Hoa KhaiHoa Khai - chương 12

Chương 12Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10 :

Một đường bôn ba , Thượng Quan Vũ Nguyệt dùng thời gian ngắn nhất từ kinh thành trở lại Giang Nam .

Đi kinh thành , là muốn trinhg lên hỉ phục của lục vương gia , quay về Giang Nam , là hi vọng sớm ngày trở về với tiểu nương tử đang hoài thai thứ hai .

Quy tâm tựa tiễn ( muốn về nhà phóng như tên á =_= ) , ước chừng sớm năm ngày so với dự định .

Nhưng khi tiến vào tơ hồ trang , lại không thấy không khí vui vẻ như năm trước , không có không khí náo nhiệt , ngược lại lộ ra chút trầm tĩnh , những hạ nhân thường ngày đối với hắn thập phần úy kị , hiện liếc nhìn một cái cũng không dám .

" Thiếu gia , thiếu gia , ngài đã trở về ." Vĩnh bá từ xa nhìn thấy hắn , một đường chạy thẳng đến đây , trên khuôn mặt già nua hiện lên vẻ vui mừng , " Ngài trở về là tốt rồi ."

" Vĩnh bá , chuyện trong nhà là thế nào ."

"Ai , thiếu gia , chuyện này nói rất dài a , muốn nói từ đầu , ai nha , này thật là , sao lại trở thành việc lớn đến như vậy ....."

Thượng Quan Vũ Nguyệt biết tật xấu nói chuyện không bắt được trọng điểm của Vĩnh bá , vội vàng ngắt lời hắn , " Gọi Vĩnh Tề đến thư phòng gặp ta ."

Sau khi bước vào thư phòng , nha đầu vội dâng trà nóng lên .

" Đi nói với thiếu phu nhân ta đã trở về ."

" Thiếu , thiếu phu nhân ......"

Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày , "Thế nào , không nhận ra thiếu phu nhân , hay là không biết thiếu gia đã thú thân ?"

Nha đầu sợ đến mức lập tức quỳ xuống , " Thiếu , thiếu gia thứ tội , thiếu phu nhân ... ........ Thiếu phu nhân ......Không không không ở đây ."

Không ở đây ?

"Đi đâu ?"

Nha đầu kia lầm bầm nói : " Tỳ , tỳ nữ không dám hỏi ."

Tiểu nương tử thế nào lại rời đi ?

Thật là kì lạ , sắp tới năm mới , trong nhà một chút không khí vui mừng cũng không có , mỗi người đều cẩn thận giống như sợ sẽ có chuyện gì phát sinh .

Thấy nha đầu kia không dám nói , Thượng Quan không nhịn được phất phất tay , ý bảo lui ra ngoài , nha đầu kia cứ như được đại xá , dùng tốc độ nhanh nhất rời đi .

Đúng lúc Thượng Quan Vũ Nguyệt đang phiền não , Vĩnh Tề tới .

Lại thấy câu nói đầy tiên của hắn giống hệt Vĩnh bá , " Ngươi trở về là tốt rồi ."

" Trong nhà có việc gì ?"

" Xảy ra rất nhiều việc , ngươi phải bình tĩnh ." Vĩnh Tề hít sâu một hơi , " Chuyện thứ nhất , lão ohu nhân đã đuổi thiếu phu nhân ra ngoài ."

Thượng Quan Vũ Nguyệt không tin nổi nhướng mày , bà nội đuổi tiểu nương tử ra ngoài ?!

Bà nội rõ ràng rất thích nàng , tiểu nương tử lại luôn nhu thuận cẩn thận , cho dù làm sai chuyện gì , nói nàng vài câu là được , sao lại nghiêm trọng tới mức đuổi nàng ra ngoài ?

Bên ngoài đã là mùa đông , tuyết rơi đầy đường , nàng một thân một mình lại đang có bầu , lại đi thế nào ?

" Rốt cuộc là có chuyện gì ?"

" Ngươi lên kinh không bao lâu , bà vú của thiếu phu nhân tới tìm nàng , hai người nói cái gì ta cũng không rõ lắm , tóm lại , bị một nha đầu nhiều chuyện nghe trộm , nha đầu kia tham thưởng , báo cáo lại cho lão phu nhân , nói Hà tiểu thư kia vốn đã cùng trưởng công ( nv dài hạn ) bỏ trốn , thiếu phu nhân trong phủ kì thật là nha đầu Hà gia , còn tiểu thư đã bỏ trốn kia , dần đây đã tìm thấy , đang ở trong phủ nghỉ ngơi ."

"Lão phu nhân nghe được lập tức tìm thiếu phu nhân hỏi xem có thật hay không , thiếu phu nhân thiếu phu nhân thừa nhận , lão phu nhân giận dữ vô cùng , liền nói muốn báo quan , bắt Hà gia tú phường trả giá , nói , rõ ràng là kết hôn với tiểu thư , sao có thể cho nha đầu tới thay là xong việc ? "

"Cho nên nãi nãi .......liền .....liền đuổi nàng ra khỏi nhà ?"

" Lão phu nhân muốn thiếu phu nhân.... .....cút về Hà gia ."

Vĩnh Tề quan sát sắc mặt Thượng Quan Vũ Nguyệt , hoàn toàn không có vẻ kinh ngạc , cảm thấy kỳ quái , " Ngươi ......Chẳng lẽ đã sớm biết chuyện này ?"

" Ta đã biết từ mấy tháng trước ."

Khi ấy Trường Cổ nói với hắn , hắn còn tưởng là nói đùa , tận đến khi hắn đêm danh sách hạ nhân ra , bên trên ghi rõ ràng là " Kim Hoa Khai , xuất thân : Tân Tập thôn ." mà lúc trước tiểu nương tử cố tình , đau khổ cầu xin muốn tới thôn này .

Nghĩ lại , có rất nhiều chuyện cũng được giải thích

Chuyện nàng không giống trong bức họa , chuyện nàng không thông cầm kỳ thi họa , nàng hầu hạ hắn còn nhanh nhẹn hơn so với nha đầu , phu thê Hà Đại Phương đối với nức nhi không nghe không hỏi , mười tám tuổi nhưng thoạt nhìn lại không giống ,còn có , nàng rất khỏe có thể tự mình bê chậu mước lớn lên ."

nàng biết bắt cá , lấy được ngọc trai lớn .....

Lúc đầu đương nhiên cũng cảm thấy bị đả kích , nhưng nghĩ lại , Hà gia tú phường đã thấm vào đâu , gia nghiệp của hắn vốn lớn , có Hà gia tú phường chẳng qua chỉ là trên gấm thêm hoa , đối với hắn căn bản không ảnh hưởng .

Kim Hoa Khai thì Kim Hoa Khai đi , dù sao hắn cũng thật thích nàng .

Nếu nàng đã giấu hắn , nhất định có chỗbất đắc dĩ ,trước khi nàng thẳng thắn với hắn , hắn cứ để một mình biết thôi , cứ xem nàng là Hà THược Ước , tránh cho nàng bị bại lộ mà không an lòng .

Bạ nội lại vì vậy mà đuổi nàng ra ngoài --- may là đuổi nàng về Hà gia , ít nhất sẽ không chết đối chết rét , chờ hắn nói rõ với bà nội , sẽ tới đón nàng về .

" Còn chuyện gì nữa sao ?"

"Đại ca của Tú nhi tới tìm nàng ."

Thượng Quan Vũ Nguyệt gật đầu , " Đây là chuyện tốt ."

" Không tốt chút nào ." Thần sắc của Vĩnh Tề rất là khó coi , " Đại ca của Tú nhi là thân thích bên nội , mấy năm trước trùng hợp cứu được một quan văn gặp nạn , quan văn dưới gối không có con cái , lại thấy hắn thân thủ bất phàm , liền thu hắn làm nghĩa tử , còn đề cử hắn vào cung , hiện là tiểu đội trưởng của ngự lâm quân , cưới nữ nhi của thượng thư làm vợ , nghe nói có giao tình với một số quan viên ở kinh thành , tìm được Tú Nhi vốn rất vui mừng , nhưng biết muội muội ở tại quý phủ vẫn chưa có hôn phối , lập tức sắc mặt không tốt , tưởng Thượng Quan gia cố tình hà khắc với Tú Nhi ."

" Không ai nói với hắn là Tú Nhi không muốn gả sao ?"

" Chúng ta nói thế nào cũng vô dụng , trọng điểm là do Tú Nhi khóc tốt , lão phu nhân không cho nàng gả , ca ca của nàng hiện vẫn đang ở trong phủ nói phải đợi thiếu gia về bàn bạc , lão phu nhân không biết nghĩ cái gì , máy ngày trước lại đề nghị với ca ca nàng , nói không bằng để ngươi thú Tú Nhi đi ."

Thượng Quan Vũ Nguyệt một trận đau đầu .

Mặc dù hắn rất tôn kình bà nội , nhưng lúc này đối với bà , hắn vẫn không thể nào đồng ý .

Ví dụ như , bởi phát hiện tiểu nương tử không phải là thiên kim tiểu thư , mà đuổi nàng hồi phủ ,

Lại như , bởi biết ca ca của Tú nhi là tiểu đội trưởng Ngự Lâm quân , lại cưới nữ nhi thượng thư , thế là liền hi vọng hắn thú Tú Nhi , kết làm thông gia .

" Ngoại trừ hai chuyện này , còn chyện gì khác sao ?"

"Còn một chuyện -- thiếu phu nhân mang tiểu công tử theo rồi ."

Chờ đã , tiểu nương tử mang Phông Thịnh theo ?"

Sao bà nội không ngăn cản ? Cho dù không cần tức phụ này , cũng không thể không cần tằng tôn , sao có thể cho tiểu nương tử ôm đi ?

Theo tính cách của bà mà nói , tuyệt đối không cho phép , trừ phi ... ....trừ phi tiểu nương tử không trở về Hà gia .

Vừa nghĩ tới khả năng này , Thượng Quan Vũ Nguyệt lập tức cảm thấy không thể bình tĩnh nổi .

Bông nhiên nhanh chóng đứng lên , đi ra phía ngoài .

*************

Đông đi xuân tới , vạn vật phục hồi .

Trong một gian nhà nhỏ trong Tân Tập thôn dọc bờ Hoàng Hà , trước nhà có vài ba bồn hoa , cài con thỏ ở bên trong nhảy qua nhảy lại , một thiếu phụ mang thai chừng năm sáu tháng đang theu thùa , thêu được vài mũi , liền quay đầu sang nhìn nhi tử ở bên cạnh .

"Kim ~~ Phồn Thịnh ."

"Nương " Âm thanh thanh thúy của trẻ con thập phần đáng yêu .

"Lại kêu một tiếng ."

"Nương ."

"Ngoan quá , ngoan quá ." Hoa Khai vuố vuốt khuôn mặt của nhi tử , tở ra cực kì hài long .

Gần đây Phông Thịnh đã biết nói chuyện , mặc dù cũng chỉ nói được nương , cơm cơm , ngủ ngủ , gột rửa mấy câu , nhưng nàng nghe cũng mười phần thỏa mãn .

Lúc đó nghe bà nội muốn đuổi nàng đi , trong lòng thật sự hoảng,cầu tình vô dụng ,bà nội chỉ cho nàng thời gian một tuần trà thu thập quần áo .

Nàng không nghĩ ngợi gì , lập tức bế Phồn Thịnh đi .

Nàng đã mất đi phu quân , tuyệt không thể lại mất đi Phồn Thịnh .

Mà nếu muốn ở cùng một chỗ với nhi tử , tuyệt đối không thể quay về Hà gia , Hoa Khai nghĩ vậy , liền tiến thẳng tới miếu vũ các nàng thường tiến hương .

Tiếp đãi nàng chính là nữ ni cô trước kia nàng nói chuyện .

Nữ ni cô đương nhiên nhận ra nàng .

Hoa Khai cần giúp đỡ , không dám giấu diếm , thành thực nói tất cả sự việc qua một lần , nữ ni cô liền an trí hai mẹ con ở sài phòng không người ở .

Vốn là chỗ ở của " huynh muội họ Uông "

Nói lại cũng thật kỳ lạ , nàng vốn lấy vòng ngọc là muốn mua thêm cho tiểu thư và Uông đại ca chút y bị , không ngờ những thứ nanyf cư nhiên lại để cho nàng và con trai dùng đến .

Hoa Khai ở trong miếu vượt qua mùa đông , thẳng đến khi tuyết tan , sau khi bái tạ nữ ni cô , liền đem con lên Bắc ,

Bụng mang thai , lại dẫn theo một đứa trẻ , dọc đường vất vả không tả nổi , may mà trước khi nàng rời tơ hồ trang , ngoại trừ nhi tử ,cũng đêm theo không ít kim ngân châu sai , một đường tiến thẳng , cuối cùng đến Tân Tập thôn ,

Thôn trưởng mở tiệm vãi vẫn khỏe mạnh như trước , sau khi biết nàng là tam nha đầu ( con thứ 3 ) của lão Kim , không nói hai lời liền giúp đỡ .

Trước cho nàng chỗ ở , biết nàng thích thêu thùa , lại cho nàng gửi đồ thêu ở tiệm vải bán , cũng không thu chiết khấu , bởi vậy thu nhập cũng không tệ , lo cho cuộc sống của hai mẹ con cũng không thành vấn đề ,

Còn một chiếc vòng ngọc , nàng tính lưu lại , chờ tương lai đứa nhỏ lớn lên , muốn đưa hắn đi học đọc sách .

Hi vọng Phồn Thịnh thành người tài , sau này ... .....sau này nếu có dịp , cho hắn quay về Thượng Quan gia tìm phụ thân .

Bất luận thế nào , cũng phải cho hắn biết mình họ Thượng Quan , không phải họ Kim .

Ai

Thêu xong mũi cuối cùng , Hoa Khai cắt chỉ , xếp tất cả kim chỉ khung thêu vào một cái giỏ con, tiểu Phông Thịnh ở bên cạnh đã hưng phấn không thôi ---- mặc dù mới được một tuổi , nhưng đã biết ,sau khi mẹ thu hết các đồ vật vào giỏ , sẽ chơi đùa cới hắn , rồi mới tắm rửa , ăn cơm chiều , tồi mới dỗ hắn đi ngủ .

Hoa Khai kéo tay tiểu Phồn Thịnh , "Hắc u ."

Phồn Thịnh đá chân , nói theo , " Hắc u ."

" Tiểu bảo bối là ai ?"

"Ta ."

"Ta là ai ?"

"Ta , Kim Phồn Thịnh ."

Bên ngoài tiểu viện , vọng vào âm thanh trầm ổn của một nam tử nhưng nghe có vẻ không hài lòng : " Kim Phồn Thịnh là ai ?"

Hoa Khai ngẩn người , thanh âm này ......thanh âm này .....

Tiểu Phồn Thịnh lập tức chạy lại gần nam nhân kia , sốt sắng vươn tay , chân nhỏ không ngừng đạp đạp , " Bế bế ."

Nam nhân một phen ôm lấy nhi tử , thấy con nhớ mình , cũng có vài phần cui sướng , nhưng sau khi nhớ tới chính mình cư nhiên không biết con trai biết nói chuyện từ lúc nào , lại cảm thấy có chút tức giận .

Đầu sỏ ngây ngốc ngồi trên ghế nhìn hắn , có chút kinh hách , lại có chút ngốc trệ .

đi tới bên người nàng , thấy bụng nàng đã nhô rõ , mặc dù trong bụng nóng nảy , nhưng vẫn động tác vẫn nhẹ nhàng , chậm rãi nâng nàng dậy .

Tiểu nương tử dùng tay sờ sờ lông mày , lại sờ đến cái mũi của hắn , trong mắt nhanh chóng đầy nước , " Chàng sao lại tới đây ?"

" Ta còn chưa hỏi nàng rốt cuộc đã đi đâu ."

" Nãi nãi đuổi ta đi ......"

Thanh âm ủy khuất hề hề , Thượng Quan Vũ Nguyệt liền mềm lòng .

Nghĩ tới nàng một tiểu nữ tử , dẫn đứa nhỏ một đường từ Giang Nam đến Hoàng Hà , cũng chịu không ít khổ cực , mấy tháng nay tìm nàng mặc dù vô cùng sốt ruột , nhưng cũng không nhẫn tâm mắng nàng .

Vươn tay , lau nước mắt cho nàng , "Đừng khóc ."

" Xin lỗi , ta không phải cố ý lừa chàng ."

" Chuyện ấy sau này hẵng nói ." Một tay ôm con , một tay dắt nàng , " Đi thôi ."

Hoa Khai khóc thút thít ngẹn ngào hỏi : " Đi đâu ?"

" Quay về trong trang a , bằng không cứ sống ở đâu sao ?"

"Nhưng nãi nãi ....."

Bà nội khi ấy rất giận , nàng bị đánh mấy cái , xin lỗi rồi lại xin lỗi , bà nội vẫn kêu nàng cút về Hà gia .

Nhưng nàng không quay về Hà gia , lại dẫn tằng tôn của bà chạy trốn , chỉ sợ bà càng không tha thứ cho nàng .

Hoa Khai biết hắn hiếu thuận với bà đến mức nào , có thể nói chuyện gì cũng theo ý bà , nàng đương nhiên không nghĩ mình có thể khiến hắn ngoại lệ .

" Nàng không cần quan tâm đến nãi nãi , ta đã nói rõ vơi bà rồi ."

"Nói rõ ràng ?"

Hoa Khai có chút hoài nghi , dáng vẻ của bà nội , có thể nói rõ ràng sao ?

" Nàng không cần xen vào , chỉ cần nàng nhớ kĩ , nàng vẫn là thê tử của Thượng Quan Vũ Nguyệt ta , là thiếu phu nhân của Giang Nam tơ hồ trang , như vậy là được rồi ."

" Chàng làm sao thuyết phục được nãi nãi ?"

" Có gì phải thuyết phục , ta nói ta đã đáp ứng người ta , một vợ một chồng , tuyệt đối không lấy người khác , tôn tức phụ này mặc dù không phải danh môn thiên kim hào môn chi nữ , nhưng cũng là một , xem ngài thích có tôn tức phụ ngư gia , hay là không có tôn tức phụ ."

Hoa Khai mở to mắt , " Chàng .....chàng cư nhiên khiêu khích nãi nãi ?"

Thượng Quan Vũ Nguyệt trừng mắt nhìn nàng một cái , nàng lập tức im miệng .

Mặc dù cảm thấy không ổn , nhưng trong lòng lại mơ hồ có cảm giác vui vẻ --- nàng đến giờ vẫn chưa từng nghĩ , mình quan trong với hắn đến như vậy , quan trọng tới mức hắn lần đầu tiên phản đối quyết định của bà .

Làm sao bây giờ , nàng thật vui vẻ , cảm thấy chính mình hình như sắp cười .

*************

Sau khi cảm ơn khắp hàng xóm láng giềng , Thượng Quan Vũ Nguyệt dẫn tiểu nương tử cùng con trai tới khách điếm , hai người cùng nhau tắm rửa cho con , sau khi cùng dỗ hắn ngủ , cuối cùng cũng có thời gian ở riêng .

" Quãng thời gian này nàng đã đi đâu ?"

Kể từ khi đoán được nàng không quay về Hà gia , ý nghĩ đầu tiên của hắn chính là Tân Tập thôn , cùng với mười mấy người đi giữa trời tuyết , ngày đêm không nhỉ lên bắc , tìm kiếm hết trong ngoài thôn đến mấy lần , nhưng không ai nhìn thấy Kim Hoa Khai , lại mạc danh kì diệu (ko hiểu được ) ở thôn qua năm mới , sau thật không tìm thấy , đành quay về Giang Nam .

Có điều hắn không bỏ cuộc , để mấy người ở đây chờ .

Mấy người kia cũng thông minh , sau khi phát hiện thiếu phu nhân liền cho người về báo , hắn thu được tin tức , liền bỏ qua hết công việc ở xưởng nhuộm liền lên bắc .

Không ngờ vừa đến trước cửa tiểu viện đã nghe thấy cái gì : " Kim Phồn Thịnh ."

Con trai của hắn từ lúc nào sửa họ Kim ?

" Sau khi rời đi , thời tiết rất lạnh , ta không có nơi nào để đi , đột nhiên nhớ tới mỗi tháng đều đến miếu dâng hương , liền tới đó ở nhờ , cho tới mùa xuân mới rời khỏi ."

Khó trách .

Lúc hắn tới Tân Tập thôn , nàng vẫn ở Giang Nam , chờ hắn trở lại Giang Nam , nàng lại chậm rãi tiến về phương bắc .

" Nàng không nghĩ để lại thư cho ta sao ?"

"Có , nhưng mà ......ta sợ thư chưa tới được tay chàng, nãi nãi đã xem trước , đến lúc đó không gặp được chàng , lại không có nhi tử ."

" Nãi nãi sẽ không tới xưởng nhuộm ."

" Nãi nãi không tới , nhưng hạ nhân sẽ đi ."

Thượng Quan Vũ Nguyệt nghĩ lại cũng đúng , sở dĩ chuyện này bị phát hiện , không phải la do nha đầu lắm miệng tham thưởng hay sao ?

Ngày thường hắn sự vụ bận rộn , không có cách nào lo hết mọi việc , muốn chặn thư tín của hắn cũng không khó .

Thật sự là ......không ngờ đi kinh thành một chuyến , trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy .

Trừ bỏ tim người , chuyện của Tú Nhi cũng phí một phẹn công phu .

Nếu không phải nhị nương làm chứng nói , không phải cố ý bỏ mặc Tú Nhi , là Tú nhi tự mình không muốn gả , thật không biết cái tiểu đội trưởng ngự lâm quân này còn gây ra bao nhiêu rắc rối .

Nói tốt nói xấu , cuối cùng cũng đem hắn tiễn bước , Tú nhi cũng theo về kinh thành , cuối cùng cũng hiểu rõ sự tình .

Còn Hà gia thiên kim kia ,sau khi về bệp nặng một trận , khiến cho cha mẹ mềm lòng , đồng ý cho nữ nhie thành thân với trường công kia , điều kiện là trường công kia phải ở rể , con trai đầu phải theo họ Hà .

Hiện tiểu nương tử cũng tìm được rồi , trừ bỏ mấy tháng phiền toái , có chút mệt mỏi , Thượng Quan Vũ Nguyệt cảm thấy tất cả đều còn may .

Nguyên lai gia nghiệp lớn cũng không quan trọng , một nhà hòa thuận mới là tốt nhất .

Kéo tiểu nương tử lại gần , " Nàng cho ta biết , tên nàng là gì ."

"Kim ......Kim Hoa Khai ."

" Bao nhiêu tuổi ?"

"Năm nay mười bảy , cha mẹ đã qua đời , trong nhà có bốn tỷ muội , tên là Cát Tường , Như Ý , Hoa Khai , PHú Quý ."

Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày , Cát Tường , Như ý , Hoa Khai , Phú Quý , không phải tên của mấy con thỏ kia sao ?

" Tám , chín năm trước bán mình chôn cất cha mẹ , hiện giờ lưu lạc ở đâu không rõ ."

Thấy tiểu nương tử rơi lệ , Thượng Quan Vũ Nguyệt lại thấy không nỡ --- chỉ mất đi tin tức của mẹ con hai người có mấy tháng , hắn đã kinh hoảng đến vậy , huống gì gần mười năm vô thanh vô tức .

" Yên tâm đi , có ta đây ." Nhẹ nhàng ôm lấy thê tử , " Sau này ta sẽ giúp nàng cũng tìm , mặc kệ tốn bao nhiêu năm ta cũng giúp nàng tìm nguwofi ."

Hoa Khai ra sức gật đầu , " Ân ."

Thật đáng yêu .

Bàn tay to nhẹ nhàng đặt trên bụng tiểu nường tử , " Ta còn chưa được sờ hắn đâu ."

" Hiện giờ vẫn còn nhỏ ."

" Đủ lớn ." Lần trước sờ bụng nàng , hoàn toàn bằng phẳng , hiện giờ đã lộ cả ra , sờ giống như cái gối nhỏ , trong tròn , sờ rất thích .

Hai ngiowif im lặng , đột nhiên , hắn đột ngột nhớ đến một việc , " Ta hiện giờ ......vẫn là canh ô thảo sao ?"

Nàng trước kia từng so sánh người mình thích với canh đậu đỏ , người không thích với canh hạnh nhân , mà hắn , lại bị nói là canh ô thảo .

Trung thực mà nói , sống lâu tới vậy . hắn chưa bao giờ nghe qua đến thứ canh ô thảo này .

Cho đến lần trước bởi vì tìm người ở Tân Tập thôn mừng năm mới , hắn mới biết được , canh ô thảo vốn là loại đồ ngọt khó có được , bởi vì khó lấy khó làm , giá cả cực cao , không phải thứ người bình thường có thể ăn .

Đơn giản mà nói , là thứ người bình thường sẽ không động tới .

Hoa Khai giật mình , không ngờ hắn vẫn nhớ kĩ sự so sánh này , nhịn không được nở nụ cười , " Đã sớm không phải là canh ô thảo ."

"Là canh đậu đỏ sao ?"

Nàng nhìn hắn thoải mái cười , " Là canh tuyết nhung ."

Thượng Quan Vũ Nguyệt nhướng mày , vất vả lắm mới biết rõ canh ô thảo , lại nhảy ra một cái canh tuyết nhung , canh tuyết nhung là cái quỷ gì ?

Quên đi , ngày mai kêu điếm tiểu nhị ra hỏi , thuận tiện bảo hắn làm một chén đem lại đây , nếu đã bị ví thành canh tuyết nhung , tốt xấu cũng phải biết đó là cái dạng gì .

Còn hiện tại , hắn cái gì cũng không muốn nghĩ tới , hảo hảo ôm ấp thê tử xa nhà nhiều tháng của hắn .

Hắn hứa cả một đời này , một vợ một chồng với tiểu thê tử .


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hoa Khai - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hoa Khai
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hoa Khai - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.226303100586 sec