Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu AnhHồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 49

Chương 49Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 43.1

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=64153&pictureid=1101315

Cả bệnh viện chìm trong yên tĩnh ngoài kia gió đêm trêu đùa mấy chiếc lá khô phát ra âm thanh xào xạc, mọi thứ đã ngủ yên chỉ còn chiếc đồng hồ vẫn nhấc từng chiếc kim một cho đến khi ba chiếc kim cùng điểm đúng 12 giờ.

Đôi mắt ngủ say của Lâm Thiên Vũ nặng nề mở ra mọi thứ chỉ là một màu trắng mờ nhạt hắn đang ở bênh viện sao? Đan Tâm đâu rồi, hắn phải tìm Đan Tâm. Lâm Thiên Vũ gỡ kim truyền dịch trên tay ra loạn choạng bước xuống giường, lúc lăn xuống dốc đầu hắn bị va đập nhẹ đến bây giờ vẫn còn đau. Tiếng hít thở nhẹ nhàng, đều đều truyền vào tai Lâm Thiên Vũ đưa mắt nhìn quanh. Đúng thật là hắn cuống cuồng như vậy để làm gì chẳng phải Đan Tâm đang ở cạnh hắn hay sao, chỉ là nằm trên bệnh khác thôi. Nhẹ tay hết sức có thể kéo ghế ngồi cạnh giường Đan Tâm, hắn thích nhìn cô ngủ. Vuốt lại mấy sợi tóc lào xòa trên trán cô, mọi chuyện đều qua rồi từ nay sẽ không còn gì có thể ngăn cản hắn ở cạnh cô nữa.

"Ưm..."

Đan Tâm bị quấy rầy nhăn mặt trở mình nhưng không tỉnh lại, hắn làm sao có thể quên cô là heo lười lúc trước để gọi được cô dậy hắn không biết phải tốn bao nhiêu công sức nhưng không sao dù cô có lười cũng chỉ mình tôi thấy.

Sáng hôm sau Lâm Thiên Vân, Cố Mĩ Yên, Đồng Hiểu Hiểu và Đan Linh cùng tới bệnh viện. Lâm Thiên Vân mở cửa định bước vào đã đứng yên như tượng, con trai ông tỉnh từ lúc nào nhưng thế này thì...

Cố Mĩ Yên khó chịu, vào thì không vào cứ đứng ở cửa choáng đường.

"Sao không vào?"

"Tự xem đi."

Lâm Thiên Vũ gục đầu ngủ bên mép giường, một tay làm gối còn một tay đan vào năm ngón tay của Đan Tâm ngủ ngon lành.

"Ưm..."

Đan Tâm chậm rãi mở mắt ra mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi làm cô hơi khó chịu, muốn nôn. Cử động mới biết tay mình bị nắm lấy, anh có giường không ngủ đi qua ngủ gục bên giường của cô làm gì chứ. Người đã bị thương thế kia mà còn không biết lo cho bản thân, theo kinh nghiệm ngủ gục trong lớp của cô thì anh tỉnh dậy sẽ rất đau lưng.
Đan Tâm lấy bàn tay vẫn còn tự do lướt qua hàng mi của Lâm Thiên Vũ, vẫn như năm đó muốn nhỏ sợi dài nhất.

"A..."

Lâm Thiên Vũ choàng tỉnh giấc bắt lấy tay thủi phạm nhưng đã quá trễ.

Đan Tâm tươi cười như hoa cầm sợi lông mi bé nhỏ phe phẩy trước mặt Lâm Thiên Vũ.

"Lần này thì được rồi."

Lâm Thiên Vũ đen mặt, nhân lúc quân địch không để ý ngồi lên giường giữ lấy gáy cô tùy tiện vừa hôn vừa cắn, để xem lần sau em có dám nghịch hay không.

Lâm Thiên Vũ buông Đan Tâm ra vừa lòng nhìn đôi môi hơi sưng đỏ của cô, cười có chút sở khanh.

"Anh...anh... anh..."

Đan Tâm vừa nói vừa thở, rất không cam lòng không lẽ cô cứ bị anh cưỡng hôn mãi sao. Lão thiên sao ngài lại bất công như thế... con ghét ngài.

Gương mặt của Lâm Thiên Vũ một lần nữa áp sát mặt Đan Tâm, cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh đang chiếm lấy từng tế bào trên mặt cô bất giác mặt cũng đỏ theo.

Hai gương mặt chỉ còn cách nhau vài mi li mét.

"Anh làm sao hả?"

Anh bỉ ổi, vô liên sỉ. Anh đánh lén em.

Cô thật sự rất muốn hét lên như thế nhưng cô biết nói ra sẽ có chuyện gì đang đợi cô ở phía trước. Biết làm sao được số trời đã định cô chỉ có thể bị anh bắt nạt.

"Mẹ, chúng ta trở thành người vô hình rồi."

Lâm Thiên Vũ nhìn ra cửa, trong phòng có thêm người từ lúc nào.

Đan Tâm ngượng chín mặt, cô tỉnh dậy trước nhưng không phát hiện có người đi vào thật mất mặt mà. Cô rất muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Lâm Thiên Vũ khẽ ho vài tiếng quay mặt sang nhìn gương mặt đỏ như cà chua chín của Đan Tâm không khỏi buồn cười, em ngượng ngùng cái gì chứ.

"Mọi người đến sao không lên tiếng."

Cả bốn người ngồi xuống ghế ghế trong phòng ánh mắt tập trung hết trên người Đan Tâm.

Đan Linh che miệng cười khúc khích, hạnh phúc quá đi mất.

"Tại thấy hai người như vậy nên..."

Nói chưa hết câu lại cười, không ngờ chị dễ bị bắt nạt như vậy.

"Nhìn hai đứa như thế này ai mà nghĩ hai đứa vừa đi dạo ở chỗ Diêm Vương về chứ."

Sau mọi chuyện Cố Mĩ Yên đã không còn phản đối nữa, không chỉ vì Đan Tâm là con của Hiểu Hiểu mà còn vì con trai bà đã yêu Đan Tâm đến mức si mê tuyệt đối đến cả mạng cũng không cần nữa rồi.

Đan Tâm vuốt lại mái tóc hơi rối muốn bước chân xuống giường.

"Con ngồi yên đi, bác sĩ nói con bị động thai phải nghỉ ngơi nhiều."

Động thai...Đan Tâm ngoan ngoãn ngồi trên giường. Hai tay đặt lên bụng, chỉ mới ba tuần thôi cô không muốn mất đứa nhỏ.

"Mẹ và Đan Linh đến Bắc Kinh khi nào?"

"Ngay sau hôm con bị bắt cóc."

Đan Linh mon men lại gần ngồi xuống giường bệnh của Đan Tâm.

"Chị, em có chuyện này rất thú vị chị có muốn nghe không?"

Nhìn gương mặt thần thần bí của Đan Linh, Đan Tâm có chút tò mò muốn biết.

"Muốn."

"Chị bị bắt cóc nên chưa biết mẹ và ba mẹ anh Thiên Vũ có quen biết từ trước đúng không?"

Có quen biết, cô làn đầu tiên nghe nói chuyện này khẽ liếc mắt sang nhìn Lâm Thiên Vũ thấy anh gật đầu mới tin hoàn toàn. Trùng hợp thật.

"Hơn nữa..."

Đan Linh cười thầm, đây mới là chuyện thú vị.

"Hơn nửa sao em nói nhanh đi, úp úp mở mở."

"Chị à, em phát hiện chị ngày càng thiếu kiên nhẫn nha."

Đan Tâm đen mặt, đây có phải là muốn đùa với cô.

Nhìn gương mặt đã đen đi trông thấy của Đan Tâm trái tim bé nhỏ của Đan Linh không khỏi nhảy nhót vài cái, phụ nữ có thai rất dễ cáu giận xem ra là thật.

Đồng Hiểu Hiểu lắc đầu lại chuyện đó chứ gì. Im lặng uống trà do con rể tương lai rót.

"Đừng nóng em sẽ nói ngay mà."

"Mối tình đầu của cả ba và mẹ là ba mẹ của anh Thiên Vũ."

Sốc toàn tập, không chỉ có Đan Tâm cả Lâm Thiên Vũ cũng không tài nào tin được. Ba hắn trước đây yêu mẹ của Đan Tâm, còm mẹ hắn lại yêu ba của Đan Tâm sao. Đây là loại duyên phận gì.

"Mẹ... là thật sao?"

Đồng Hiểu Hiểu gật đầu, đã là chuyện ngày xưa rồi, có lẽ hai đứa đang tiếp tục duyên phận mà trước đây bà và Mĩ Yên đã bỏ qua .

Đan Linh quay đầu lại nhìn Lâm Thiên Vũ, dây mơ rễ má thế này hai người còn lo nghĩ gì nữa.

"Em có thể gọi anh là anh rễ được không?"

Lâm Thiên Vũ gật đầu, thật ra trên phương diện pháp luật hắn đã là chồng hợp pháp của Đan Tâm rồi.(Thật ra anh Vũ mới là hồ ly giả trang thỏ trắng chỉ có chị Tâm ngây thơ bị lừa bán mà không hay biết.)

"Em giao chị em cho anh, anh không được bắt nạt chị em đâu đó."

"Em không cần lo điều đó, làm gì có ai bắt nạt được chị của em."

Tất nhiên phải ngoại trừ hắn.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 49 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 49. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.207625865936 sec