Gặp Sắc Nảy Lòng ThamGặp Sắc Nảy Lòng Tham - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5: Nhớ Nhung

8.

Thành Vu Tư vẫn đối với Cảnh Lâm Lâm không mặn không nhạt như cũ, nhưng ánh mắt anh bắt đầu càng hướng về cô, nhưng anh và cô không ai phát hiện cả. Thành Vu Tư không phát giác là bởi vì trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, mà Cảnh Lâm Lâm… cuộc thi cuối kỳ đang tới gần!

Cảnh Lâm Lâm sắp hộc máu. Đầu óc cô không coi là ngốc, nhưng mà học kỳ này cơ bản không để tâm học hành, trong đầu óc đều là Thành Vu Tư, hiện tại, báo ứng đến đây!

Vì ứng phó với môn số học nâng cao giết người vô hình, Cảnh Lâm Lâm ép buộc trưng dụng Phương Duệ, thằng nhóc này không biết cách giảng bài, nhưng lại có thể trả lời câu hỏi của cô rõ ràng, lãng phí tài nguyên thật đáng xấu hổ. Hai ngày này Cảnh Lâm Lâm và Phương Duệ gần như cột vào nhau, tự học, ăn cơm, lúc tự học xong thì Phương Duệ chở Cảnh Lâm Lâm trở về. Cô ngồi ở ghế sau có thói quen đong đưa hai chân, Phương Duệ tỏ vẻ áp lực rất lớn, anh ta vừa chạy xe xiêu xiêu vẹo vẹo, vừa độc địa trách cứ cô. Hai người cứ như vậy vừa ồn ào vừa cười rêu rao khắp nơi, thỉnh thoảng trông thấy Thành Vu Tư, Cảnh Lâm Lâm sẽ nhe răng cười với anh một cái, nụ cười này khiến cho anh có cảm giác ứng phó.

Thành Vu Tư đột nhiên cảm giác có chút không vui, anh cũng không biết loại cảm xúc này xuất hiện thế nào, tóm lại trong ngực như là có thứ gì đó nắm lấy anh, ngứa ngáy, đau đớn, không có cách trị.

Ngày đó kỳ thi chấm dứt, Cảnh Lâm Lâm liền bay về nhà. Thành Vu Tư không đi vội, anh đẩy xe đạp dạo quanh ở sân trường to lớn, trong đầu hơi trống rỗng, tinh thần không tăng lên được. Thành Vu Tư không biết cuối cùng là vấn đề ở chỗ nào. Anh chưa từng có loại cảm giác này, hơn nữa dùng logic mạnh mẽ của mình hình như không giải thích rõ ràng lắm.

Nghỉ hè ngắn ngủi mà dài lâu. Trải qua sự khuyên bảo của mẹ và Phương Duệ, trong kỳ nghỉ Cảnh Lâm Lâm thông suốt một chuyện. Cô phát hiện trên thế giới này có rất nhiều chuyện có thể cố gắng tranh thủ, chỉ riêng tình yêu. Hơn nữa, đôi khi bạn càng theo đuổi, người khác chạy trốn càng nhanh. Thà thế này, chi bằng thả người khác một con ngựa, coi như là thả mình một con ngựa.

Cảnh Lâm Lâm ngồi ở quảng trường trung tâm khu phố lặng lẽ ngắm hoàng hôn, trong lòng cực kỳ bình tĩnh. Cùng lúc đó, Thành Vu Tư ở cách xa một ngàn km, lại không nhàn nhã như vậy. Anh đi thực tập tại công ty của ba mình, chọn một chức vụ bận rộn nhất, mỗi ngày còn chủ động tăng ca, buổi tối về đến nhà thật sự không còn sức lực nghĩ chuyện khác, tắm rửa xong liền nằm xuống ngủ. Mọi người trong công ty đều khen Thành Vu Tư hiểu biết, có chí vươn lên, sau này nhất định trở thành người tài, chỉ có bản thân anh hiểu được, anh không muốn để mình rảnh rỗi. Bởi vì một khi rảnh rỗi thì anh sẽ nghĩ đến Cảnh Lâm Lâm, nhớ tới cô lồng ngực liền đau nhói. Có đôi khi anh còn nhớ đến cảnh tượng Phương Duệ và Cảnh Lâm Lâm cười cười nói nói, lúc này Thành Vu Tư sẽ rất giận dữ, anh đã vì chuyện này mà ném vỡ vài cái chén, sau đó dứt khoát thay đổi đồ inox, ném thế nào cũng không hỏng. Ngã thế nào cũng không hỏng được? Vì sao câu này nghe quen tai như vậy? Thành Vu Tư sửng sốt, đây không phải là lời nói mà bác sĩ hình dung Cảnh Lâm Lâm sao?

Lại là Cảnh Lâm Lâm!

EQ thấp như Thành Vu Tư bây giờ cũng thấy ra điểm không đúng. Anh lớn như vậy còn chưa bận tâm đến bất cứ người nào như thế, đây không phải có nghĩa là… Anh thích cô rồi?

Vì thế, buổi tối cuối cùng trước khi trở về trường, Thành Vu Tư mất ngủ. Anh không xác định mình thích Cảnh Lâm Lâm hay không, nhưng tưởng tượng đến lúc cô và anh thật sự ở bên nhau, nắm tay, hôn môi… Anh liền không đè nén được mà hưng phấn. Đây là thích nhỉ? Hẳn là vậy nhỉ?

Thành Vu Tư quyết định, chuyện thứ nhất phải làm khi trở về trường chính là nói với Cảnh Lâm Lâm, anh dự định theo đuổi cô!

9.

Ngày đầu tiên quay về trường, Cảnh Lâm Lâm gặp Thành Vu Tư ở căn tin.

Vẫn là một bát phở thịt băm lớn, vẫn là chàng thanh niên xinh đẹp khiến người ta tan nát cõi lòng. Khác biệt chính là, lần này Thành Vu Tư chủ động ngồi đối diện Cảnh Lâm Lâm.

Cô suy nghĩ một chút, quyết định nói chuyện rõ ràng. Cô vốn muốn biến mất khỏi tầm mắt của Thành Vu Tư, nhưng tình tiết bi kịch không phải nói rõ kết quả sao? Bởi vậy cô cố lấy dũng khí:

“Em có lời muốn nói với anh.”

“Tôi có lời muốn nói với em.”

Hai người vậy mà đồng thời mở miệng, nói cùng lúc. Cảnh Lâm Lâm: “Vậy anh nói trước đi.”

Thành Vu Tư: “Em nói trước đi. Ưu tiên phái nữ.”

Cảnh Lâm Lâm: “Chuyện kia…Em không thích anh, không bao giờ thích nữa. Cho nên,” cô cố gắng cười chân thành, “Về sau em không quấy rầy anh nữa, anh chàng đẹp trai.”

Gương mặt anh trầm xuống, “Em nói cái gì?!”

Biểu tình này nằm ngoài dự đoán của cô, cô cho rằng ít nhất anh thở phào nhẹ nhõm mới đúng. Cảnh Lâm Lâm cảm thấy khó hiểu, cô gãi đầu, “Em nói, em không thích anh, anh tự do.” Không thể nói là em không đuổi kịp anh cho nên buông tha chứ? Như vậy rất mất mặt o(╯□╰)o

Anh trừng mắt nhìn thẳng cô, trừng đến mức trong lòng cô sợ hãi, không biết làm sao mình lại đắc tội anh. Cuối cùng vẻ mặt anh cứng ngắc, không nói lời nào mà đứng lên bỏ đi.

Cảnh Lâm Lâm hơi khó hiểu: “Này, anh muốn nói gì với em thế?”

Thành Vu Tư cười tự giễu, nói cái gì? Có thể nói cái gì? Còn có thể nói được ư? Anh quay đầu nhìn cô một cái rồi lặng lẽ bỏ đi.

Đối với sự đoạn tuyệt của Thành Vu Tư, trong lòng Cảnh Lâm Lâm không vui vẻ gì, mặc dù cô hiểu được đây mới là Thành Vu Tư, anh nên làm như vậy. Cô cảm thấy cô xem như là thất tình, bởi vậy kéo Phương Duệ đi uống rượu giải sầu. Tửu lượng của cô không tốt lắm, náo loạn xong lập tức say, Phương Duệ không nói gì. Anh ta kéo Cảnh Lâm Lâm vào nhà vệ sinh để cô nôn mửa, sau đó cõng cô ra khỏi quán cơm.

Kỳ thật đối với việc Cảnh Lâm Lâm thích Thành Vu Tư bao nhiêu, Phương Duệ rất rõ ràng, thậm chí còn rõ ràng hơn bản thân cô. Nhưng anh ta cho rằng cô và Thành Vu Tư căn bản không thích hợp. Thành Vu Tư người này có thể rất đào hoa, mà Cảnh Lâm Lâm lại là một nha đầu ngốc, tuyệt đối không có bản lĩnh giữ một người đàn ông như vậy ở bên cạnh lâu dài.

“Cho nên nói, đừng dùng thủ đoạn để tìm tình yêu.” Phương Duệ nói lời thấm thía dạy dỗ Cảnh Lâm Lâm ở trên lưng.

Thần trí của cô đã không rõ ràng, tới tới lui lui lặp lại một câu thế này, “Tôi không thích Thành Vu Tư, tôi thật sự không thích Thành Vu Tư.”

Phương Duệ cảm thấy buồn cười, nếu cậu thật sự không thích anh ta, không cần anh ta, cần gì phải nhấn mạnh mỗi lần chứ?

Cô bám riết không tha: “Tôi không thích Thành Vu Tư.”

Phương Duệ chọc cô: “Vậy cậu thích ai?”

Cảnh Lâm Lâm: “Tôi thích cậu.”

Phương Duệ vừa định nói thì trông thấy sắc mặt u ám của Thành Vu Tư đang nhìn bọn họ. Phương Duệ có chút khó hiểu, sao lại đến đâu cũng có thể gặp được thằng nhóc này vậy?

Vừa rồi lời nói của hai người, một chữ cũng không lọt vào tai anh, hiện tại anh rất tức giận, vô cùng tức giận. Anh biết mình không có lập trường để giận dỗi như vậy, nhưng anh không thể khống chế bản thân. Anh tiến lên kéo Cảnh Lâm Lâm, lớn tiếng nói: “Cảnh Lâm Lâm, không phải em thích tôi sao? Em thích tôi!”

Cô không phản ứng, nằm sấp trên lưng Phương Duệ, vẫn lẩm bẩm như cũ: “Tôi không thích Thành Vu Tư, một chút cũng không thích.”

Trái tim anh nguội lạnh, cảm thấy cả người không còn sức, cuối cùng anh buông tay.

Phương Duệ đúng lúc đả kích anh, “Người anh em, làm phiền nhường đường.”

Thành Vu Tư đứng không nhúc nhích.

Phương Duệ: “Hai người các cậu đã kết thúc rồi.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Gặp Sắc Nảy Lòng Tham - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Gặp Sắc Nảy Lòng Tham
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Gặp Sắc Nảy Lòng Tham - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203992128372 sec