Em Không Cam Chịu Mất AnhEm Không Cam Chịu Mất Anh - chương 4

Chương 4Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện teen
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Sau buổi học Zollet không đợi nó mà đi về trước. Nó khó chịu về chuyện này, cảm giác đau khổ đè nặng lên nó. Nó nhấn chân xa và đinh quay đi về nhà. Nhưng nó như chợt nhận ra một điều gì đó nó không về thẳng nhà mà tới trung tâm thương mại. Những mẫu quần áo được bầy bán ở đây đối với nó đều là những thứ lỗi mốt hoặc đã lỗi mốt, nhưng nó vẫn chọn và mua rất nhiều đồ sale off. Sau khi đi lùng sục nhiều vòng nó thấy đối lên vào một quán ăn nhanh. Nó biết đò ăn nhanh không tốt cho sức khỏe cửa nó nhưng nó vẫn ăn. Đã 6h chiều mà chưa thấy nó về và không biết nó đang ở đâu chắc chắn Kim sẽ gọi điện hỏi và yêu cầu nó về nhà ngay. Đấy là những lần trước nhưng lần nay nó thử làm khác đi. Nó sẽ cãi lại lời Kim và đơi đến lúc 8 h mới về nhà. Sau khi ăn song nó tiếp tục đi lòng vòng và mua thêm hàng tá đồ vớ vẫn. Mấy chiếc vòng bằng nhựa và sắt, mấy chiếc băng đô bằng vài,... Hôm nay nó thấy thực sự vui, một niềm vui đúng nghĩa, một niềm vui của cô bé 15 tuổi, niềm vui đó nó chưa từng chải qua.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

8h tối hôm đó nó mới chịu về nhà. Sách theo một đống đồ, bước vào nhà với nụ cười toe toét. Kim lạnh lùng bước tới và hỏi nó:

- Cô đi đâu mà bây giờ mới về? Điện thoại thì tắt.

Nó mỉn cười thật thiên đầy và đầy vẻ vô tội.

- Tôi chỉ đi mua đồ thôi mà. Bây giờ tôi lên phòng đây.

Nói xong nó bỏ lên phòng và bầy tất cả những đò mình mua ra. Mỉn cười một mình, đã lâu lắm nó mới tìm được niềm vui hanh phúc đó.Nhưng niềm vui đó không giữ được lâu lắm, khi nó nhìn thấy Yume bê một khay nước vào phòng Zollet. Cô ta là người giúp việc riêng của Zollet, nhưng trong đầu nó luôn ắp đày những suy nghĩ. Cô ta với Zollet sẽ làm gì sau cánh cửa trong căn phòng đó chứ? Nó cảm thấy đau khổ và khó chịu với những suy đầy bất an nhu vậy. Nó khẽ gọi người giúp việc:

- Cô hãy giúp tôi cất dọn đống đồ này đi.

Nó leo lên giường và cô gắng ngủ thật sớm để quên đi tất cả, để mọi thứ khi tỉnh dậy đầu như một giấc mơ. Nhưng nó không thể. hết quay trái lại quay phải nó không thể nào ngủ được. Một lúc sau nó bắt đầu ngủ thiếp đi.

Cạch... Trong đêm tối tiếng mở cửa phòng đầy lạnh lùng và bí ẩn. Có một người bước tới bên giường nó, lấy tay vuốt mấy nếp tóc của nó và khẽ thì thầm:

- Ngủ đi cô bé, hãy ngủ ngon như một thiên thần em nhé.

Nói xong người đó lại quay lưng bước đii. Nhưng nó ngủ say và hoàn toàn không biết gì.

Nó tập trung làm đống bài tập toán. Những con số không làm nó đau đầu cho lắm nhưng điều khiến nó đau đầu chính là con nhỏ Yumi. Cốc...cốc...

- Mời vào. - Nó cao giọng.

- Thưa cô đây là thiệp mời tới dự tiệc ở nhà thủ tướng.

- Ừm cứ để đấy cho tôi. - Nói xong nó lại cúi xuống quyển vở bài tập. 5 giây suy nghĩ nó nhặt tấm thiệp lên và mở ra xem. Chủ nhật ngày....tháng....năm 2011. Chúng tơi trân trọng kính mời tiểu thư Victoria tới dự tiệc cùng trúng tôi. Tại phủ thủ tướng. Nó khẽ mỉn cười, tại sao nó không nhân cơ hội này để chứng tỏ ọi người thấy tình cảm của nó và Zollet đang ngày càng sâu đậm và nhất là để cho con nhỏ Yumi kia chánh xa Zollet ra. Cầm tấm thiệp trên tay nó bước tới phòng Zollet. Từ xa nó đã nghe thây tiếng cười từ phòng Zollet vọng laị. Cửa phòng vẫn mở và nó nhìn thấy Yumi đang đuổi theo Zollet. Nhưng do trượt chân Zollet ngã xuống sàn và Yumi vấp phải người Zollet lên cũng ngã xuống theo. Yumi đang nằm trên người Zollet (vì bị ngã), mặt của Yumi chỉ cách mặt của Zollet 5mm. Nhìn thấy nó cả 2 người vội vàng đúng dậy.

- Cô ra ngoài đi. - Nó lạnh lùng ra lệnh. Yumi lủi thủi bước khỏi phòng với khuôn mặt đỏ bừng.

Đặt tấm thiệp xuống bàn nó ngồi lên nghế salong cạnh Zollet, nó vòng tay ôm lấy Zollet, nói giọng nũng nịu:

- Chủ nhật tuần này anh sẽ đến dự tiệc ở phủ thủ tướng chứ?

- Để xem đã.

Nó khẽ thì thầm vào tai Zollet:

- Anh đến đó nha.

- Hưm. Cũng được.

- Hj. Cảm ơn anh nhiều.

Nói xong nó quay về phòng với những ý tưởng cho bữa tiệc đó.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Em Không Cam Chịu Mất Anh - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211752891541 sec