Goth: Những kẻ hắc ámGoth: Những kẻ hắc ám - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Kinh dị
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
2



Tôi biết đến Morino lần đầu vào đầu năm lớp Mười một khi chúng tôi học cùng một lớp. Ngay khi ấy tôi đã nghĩ nàng cũng như mình, sống mà không cần liên quan đến ai hết. Cả trong giờ nghỉ và lúc đi bộ trên hành lang nàng cũng luôn tránh những người khác, không tham gia vào một nhóm nào cả.

Morino và tôi là những người duy nhất như vậy trong lớp. Nói thế không có nghĩa là tôi cũng quăng ánh mắt lạnh lùng vào đám bạn cùng lớp đang vui vẻ giống như nàng. Khi có ai bắt chuyện tôi sẽ đáp lại và còn nói giỡn để giữ mối quan hệ thân thiện với mọi người xung quanh. Tôi làm những việc tối thiểu để sống một cách bình thường. Tuy nhiên tất cả chỉ là hời hợt bề ngoài, tất cả những nụ cười tôi dành cho đám bạn cùng lớp hầu hết đều là giả tạo. Ngay lần đầu tiên nói chuyện, Morino đã nhìn thấu và tấn công vào phần đó trong tôi.

“Cậu có thể dạy tớ cách tạo ra vẻ mặt đó được không?” Sau giờ học, Morino đứng trước mặt tôi và hỏi với vẻ mặt không cảm xúc. Có lẽ trong lòng nàng đang chế giễu tôi. Khi ấy là khoảng cuối tháng Năm.

Kể từ đó chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện với nhau. Morino chỉ mặc đồ đen. Toàn thân nàng từ mái tóc suôn dài cho đến mũi giày đều tuyền một màu đen. Ngược lại da nàng trắng hơn bất kỳ ai tôi từng gặp, đôi bàn tay tựa như làm bằng sứ. Dưới mắt trái của nàng có một nốt ruồi nhỏ giống như kiểu vẽ mặt của chú hề, tạo cho nàng một thần thái ma mị. Biến đổi cảm xúc trên khuôn mặt nàng ít hơn hẳn so với người bình thường, nhưng không phải là không có. Ví dụ như khi nàng hào hứng đọc quyển sách về kẻ sát nhân đã giết năm mươi hai phụ nữ và trẻ em ở Nga. Khác hẳn vẻ mặt xanh xao trông như muốn chết của nàng khi ở giữa đám bạn cùng lớp ồn ào, mắt nàng sáng rực.

Chỉ khi nói chuyện với Morino tôi mới không cần đeo bộ mặt giả tạo. Nếu làm vậy với người khác hẳn người ta sẽ băn khoăn tại sao gương mặt tôi lại không bộc lộ cảm xúc, không hề nở một nụ cười. Nhưng khi tôi nói chuyện với nàng, chuyện đó không quan trọng.

Tôi đồ rằng cũng vì lý do tương tự mà nàng chọn tôi để nói chuyện khi rảnh rỗi. Cả hai chúng tôi đều không thích trở nên nổi bật. Chúng tôi sống lặng lẽ dưới cái bóng của lũ bạn cùng lớp sôi nổi.

Thế rồi kỳ nghỉ hè tới, tôi được đọc cuốn sổ tay kia. Ngày hôm sau, chúng tôi gặp nhau ở nhà ga rồi đón tàu điện đi đến chân núi S.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở ngoài trường học và cũng là lần đầu tôi nhìn thấy Morino mặc quần áo thường nhật thay vì đồng phục. Tuy nhiên nàng vẫn chọn trang phục tối màu như thường lệ. Tôi nhận thấy trong mắt nàng tôi cũng chẳng khác gì mọi khi.

Tàu khá yên tĩnh và vắng vẻ. Chúng tôi không nói chuyện với nhau, mỗi người đọc một quyển sách. Nàng đọc sách về ngược đãi trẻ em, còn quyển của tôi thì do người thân của một tên tội phạm vị thành niên nổi tiếng viết.

Khi xuống tàu, chúng tôi hỏi bà cụ trông tiệm thuốc lá cũ kỹ trước nhà ga có khoảng bao nhiêu quán mì soba ở gần núi S. Chỉ có một quán duy nhất nằm cách đây không xa. Sau đó Morino nói một câu chí lý.

“Thuốc lá giết rất nhiều người nhưng những cái máy bán thuốc tự động đang giết bà cụ này bằng cách cướp đi công việc của bà ấy.”

Nhìn nàng không có vẻ gì đang chờ đợi một câu trả lời thông minh nên tôi bỏ qua.

Chúng tôi đi dọc theo con đường dẫn tới quán mì. Con đường lên dốc, uốn lượn theo triền núi.

Quán mì đó nằm trong một dãy hàng ăn dưới chân núi S. Nơi ấy vắng vẻ không chút náo nhiệt, chỉ lác đác vài bóng người và xe cộ. Chẳng có chiếc xe nào trong bãi đỗ của quán mì soba nhưng quán dường như vẫn đang mở vì có tấm bảng hiệu ghi “Mời vào”. Chúng tôi đi vào quán.

“Hung thủ đã gặp Mizuguchi Nanami ở đây.”

Morino nói rồi nhìn quanh quán giống như vừa đến một địa điểm du lịch nổi tiếng.

“À xin lỗi! Vẫn chỉ là khả năng ‘có thể đã gặp’ thôi nhỉ. Chúng ta đến đây để xác nhận xem có đúng không mà.”

Tôi lờ nàng đi và đọc cuốn sổ. Nó được viết bằng bút bi mực xanh.

Cuốn sổ không chỉ viết về việc ba cô gái bị sát hại. Trong đó còn có tên của vài ngọn núi nửa. Chúng được viết ở trang đầu tiên, trước cả phần về những vụ án mạng. Phía trước tên các ngọn núi được đánh bốn loại dấu ⌾, O, A và X. Ba ngọn núi mà hắn đã vứt xác nạn nhân đều đánh dấu ⌾ nên tôi đoán đó là danh sách những ngọn núi thuận tiện phi tang xác chết.

Không có dấu vết gì mách bảo danh tính chủ nhân cuốn sổ. Chúng tôi không có ý định nộp cuốn sổ này cho cảnh sát. Dù chúng tôi không làm thế thì sớm muộn hung thủ cũng sẽ bị bắt thôi. Nếu chúng tôi giao cuốn sổ cho cảnh sát, có thể hắn sẽ bị bắt sớm hơn và sẽ có ít nạn nhân hơn. Đúng ra chúng tôi phải có nghĩa vụ đưa cuốn sổ cho họ.

Đáng tiếc rằng cả hai chúng tôi đều không cảm thấy cắn rứt lương tâm khi giữ nó lại và không khai báo, chúng tôi là những đứa học sinh tồi tệ như rắn rết.

“Nếu có nạn nhân thứ tư thì người đó là do chúng ta giết.”

“Kinh khủng quá!”

Đó là những gì tôi và Morino nói trong lúc sụp soạp húp mì soba. Nàng chẳng hề tỏ vẻ gì là “Kinh khủng quá!”, giọng nàng hững hờ, chỉ chú ý đến bát mì.

Chúng tôi hỏi chủ quán mì đường đến cái đền.

Morino vừa đi vừa nhìn cuốn sổ, nàng vuốt những ngón tay lên bìa không biết bao nhiêu lần, sờ vào những chỗ tên sát nhân từng chạm vào. Tôi cảm thấy nàng có lòng kính nể đối với hung thủ qua hành động ấy.

Tôi cũng có một chút cảm giác đó. Tôi biết chuyện này là khó chấp nhận. Tên hung thủ đáng phải chịu trừng phạt. Không thể ngưỡng mộ hắn như một nhà cách mạng hay một nghệ sĩ được. Nhưng đồng thời tôi cũng biết một số kẻ khác thường luôn sùng bái những tên sát nhân nổi tiếng. Tôi biết mình không được trở nên giống họ.

Tuy nhiên chúng tôi đã bị mê hoặc bởi điềm gở của những điều mà chủ nhân cuốn sổ thực hiện. Trong một giây phút của cuộc sống thường nhật, tên hung thủ đã vượt qua ranh giới, đạp lên nhân cách và tôn nghiêm của con người, hủy diệt cơ thể người khác. Chúng tôi bị cuốn vào không dứt ra được, như đang trong một cơn ác mộng.

Từ quán mì soba phải leo dốc cao nữa rồi đi lên một cầu thang dài mới đến cái đền. Hai đứa đều cảm thấy cáu giận vô lý với các hình thức vận động cơ thể. Vậy nên chúng tôi không thích cả dốc lẫn cầu thang.

Khi lên được đến ngôi đền, cả hai chúng tôi đều kiệt sức. Chúng tôi dựa lưng vào bia đá trong đền và nghỉ ngơi một lúc. Những nhánh cây trong sân đền vươn cao, ngước đầu lên chúng tôi thấy ánh mặt trời mùa hè xuyên qua kẽ lá.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau, lắng nghe tiếng ve sầu vọng xuống từ trên đầu. Mồ hôi nhỏ giọt trên trán Morino. Nàng lau mồ hôi rồi đứng dậy, bắt đầu cuộc tìm kiếm thi thể của Mizuguchi Nanami.

“Hung thủ và Mizuguchi Nanami đã đi bộ cùng nhau qua đây.” Nàng lẩm bẩm khi bước đi cùng tôi.

Chúng tôi đi từ đền vào trong rừng. Chúng tôi không biết hung thủ đã đi về hướng nào và đi bao xa. Vậy nên chúng tôi chỉ tìm kiếm ngẫu nhiên.

Đã hơn một tiếng trôi qua kể từ lúc chúng tôi bắt đầu tìm kiếm mù mờ như vậy.

“Có lẽ là ở hướng kia.”

Morino nói rồi rời đi, không lâu sau đó tôi nghe thấy nàng gọi tên mình.

Tôi đi về phía có tiếng gọi và thấy Morino đang đứng dưới chân một vách đá, quay lưng về phía tôi, hai tay buông thõng. Tôi đến đứng cạnh nàng và nhìn vào thứ ấy: Mizuguchi Nanami.

Ở giữa vách đá và khu rừng, dưới bóng một cái cây to, cô lõa lồ ngồi trong ánh sáng mùa hè lờ mờ. Hông cô chạm đất, lưng tựa vào cây, tứ chi hoàn toàn không có sức lực. Trên cổ cô trống không. Đầu cô nhét bên trong phần bụng bị mổ phanh ra. Hai mắt bị móc ra và bỏ lên hai bàn tay. Thay vào đó, hai hốc mắt được lấp đầy bùn còn miệng thì nhét đầy đất mùn. Có gì đó quấn trên thân cây mà cô đang tựa vào. Chính là nội tạng của Mizuguchi Nanami. Vết máu của cô còn đọng lại đen sì trên mặt đất. Quần áo của cô vứt cách đó không xa.

Chúng tôi đứng ngây ra trước cô, lặng lẽ nhìn. Không thể nói lời nào. Chỉ biết câm lặng nhìn thi thể cô.

• • •



Ngày hôm sau có tin nhắn gửi vào máy tôi từ số điện thoại của Morino.

“Trả cuốn sổ cho tớ!”

Tin nhắn của nàng lúc nào cũng ngắn gọn, đơn giản và không thêm thắt bất cứ thứ gì thừa thãi. Cũng như nàng ghét cả những thứ lách cách ồn ào như móc chìa khóa hay dây đeo điện thoại.

Tôi đã cầm cuốn sổ về nhà. Sau khi rời khỏi chỗ Mizuguchi Nanami, tôi vẫn chưa trả lại cho nàng.

Trên đường đi tàu về, Morino vẫn chưa hồi phục sau cú sốc và chỉ nhìn ra xa xăm.

Trước khi chúng tôi bỏ đi, nàng đã nhặt trang phục của Mizuguchi Nanami rơi trên mặt đất bỏ vào túi. Quần áo của cô hầu như đã bị cắt vụn nhưng mũ và túi xách cùng những thứ bên trong vẫn còn nguyên. Bên trong túi của Mizuguchi Nanami có đồ trang điểm, ví và khăn tay. Tôi đã nhìn thấy chúng trên chuyến tàu trở về.

Nhờ cái thẻ học sinh trong ví mà chúng tôi biết được Mizuguchi Nanami là học sinh cấp ba ở tỉnh bên cạnh. Trong túi còn có một quyển sổ dán ảnh chụp bằng máy chụp sticker. Những tấm ảnh đó cùng hình trên thẻ học sinh cho chúng tôi thấy gương mặt cô khi còn sống. Mizuguchi Nanami và rất nhiều bạn bè của cô đang mỉm cười trong những tấm ảnh dán nhỏ nhắn.

Buổi chiều hôm nhận được tin nhắn, tôi hẹn gặp Morino ở quán McDonald’s trước nhà ga.

Khác với mọi ngày, Morino không mặc đồ tối màu. Vì thế mà ban đầu tôi còn không nhận ra nàng. Nhờ cái mũ nàng đội giống hệt cái chúng tôi nhặt được cạnh xác Mizuguchi Nanami nên tôi hiểu ra nàng đang bắt chước cách ăn mặc của cô ta. Kiểu tóc và lối trang điểm của nàng cũng giống với Mizuguchi Nanami trong mấy tấm hình dán. Vì quần áo cô ta bị cắt vụn nên chắc Morino đã tìm bộ tương tự.

Nàng nhận lấy cuốn sổ vẻ rất hứng thú.

Tôi hỏi:

“Chúng ta có nên báo cho gia đình Mizuguchi Nanami biết thi thể cô ấy đang ở trong rừng không?”

Nàng nghĩ một lúc rồi tuyên bố cứ lờ đi.

“Chẳng biết bao giờ thì cảnh sát tìm ra cô ấy nhỉ?”

Morino nói về cái chết của Mizuguchi Nanami trong bộ dạng cô ấy đã mang cho tới tận trước khi chết.

Gia đình Mizuguchi Nanami bây giờ như thế nào nhỉ? Họ đang náo loạn vì cô con gái mất tích? Không biết cô có bạn trai chưa? Điểm số của cô ở trường ra sao?

Morino hơi khác ngày thường. Khi chúng tôi trò chuyện, cách nói năng và điệu bộ của nàng không giống với nàng mọi khi. Nàng để ý đến tóc mãi và bình luận về một đôi tình nhân ngồi cách xa chỗ chúng tôi. Tôi chưa từng thấy nàng như thế trước đây.

Tôi không quen biết Mizuguchi Nanami nhưng nhìn Morino bây giờ tôi có thể tưởng tượng ra cô cũng giống thế này.

Morino chống khuỷu tay xuống bàn, dáng điệu vui vẻ. Bên cạnh nàng là cái túi từng thuộc về Mizuguchi Nanami. Trên khóa kéo có gắn móc chìa khóa hình nhân vật hoạt hình.

“Cậu định cứ ăn mặc như thế này à?”

“Ừ! Vui đúng không?”

Morino đang chơi trò đóng giả. Nhưng cách nàng cười hay soi gương, chỉnh trang lông mi không chỉ là bắt chước một cô nữ sinh cấp ba bình thường mà giống như Mizuguchi đã chiếm lĩnh cả phần tâm hồn bên trong của nàng vậy.

Khi chúng tôi rời khỏi McDonald’s, Morino nắm lấy tay tôi bước đi một cách tự nhiên. Chính nàng cũng không nhận ra chuyện đó cho đến khi tôi chỉ.

Cứ như tôi đang nắm tay Mizuguchi Nanami, cô gái đã chết.

Tôi chia tay Morino ở trước nhà ga, trở về nhà và bật tivi lên. Thời sự đang nói về chuỗi vụ giết người hàng loạt này. Người ta đưa tin về nạn nhân thứ nhất và thứ hai. Toàn những thông tin lặp đi lặp lại, không có gì mới mẻ. Cái tên Mizuguchi Nanami hoàn toàn không xuất hiện.

Tivi chiếu cảnh gia đình và bạn bè của hai nạn nhân đang đau buồn. Ảnh hai nạn nhân được phóng to trên màn hình.

Tôi chợt nhớ đến Morino và có một dự cảm không lành. Nhưng chuyện như thế hầu như chưa từng xảy ra nên tôi gạt đi ý nghĩ đó.

Hai nạn nhân trong hình đều có kiểu tóc và trang phục giống với Mizuguchi Nanami. Điều đó có nghĩa Morino bây giờ đã thuộc típ mà kẻ sát nhân đang tìm kiếm.


  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Goth: Những kẻ hắc ám - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Goth: Những kẻ hắc ám
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Goth: Những kẻ hắc ám - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.248334169388 sec