Gia mặt sẹoGia mặt sẹo - chương 5

Chương 5Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2

Đôi mắt xinh đẹp nhìn vào bóng dáng, Tình Dương không khỏi nín thở, chậm rãi đứng lên. Từ khi sinh ra đến giờ nàng mới gặp qua người có đôi mắt đen và sâu thẳm đến vậy, trong mắt toát ra một cỗ u buồn, làm cho nàng cũng băn khoăn theo.

Giờ phút này, nàng có chút xúc động, nàng rất muốn, rất muốn xóa đi ưu thương đáy mắt hắn. Ánh trăng chiếu trên y phục trắng tinh đó, làm cho cả người hắn tựa như gió mát, bóng người ánh trăng, nhàn nhạt như quang, tay áo tung bay, nhẹ nhàng như gió, Tình Dương nhìn ngây dại, phút chốc, tim nàng đập thình thịch.

Nàng không có để ý tới, từ trong bóng tối hiện ra hai người đang chăm chú nhìn phản ứng của nàng, nhất là huyền y nam tử đi ở đằng trước, một tay cầm đèn, tay kia lại nắm chặt thành quyền.

Một hồi lâu Tình Dương mới phục hồi tinh thần lại, hai gò má ửng hồng “Oa!”

Thanh âm khen ngợi thoát ra khỏi cổ họng.

Vừa nghe thấy tiếng kêu của nàng, bạch y nam tử nhắm mắt lại, trong mắt huyền y nam tử lạnh lùng lóe lên hàn quang, vận nội công, nếu Tình Dương xoay người chạy trốn thì sẽ cho nàng một chưởng, khiến nàng chết!

Nào ngờ Tình Dương chẳng những không chạy, ngược lại còn bước lên một bước lớn, huyền y nam tử còn bị nàng tiện tay đẩy ra.

“Oa! Hóa ra ngươi lại đẹp như vậy, vậy mà làm người ta sợ? Hại ta nghĩ rằng ngươi có ba đầu sáu tay gì gì đó chứ!” Nàng cười hì hì vỗ vỗ bộ ngực của hắn, không chú ý tới động tác của mình đang thất lễ.

Bạch y nam tử trợn tròn mắt, con ngươi đen thâm thúy nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú trước mắt “Nàng không sợ ta.” Không phải câu hỏi, mà là khẳng định. Ánh mắt của nàng chói lọi, sáng như sao, trong suốt không giả dối, không phải nói láo lừa gạt hắn, nàng thật sự không e ngại.

Tình Dương chớp mi “Sợ cái gì?” Đời này nàng chỉ nghe qua bộ dạng quá xấu dọa người, chứ không có nghe qua bộ dạng quá tuấn mỹ cũng sẽ hù chết người.

“Ta. . . . . .” Cúi xuống, ngón tay giật giật, muốn nói lại thôi.

Tình Dương hiểu lời hắn chưa nói ra “Ngươi nói cái này?” Không chút nghĩ ngợi vươn tay, nàng sờ lên đường ngang trên mặt hắn, hai vết sẹo.

Chính nàng cũng không để ý đem ngón tay thương tiếc nhẹ vỗ về, thật lòng cảm thấy thương yêu hắn. Nguyên bản hẳn là tuấn dật xuất trần, nhưng xuất hiện hai vết sẹo xấu xí, một ở đuôi mắt phải, một từ má trái kéo dài đến cổ, sẹo dài này dữ tợn hơn rất nhiều, có thể tưởng tượng, lúc trước hắn bị thương chịu bao nhiêu đau đớn.

Bàn tay nhỏ bé trắng nõn chạm vào mặt hắn, còn nâng mặt hắn lên loay hoay, rồi sau đó cong lên cặp môi đỏ mọng “Khá tốt, không có đáng sợ lắm.” Trước kia nhiều người so với hắn đều kinh khủng hơn gấp bội ! Chút này không nhằm nhò gì.

Trong nháy mắt, nụ cười của nàng mạnh mẽ khiến hắn giật mình, phút chốc bối rối, vì nàng cười mà hoảng loạn rồi.

“Lớn mật! Còn không mau bỏ tay ngươi ra.” Huyền y nam tử sửng sốt một hồi lâu, mới ý thức được rằng nữ nhân này đang khinh bạc chủ tử của mình, giận dữ đưa tay hất nàng ra.

Bả vai bị người ta đẩy, Tình Dương lảo đảo vài bước, hậm hực trừng hắn liếc “Hừ!” Thật không có lễ phép, mẹ hắn nhất định đã quên dạy hắn phải tôn trọng nữ nhân.

“Ngươi!” Thái độ bất mãn của nàng làm người ta tức giận, gân xanh hai bên trán huyền y nam tử hiện lên.

“Bác Hách.” Bạch y nam tử quát nhẹ.

Huyền y nam tử lập tức hạ mắt, lui sang một bên.

Nhìn chủ tớ bọn họ, Tình Dương cảm giác, thân phận bạch y nam tử này không đơn giản.

Chính nàng cũng nghĩ tới, người tham gia yến hội ngắm hoa vốn sẽ không thể là người có thân phận thấp kém. Đến lúc này nàng mới bất tri bất giác, cẩn thận dò xét trường bào màu trắng trên người hắn cùng áo khoác ngoài màu tím. Màu tím phải người trong hoàng tộc mới có thể mặc, người này thân phận tất nhiên tôn quý. Có nhận thức này, lập tức thẳng người, thái độ chuyển biến.

“Vị gia nhân này, Tình Dương thất lễ, xin chớ để ở trong lòng.” Cung kính phúc thân hành lễ.

Đối với thái độ đột nhiên chuyển biến của nàng, nam tử cũng không nói thêm gì, chỉ ngước mắt nhìn nàng cúi đầu xuống, cười cười “Tình Dương. . . . . . Nữ tử tên như thế rất dịu dàng.” Tình Dương, Tình Dương, ý chỉ ánh sáng mặt trời sao?

Tình Dương có chút mím môi cười, ngước mắt nhìn hắn: “Là Tình Dương.” So với Tình Vũ, tên của nàng tử thật là có cứng hơn chút ít.

Nam tử dừng lại một chút, trong mắt lóe lên tia sáng, không tiếng động cười “Dương giả. . . . . . Mặt trời mọc. Tình Dương, ý là ánh sáng trên bầu trời.”

Ánh mắt của hắn lạnh nhạt lại ẩn chứa một loại ý vị khó nói lên lời, hấp dẫn ánh mắt Tình Dương. Đây là lần đầu tiên, có người nói ý nghĩa tên của nàng.

“Kỳ Cách.” Hắn nhàn nhạt mở miệng nói ra.

Tình Dương sửng sốt. Hắn là nói cho nàng biết tên của mình sao? Kỳ Cách? Đáy lòng đọc qua một lần, nàng cong miệng. Người đẹp, ngay cả tên cũng dễ nghe, cũng đồng thời xác định hắn không phải hoàng tử. A ca là có chữ Dận ở đầu, Kỳ Cách không biết là gia nhân hay bối lặc nhà ai.

Vừa ngẳng lên, đúng lúc thấy hắn đang cười, Tình Dương nhìn mà tim đập mạnh. Đôi môi mỏng vui vẻ cười, dịu dàng như vậy, làm nàng rung động. Thật là kỳ quái, một người có thể làm cho u buồn cùng khí chất ôn nhu đồng thời hiện ra trên người.

“Vì sao nàng không qua đó?” Chậm rãi nhìn nàng, Kỳ Cách cười hỏi, đồng thời cũng đánh thức Tình Dương đang thất thần nhìn hắn.

Tình Dương ngượng ngùng, trống ngực đập liên hồi, nàng nhẹ vỗ ngực, hít ngụm khí lớn, ổn định rối loạn trong lòng, mới nhìn về phía hắn. Ánh mắt của hắn ôn nhuận, thật sự không thèm để ý nàng vừa mới thất lễ.

Nàng nhẹ nhàng thở ra, cân nhắc suy nghĩ, quyết định nói thực ra. ”Yến hội này rất chán.”

Lời nói thẳng thắn như vậy, tính cách nàng cũng thẳng thắn làm cho Kỳ Cách có chút giật mình, đôi mắt đen nhìn nàng cười dịu dàng “Ở trước mặt người xa lạ, nàng đều nói trực tiếp ra như vậy sao?” Thiên tử mở yến hội, ai dám như nàng, tùy ý nói với người ta là không thú vị, cũng không sợ chọc giận Thánh Thượng, sẽ bị chém đầu.

Nhún nhún vai “Không phải người xa lạ, là bằng hữu.” Mắt chớp chớp, nàng không sợ. Ánh mắt của hắn chính trực thanh tịnh, nàng cảm thấy hắn không phải người xấu, nàng muốn đến gần hắn, không hiểu trên người hắn có loại khí tức làm cho nàng an tâm, ánh mắt của hắn tựa như làm cho tâm hồn người nhẹ nhàng, làm nàng không kìm lòng được muốn nhìn hắn.

“Bằng hữu?” Như kiểu nghe thấy cái gì đó rất mới lạ, đôi mắt hẹp dài trợn to, rồi sau đó cười “Nàng là cô nương rất thú vị.” Hắn có thể biến thành bộ dáng này, nàng là nữ nhân duy nhất có thể nhìn thẳng hắn như thế, chỉ với điểm ấy, cũng đủ để cho hắn đối với nàng vài phần kính trọng.

“Cũng được, vậy sao ngươi không sang đó?” Thử hỏi một câu, quả nhiên trông thấy sắc mặt hắn trầm xuống, nhưng phát hiện nàng đang nhìn hắn, lại nhếch cao khóe môi.

“Như lời nàng nói, yến hội này. . . . . . Rất chán.” Ngữ khí bình thản, rồi lại để lộ ra một tia chua xót.

Lòng Tình Dương xiết chặt, định tới gần hắn an ủi, nhưng không cẩn thận, vấp vào hòn đá nhỏ trên mặt đất, lảo đảo, cả người muốn đụng vào tảng đá lớn, bên hông bỗng nhiên xiết chặt, không đụng phải tảng đá lớn, ngược lại lại đụng vào lồng ngực ấm áp.

“Khụ khụ! Khụ khụ!. . . . . .” Bị một lực mạnh đập vào ngực, Tình Dương đỏ mặt, có chút bối rối muốn cảm ơn giúp đỡ của Kỳ Cách, nhưng lại ho kịch liệt.

Đang ho khó chịu thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng của nàng, nhẹ nhàng theo vuốt theo sống lưng nàng. Thoáng chốc, một cảm giác tê dại từ xương sống chạy lên tận não.

Tình Dương chỉ ngây ngốc nghiêng đầu, nhìn sát mặt hắn như vậy, nàng có thể nhìn thấy ánh mắt đạm bạc của hắn, sự dịu dàng trong mắt, trong lòng thắt chặt, đột nhiên phát hiện được tuy bề ngoài hắn lạnh nhạt, kỳ thật trong lòng lại ấm áp. Ý thức được điểm này, thật kì lạ, đáy lòng có gì đó mềm mại truyền đến.

Bàn tay vỗ sau lưng nàng, lại truyền đến sự nhẹ nhàng, lo lắng, không có chút tâm tư nào khác cả.

Trong chớp nhoáng này, Tình Dương cảm thấy trái tim hai người, rất gần, rất gần.

“Ai da, không thú vị cũng không sao. Ngồi ở đây cho muỗi đốt, ngắm trăng sáng, cũng rất thú vị.” Nói xong, hai người cùng nhau ngồi ở trên tảng đá lớn. Kỳ quái, chỉ cần trông thấy biểu lộ trên mặt hắn có chút đau khổ, nàng lại thấy khó thở, chuyện gì đang xảy ra?

“Sao cơ. . . . . .” Cho muỗi đốt?

Giọng nói của hắn cười như không cười, làm cho Tình Dương cảm thấy kì quái, cảm thấy hắn cười có chút khó khăn. ”Bằng hữu, ngươi cười được cũng không phải là không vui chứ?” Nào có người cười như vậy, lại còn kéo dài thanh âm, cũng không phải là ông già sắp tắt thở.

“Vậy nàng cảm thấy như thế nào mới là cười vui vẻ?” Kỳ Cách hỏi. Trong mắt nàng, hắn thật sự giống như một người bình thường, hai người ngồi được gần như vậy, thái độ của nàng rất tự nhiên, làm hắn thấy tĩnh tâm, có một chút vui sướng.

“Ta làm mẫu cho ngươi xem.” Nàng ra vẻ luyện thanh. Sau đó đứng lên hai tay chống eo, ngẩng lênnhìn trăng sáng, đầu tiên là thở sâu, sau đó há mồm “Oa ha ha ha ha ha a a a oa ha ha ha ha ha a a a”

Phát ra tiếng cười khuếch đại liên tiếp, nàng nghiêng đầu phía hắn nhăn mày nhăn mũi, bày ra mặt quỷ đáng yêu.

Nàng thú vị lại cười khoa trương như vậy, làm cho Kỳ Cách cười toét miệng, cũng nhìn về phía nàng làm mặt quỷ, rốt cục hắn cũng không nhịn được há miệng cười to.

Nghe được tiếng cười của hắn, Bác Hách ẩn trong bóng đêm bỗng dưng vành mắt hoe đỏ, kích động ngẩng đầu nhìn chủ tử. Đã bao lâu, hắn không nghe thấy chủ tử cười như vậy?

“Cười như vậy mới là nam nhân chứ.” Tình Dương quay người lại, cười nhìn về phía hắn,trong mắt của hắn toát lên sự vừa lòng, khoái hoạt.

Nhìn gần khuôn mặt nhỏ nhắn kia mới khéo làm sao, Kỳ Cách rung động “Nàng có người hứa hẹn rồi sao?” Lời nói không tự chủ được thốt ra, trông thấy nàng liền giật mình, hắn mới ý thức được chính mình hỏi cái gì.

Không ngờ tới hắn lại hỏi như vậy, sau khi Tình Dương lấy lại tinh thần, nhìn hắn một hồi lâu, mới mở miệng nói: “Không có, ta vừa mới mười sáu.” Hắn hỏi như vậy là có ý gì?

Hai gò má đỏ ửng, trong lòng xấu hổ không nói nên lời, nàng chớp mắt, mi nhẹ rủ xuống, che đi đáy mắt quang mang, giống như vô ý quay đầu đi, không cho hắn nhìn thấy.

Ánh mắt đầu tiên sáng ngời, rồi sau đó nhanh chóng chuyển mờ “Mười sáu tuổi. . . . . . Còn là một tiểu cô nương mà thôi.” Hắn tự mình lẩm bẩm.

Tai nghe được tiếng hắn nói nhỏ, Tình Dương vô thức mở miệng trả lời: “Mười sáu tuổi đâu nhỏ?” Muốn nói về tuổi, lúc nàng đi tới thời đại này đã là hai mươi tuổi, lại qua tám năm, thêm rồi lại thêm, nàng năm nay cũng hai mươi tám tuổi!

Bất quá. . . . . . Cúi đầu nhìn trước ngực mình. Cũng nhỏ, nàng không thể phủ nhận, còn nữa, nếu theo lý luận của nàng, tại thế kỷ hai mươi mốt, hắn đã mấy trăm tuổi, so với hắn, nàng đương nhiên là nhỏ.

Nhìn nàng có chút tức giận, Kỳ Cách cười nhạt một tiếng. Chỉ có tiểu cô nương mới chấp người khác nói nàng còn nhỏ.

“Sao yến hội này lại không vui? Ta thấy có rất nhiều a ca, bối lặc cũng tầm tuổi ngươi.” Hắn dễ dàng chuyển chủ đề.

“Bởi vì. . . . . .” Sau khi suy tính, Tình Dương biết rõ ở độ tuổi này cùng hắn tranh luận là vô dụng, dù sao vóc thân thể này cũng chỉ có mười sáu tuổi mà thôi, đang muốn tiếp lời hắn, chợt nghe tiếng Tình Vũ gọi

“Tình Dương! Tình Dương!”

“Tình Dương cách cách! Cách cách” bên kia mọi người kêu gọi, Tình Dương nghe được ngoại trừ tỷ tỷ, còn lẫn thanh âm rất nhiều người, trong đó có cả ngạch nương của nàng.

“Có người tới tìm nàng.” Nghe được tiếng người, Kỳ Cách đứng lên, tiếng bước chân cách nơi này càng ngày càng gần. . . . . . Đêm nay, hắn không muốn gặp người nào.

Ánh mắt sâu kín nhìn về phía nàng. Thật ra hắn không nên ra đây, chỉ là tiếng sáo của nàng, không biết như thế nào kích động lòng của hắn, thêm lời cam đoan của nàng, hắn mới từ trong bóng tối đi ra, nhưng bọn họ vẫn không nên cùng xuất hiện.

“Á. . . . . .” Tình Dương còn không kịp phản ứng, Kỳ Cách đã xoay người chuẩn bị rời đi. Nàng hoảng hốt, không chút nghĩ ngợi níu ống tay áo của hắn lại.

Kỳ Cách có thể tránh ra , nhưng hắn lại không làm thế, chỉ ngoái đầu nhìn lại nhìn nàng, sau đó cười nhạt một tiếng.

“Ngươi, ngươi ngươi. . . . . .” Ngươi nửa ngày, nói không ra. Nàng có một dự cảm, nếu để cho hắn cứ rời đi như vậy, từ nay về sau sẽ không còn được gặp lại.

“Ta phải đi.” Kỳ Cách đung đưa cánh tay, gạt nhẹ tay của nàng ra “Thật vui vì hôm nay có thể gặp được gặp nàng.” Sự xúc động làm cho tay hắn khẽ chạm mặt của nàng, sau đó nhanh chóng rụt lại, đầu ngón tay run rẩy.

Cảm nhậnchút ấm áp vỏn vẹn dừng lại bên gò má, lòng Tình Dương xiết chặt, vừa ngẩng mặt, thấy hắn cất bước rời đi, nàng mở miệng hô: “Ta tên là Chương Giai Tình Dương. A ma ta là công bộ thượng thư. Nhà của chúng ta ngụ ở chính Lam Kỳ Sùng Văn, ngươi có rảnh tới tìm ta chơi. Ta thổi sáo cho ngươi nghe. Ta chờ ngươi! Nhớ rõ phải tới tìm ta đó!”

Chăm chú nhìn bóng lưng của hắn biến mất trong bóng đêm, nàng cắn môi, có chút mất mát trong lòng.

Nàng biết có gì đó ở trong nàng đang nảy sinh.

Tình Vũ cùng mọi người tìm được nàng, Tình Dương ngay tại chỗ bị mắng đau cả đầu, cuối cùng cũng được bọn họ đưa về.

Cánh tay bị kéo đi, Tình Dương vẫn đang lưu luyến không rời nhìn lại hướng hắn rời đi.

Hắn có tới tìm nàng không? Nàng còn có cơ hội gặp lại hắn sao?

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Gia mặt sẹo - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Gia mặt sẹo
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Gia mặt sẹo - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.250662088394 sec