KashaKasha - chương 30

Chương 30Tải chương
Truyện tổng hợp > Trinh thám
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 29

Nhà hàng Ý, nơi Emi Kimura đồng ý hẹn gặp Kyoko Shinjo tọa lạc tại quận Ginza, nhưng cách xa trung tâm mua sắm của khu vực này. Có lẽ nhờ vậy mà không gian của nó tương đối rộng rãi. Nhà hàng có trần cao, một gác lửng và một khoảng âm sàn hình tròn ở ngay chính giữa phòng. Cuộc hẹn được ấn định vào lúc một giờ chiều. Bây giờ là mười hai giờ bốn mươi lăm phút.

“Cô không cần phải lộ diện nếu thấy không thoải mái,” Honma bảo với Emi. “Chúng tôi sẽ biết khi cô ta xuất hiện.”

Nhưng cô gái không chịu nghe. “Cháu phải thừa nhận là cháu hơi sợ, nhưng nếu cô ta là người mà các chú nghi là đã giết chị gái cháu, cháu phải tận mắt nhìn thấy cô ta.”

“Cứ xử sự bình thường nhé,” Honma dặn cô. Emi đang ngồi ở bàn gần chính giữa khu vực âm sàn. Việc chờ đợi khiến cô căng thẳng. Cô đặt tay lên ngực như muốn giữ cho trái tim bớt chộn rộn. Cô không chạm tới cốc cappuccino của mình.

Honma và Tamotsu đã chiếm một bàn trên sàn, cạnh cầu thang, quan sát bao quát khu vực bên dưới. Bọn họ cũng không động tới cốc cà phê trước mặt, mặc dù Tamotsu đã uống đến ly nước lọc thứ hai.

“Cháu sẽ nói chuyện với cô ta, đúng không ạ?” Tamotsu nói đến lần thứ không biết bao nhiêu.

“Đúng rồi,” Honma nói. “Cháu định nói gì với cô ta?”

Tamotsu cụp mắt. “Cháu không biết.”

Funaki đang ngồi ở phía đằng xa của nhà hàng, hai tay giữ tờ báo trải rộng trước mặt, người diện bộ vét màu đen nổi bật giữa căn phòng bài trí nội thất sáng sủa. Anh đang uống ly cà phê thứ hai.

Nhà hàng này có hai lối vào. Dù Kyoko vào bằng lối nào, họ cũng sẽ thấy cô ta. Bọn họ cũng để ý canh chừng nếu cô ta muốn lẻn ra từ một trong hai lối cửa.

Đêm hôm trước Honma chẳng ngủ được là bao. Anh đã thức khuya để cùng Funaki xem xét lại toàn bộ các chi tiết. Vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng, không có thi thể cụ thể, chỉ có một phụ nữ mất tích và một người đóng giả cô ta. Có thể thấy vài động cơ giết người, nhưng cách thức và hung khí thì vẫn còn là điều bí ẩn. Những chứng cứ gián tiếp đều rất đầy đủ và thuyết phục, nhưng việc suy đoán vẫn gặp phải những hạn chế.

Như Funaki từng nói, “Sẽ không vị quan tòa nào tin đâu. Chúng ta định kiện cái gì?”

“Ừm, cậu sẽ không bao giờ biết được.”

“Thậm chí dấu vân tay cũng không có? Liệu có mấy người sẵn lòng đứng ra làm chứng?”

“Chúng ta có thể khích lệ tinh thần các nhân chứng. ‘Hãy ra làm chứng đi. Nhớ là chỉ nói những điều chúng tôi muốn nghe thôi nhé.’”

Funaki cười khẩy. “Có vẻ cậu không bận lòng mấy nhỉ? Cậu quá sung sướng vì tìm được cô ta đấy thôi.”

Nắng chiếu nghiêng nghiêng trên mặt sàn lát gỗ. Lúc này ngồi ở đây, Honma phải thừa nhận có lẽ Funaki nói đúng. Với các vụ án trước đây, anh chưa một lần nào tìm được niềm vui khi phá án. Anh không hề thấy cay cú, cũng không quyết tâm đến độ không lay chuyển được. Thực sự Honma cũng không chắc mình sẽ nói gì nếu là người đối mặt với cô ta trước tiên. Tất thảy những gì anh có thể nghĩ đến là những câu hỏi.

Cô định cứ làm việc này mãi sao? Chỉ vì cô thất bại khi giả dạng Shoko Sekine, giờ cô định tiếp tục áp dụng chiêu cũ với Emi Kimura? Sau đó thì sao? Cô sẽ biến khỏi Tokyo, bởi vì ở đó cô có nguy cơ chạm trán Jun phải không?

Hay anh sẽ hỏi xem cô ta đã làm gì với cái đầu của Shoko Sekine? Hoặc hỏi cô ta cảm thấy thế nào khi Jun nói cho cô ta biết việc Shoko bị phá sản. Cô gái Mitchie ở Công ty Imai nóng lòng muốn gặp cô, cả ông già Imai cũng thế, anh có nên chuyển lời cho cô ta không? Liệu anh có nên kể chuyện hai hàm răng của Jun đánh vào nhau lập cập trong đêm đầu tiên đến gặp anh để nhờ giúp?

Điều duy nhất tôi biết chắc chắn là cô không có cơ hội nào để trở thành một người khác cả. Cô là Kyoko Shinjo, luôn luôn là như thế. Cũng giống như Shoko Sekine, cô ta không thể trở thành một người khác, dù rằng cô ta khát thèm việc đó.

Tông màu trắng nhờ và vàng nhợt của quán này không hợp với Funaki, Tamotsu và cả bản thân anh. Phục vụ lướt tới những cặp đôi ngồi ở các bàn khác, ánh mắt họ cũng lộ vẻ buồn chán tương tự. Cô có nghĩ như vậy không? Honma mường tượng khuôn mặt Kyoko trong đầu. Liệu cô ta có đặt một chân lên thềm quán, rồi nhận thấy có điều gì đó không ổn? Cô ta sẽ lập tức quay ngoắt đi và lại chạy trốn lần nữa?

Sẽ dễ hơn cho bọn tôi nếu cô chạy trốn. Khi đó bọn tôi biết rằng toàn bộ câu chuyện này là có thực.

“Cô ta kia rồi,” Tamotsu nói khẽ. Cậu ta ngồi thẳng dậy, lưng cứng đờ.

Đánh mắt qua phía bên kia căn phòng, Honma nhìn thấy Funaki hạ khẽ tờ báo xuống khi chiếc áo khoác màu xanh da trời lướt qua chỗ anh. Không thể nào nhầm được. Chính là cô ta.

Để kiểu tóc khác. Đôi hoa tai lấp ló sau những lọn tóc dài ngang vai. Cô ta sải chân qua các dãy bàn, không hề né tránh ánh mắt những người phục vụ hay cố tình giấu đi chiều cao của mình.

Cô ta dừng lại, đưa mắt nhìn quanh. Ngay cả ở khoảng cách xa thế này, Honma vẫn nhận rõ vẻ ngoài của cô ta: chiếc mũi thanh tú, đôi môi hơi mím lại, một chút phấn hồng trên đôi má nhợt nhạt. Không có dấu hiệu đau khổ, cũng chẳng thấy bóng dáng cô đơn trên gương mặt. Cô ta rất đẹp.

Ánh mắt cô ta dán vào Emi Kimura, rồi cô ta vẫy tay chào Emi, hơi nhỏm lên khỏi ghế và vẫy tay chào lại, không hề liếc mắt về phía Honma hay Funaki.

Kyoko tiến tới: bước chân chậm lại rồi đứng ở cạnh bàn, gấu áo khoác khẽ chuyển động. Emi mỉm cười.

Kyoko cởi áo khoác, phủ nó lên một chiếc ghế trống. Cô ta đặt túi xuống, rồi ngồi vào chiếc ghế đối diện Emi. Cô ta mặc một chiếc áo len trắng. Một chiếc ghim cài lấp lánh ở cổ áo. Khi cô ta ngồi xuống, tư thế thoải mái hơn, chiếc ghim cài ẩn vào nếp gấp của áo.

Kyoko quay lưng về phía Honma và Tamotsu. Hay bàn tay cô ta đều có đeo nhẫn, nhưng không hề thấy chiếc nhẫn đánh ngọc bích của Jun.

Người phục vụ mang thực đơn tới. Kyoko và Emi vừa cùng lật giở vừa cười nói. Nụ cười của Emi hơi gượng gạo, có lẽ thế.

“Cậu muốn nói chuyện với cô ta, phải không?” Honma nói.

Tamotsu đứng dậy, mắt vẫn dán vào lưng cô gái trẻ. Cậu vô thức tiến tới, như thể được một sức lực vô hình kéo đi. Cậu bước nhúc nhắc xuống từng bậc thang. Những thực khách khác ngừng ăn, tay vẫn giơ nĩa giữa chừng. Những cuộc chuyện trò ngắt giữa chừng, những ly rượu đọng ánh đèn và trở nên bất động, ánh mắt của những người ngồi trong phòng dường như đều tập trung vào đôi vai bè bè của Tamotsu.

Từ góc xa của căn phòng, Funaki bắt đầu chậm rãi tiến lại phía cầu thang đối diện. Honma đứng dậy, trù trừ bên chiếc bàn anh vừa ngồi. Dù chỉ nhìn thấy lưng Kyoko, nhưng anh vẫn không sao rời mắt được trong khi cô ta nói chuyện với Emi. Đúng là cô ta, vậy đấy, cô ta quyến rũ đúng như những lời miêu tả.

Tamotsu bước xuống bậc thang cuối cùng, bắt đầu hướng về bàn Kyoko. Emi vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng nể, không hề liếc cậu ta lấy một cái. Đôi mắt cô lấp lánh phản chiếu đôi hoa tai của Kyoko cùng hình ảnh bờ vai cô ta.

Những câu hỏi của tôi không hề quan trọng. Tôi muốn nghe câu chuyện của cô. Những phần cô chưa từng kể cho bất kỳ ai, những lớp mặt nạ cô mang theo khắp mọi nơi. Những quãng thời gian còn ẩn giấu, những thú vui cô lặng lẽ hưởng một mình.

Còn vô khối thời gian, Kyoko ạ.

Bắt đầu từ bây giờ, khi đôi tay Tamotsu đặt lên vai cô.


Chú thích

[1] Kết hôn với hai người cùng lúc.

[2] Nhà có sàn của phòng này ở giữa chừng (cao hơn hoặc thấp hơn) sàn phòng bên cạnh.

[3] Một trong những đội bóng chày chuyên nghiệp lâu đời nhất nước Nhật, được thành lập từ năm 1935, ban đầu có tên là Osaka Tigers.

[4] Món ăn truyền thống của Nhật vào mùa đông.

HẾT.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Kasha - chương 30 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Kasha
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Kasha - chương 30. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.254105091095 sec