Giáo Hóa TrườngGiáo Hóa Trường - chương 39

Chương 39Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Phần kết: Một vài cảnh dưới góc nhìn của thành thị.

C thị 《 Báo sớm thành phố 》Ngày 6 tháng 2 đoạn trích từ tin được đăng:

. . . . . .Xét thấy họ Dương bắn chết cha khi còn chưa đầy 14 tuổi, không cấu thành phạm tội, hơn nữa không còn họ hàng nào khác, cục công an C thị quyết định đem họ Dương đưa tới viện quản giáo tội phạm thiếu niên C thị chấp hành thu dụng giáo dưỡng. . . . . .

Thầy Chu chết được một tháng, Khương Đức Tiên và vợ thỏa thuận ly hôn, tất cả tài sản giao cho vợ đứng tên. Ba ngày sau, vợ trước và con gái Khương Đức Tiên di dân sang Singapore.

Một tuần sau, Đàm Kỷ ở đại học y khoa trực thuộc bệnh viện lẳng lặng chết đi. Hôm sau, Khương Đức Tiên và Khúc Nhị đến cục công an C thị đầu án tự thú. Đến tận lúc này, dãy án mạng giáo hóa trường toàn bộ án kết thúc điều tra, dời đến viện kiểm soát nhân dân C thị khởi tố.

***

Trên quốc lộ của C thị, đêm khuya.

Phương Mộc điều khiển xe jeep, không ngừng qua lại dò xét phố lớn ngõ nhỏ, mỗi lần thấy bóng dáng của một cô gái trẻ tuổi, cậu đều thả chậm tốc độ, sau khi thấy rõ lại lần nữa tăng tốc.

Điện thoại di động trên đồng hồ đo không ngừng rung lên, kêu to, Phương Mộc hững hờ nhìn thoáng qua màn hình, tiện tay đem điện thoại ném về chỗ ngồi phía sau.

Đèn đường ảm đạm hắt trên mặt cậu lúc sáng lúc tối, Phương Mộc thần sắc uể oải, nhưng ánh mắt vẫn lợi hại như cũ, lo âu mà cố chấp.

***

Trường tiểu học nào đó của C thị. Hoàng hôn.

Trên bãi tập không một bóng người, bóng đêm đang từng chút thôn tính đường chạy đất đỏ và thảm cỏ nhân tạo. Dưới xích đu ở góc đông bắc trường học, một bóng dáng nho nhỏ như ẩn như hiện.

Hạ Thiên ngồi trên xích đu chậm rãi đong đưa, trong con ngươi trống rỗng một mảnh đen nhánh, cũng không có nửa điểm lóng lánh. Nó nhẹ giọng hát khẽ, điệu nhạc cổ quái, ca từ mơ hồ, nghe càng như một người nói mê thì thào tự nói.

Thình lình, trong bóng râm sau lưng nó truyền đến một trận tiếng bước chân sột soạt. Hạ Thiên quay đầu lại, nhìn thấy một đứa bé xấp xỉ cùng tuổi chậm rãi đi tới. Đứa bé mặc một bộ đồng phục kỳ quái, trước ngực in viện giam giữ vị thành niên 7526.

Đứa bé sờ sờ sợi xích thô trên xích đu, quay đầu cười với Hạ Thiên.

"Cùng nhau chơi nhé."

HẾT

【 Lời cuối sách 】

Hai kết cục đều đã trình bày cho các bạn độc giả, thành thật mà nói, tôi cũng không biết cái nào tốt hơn. Đóa hoa ác đã nở, tất nhiên sẽ kết ra quả ác. Có lẽ chỉ khác nhau ở chỗ do ai chính miệng nuốt xuống mà thôi. Muốn nói tiếng xin lỗi với các độc giả, bởi vì tôi đã kể một cố sự bi thương. Nó khiến người ta cảm thấy áp lực, thấy tuyệt vọng, thấy bất lực. Kỳ thật giữa những mảnh đời giao nhau vừa vi diệu mà lại không thể đoán trước. Mỗi người đều không biết giây tiếp theo hướng mình đi tới, đến tột cùng là quý nhân hay là mệnh trung sát tinh. Trong cuộc đời buồn chán này, tại từng phút từng giây có chút khả năng thay đổi vận mệnh, chúng ta, thật sự không thể ngăn được ý nghĩ nông nỗi của nhau.

Do đó, tôi chân thành hy vọng mỗi người đều có thể vì người mà làm việc thiện, tha thứ lẫn nhau. Đừng keo kiệt nụ cười, đừng miễn cưỡng tâm mình. Để cho từng người cùng mình gặp gỡ thoáng qua, đều sẽ nhớ kỹ bàn tay ấm áp mà mình vươn ra.

Phương Mộc sẽ tiếp tục tìm kiếm Á Phàm, Thai Vĩ sẽ tiếp tục bôn ba với khẩu súng trong tay, Biên Bình sẽ tiếp tục đối mặt với những khuôn mặt thất thường này, Nhị Bảo sẽ tiếp tục trò chơi đoán số của chính mình. Những người mang đầy gánh nặng này vẫn sẽ quật cường truy tìm lý tưởng, vậy sao chúng ta lại không thể chứ?

Bi thương. Bi thương cũng là một loại sức mạnh.

Cám ơn mọi người.

Hết




  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Giáo Hóa Trường - chương 39 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Giáo Hóa Trường
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Giáo Hóa Trường - chương 39. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203788995743 sec