Gặp Sắc Nảy Lòng ThamGặp Sắc Nảy Lòng Tham - chương 7

Chương 7Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 6: Nắm Tay

10.

Thành Vu Tư lại nằm mơ, ở trong mơ, Cảnh Lâm Lâm khóc lóc hỏi anh, vì sao không để ý tới cô.

Khi tỉnh lại anh cảm thấy trong lòng trống rỗng. Anh nằm bò trên bàn tại lớp học, nhìn giáo sư trên bục giảng mặt mày hớn hở. Đây là lớp chuyên ngành anh thích nhất, nhưng hiện tại một chữ cũng không lọt vào lỗ tai anh.

Bên tai anh lại vang lên câu nói kia của cô: “Sau đó sớm muộn gì có một ngày anh cũng sẽ thích em!”

Liệu sự như thần a, Cảnh Lâm Lâm!

Thành Vu Tư cảm thấy mình không thể như thế này nữa, anh sẽ điên mất, nhất định sẽ. Anh suy nghĩ, nếu lúc trước Cảnh Lâm Lâm có thể theo đuổi anh, như vậy bây giờ vì sao anh không thể theo đuổi cô? Hạnh phúc cần chủ động tranh thủ, nó sẽ không từ trời rơi xuống.

Nghĩ đến đây Thành Vu Tư sáng tỏ thông suốt. Cảnh Lâm Lâm không thích anh? Có quan hệ gì chứ, anh nhất định phải làm cho cô thích anh lần nữa!

Thừa dịp lúc giáo sư viết bảng, anh nghênh ngang đi ra phòng học. Các sinh viên trong lớp đều liếc mắt, Thành Vu Tư cũng sẽ bỏ lớp sao? Hơn nữa bỏ đi phách lối như vậy!

Anh dùng tài khoản của Cảnh Lâm Lâm vào trang web trường, xem thời khoá biểu của cô. Lúc này cô hẳn là ở khoá học công cộng, chẳng biết cô có trốn học không. Thành Vu Tư cất điện thoại vào trong cặp sách, rồi sải bước về phía phòng học của cô.

Hôm nay Cảnh Lâm Lâm không trốn học, tình trường không được như ý, cô quyết định đắc ý trên phương diện học tập. Bởi vậy cô đặc biệt ngồi ở dãy ghế đầu, chớp đôi mắt to thật sự nghiêm túc lắng nghe giáo sư giảng bài, so với học sinh tiểu học còn chăm chỉ hơn.

Khi Thành Vu Tư xông vào lớp học thì thấy cảnh tượng này. Giáo sư tưởng sinh viên đến muộn, tuy rằng nhíu mày nhưng cuối cùng không để ý tới anh. Thành Vu Tư ở trước mắt đông người, đi vào phòng học, kéo Cảnh Lâm Lâm ra ngoài. Cô còn chưa nghĩ đến vấn đề từ chối hay không, bước chân đã theo sau.

Trong phòng ồ lên một mảnh.

Thành Vu Tư kéo Cảnh Lâm Lâm chạy như bay, cô quả thật bị anh kéo đi. Cô đột nhiên cũng rất tức giận, cái này là chuyện gì a! Vừa mới quên anh được một chút thì anh tới cửa tìm em, không sợ em thú tính quá đáng sao!!!

Cảnh Lâm Lâm nổi giận, ôm một thân cây chết sống không chịu đi, “Anh, anh nói rõ ràng, rốt, rốt cuộc sao lại thế này?”


Thành Vu Tư gọn gàng dứt khoát: “Cảnh Lâm Lâm, anh thích em, TM (mẹ nó) anh thích em! Thích đến mức điên rồi!”

Cô hoảng sợ, nhất thời chưa tiêu hoá được lời nói có sức rung động như vậy, cô dựa vào cây, đờ người trả lời, “Anh…anh không văn minh, a…”

Thành Vu Tư lười nói lời vô ích, anh trực tiếp hôn Cảnh Lâm Lâm.

11.

Hôm sau Thành Vu Tư khôi phục lại biểu tình mặt than đừng ai đụng vào tôi. Nếu không phải ngày hôm qua bị hôn kịch liệt, vết thương ngoài miệng bị cắn còn chưa mất đi, Cảnh Lâm Lâm thật sự sẽ nghi ngờ hôm qua có phải mình nằm mơ không.

Lúc này cô và anh nắm tay nhau đi bộ trong sân trường, đang chuẩn bị đi ăn cơm. Bọn họ thu hút rất nhiều sự chú ý, đương nhiên mục tiêu chính của người qua đường vẫn là Thành Vu Tư.

Cảnh Lâm Lâm cúi đầu nhìn tay của hai người nắm chặt với nhau, cô mỉm cười.

Thành Vu Tư đem tất cả động thái của cô vào trong mắt, khoé miệng anh cong lên.

Cảnh Lâm Lâm: “Thành Vu Tư, sao anh thích em vậy?”

Thành Vu Tư: “Anh thích cuồng ngược.”

Cảnh Lâm Lâm: “…”

Cô không phục, nói: “Như vậy, anh lặp lại lần nữa, anh thích em.”

Anh không nói chuyện.

Cảnh Lâm Lâm kéo tay anh lắc lư, “Nói, nói mau!”

Thành Vu Tư: “…Anh yêu em.”
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Gặp Sắc Nảy Lòng Tham - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Gặp Sắc Nảy Lòng Tham
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Gặp Sắc Nảy Lòng Tham - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.190248012543 sec