Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu AnhHồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 39

Chương 39Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 36(tt)

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=64153&pictureid=1101728

Lâm Thiên Vân để tập hồ sơ trước mặt Lâm Thiên Vũ, biểu cảm nhàn nhạt ông không tin con trai ông có thể yêu người như vậy, đay có thể chỉ là trò đùa của ai đó muốn phá hoại gia đình ông.

"Con xem đi hôm nay thứ này được gửi đến cho mẹ con, không phải là sự thật đúng không?"

Lâm Thiên Vũ mở ra xem, cũng chẳng bất ngờ gì khi trong này chính là quá khứ của Đan Tâm, Nghi Anh cô giỏi lắm. Cô có ý đồ gì, trong này không có ghi tên ai ngoài dòng chữ "Lâm Thiên Vũ yêu người như vậy bà có thấy vui không, chỉ mới hai tháng tình còn chưa sâu nếu bà không thấy vui thì nên bảo con trai bà rời rời xa cô ta", thì chẳng còn gì.

Có số điện thoại còn là số lạ, Lâm Thiên Vũ nghe máy không cần hắn hỏi người đó đã tự trả lời.

"Thiên Vũ chắc giờ này anh đang ở nhà, thế nào ba mẹ anh có chấp nhận Đan Tâm không? À... mà làm sao họ biết được đó là Đan Tâm, trong đó không có ghi quá khứ đó thuộc về ai."

Lâm Thiên Vũ như muốn bóp nát điện thoại trong tay, hắn không thể ngờ được người con gái mà hắn từng yêu là người thủ đoạn thế này, nếu mẹ hắn biết được người có quá khứ đó chính là Đan Tâm thì mẹ hắn sẽ không bao giờ chấp nhận cô.

"Cô muốn gì?"

"Rất đơn giản, chúng ta bắt đầu lại."

"Sẽ không có chuyện đó."

"Vậy thì không còn cách nào khác em chỉ có thể khiến cho cô ta sống dở chết dở. Em muốn xem ba mẹ anh rộng lượng tới mức nào, chờ đến khi ba mẹ anh căm ghét cô ta đến cùng cực em sẽ cho ba mẹ anh biết cô gái đó chính là thư kí mà họ chọn cho anh và họ chính là người đã tác hợp cho anh và cô ta. Đến lúc đó cô ta không chỉ bị đuổi ra khỏi DL mà sẽ không bao giờ được đặt chân lên Trung Quốc nữa. Anh cứ chờ mà xem em sẽ làm được."

Nghi Anh tắt máy, bước qua cánh cửa làm bằng gỗ lim lạnh lẽo bên trong chính là Lý Vĩnh Kỳ.

"Sao rồi?"

"Em đã gửi cho Cố Mĩ Yên, bà ta sẽ không đồng ý để Lâm Thiên Vũ yêu Đan Tâm."

"Tôi không quan tâm chuyện đó cũng không quan tâm cô dùng cách gì để trở về bên cạnh Lâm Thiên Vũ, thứ tôi muốn là kết quả."

Lý Vĩnh Kỳ cầm lấy cằm Nghi Anh, lực tay của hắn một chút cũng không nhẹ.

Nghi Anh cắn chắt môi để không phát ra tiếng kêu đau, cô có cảm giác cằm cô như vỡ vụn chỉ cần cô kêu lên một tiếng sẽ làm Lý Vĩnh Kỳ nổi giận muốn giết người.

"Em sẽ không làm anh thất vọng."

"Tốt nhất là như thế. Cô làm tốt có thể lấy lại tự do còn không cô biết thứ gì đang đợi mình rồi đó. Đi ra ngoài và sử dụng cái đầu nhỏ bé của cô mà nghĩ cách."

Trong giới hắc đạo Châu Á hắn là ke đứng đầu thứ hắn muốn chưa bao giờ không có được, DL cũng thế thôi. Có DL trong tay tổ chức của hắn càng lớn mạnh.

Như được lênh ân xá Nghi Anh bước nhanh ra khỏi căn phòng. Nửa năm trước Hạ Chính Hiên phá hủy lễ đính hôn của cô trong đêm đó cô gặp được Lý Vĩnh Kỳ. Cứ ngỡ số của cô vẫn còn may mắn nào ngờ cô ngu ngốc dấn thân vào địa ngục, bán linh hồn cho quỷ dữ. Lý Vĩnh Kỳ biết cô là ai anh ta muốn cô trở về bên cạnh Lâm Thiên Vũ giúp Lâm Thiên Vũ thừa kế DL đến khi anh ta muốn cô lại lấy DL về cho anh ta. Trong mắt anh ta cô cũng chỉ là một con cờ, một thứ đồ chơi rẻ tiền.

"Thiên Vũ con nói cho mẹ biết có phải con yêu người như thế không?"

Hắn muốn chờ tới sinh nhật mẹ đưa Đan Tâm về nhà nhưng bây giờ thì không được nữa rồi.

"Không cần nhìn con bằng ánh mắt nghi ngờ đó, tất cả đều là sự thật."

Cố Mĩ Yên vừa kinh ngạc vừa tức giận, con trai bà điên rồi nó nghĩ gì khi yêu người như thế.

"Chia tay đi."

"Con không thể."

"Thiên Vũ, em nghe lời mẹ đi."

Lâm Thiên Bình ở ngoài đi vào hình như vừa ở nhà tới. Chắc ba mẹ hắn đã nói hết những gì có trong hồ sơ cho ông anh trai yêu quý của hắn nghe rồi.

"Nếu mẹ nói anh bỏ chị dâu anh có nghe lời mẹ mà bỏ chị dâu không?"

"Đừng lôi chị dâu em vào đây."

"Không đúng không, anh không bỏ được thì đừng bắt em phải bỏ. Cô ấy là người như thế nào, xấu hay tốt em là người rõ nhất, em yêu con người cô ấy chứ không phải quá khứ của cô ấy."

Khí huyết trong người Cố Mĩ Yên như muốn sôi trào, Thiên Bình yêu phải một cô gái đi hát trong quán bar, phòng trà vì cô ta mang thai con của Thiên Bình nên bà mới miễn cưỡng đồng ý còn Thiên Vũ là hi vọng của bà, sẽ không có chuyện bà chấp nhận thêm một người con dâu nào có quá khứ không trong sạch.

"Còn rất nhiều người để con yêu không nhất thiết phải là người con gái đó."

"Người con yêu chỉ có mình cô ấy. Năm năm nay con sống như thế nào mẹ không phải không biết, con mới chỉ sống cho ra sống có hai tháng mẹ không cần ép con phải trở lại như trước đây, sống mà chỉ như đang tồn tại."

Bà đang ép con bà sao, tại sao nó không thể hiểu cho bà.

"Mẹ muốn gặp cô gái đó."

Bà muốn xem cô gái đó trông nhu thế nào mà có thể trong hai tháng biến con bà thành ra như vậy.

"Mẹ có định kiến với cô ấy dù có gặp mẹ cũng không thích chờ khi nào tâm trạng mẹ ổn định con sẽ để mẹ gặp cô ấy."

"Con..."

"Mĩ Yên."

Lâm Thiên Vân chặn đứng lời vợ nói hơn ai hết vợ ông biết Thiên Vũ cứng đầu như thế nào mà, thứ nó đã nhận định không phải chỉ nói vài câu là nó sẽ nghe lời mà buôn tay cũng giống như Nghi Anh không phải cũng phải mất bảy năm đó thôi.

"Ba, trở thành người như vậy không phải lỗi của mình cô ấy."

"Nói rõ xem."

"Cô ấy sinh ra chưa được hai tháng thì bị chính người ba đã sinh ra mình ném vào cô nhi viện, cô ấy có lỗi gì để bị đối xử như vậy. Sau khi biết được sự thật cũng chính người ba đó đã thuê người mang cô ấy đi,còn đánh cô ấy đến bất tỉnh nếu không nhờ cảnh sát phát hiện kịp thời không biết cô ấy còn giữ được mạng hay không."

Khi hắn cho người về Việt Nam điều tra tung tích của cô tình cờ phát hiện ra bí mật này. Năm Đan Tâm 12 tuổi nhóm người mà cô gặp trên đường chính là người của Trần Chí Viễn thuê tới giết cô. Vì ông ta mà Đan Tâm phải chịu quá nhiều đau khổ hắn không muốn lấy dao cứa sâu thêm vào nỗi đau của cô nên hắn không nói cho cô biết.

"Trong suốt thời gian cô ấy nhập viện ông ta không hề tới thăm cô ấy một lần, ông ta thừa nhận cô ấy là con gái mình nhưng không bao giờ cho phép cô ấy bước chân vào nhà nửa bước . Lúc đó cô ấy chỉ mới 12 tuổi, trong một đêm mất hết tất cả ba nói xem cô ấy có thể sống vô tư hồn nhiên được nữa không, cô ấy cũng là người không phải thánh."

Lâm Thiên Vân không nói gì chỉ phát ra tiếng thở dài. Con người khi bị ép đến đường cùng thì nhân cách sẽ đi vào bóng tối, có một người cha vô lương tâm như vậy là bất hạnh của cô gái đó.

"Cố Mĩ Yên cũng im lặng, bà có thể thông cảm cho gái đó nhưng không thể chấp nhận cô gái đó làm con dâu bà.

"Dù có như vậy mẹ cũng không chấp nhận."

"Con không cần mẹ chấp nhận ngay lập tức nhưng mẹ hãy suy nghĩ lại."

"Con vì cô gái đó mà làm trái ý mẹ."

"Dù mẹ có không nhìn mặt con nữa con cũng không thể chia tay với cô ấy. Con chỉ có thể xin lỗi mẹ."

"Con..."

Cố Mĩ Yên tức đến nghẹn lời, vì một người con gái mà ngay đến bà có nhìn mặt hay không cũng không quan tâm.

"Thiên Bình đưa mẹ con về phòng."

Lâm Thiên Bình cũng không biết nói gì cho phải, khi hắn đưa Hiểu Lan về Thiên Vũ không phản đối lấy nửa chữ bây giờ hắn cũng không có tư cách để phản đối.

"Mẹ về phòng nghĩ ngơi trước, có chuyện gì mai hãy nói."

Cố Mĩ Yên đứng dậy đi về phòng, trước khi Thiên Vũ đưa cô gái đó về bà phải tìm ra cô gái đó là ai. Bà sẽ không để mình giống như ba năm trước bị Thiên Bình dùng đứa con Hiểu Lan mang trong người ép bà đồng ý.

"Ba cũng không chấp nhận cô ấy."

"Đó là cuộc đời của con con phải tự quyết định. Ba không phải con ba không biết con yêu cô gái đó đếm mức nào nhưng đừng để bản thân phải hối hận."

Nói gì đi nữa thì con cái cũng đều đã lớn, ông không thể lúc nào cũng đi sau lưng nói chúng được phép làm cái này không được phép làm cái kia, đôi khi quyết định của cha mẹ chưa chác đã đúng.

"Con sẽ không hối hận, nhất định."

Chỉ cần ba hắn đồng ý về phía mẹ hắn biết tự nghĩ cách lay chuyển bà nếu còn không được thì hắn tiếp bước của anh hai, chiêu thức không sợ cũ chỉ sợ không dùng được.
Lâm Thiên Vân lắc đầu, không cần nói cũng biết con trai ông đang nghĩ cái gì từ nhỏ đến lớn hai anh em nó đều dùng một cách để lừa vợ ông hận mỗi nỗi lúc nào vỡ ông cũng bị lừa.

Lâm Thiên Vũ về nhà đã gần 11 giờ, thấy Đan Tâm vẫn bình yên ngủ trên giường mọi lo lắng của hắn dần như không còn tồn tại nữa, trước phải ngủ ngày mai tính tiếp. Lâm Thiên Vũ chui vào trong chăn ôm Đan Tâm nhắm mắt lại ngủ.

"Anh về rồi hả, mẹ gọi anh về nhà có chuyện gì không?"

Chắc do hắn vừa ở ngoài về nên cơ thể hơi lạnh làm cô tỉnh giấc, đáng ra hắn nên về phòng mình ngủ.

"Ngủ đi, mai anh sẽ nói."

Đan Tâm ngoan ngoãn nghe lời, quay người lại gối đầu lên tay Lâm Thiên Vũ ngủ tiếp.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 39 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh - chương 39. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.226175069809 sec