Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu AnhHồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 45

Chương 45Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 41.1

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=64153&pictureid=1102011

Sân bay, 6 giờ sáng.

"Bạn trai của chị sẽ ra sân bay đón chúng ta sao?"

"Ừ, Thạch Thảo nói thế."

Đồng Hiểu Hiểu và Đan Linh kéo vali ra khỏi sân bay. Đang yên đang lành lại bị bắt cóc còn mang thai nữa.

"Hiểu Hiểu."

Cố Mĩ Yên chạy lại ôm lấy Đồng Hiểu Hiểu, tối hôm qua nghe tin chị em của mình đến Bắc Kinh vui đến mức thức trắng đêm.

Đan Linh choáng váng, người ở vì sao nào vừa đáp xuống trái đất vậy trời.

"Ai vậy mẹ?"

Cố Mĩ Yên buông Đồng Hiểu Hiểu ra nhìn khắp người Đan Linh cho đến khi cả người Đan Linh nổi đầy da gà.

"Đây là con gái cậu?"

"Ừ, Đan Linh chào dì đi."

À, là bạn của mẹ hồi còn ở Bắc Kinh.

"Chào dì."

"Xinh đẹp rất giống cậu."

Lâm Thiên Vũ đứng từ xa nhìn thấy màn gặp lại thắm thiết tâm hồn tựa như hoa nở, mẹ hắn và mẹ Đan Tâm có quen biết nhau. Thế này dễ tính hơn rồi.

Lâm Thiên Vũ đi đến chỗ ba người đang đứng chỉ cười với mẹ hắn rồi quay sang ra mắt mẹ vợ và em vợ.

"Chào dì con là Lâm Thiên Vũ."

Đồng Hiểu Hiểu lắp bắp, liệu đây có phải....

"Cậu...cậu là Lâm...Thiên...Vũ?"

Đan Linh vẫn còn ở trong mộng, người này chính là bạn trai của chị sao còn đẹp hơn so với tưởng tượng của cô.

Cố Mĩ Yên chẳng hiểu trời trăng mây gió là gì, từ khi nào tên của con trai bà gây sốc tới mức này.

"Cậu biết con trai tớ?"

Đồng Hiểu Hiểu càng sốc hơn, là con của Mĩ Yên. Thảo nào Thạch Thảo nói mẹ của Lâm Thiên Vũ phản đối Đan Tâm. Từ nhỏ Mĩ Yên đã theo chủ nghĩa hoàn mĩ, Đan Tâm có một vết nhơ trong quá khứ nên bà có thể hiểu tại sao Mĩ Yên phản đối.

"Tớ không biết, tớ không biết con trai cậu chính là bạn trai của Đan Tâm."

"Đan Tâm?"

Cố Mĩ Yên không hiểu, tại sao Hiểu Hiểu lại biết Thiên Vũ là bạn trai của Đan Tâm.

Thời cơ đã đến, Lâm Thiên Vũ cười nói với mẹ.

"Đan Tâm là con của dì."

Cố Mĩ Yên ngây ra.

"Không thể nào, Chí Viễn nói hai người chỉ có một đứa con gái."

Trên mặt Đồng Hiểu Hiểu thoáng ưu thương, chỉ vì một câu nói của chồng bà mà một người còn sống khỏe mạnh như Đan Tâm bị coi là đã chết.

"Tớ có hai đứa con gái, Đan Tâm là con đầu của tớ. Năm đó do tớ sinh khó nên Chí Viễn đã đưa Đan Tâm vào cô nhi viện rồi nói nó đã chết."

Cố Mĩ Yên không thể tin được, không lẽ người cha vô lương tâm muốn giết cả con gái mình mà Thiên Vũ nói chính là Chí Viễn.

"Dì, chị Đan Tâm đúng là chị của con những gì ba con nói không phải là sự thật."

"Mọi người về nhà rồi nói, chuyện cần lo bây giờ là tìm ra Đan Tâm."

Lâm Thiên Vũ xách vali ra xe để Đồng Hiểu Hiểu và Đan Linh ngồi ở phía sau quay lại nói khẽ với Cố Mĩ Yên.

"Con đã nói với mẹ rồi còn gì, ông ta không xứng đáng làm ba của Đan Tâm. Những gì ông ta làm mẹ sẽ không tưởng tượng được đâu."

Cố Mĩ Yên im lặng bước lên xe, Lâm Thiên Vũ cũng lên theo.

Biệt thự Lâm gia.

Đan Linh nhìn những gương mặt thân quen cũng có xa lạ khẽ cúi chào.

"Chào mọi người."

Cố Mĩ Yên đi đến cạnh Lâm Thiên Vân.

"Đây là con gái của Hiểu Hiểu tên là Đan Linh, Đan Tâm... cũng là con gái của Hiểu Hiểu còn vì sao thì em sẽ giải thích sau."

Đồng Hiểu Hiểu nhìn lướt một lượt, trừ cô gái có mái tóc hạt dẻ ngời cạnh Thiếu Phong những người còn lại bà đều biết.

Thấy Đồng Hiểu Hiểu nhìn mình Uyên Uyên mỉm cười, nếu để ý một chút thì chị nhìn rất giống mẹ.

"Con có thể giống mọi người gọi là dì không?"

Đồng Hiểu Hiểu gật đầu.

"Con là Lý Nhã Uyên, chắc chị đã nhắc đến con với dì rồi."

"Đúng là có nhắc, Đan Tâm nói nó nhận con làm em gái nuôi."

"Thì ra mọi người đều quen biết cả."

Thạch Thảo xích qua một bên cho Đan Linh ngồi xuống, a...trái đất tròn đi đâu cũng gặp người quen.

"Ừ, trừ Thiên Vũ và Uyên Uyên là lần đầu gặp mặt còn lại cô đã gặp hết rồi. Bên phía cảnh sát nói sao, từ chiếc xe bắt cóc Đan Tâm có điều tra được gì không?"

Lâm Thiên Vũ ngồi xuống cạnh Lâm Thiên Bình, thở dài.

"Chiếc xe đó bị bỏ lại, không có chút manh mối nào để tiếp tục điều tra."

Mọi chuyện cứ như thế đi vào bế tắc nhưng ông trời không tuyệt đường sống của con người bao giờ rồi cũng sẽ có cách tìm ra Đan Tâm trước thời hạn ba ngày.

"Thiếu Phong nói anh có bản sao đoạn băng ghi hình hiện trường vụ án đúng không?"

"Ừ, tôi đã xem suốt cả tối hôm qua nhưng không tìm thấy được gì."

Có lẽ những người sống trong sạch như Lâm Thiên Vũ không thấy được gì nhưng cô thì khác, mỗi tổ chức hắc đạo hay băng nhóm mafia đều có một dấu hiệu nhận biết riêng. Dù sao đi nữa cô phải xem một lần biết đâu lại tìm được gì.

"Cho tôi xem thử."

"Chờ một chút tôi đi lấy."

Lâm Thiên Vũ đứng dậy đi ra xe lấy, lát sau mang vào một chiếc laptop mầu đen tuyền. Mở đoạn băng ghi hình lên cho Uyên Uyên, Đồng Hiểu Hiểu và Đan Linh cùng xem.

Uyên Uyên tập trung vào đoạn băng ghi hình, chỉ xem lướt qua một lượt cô đã biết vấn đề ở đâu. Sát khí cố công giấu bao năm nay một lần nữa bộc phát lần này còn nặng hơn cả lần trước.

"Vấn đề là ở đây."

Lâm Thiên Vũ nhìn kĩ vào màn hình.

"Tôi không thấy gì cả."

"Nhìn như vậy tất nhiên là không thấy."

Cả nhóm chụm đầu lại xem, đích thực là không thấy gì.

"Chúng ta cứ ngồi yên để chúng nó muốn làm gì thì làm đừng quấy rầy tụi nó."

Ba người lớn tuổi nhất ngồi yên tại chỗ dù trong lòng thấp thỏm không yên nhưng không thể làm gì ngoài đợi.

Mười ngón tay Uyên Uyên lướt trên bàn phím, thao tác nhanh gấp mấy lần người bình thường.

Âu Dương Thiếu Phong kinh ngạc, người suốt ngày ngồi trước máy tính như hắn còn không đạt đực trình độ này.

"Anh không biết em giỏi máy tính đến vậy."

"Còn nhiều điều mà anh không biết lắm."

Lúc còn ở X-LAO thứ cô học không chỉ có giết người. Vũ khí, đạn dược, máy tính, cách sinh tồn,... đều là những thứ cô phải học.

Nhấn vào phím enter , vùng anh được khoanh tròn trên màn hình được phong to ra.

Trên tay cầm chiếc khăn tẩm thuốc mê của người đàn ông mặc áo đen có một hình xăm thần chết cầm lưỡi hái. Lúc cô nhìn vào những người đàn ông đó có cái gì rất quen thuộc cho đến khi cô nhìn thấy hình xăm thần chết cô mới ngộ ra thì ra bọn họ với cô là người cùng một nhà.

Càng nhìn thì càng không hiểu. Tất cả quay về chỗ ngồi, Uyên Uyên biết vấn đề ở đâu thì chắc hiểu hình xăm này nói lên điều gì.

"Thiếu Phong, anh biết X-LAO không?"

Âu Dương Thiếu Phong ngẩn ra cái này thì liên quan tới tổ chức hắc đạo đó.

"Biết nhưng không rõ lắm."

"Vậy thì em nói rõ cho anh biết. X-LAO là tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới, đứng đầu Châu Á về buôn bán xũ khí và ma túy. Hơn một nửa người trong chính phủ các nước nơi có người của tổ chức này đều cam lòng làm con chó trung thành để được hưởng lợi, bọn họ nhìn thấy người của X-LAO cả lên tiếng cũng không dám chứ nói gì đến cứu người. Chị Tâm bị X-LAO bắt cóc."

Lâm Thiên Vũ nhíu mày, Nghi Anh làm sao có thể liên quan đến tổ chức hắc đạo đó.

"Làm sao cô biết Đan Tâm bị X-LAO bắt cóc nhỡ không phải thì sao?"

"Biểu tượng của sát thủ X-LAO là hình thần chết cầm lưỡi hái, chỉ có những sát thủ cấp thấp của X-LAO mới xăm lên người mình biểu tượng đó."

Hình như Âu Dương Thiếu Phong lại thấy Uyên Uyên của hôm ở bênh viện, lạnh lẽo sát khí đầy mình.

Uyên Uyên nhếch môi cười, lấy điện thoại gọi cho Lý Vĩnh Kỳ gọi đến lần thứ năm vẫn không được. Giỏi lắm, bây giờ mới biết sợ thì đã quá trễ rồi.

"Khốn nạn, anh dám lừa tôi."

Anh nghĩ không nghe máy là thoát nạn sao, Uyên Uyên nhấn số khác gọi cho chú Lý. Bật loa ngoài để trên bàn, có những chuyện không thể nói trực tiếp thì dùng cách gián tiếp mà nói Thiếu Phong đủ thông minh để nhìn ra cô là ai.

"Uyên Uyên, em làm gì vậy?"

"Anh không phải muốn biết em là ai sao? Em sẽ cho anh biết, có chuyện gì cũng đừng ai lên tiếng."

Hắn vẫn luôn muốn biết nhưng đến lúc được biết thì không muốn nữa, biết rồi có phải hắn sẽ mất Uyên Uyên.

Chuông đổ lần thứ hai thì có người nghe máy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 45 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 45. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.237651109695 sec