Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách)Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách) - chương 42

Chương 42Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Càng lúc càng đến gần tết âm lịch, cả tòa soạn được bao trùm trong một bầu không khí cuồng nhiệt khác thường.

Một bà chị ngồi trước Tống Giai Nam đang cầm một quyến cẩm nang mua đồ được giảm giá ở siêu thị đang thảo luận vời một phóng viên ở bên cạnh về mặt hàng được giảm giá nhiều nhất, nhân tiện mua một chồng hoàng lịch(1) và thậm chí là các loại sách vận may vào năm sau, các phóng viên nữ ở tòa soạn cũng thay đổi nhiều kiểu tóc, trên tay đeo trang sức lấp lánh.

(1) Hoàng lịch: Sách nói về thời tiết ngày tháng.

Đồng nghiệp ngồi ở kế bên cô vừa uốn tóc gần đây, Tống Giai Nam cảm thấy thật sự rất thú vị, cô không có chuyện gì làm nên ngồi dùng bút phác thảo mái tóc uốn lên gương mặt của mình, cuối cùng một phóng viên trẻ tuổi không chịu nổi gây hỗn loạn vì làm mất một phiếu giảm giá làm tóc ở Ferrero Rocher, "Chị Giai Nam, nếu chị cảm thấy tóc xoăn đẹp thì quyết tâm đi làm đi chị".

Đúng lúc Tăng Thư Ức cũng đang chia bao hoa hồng ở bên cạnh, nghiêng đầu sang nhìn rồi nói: "Được đó, Tống Giai Nam, tóc của cậu dài như vậy, có thể uốn ống số 5 hoặc số 6 đó, rất có dáng phụ nữ nha".

Phần tóc ở trên trán cô không chú ý từ tai rủ xuống, mái tóc dài cho cảm giác rất dịu dàng, cô chưa từng có ý nghĩ sẽ thay đổi kiểu tóc, nhưng khi nhìn tóc của nữ chính trong các bộ phim thánh thiện đến động lòng người.

Đã rất nhiều năm cô không cắt tóc, không biết vì sao, từ trong đáy lòng cô luôn có cảm giác quyến luyến mái tóc dài này.

Skip in 7...Ad finishes in 01 seconds

Tống Giai Nam sờ sờ tóc của mình, sau đó lại nhìn bóng dáng của mình đang phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh, cô lẩm bẩm: "Uốn có đẹp không? Có làm mình già đi không?"

"Thế nào đây, nhìn cậu như thế này luôn cho tớ cảm giác quá trẻ con, phóng viên làm việc bên mục tiêu điểm thì phải để bản thân mình càng chín chắn càng tốt, càng già giặn càng hay chứ".

"Uốn ống to sẽ đẹp đấy, chị nhìn tóc của chị Trương kìa".

Hai người thay phiên nhau tác động Tống Giai Nam đổi kiểu tóc, cô nghe nên hơi động tâm, cuối cùng Tăng Thư Ức không cho cô thời gian do dự nữa, lập tức tay gõ nhịp nói: "Dù sao cũng sắp tan sở rồi, tớ và cậu đi làm, vừa lúc tớ cũng muốn chỉnh tóc ở trán".

Tống Giai Nam sau một lúc vòng vo đành đáp ứng, cô nhớ lại hôm nay cô có hẹn ăn cơm với Tô Lập và rất nhiều việc khác nữa, nếu như làm tóc rồi mà lại không đẹp, thì phải tìm cách khắc phục hậu quả.

Ở trước mặt anh, cô luôn muốn duy trì hình tượng xinh đẹp nhất, nhưng hết lần này đến lần khác luôn là vẻ bối rối không thể tránh né được.

Sau khi tan sở cô bị Tăng Thư Ức trực tiếp kéo đến tiệm làm tóc Ferrero Rocher, Tống Giai Nam cũng không nói thêm gì nữa, chỉ có Tăng Thư Ức một bên chỉ huy làm kiểu tóc cho cô, đương nhiên là thợ làm tóc rất hài lòng với mái tóc dài của Tống Giai Nam, vừa cắt vừa tạo hình, vừa không ngừng khen ngợi.

Tăng Thư Ức hỏi Tống Giai Nam: "Cậu để tóc dài từ khi nào vậy, lúc học trung học bọn tớ cũng không để tóc dài, cắt ngắn giống như nam sinh vậy".

Tống Giai Nam suy nghĩ một lúc, "Ngay từ đầu tớ đã không thay đổi kiểu tóc, đều là dáng vẻ này".

"Vậy nhất định là trước kia cậu rất thu hút nam sinh đây, khi đó không phải là mấy chàng trai trẻ cũng rất thích mái tóc dài bồng bềnh như thế này sao?"

Cô bật cười, "Bạn học Tăng Thư Ức à, cậu cho rằng khi đó bọn mình có thể nói chuyện yêu đương sao?"

"Không nói chuyện yêu đương cũng có người tình trong mộng nha!" Bỗng nhiên điện thoại của Tăng Thư Ức vang lên, sau khi nói chuyện điện thoại xong cô xin lỗi vì phải đi ngay, "Bà chị dâu mang thai của tớ ngã từ cầu thang xuống, bây giờ đang ở bệnh viện theo dõi, tớ không thể giúp cậu, tớ phải đến bệnh viện ngay".

Tống Giai Nam vội vàng gật đầu: "Cậu đi nhanh đi, đừng làm chậm trễ chuyện quan trọng".

Tăng Thư Ức đã đi, mà tóc của cô thì đang kẹp ống cuốn, bôi thuốc nước, chỉ còn cách là chờ thời gian trôi đi, quyển tạp chí trên tay cũng đã xem xong, cô chán đến mức nhìn ngó xung quanh.

Bỗng nhiên có một người phụ nữ hấp dẫn sự chú ý của cô, trang phục của cô ta rất bắt mắt, tóc xoăn gợn sóng, chiếc áo khoác lông ngắn màu vàng nhạt, giày da màu đen, bên tai là hai chiếc hoa tai tròn to màu bạc, vốn là xu hướng thời trang rất đường phố, nhưng khi khoác lên người của cô ta thì hiệu quả thay đổi hoàn toàn, nhưng gương mặt này rất quen thuộc.

Có lẽ là cảm nhận được tầm mắt của Tống Giai Nam, người phụ nữ kia xoay đầu lại, giơ ngón tay lên, có phần do dự hỏi: "Cô có phải là Tống Giai Nam không?"

Tống Giai Nam cảm thấy thật vui mừng vì bản thân mình có một trí nhớ rất tốt, người đó không phải là cô gái đã từng tay trong tay đứng bên cạnh Tô Lập hay sao, có lẽ đó là ác mộng của cả đời cô, nhưng hôm nay cô ta lại bình thản nhìn thẳng vào cô, cô bất ngờ mỉm cười: "Sao cô lại biết tôi, cô là Tần Viện Viện?"

Tần Viện Viện mỉm cười: "Lúc trung học có nghe được một ít, vừa rồi lúc nhìn cô tôi còn do dự không biết có phải là cô hay không".

Tống Giai Nam ngượng ngùng cười cười, không biết nên dùng chủ đề nào để tiếp chuyện nữa, thì lại thấy Tần Viện Viện lấy điện thoại di động ra, xoay người sang nơi khác gọi điện thoại, giọng nói rất lớn, hơn nữa lại hoàn toàn không có ý che giấu: "Ôi, tớ về đã lâu như thế mà cậu vẫn chưa mời tớ dùng cơm lần nào, ngày nào cũng quấn quýt ở bên bạn gái, cậu bao nhiêu tuổi rồi, không thấy mất thể diện à?"

"Gì, hôm nào? Không được, vài ngày nữa tớ đi du lịch rồi, tối nay thì sao, nếu cậu cảm thấy đi một lúc là phản bội thì dẫn bạn gái cậu đến luôn đi, mọi người cùng nhau dùng một bữa cơm là được chứ gì".

"Haizzz, tớ thật sự không chịu được cậu, cậu điện thoại hỏi người ta trước đi, đừng có tự quyết định. Tớ cúp máy đấy, chờ điện thoại của cậu".

Tần Viện Viện cầm điện thoại trong tay, xoay người lại mỉm cười với Tống Giai Nam. Bởi vì tóc cô đang bị cố định không thể chuyển động, Tống Giai Nam đành phải nở một nụ cười nhạt, nhưng nụ cười vẫn chưa thu lại, điện thoại di động đã vang lên.

Trong nháy mắt, từ trong gương, cô thấy Tần Viện Viện đang cố gắng nhếch môi, đôi mày hẹp dài cong lên, sau đó lại bật cười. Tống Giai Nam vẫn chưa kịp suy ngẫm thâm ý trong nụ cười đó thì cô nhận cuộc gọi, giọng nói bình thản của Tô Lập truyền đến: "Em đang ở đâu vậy?"

Cô hoàn hồn ngay lập tức, tâm trạng rối bời, cuối cùng vẫn phải thành thật khai báo: "Em đang ở tiệm Ferrero Rocher ở trước trung tâm thương mại làm tóc, một lát nữa mới xong. Ăn cơm ư, à, không cần hả?"

"Làm tóc, em làm tóc gì? Bình thường không phải là đã đẹp rồi sao". Bên kia dường như đang nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng Tống Giai Nam cảm thấy như mình đang làm chuyện xấu, trong lòng bỗng nhiên nặng trĩu, "Thay đổi một chút chắc sẽ không tệ đâu".

"Sao vậy? Bây giờ anh đến chỗ em nhé, còn khoảng bao lâu nữa?"

Trời ạ, chẳng lẽ để anh nhìn thấy cô và Tần Viện Viện đang cũng ở chỗ này sao, sau đó lại ngồi cùng một chiếc xe đi dùng cơm, trong lúc nhất thời cô cảm thấy nhức đầu, gọi một nhân viên phụ việc đến, nhỏ giọng hỏi: "Tóc của tôi còn phải làm bao lâu nữa?"

"Sẽ nhanh thôi, dù sao chị cũng không yêu cầu tóc phải theo kiểu này, để em gội đầu rồi sấy một chút là xong".

Cô đưa điện thoại lên khóe môi, dừng lại một lúc không biết nên nói gì, "Em..."

Bên kia cười nói: "Tống Giai Nam, được rồi, anh đến đón em, lát nữa gặp nha".

Máy sấy đang thổi nóng tóc, ngay lập tức trên tóc cô những lọn tóc trở nên gợn sóng như trong tạp chí, tóc của Tống Giai Nam rất mềm, từng lọn từng lọn mềm mại rủ xuống sau lưng, gương mặt vốn ngây thơ của cô giờ lại được mái tóc xoăn chững chạc tô điểm khiến cô càng trở nên dịu dàng và tri thức hơn nữa.

Tần Viện Viện đứng ở phía sau khen ngợi: "Đẹp lắm, rất hợp với cô".

Chính bản thân cô cũng cảm thấy phù hợp, chỉ là cô sợ khi Tô Lập gặp cô thì cau mày, cô chưa từng hỏi anh thích kiểu nào, thậm chí cô còn nghĩ anh không để ý đến trang phục của cô, toàn bộ đều dựa vào sự yêu thích của bản thân.

Phụ nữ khi yêu đương, dáng vẻ luôn luôn thấp thỏm không yên.

Cô cẩn thận nhìn mình trong gương, bỗng nhiên hoảng hốt vì nhận ra thời gian đã trôi quá nhanh, từ cô gái có diện mạo thanh tú, tính cách ôn hòa, mái tóc dài mềm mượt của lúc trước, dường như chỉ mới là chuyện của ngày hôm qua, lại giống như đã trải qua cả đời người.

Thời gian đã xóa đi những điều vô ích trong cuộc sống của cô, chỉ để lại những hồi ức vô tận, và còn cả tương lai ở phía trước.

Trước mắt cô, chỉ là bản thân thay đổi một kiểu tóc, nhưng cảm giác cứ như cô vừa thay đổi thân xác, diện mạo này mới chính là lúc cô từ biệt những ký ức ngây ngô thời tuổi trẻ kia, từ nay cô sẽ mang theo giấc mộng hoàn hảo của mình, sống thật hạnh phúc.

Nhưng vì sao cô luôn mơ hồ có dự cảm xấu, hạnh phúc đến quá nhanh khiến cô không kịp chuẩn bị, khiến cô luôn cảm thấy dường như là thức tỉnh từ một giấc mộng, sau khi tỉnh lại, trên đường đi sáng rực lại là sự cô độc.

Cô chợt nhớ đến buổi tối tuyết rơi hôm ấy, anh nắm lấy tay cô, bước đi trên con đường ở trường học, cũng giống như một cặp đôi giáo viên bình thường, vẻ mặt hớn hở vui mừng hòa với sự yên bình.

Bỗng nhiên cô muốn thét lên, qua nhiều năm vất vả như vậy, cuối cùng cô cũng đã chờ được, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền đến, như ôm chặt cả trái tim của cô, bỗng nhiên cô kích động muốn khóc.

Đang đắm chìm trong ký ức không thể tự mình thoát ra được, bỗng nhiên lọn tóc ở bả vai bị cuốn lại, trong gương xuất hiện khuôn mặt nghiêng của một người đàn ông, giọng nói trầm thấp vang bên tai cô: "Đây chính là kiểu tóc mới?"

Tống Giai Nam thật sự có chút hoảng sợ, vừa định nói chuyện thì phía sau vang lên giọng nói của Tần Viện Viện: "Tô Lập, tôi đã thấy cậu được một lúc lâu rồi, nhưng cậu vẫn không để ý đến sự tồn tại của tôi".

Anh quay đầu nhìn Tần Viện Viện, Tống Giai Nam tinh tường bắt được vẻ bình tĩnh và không hài lòng của anh, những người xung quanh tò mò quan sát ba người bọn họ, còn tưởng rằng sắp được xem một màn hí kịch kinh điển thú vị.

Nhưng chẳng qua anh chỉ nói khẽ với Tống Giai Nam: "Tối nay anh mời cô ấy dùng cơm, chỉ là ban đầu không biết hai người lại gặp nhau ở đây, nếu như biết..." Anh nhìn thoáng qua Tần Viện Viện, sau đó nở nụ cười gian xảo: "Anh không phải tốn công mời".

Lúc nói câu đó, anh và cô thân mật đến mức khiến người bên cạnh không thể can thiệp, trong lòng Tống Giai Nam có chút không được tự nhiên.

Dù sao cô cũng chỉ là một khán giả đối với những chuyện đã xảy ra trong năm tháng kia.

Bữa cơm hôm nay dùng trong không khí hơi nặng nề, Tống Giai Nam chỉ là đến dùng cơm, Tô Lập vốn là người ít nói, mặc dù Tần Viện Viện cũng ít nói, nhưng lại không giống như quan hệ bạn bè tốt nhiều năm.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách) - chương 42 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Khi Lướt Qua Nhau (Thời Sách) - chương 42. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.224467992783 sec