Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu AnhHồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 51

Chương 51Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 44.1

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=64153&pictureid=1101317

"Đẹp không?"

Đan Tâm mặc váy cưới xoay một vòng trước mặc Thạch Thảo, bộ dáng này thật giống với câu "Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh" bất hủ trong truyện Kiều.

"Không đẹp mới lạ ấy, trên người bà từ váy cưới cho đến trang sức đeo trên người đều là do Daney thiết kế. Người ta mặc váy cưới màu trắng tinh khôi còn bà lại diện một màu đen u ám thật không hiểu nổi Lâm Thiên Vũ nghĩ gì, anh ta là ma chứ đâu phải bà."

Đến bây giờ nghĩ lại cô còn rợn cả người. Yêu một hồn ma, khẩu vị của Đan Tâm đúng là đặc biệt.

Đan Tâm cười hắc ám ngồi xuống ghế, sau cô sẽ là Thạch Thảo đi.

"Nghe nói có người đã chấp nhận Dương Thừa Văn."

Thạch Thảo liếc xéo Đan Tâm, việc gì phải nói bóng gió cô chấp nhận đấy thì sao nào. Uyên Uyên như vậy không lẽ cô không học được gì, cô không muốn sau này phải hối hận.

"Anh ta mà không đối xử tốt với tớ, không nói nhiều tớ sẽ đá anh ta."

Đan Tâm hất cằm ý bảo Thạch Thảo nhìn ra sau lưng, vui rồi đây.

Thạch Thảo ha ha cười đá chân Đan Tâm, biết có người tới sao không nói với cô.

Dương Thừa Văn đi tới gần Thạch Thảo nói nhỏ vào tai cô, giọng nghe qua thì rất bình thản nhưng ai mà biết được Dương Thừa Văn đang nghĩ gì, cái bề ngoài ôn nhuận nho nhã kia cũng chỉ lừa được mấy chú nai con ngây thơ thôi.

"Em muốn đá ai, sẽ đau chân lắm đó. Em đau anh cũng không được thoải mái."

Thạch Thảo cây ngay không sợ chết đứng, khi còn có thể anh cứ cố hết sức mà cười.

"Em cũng đâu muốn đá, tại người ta cứ bắt nạt em thôi. Em đâu thể để bản thân chịu thiệt thòi không phải anh nói với em không được để bản thân chịu ấm ức sao. Em chỉ là đang đoán trước tình hình để tự bảo vệ mình."

Dương Thừa Văn triệt để im lặng nói đúng hơn là không muốn cùng Thạch Thảo tranh cãi. Đối với Thạch Thảo không thể dùng lời nói để thể hiện tấm lòng cái cốt yếu là ở hành động, yêu bằng miệng thì chẳng có ý nghĩa gì.

Chậc...chậc...cặp đôi oan gia ngõ hẹp này thế nào mà lại yêu nhau, càng ngày càng không thể hiểu được tiêu chuẩn nối tơ hồng của Nguyệt Lão.

"Dương Thừa Văn dù anh có nhớ Thạch Thảo thì cũng không nên xông vào mà không báo trước thế chứ, đây là phòng tôi nhỡ anh vào mà nhìn thấy cái gì không nên thấy thì anh tính làm sao?"

"Tôi cũng đâu nhìn thấy gì, hai người nhanh xuống ăn cơm đi."

Mai là Hallowen cũng là ngày cưới của cô, tối nay Thiên Vũ đích thân xuống bếp nấu đãi mọi người một bữa. Cô chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn là nôn đến bán sống bán chết, mang thai cũng thật khổ.

"Xuống cùng Dương Thừa Văn đi, tớ thay đồ xong sẽ xuống."

"Ừ, thay nhanh lên."

Là đêm cuối cùng của cuộc sống độc thân Lâm Thiên Vũ ngồi đàm đạo với Âu Dương Thiếu Phong và Dương Thừa Văn đến nửa đêm. Lúc về phòng ngủ cả cơ thể nhàn nhạc mùi rượu nhưng vẫn còn rất tỉnh táo.

Đan Tâm mở hai mắt tròn to nhìn trần nhà, bực mình quá không ngủ được.

"Sao em còn chưa ngủ ngày mai sẽ rất mệt."

Lâm Thiên Vũ lên giường, không cần nhắc nhở tựu lấy tay mình làm gối cho Đan Tâm đã thành thói quen rồi.

"Em không ngủ được."

Có thể là do cô hồi hộp quá.

"Em lo ngày mai em thể hiện không tốt."

Tiệc cưới không chỉ có mỗi người trong nhà, danh gia như Lâm gia có rất nhiều đối tác làm ăn, người có quyền thế đến dự. Nhỡ cô làm sai điều gì sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều người.

"Không cần lo cứ đứng sau lưng anh là được. Ai hỏi anh sẽ trả lời, ai mời rượu anh sẽ thay em uống hết thảy cứ giao cho anh. Em chỉ cần tin tưởng vào chồng em."

"Chồng gì chứ chúng ta còn chưa kết hôn."

Lâm Thiên Vũ ngồi dậy mở tủ lấy ra "giấy bán thân" của Đan Tâm.

Đan Tâm không hiểu mở ra xem, đọc chưa hết dòng đầu tiên máu trong người cô như muốn chảy ngược.

"Lâm Thiên Vũ..."

Hắn biết cô sẽ như thế này mà, trước sau gì cũng đăng kí trước hay sau đều không quan trọng.

"Đừng nóng, anh chỉ chuẩn bị trước thôi."

Nội tâm Đan Tâm gào thét, tại sao cô lại gặp phải tên sắc thú đội lốt cừu này chứ. Anh là tên khốn kiếp, bề ngoài tiên nhân bên trong phúc hắc một bụng hồ ly. Rõ ràng cô vẫn còn độc thân, rõ ràng là cô chưa kí vào giấy kết hôn tại sao tờ giấy này lại ghi cô là phụ nữ đã có chồng hơn nữa có chồng gần hai tháng, cô còn chưa bước vào lễ đường mà. Oa....oa....là anh cường thủ hào đoạt cô. Nuốt nước mắt chảy ngược vào trong Đan Tâm lên giọng chất vấn.

"Anh làm cái này lúc nào?"

Lâm Thiên Vũ làm như không thấy nỗi ấm ức trong người Đan Tâm, tỉnh bơ trả lời.

"Tối hôm Nghi Anh bắt cóc em, cô ta muốn có giấy đăng kí kết hôn mà anh lại không muốn nên anh mới đi đăng kí cho chúng ta trước. Pháp luật quy định hôn nhân một vợ một chồng, anh đã là chồng của em thì làm sao có thể trở thành chồng của người khác đây cũng không phải cổ đại đàn ông có thể tam thê tứ thiếp."

Nói tóm lại là vì bảo vệ hạnh phúc của anh và cô nên anh mới làm vậy. Dù thế cô vẫn nuốt không trôi nỗi ấm ức trong người, ấm ức không chịu được.

"Gì chứ, em có kí vào giấy đăng kí kết hôn đâu."

"Lâm nhị thiếu của Lâm gia cũng không phải chỉ được cái vẻ bề ngoài, chỉ cần anh muốn em không cần kí vào đó anh cũng sẽ là chồng hợp pháp của em."

Lâm Thiên Vũ anh lợi hại, quen anh lâu như vậy bây giờ cô mới biết anh cũng có thủ đoạn. Hồn ma khốn kiếp vẫn là hồn ma khốn kiếp hận một nỗi cô lại yêu hồn ma khốn kiếp này a.

"Em giận?"

"Không có."

Không mới lạ đấy, ngay cả mình lấy chồng vào ngày nào cũng không biết cô làm người không phải thất bại bình thường. Nằm xuống trùm chăn ngủ.

Lâm Thiên Vũ buồn cười còn nói là không có. Đặt giấy kết hôn vào chỗ cũ nằm xuống kéo Đan Tâm ôm vào lòng rồi hôn lên đôi môi mọng đỏ của cô.

"Đan Đan, mẹ giận ba rồi kìa."

Lâm Thiên Vũ luôn nói đứa nhỏ là con gái, ngồi vắt óc suy nghĩ ra không biết bao nhiêu cái tên mĩ lệ nhưng vẫn không hài lòng cuối cùng lấy một tên trong tên cô đặt tên cho con. Nếu là con gái sẽ lấy tên là Lâm Đan Đan.

Thế nếu nhỡ nó là con trai, cái này cô cũng hỏi anh rồi nếu là con trai anh sẽ để cô tự quyết định con tên gì. Con của cô phải có một cái tên thật khí phách, nghe một lần sẽ để lại ấn tượng mạnh. Lâm Thiên Ưng, đủ khí phách, đủ ấn tượng.

"Hai...mẹ chẳng còn sức mà giận ba con nữa rồi. Ngày mai phải tiếp khách rất nhiều, em ngủ trước đây."

Đan Tâm quay người lại vùi sâu vào vòng tay của Lâm Thiên Vũ tìm một tư thế thoải mái nhất từ từ đi vào mộng đẹp.

Lâm Thiên Vũ kéo chăn đắp lên người Đan Tâm, cô là phụ nữ có thai lẽ ra phải được nghỉ ngơi nhiều.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 51 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 51. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.209372997284 sec