Hồng ĐậuHồng Đậu - chương 15

Chương 15Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Cửa bị gõ mấy tiếng.

“Ai đó?” Công Tôn Lẫm lạnh giọng hỏi.

Tốt nhất không phải là đại ca Hoàng thượng kia.Tên kia không có việc gì toàn đến quấn lấy hắn!

“Lão gia, ta đưa canh ngọt đến cho ngài đây.” Tiếng nói dịu dàng vang lên ngoài cửa.

Vừa nghe là giọng Hồng Đậu, Công Tôn Lẫm bước một bước dài, lập tức mở cửa phòng ra.

“Vào đi.” Hắn miễn cưỡng không nhìn nàng quá lâu.

Hồng Đậu nhìn hắn một cái, liền cúi đầu đi vào trong phòng, đặt chén canh lên bàn.

“Lão gia, mời ngài uống canh. Uống xong, để ta dọn dẹp luôn.” Nàng nhẹ giọng nói.

“Ta không muốn uống.”

Hắn ngồi lại cạnh bàn, nhàn nhạt nói.

Quả nhiên phản ứng của hắn giống như quản gia đã nói -- kiêng ăn!

Ai, chịu nhân chi thác, trung nhân việc*, nàng đã nhận lời quản gia rồi, cũng chỉ đành cố gắng khuyên hắn thôi.

*Nhận ủy thác của người, hết lòng làm việc cho người

“Uống được lắm, lão gia. Uống một ít đi.” Nàng chủ động đưa canh đến trước mặt hắn.

Trước kia hắn luôn ít khi cự tuyệt nàng, nên giờ cũng không nói thêm gì nữa, nhận lấy bát, một ngụm uống cạn, đặt bát lên trên bàn.

“Uống xong rồi, cô có thể dọn.”

Hắn xoay người, đuổi nàng đi, miễn lại giống lần trước, vì ở cùng nhau mà xảy ra chuyện không nên phát sinh.

Nhìn thấy Hồng Đậu, tâm tư của hắn lại bắt đầu loạn hết cả lên.

Đã nhiều ngày, trong lòng hắn rất rối.

Lần trước mất kiềm chế hôn nàng mới làm hắn giật mình nhận ra bản thân có tình cảm mãnh liệt với nàng như thế, đột nhiên không biết nên làm thế nào mới tốt.

Nội tâm hắn bị thôi thúc, muốn liều lĩnh có được nàng.

Nhưng, một phần khác lại không ngừng nhắc nhở hắn, cho dù nàng có thay tên đổi họ, nàng vẫn là Vũ Nhi - làcon gái nuôi của hắn, tuyệt đối không thể không đứng đắn.

Nên lấy cha mẹ ruột của hắn làm gương, hắn tuyệt đối sẽ không giẫm lên vết xe đổ đó.

Phía sau không có tiếng động gì, hắn không nhịn được nhíu mày quay người lại.

“Sao còn không đi ra...... Hồng Đậu? Cô làm sao vậy?”

Xoay người, vừa thấy bộ dạng của Hồng Đậu, hắn lập tức giật mình.

Chỉ thấy sắc mặt nàng ửng hồng, cả người vô lực nắm chặt cái bàn, một tay níu chặt ngực.

“Ta không biết...... Vừa mới bắt đầu như vậy ... ...”

Nàng lắc đầu, cố hết sức nói, thấy đầu óc bắt đầu trì độn, thân mình lại đột nhiên nóng quá, nóng quá.

Hắn lo lắng đi qua đỡ lấy nàng, cả người nàng không đứng vững được dựa vào lòng hắn, rốt cuộc không đứng nổi.

Công Tôn Lẫm thấy thế mới giật nảy, nàng bị hạ dược rồi!

“Hồng Đậu! Hồng Đậu!”

Hắn ôm lấy Hồng Đậu, vội vàng đặt lên trên giường, xoay người vội vã hô to --

“Người đâu mau tới đây!”

Vừa mới hô lên, lập tức xuất hiện vài tên ám vệ mặc đồ đen.

Hắn thấy khác thường, nhưng trong lòng còn ôm Hồng Đậu, không kịp ra tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy tên ám vệ nhanh nhẹ đóng chặt cửa và cửa sổ nhốt hắn và Hồng Đậu trong phòng.

Mấy tên ám vệ này, chỉ nghe lệnh một người.

Vừa thấy mấy tên này xuất hiện, hắn biết là ai đang giờ trò.

“Hoàng thượng! Ngài đang làm cái gì đấy?”

Hắn quay đầu ra ngoài hô to, bê một cái ghế lên, dùng lực quăng vào cửa chính.

Ghế dựa đập vào ván cửa, bay bật lại, ván cửa vẫn không động đậy.Cửa sổ nhất định đã bị mấy tên áo đen khóa chặt hết lại rồi.

Công Tôn Lẫm phẫn nộ, lại hô to lần nữa.

“Hoàng thượng! Ngài làm gì Hồng Đậu?”

“Nàng không sao đâu, chỉ trúng xuân dược thôi.” Ngoài cửa quả nhiên có tiếng Hoàng thượng chán nản.

“Xuân dược? Ngài không có việc gì hạ xuân dược với nàng làm gì?” Công Tôn Lẫm nghe, vừa sợ vừa giận vội hỏi.

“Có việc mới hạ! À, đúng rồi, bát canh Hồng Đậu bảođệ uống hết chắc cũng có thành phần thuốc giống thế đấy!” Hoàng thượng tốt bụng nhắc nhở hắn.

Công Tôn Lẫm trừng mắt nhìn cái bát không trên bàn, hít vào một hơi, thấp giọng rủa ra tiếng.

“À, đệ đừng hiểu lầm, không phải Hồng Đậu kê thuốc cho đệ đâu, ngay cả nàng cũng không biết.”

Hoàng thượng sợ hắn hiểu nhầm rồi giận chó đánh mèo sai người, không còn cách nào đành mở miệng nói giúp để chứng minh Hồng Đậu trong sạch.

“Thật khó chịu......”

Sắc mặt Hồng Đậu ửng hồng, hai tay nắm lấy vạt áo hắn, ở trong lòng hắn cựa quậy khổ sở, rên rỉ.

“Hoàng thượng, mau đưa chúng ta ra ngoài! Thuốc trong người Hồng Đậu phát tác rồi!”

Hồng Đậu khổ sở, Công Tôn Lẫm nhìn không đành lòng, sốt ruột gào to với người ngoài cửa.

“Tốt lắm, trẫm đang chờ nàng phát tác đây! Tiếp theo là đến lượt đệ! Đệ cố gắng tức giận đi, càng tức thuốc phát tác càng nhanh!” Hoàng thượng đứng bên ngoài cười ha hả.

Giọng Hoàng thượng cứ như đi xem diễn, làm Công Tôn Lẫm tức điên rồi.

“Hoàng thượng! Đừng có ép ta!” Công Tôn Lẫm cắn răng tức giận nói.

“Chờ hai người gạo nấu thành cơm là có thể tự quan tâm nhau rồi. Sau này nếu muốn thành thân, ta có thể làm chủ hôn cho đệ!”

Công Tôn Lẫm kích động chạy tới trước cửa, điên cuống đấm vào cửa, tức giận quát --

“Hoàng thượng! Vũ Nhi là con gái nuôi của ta, chúng ta sao có thể ở bên nhau? Như vậy không phải giống cha mẹ ruột của ta sao, lưu lại tiếng xấu cho đứa con vô tội?”

“Hả? Ở cùng phòng với đệ không phải con gái Lý đại phu - Lý Hồng Đậu sao? Là con gái nuôi của đệ lúc nào? Hóa ra đệ có sở thích nhận con gái nuôi à, có một con gái nuôi rồi giờ còn muốn nhận nữa?”

Hoàng thượng giả ngu, vẫn cười hắn.

Công Tôn Lẫm dựa vào ván cửa dùng sức thở hổn hển, cảm thấy làn da càng ngày càng nóng, từ sâu trong cơ thể cũng bắt đầu có một ngọn lửa dần dần lan ra.

“Ai, hoàng đệ, đệ vẫn khăng khăng không hiểu sao? Tiên hoàng rất yêu mẫu thân ruột của đệ.Nếu không phải tình cảm quá lớn, tiên hoàng cũng sẽ không cam chịu dùng ngôi vị hoàng đế của ông để đổi lấy cơ hội được ở cạnh mẫu thân đệ.” Hoàng thượng thở dài một hơi nói.

Công Tôn Lẫm hừ lạnh một tiếng. “Bọn họ bất chấp tất cả yêu nhau, để lại cho ta tiếng xấu muôn đời, ta không thể tán thành tình cảm đó!”

“Không phải họ liều lĩnh, họ đã phải đợi rất lâu.Đau khổ chờ đợi sau khi thái thượng hoàng băng hà, giữ đạo hiếu ba năm mới đến với nhau. Nếu họ không sinh ra trong cung nhất định sẽ là một đôi vợ chồng rất hạnh phúc. Nếu đệ may mắn thấy họ, đệ nhất định cũng sẽ thấy họ từ nhỏ vốn đã thuộc về nhau.”

Công Tôn Lẫm không nói gì, chỉ nhắm chặt mắt lại, ý thức kháng cự dần dần mơ hồ, hơn nữa ngày càng không thể khống chế khát vọng.

“Ta thấy được tình cảnh giống thế trên người đệ. Đệ và Vũ Nhi rất yêu nhau, huống hồ lại không cùng huyết thống,. Vũ Nhi còn có thể chết vì đệ, nàng trả giá bằng sinh mệnh, chẳng lẽ đệ không cảm động sao? Sao phải khổ sở tuân theo mấy thứ đạo đức luân lý kia?”

“Ta...... Không thể......”

“Hoàng đệ, nhìn trên giường xem, nàng là Lý Hồng Đậu, không phải con gái nuôi Công Tôn Vũ của đệ. Không phải ngày ấy đệ đã hôn nàng, ôm nàng sao? Trong lòng đệ nhất định rất yêu nàng? Đệ nhẫn tâm nhìn nàng chịu khổ đằng đẵng ba canh giờ sao?”

Hoàng thượng nhẹ nhàng dụ dỗ, dùng cách vỗ về, kích thích lòng thương tiếc của hắn.

Công Tôn Lẫm không tự chủ được nhìn về phía giường. Hồng Đậu đã khó chịu cuộn người lại, kéo xiêm y của mình ra, đôi mắt nhắm chặt cũng trào ra nước mắt, không biết nên làm dịu tê ngứa đau đớn thế nào.

“Đệ phải nhớ kỹ, nàng là Lý Hồng Đậu, đã không còn là con gái nuôicủa đệ nữa, đệ có thể yêu nàng......”

Hoàng thượng không ngừng cố gắngnhẹ nhàng khuyên bảo dỗ dành hắn.

Đầu óc Công Tôn Lẫm hỗn độn, hắn bám lấy ván cửa cố sức đứng lên, thất tha thất thểu đến bên giường.

Hắn không kìm lòng được đưa tay xoa mặt nàng.

Nàng từ từ nhắm hai mắt, rên rỉ một tiếng, đôi má không ngừng cọ cọ vào lòng bàn tay hắn theo bản năng.

“Vũ Nhi...... Hồng Đậu......” Hắn đau lòng nói nhỏ.“Ta nên làm thế nào đây?”

Trong lòng hắn còn đang đau khổ đấu tranh.

Lúc này, Hồng Đậu lại theo bản năng vươn hai tay ôm chặt lấy hắn, hơn nữa đem đôi môi anh đào của mình áp lên môi hắn.

Chỉ thoáng chốc, hai thân thể nóng rực đang bị dược tính khốc chế ôm chặt lấy nhau, thỏa mãn vô cùng.

Đến nước này, lý trí của hắn cũng đã mất hết rồi, chỉ muốn dùng sức ôm chặt nàng, muốn đưa nàng vào trong máu thịt của mình, hợp lại làm một......
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hồng Đậu - chương 15 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hồng Đậu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hồng Đậu - chương 15. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.257570981979 sec