Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 20

Chương 20Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Cho tới lúc bị hắn gắt gao ôm lấy trong tay đến khi bị “ném” xuống sofa một cách thô bạo thế này thì mọi hoạt động của cơ mặt và thân thể nó đều ngưng lại, tất cả chỉ còn lại sự căng thẳng hoảng hốt tột đỉnh, mắt mở trừng trừng nhìn hắn,không nhúc nhích được mà mặc hắn “tung hoành”.

Hắn lúc này như thú hoang mất kiềm chế, phần “người” của hắn gần như đã bị phần “con” của hắn lấn áp. Hắn muốn trừng phạt nó, muốn nó khuất phục hắn phải thoả mãn cái tính chiếm hữu của hắn dù có phải cưỡng chế như thế này.

Nơi đầu tiên bị hắn chiếm đoat là đôi môi anh đào chín mộng, hắn không phải chỉ là hôn không hề nhẹ nhà không có sự dạo đầu im ái mà vô cùng mạnh bạo như cố gắn cắn nuốt lấy chúng. Hắn một tay chế trụ hai tay nó trên đầu, tay kia không yên phận mà mở dây kéo chiếc váy của nó như con rắn nhẹ nhàng luồn vào bên trong tìm kiếm vùng ngực đầy đặn của nó chiếm một bên gò bông đào mà xoa bóp.

Không biết là vô tình hay cố ý mà hắn lại quá mạnh tay làm nó đau điếng kêu lên, cũng chính lúc này nó ý thức được cái hắn gọi là “chứng minh” cái hành động mà hắn đang thực hiện trên chính cơ thể nó nãy giờ. Nó vội vàng vùng vẫy xô đẩy hắn nhưng không hề có tác dụng, kêu xin hắn nhưng không dám la lớn vì nó sợ Bọ sẽ nhìn thấy những gì hắn đang làm, Bọ sẽ khinh rẽ nó và càng hận hắn nếu biết sự thật.

Khóc, nước mắt nó lăn dài vội vãvà nhiều như chưa từng được rơi ra khỏi hốc mắt nó lâu nay. Hắn như thế này là đang chà đạp nó và chính tình cảm Nhã Phương dành cho hắn. Hắn nghĩ Nhã Phương là loại con gái gì khi mà hắn cho rằng cô thích hắn khi trên giường, hắn lại muốn dùng cách này để chứng minh sự “quyến rũ” của chính mình với nó sao? Hắn cũng muốn nó theo cách này mà khuất phục dưới chân hắn? Nhã Phương là chân tình đối với hắn nên mới nguyện trao thân để bây giờ chết rồi vẫn bị coi thường. Hắn thật sự không có chút gì hối hận hay cảm thương cho số phận người chị tội nghiệp của nó sao? còn tình cảm của nó cũng là thật nhưng nó không cam nguyện như chị mình bị hắn coi như gái qua đường, “phải thoát ra, phải thoát, Jack anh ở đâu….”.

Mặc kệ thân hình nhỏ bé đang uốn ** cố thoát ra dưới thân mình, mặc kệ những giọt nước mắt tủi hổ của nó…hắn xem những thứ đó như một loại kích thích sự ham muốn của mình như một chất xúc tác cho sự chiếm hữu của chính hắn lên đỉnh điểm.

Càng cố thực hiện hành vi *** của mình, bàn tay to lớn của hắn như con rắn trườn đi trên cơ thể nó cố tìm đến nơi bí mật của nó. Nó cảm nhận được mọi sự nguy hiểm đang đến với mình càng ra sức giãy dụa, tiếng khóc không thành tiếng của nó nghẹn sâu trong cổ họng, nước mắt thi nhau rơi. Trái tim nó đã trao cho hắn, điều đó là bất công với người con trai ấy người mà đã dành tất cả tình cảm chân thật nhất cho nó, bây giờ nếu ngay cả đời con gái nó cũng mất thì nó sẽ không còn tư cách gì đứng trước mặt anh, sẽ không còn xứng với anh, và hắn không xứng đáng lấy đi sự quý giá của nó.

-Tôi sẽ hận anh, nếu anh dám *** tôi sẽ biến thành quỷ mà ám anh – nó nuốt nước mắt gằn từng lời với hắn.

-Ha ha ha cô hù doạ tôi sao? được nếu cô muốn thì cứ biến thành quỷ ám tôi đi, hôm nay cô nhất định phải là của tôi - hắn không hề bị sự quyết tâm cuối cùng của nó làm lay động mà càng giống như “dầu đổ vào lửa” cháy càng hăn,

Nói là làm hắn không để mất thời gian mà tiếp tục hành sự, nó thật sự hoàn toàn thất vọng với hắn rồi, hoàn toàn không còn gì để lưu luyến với hắn, nó buông xui để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Hắn tuy bất ngờ với sự đầu hàng của nó nhưng trong lòng có phần dễ chịu hơn, dần thả tay nó ra cũng để bản thân thoải mái hơn trong “hoạt động khám phá”, cũng không lo nó có thể thoát khỏi ngôi nhà này.

Như chờ có thế nó vòng hai tay lên bấu chặt vai hắn, gối co lên nhắm thẳng *** của hắn mà thúc vào, nhất thời đau điếng hắn buông nó mà ôm lấy *** của mình mặt nhăn nhó tức giận nhìn nó.

Vơ vội áo hắn khoát đỡ (áo nó te tua ùi mà cũng khó mặc lúc gấp) chạy đến cái bàn bên cạnh nó túm lấy con dao gọt hoa quả chỉa về phía hắn.

-Đứng yên đó …. Không ..không được tới gần nếu không… tôi sẽ.. sẽ đâm anh đó - giọng nó run run đe doạ hắn

-Vậy sao? Ha ha ha em đâm đi, không phải hơn một năm trước em cũng đâm nát trái tim tôi sao? Không sao, đâm đi chổ này… - hắn vừa nói vừa đứng thẳng dậy tiến về phía nó, tay chỉ vào vi trí trái tim mình, miệng cười chua chát

Nó cố lắc đầu, lùi về phía sau hắn tiến nó lùi cho tới khi hắn chỉ còn cách nó đúng 1 bước chân. Nó nhận ra rằng nó không thể xuống tay với người đàn ông trước mặt, nó quay mũi dao đâm thẳng vào ngực trái mình nhanh tới mức hắn chỉ biết bàng hoàng đứng nhìn không kịp ngăn lại. nước mắt dàn dụa nhưng môi nó vẫn mỉm cười nhìn hắn, từ từ trượt ngã xuống, hắn như người trong mộng sực tỉnh chạy tới ôm lấy nó.

-Em… không.. thể giết anh.. nhưng..em có thể tự giết mình….- nó thều thào gắng sức nói, rồi lịm dần trong tay hắn

-Đồnggggggggggggg đừng mà, là anh sai, đừngggg xin em - hắn thét gọi tên nó, ôm nó vào lòng, là nó bị thương sao hắn thấy đau thế này.

Cảm giác lo sợ mất nó lần nữa ập tới, lần đó là nó dàn cảnh nên nó mới không sao, lần này nó là thực tâm tìm đến cái chết, ý nghĩ nó sẽ biến mất mãi mãi làm tim hắn đau đớn không ngừng, chẳng lẽ nó chán ghét hắn đến mức đó…
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 20 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh?
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Thật Sự Mong Manh? - chương 20. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.184605836868 sec