, anh không hy vọng quá đáng rằng em sẽ lập tức tiếp nhận những chuyện này, nhưng ít ra đừng vì vậy mà chia tay anh, cũng hy vọng em đừng xem thường em trai anh, nó chỉ bị dụ dỗ, bản tính nó không xấu, đám người anh Quang cũng đều là người tốt. . . . . ."

"Anh hy vọng em như thế, hy vọng em như vậy, yêu cầu nhiều như thế, em có lý do gì không thể không chấp nhận không?"

"Bởi vì anh yêu em. . . . . . Như vậy không đủ sao?" Cô không thể tha thứ sao? Lòng anh bỗng nặng trĩu.

Trạm Tâm Luân nở nụ cười: "Anh thật can đảm đấy, tốt nhất tình yêu có thể giải quyết tất cả." Việc này nhất định là có thể, nhìn anh lo lắng khẩn trương, cô mềm lòng, thở dài:

"Thật ra thì, em hơi sợ . . . . . ." Xã hội đen ư, không phải người bình thường, ai biết ngày nào đó chọc bọn họ mất hứng, liền tới chém cô, vậy thì nguy?

"Bọn họ đều là người tốt, thật đó! Anh cũng không yêu cầu em làm bạn tốt với họ, chỉ cần không bài xích họ là được rồi." Vẻ mặt anh mong chờ: "Cho nên em có thể đồng ý không?"

"Cũng có thể. . . . . . Viết tiểu thuyết đã lâu, trong lúc nhân vật chính diện và phản diện thay đổi, em cảm thấy, tốt và xấu có lúc không thể như hai đối cực được, rất khó phân biệt, bọn họ đã từng giúp anh và em trai của anh, từ góc độ này mà suy nghĩ, bọn họ cũng là người tốt."

Cô mỉm cười, nhìn anh: "Cho dù ngày trước anh như thế nào, anh xem trọng bạn bè, cố gắng bảo vệ em trai, đã chứng tỏ anh là người lương thiện, coi như em không nhìn lầm anh. Quá khứ thế nào cũng không thể thay đổi, ít nhất ta có thể nắm bắt hiện tại." Bởi vì là anh, cho dù có hơi sợ, cô cũng bằng lòng tiếp nhận thử, là tình yêu, khiến cho cô có thêm dũng khí.

"Nhưng mà, anh tốt nhất đừng coi trọng bạn bè hơn em, nếu không từ nay về sau anh đi mà hẹn hò với bọn họ." Nhưng cô vẫn có chút để ý, bạn trai vì những người bạn này mà nói dối với cô.

Anh cười."Thôi đi, nếu bọn họ cởi quần áo cho anh nhìn hình xăm, anh chỉ biết chạy trốn." Ở bên tai cô khẽ nói: "Hình xăm của em thật sự rất đẹp, trễ một chút nữa cho anh tiếp tục thưởng thức, được không?"

Cô lườm anh một cái, anh cười sang sảng, dắt tay cô, bước vào trong, giới thiệu cô với bạn bè của anh.

Mọi người trợn to hai mắt, tác giả đó! Nhịn không được cảm thấy kính nể, nói chuyện cũng rõ ràng hơn, còn khoe khoang mấy câu thành ngữ, tất cả mọi người đều sĩ diện, cố gắng làm cho không khí náo nhiệt.

Trạm Tâm Luân thoạt đầu hơi sợ, theo sát Quản Mục Đông, về sau lại phát hiện những người này tuy thần thái hung ác, nhưng rất hòa đồng, thậm chí còn được gọi là thân thiết, còn tưởng cô là tiểu cô nương bị dụ dỗ, rất rõ ràng yêu ai yêu cả đường đi, làm cô buồn cười.

Sau khi hàn huyên, Quản Mục Đông dẫn cô đến góc phòng ăn bánh, anh Quang ôm mấy lon bia, đi qua nói chuyện phiếm cùng bọn họ.

"Tôi cho rằng Mục Đông đời này nhất định độc thân rồi, nó không có hứng thú với phụ nữ lắm, người lại thành thật, đã quen vài người bạn gái, cảm thấy không nên giấu giếm bạn gái, kết quả mới nói bóng gió với người ta rằng nó có mấy người bạn xã hội đen, đối phương liền bị dọa chạy mất. Tôi vẫn rất hy vọng nó kết hôn lập gia đình, nó giống như con tôi --"

"Đã nói anh chỉ hơn em mười ba tuổi, đừng làm ra vẻ già cả, có được không?" Quản Mục Đông cắt ngang lời ông anh, ở trước mặt bạn gái mà nói đến bạn gái cũ là hành động ngu xuẩn nhất, anh nhìn lén Trạm Tâm Luân, may mà vẻ mặt cô không có gì khác thường.

"Loại tâm tình này không liên quan gì đến tuổi tác thực sự, được không?"

"Sao em lại cảm thấy anh sắp già nên hồ đồ, mới luôn ảo tưởng em là con trai anh?"

Trạm Tâm Luân mím môi cười tủm tỉm: "Trọng điểm là anh Quang rất quan tâm anh, nói xem anh như con trai chỉ là ví dụ mà thôi." Nghe hai người đấu võ mồm, cảm giác được tình cảm của bọn họ rất tốt, anh ngoài em trai ra không có người thân, có người quan tâm anh, cô cũng mừng cho anh.

"Đúng vậy đó, tôi vì lo lắng cho nó." Anh Quang lại yêu thích cô thêm mấy phần: "Cô là tác giả ư. . . . . .Viết sách về thể loại nào? Tôi thỉnh thoảng cũng đọc sách --"

" Người sắt đá đàm phán 100 chiêu loại sách hay này đúng không?" Quản Mục Đông lành lạnh nói, quả đấm thép của anh Quang vung tới, anh lanh lẹ né tránh.

Anh Quang nói tiếp: "Là vợ anh đang xem, cô ấy thường đến tiệm cho thuê sách, mướn một đống tiểu thuyết ngôn tình về, có một lần anh tiện tay cầm một quyển xem thử, liền say mê."

"Anh đang xem tiểu thuyết ngôn tình ?!" Quản Mục Đông trợn to mắt: "Không bằng anh nói anh mỗi ngày đều luyện thư pháp!"

"Anh biết chữ, đọc sách thì có cái gì kỳ quái ?" Anh Quang liếc anh một cái: "Anh không có hứng thú với thư pháp."

"Anh thực sự xem tiểu thuyết ngôn tình? Là “ ngôn tình” , không phải khoa học viễn tưởng hay là võ hiệp?"

"Đúng, là ngôn tình, cậu có ý kiến sao?"

Không có ý kiến, chỉ là rất khó tin: "Anh khẳng định không nhầm? Là đàn ông yêu đàn bà, là loại sách nói về tình yêu dạng đó? Anh xem cái đó?"

"Đúng vậy, nếu không còn có đàn ông yêu đàn ông sao?"

"Có đấy." Trạm Tâm Luân gật đầu.

Hai người đàn ông nghe vậy, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên kỳ dị. Thật sự có loại sách này? Anh Quang làm thanh cổ họng: "Ưm, tác giả mà tôi yêu thích nhất là vị tiểu thư “Cán Nguyệt”. . . . . ."

Phụt Quản Mục Đông đang uống trà lúa mạch bị sặc, ho khan dữ dội. Trạm Tâm Luân kinh ngạc đến mức nói không nên lời. Có nghe lầm hay không? Đại ca xã hội đen là fan của cô?

"Sách của cô ấy rất hay." Anh Quang gật đầu, vẻ mặt ý vị sâu sa: "Cách hành văn lưu loát, tình tiết hấp dẫn, tủ sách trong nhà anh đều là sách của cô ấy, quyển nào cũng có. Anh thích nhân vật mà cô ấy viết, không thập toàn thập mỹ, nhưng rất chân thật, sinh động, mỗi lần đều sử dụng những giả thiết khác nhau, đều có thể nói ra những đạo lý khác nhau, cô ấy rất tận tâm, anh rất hâm mộ cô ấy. . . . . ."

Được người ta khen ngợi trước mặt như vậy, Trạm Tâm Luân đỏ mặt, thoải mái nhẹ
nhàng bày bổng.

Quản Mục Đông nói: "Anh Quang, cô ấy chính là “Cán Nguyệt” ."

"Cái gì ?!" Anh Quang kinh ngạc: "Cô chính là “Cán Nguyệt” ?!"

"Haiz." Cô gật đầu, rất ngại ngùng nhưng cũng rất hưng phấn, lần đầu tiên trực tiếp gặp mặt độc giả của mình, thật hồi hộp: "Tôi còn rất nhiều chỗ vẫn chưa hoàn thiện, không tốt như anh nói."

"Không, sách của cô thật sự rất hay, tôi và vợ tôi đều rất thích, tôi thích nhất bộ cổ trang mới đây của cô."

"Bộ đó kỳ thực có cách viết mang tính chất thực nghiệm rất nhiều, trước kia tôi viết truyện cổ đại đều không có cơ sở, bộ đó lấy bối cảnh thời Tống, trước khi viết tôi đã xem rất nhiều tài liệu, lúc viết rất sợ viết sai lệch."

"Nghe vợ tôi nói, số liệu mà cô tìm rất đầy đủ, không sai. Tôi thì không hiểu lịch sử, chỉ chú ý sách đọc có hay hay không thôi."

Bọn họ cứ như vậy mà tiếp tục thảo luận, không người nào để ý đến anh. . . . . . Quản Mục Đông rất buồn bực, bộ đó anh vẫn chưa đọc được, không thể nói xen vào.

"Cám ơn anh, kỳ thực tôi vẫn còn rất nhiều chỗ muốn cải thiện."

"Cô quá khiêm tốn rồi. Tôi có thể bắt tay với cô không ? Có thể xin chữ ký không? Xin hai chữ ký, tôi và vợ tôi đều muốn, tôi đi lấy sách tới cho cô ký --" Lời còn chưa nói xong, nữ tác giả phong cách đột nhiên bị người ta kéo đi.

Quản Mục Đông lôi kéo bạn gái, tuyên bố: "Bọn em đi về trước, bánh kem và bún giò mọi người từ từ ăn, nhớ phải khóa kỹ cửa phòng khám." Nói xong anh kèm hai bên bạn gái lách người.

Trạm Tâm Luân bị kéo lên xe: "Anh làm cái gì vậy? Em và anh Quang vẫn chưa tán gẫu xong, anh kéo em đi như vậy, rất vô lễ --"

"Anh ấy sẽ không để ý, không phải em muốn viết bản thảo sao? Cứ kéo dài nữa sẽ rất muộn."

Đúng nha, cô đã quên mất mục đích đến phòng khám, nhưng, khó gặp được tri âm, rất đáng tiếc: "Không ngờ anh Quang cũng đọc tiểu thuyết, mà còn đọc rất kỹ, vợ anh ấy hình như có tiếp xúc với phương diện lịch sử này, thật muốn nói chuyện với chị ấy một chút. . . . . ."

"Đúng vậy, em và anh Quang thảo luận rất vui vẻ mà, mấy hôm trước anh muốn thảo luận với em, em nói thế nào? Em nói em phải viết bản thảo!" Giọng điệu của anh chua xót.

"Mấy ngày hôm trước em thật sự viết bản thảo viết đến mức rất buồn bực, không có tâm tình tán gẫu với anh mà."

"Dù sao tán gẫu với anh thì không có tâm tình, tán gẫu với anh Quang thì rất có tâm
tình." Hừ, anh cực kỳ khó chịu!

Lại đang ghen, cô cười trộm, thấy anh xụ mặt, đem xe đạp của cô bỏ vào khoang xe sau, sau đó ngồi vào ghế lái, cô dịu dàng nói: "Mục Đông. . . . . . Em yêu anh."

Chỉ thấy vẻ mặt nghiêm nghị khó chịu của người đàn ông trong nháy mắt trở nên nhu hòa, nhưng vẫn không cam lòng chỉ như vậy mà thôi, gắng gượng chống đỡ bằng giọng nói cứng ngắc: "Một câu nói như vậy là đủ rồi sao?"

"Xin lỗi mà." Cô lôi kéo tay anh: "Anh hãy nghe em nói, em đang nghĩ sau khi giao bản thảo, sẽ thưởng cho mình vài ngày nghỉ, biết đâu chúng ta có thể đi đâu đó chơi. Nếu anh bề bộn nhiều việc cũng không sao, tóm lại em rảnh được mấy ngày, chỉ dành cho một mình anh, có được không?"

Đương nhiên được! Anh mở cờ trong bụng, lập tức quên mất vừa rồi khó chịu vì bị lạnh nhạt: "Em nói ngày tháng cho anh biết, anh sẽ hủy bỏ lịch hẹn trước trong mấy ngày đó. Em muốn đi đâu?"

"Em muốn đi đông bộ, nhưng đường đi, chỗ ở lại, em đều không biết rõ. . . . . ."

Đông bộ: các tỉnh ở phía đông trung quốc, có lẽ là nói đến OCT East resort (Overseas Chinese Town) ở Thâm Quyến, Quảng Đông, Trung Quốc) nổi tiếng như một Disney Land của Trung Quốc)

"Giao cho anh, để anh giải quyết."

"Vậy em phải làm gì?"

"Em chỉ cần đưa người đến, để cho anh phục vụ là được rồi."

Cô nghe vậy, cong môi, ý cười dập dờn trên môi, anh cảm thấy rung động, nhịn không được muốn trộm hương (dụ dỗ phái nữ).

Khi cô nhìn anh dịu dàng như vậy, anh dường như hòa tan, biến thành một vũng nước ấm áp, muốn bao bọc cô, muốn che chở cho cô, muốn dốc hết tất cả, làm cho cô vui vẻ, khi ánh mắt giao nhau với cô, thời gian trở nên vui vẻ hơn.

Hai người đi du lịch sao? Anh rất rất mong đợi. . . . . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Không muốn cưới trạch nữ - chương 29 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Không muốn cưới trạch nữ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Không muốn cưới trạch nữ - chương 29. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.265959978104 sec