Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 9

Chương 9Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.1

Kết quả, cuối cùng Đổng Trinh Hoa vẫn bị Thịnh Hạo kéo lên xe ngựa, cùng nhau quay về kinh với hắn, hành vi của hắn quả thực chính là bắt cóc, nhưng đây không phải chuyện quá đáng nhất, khiến cho nàng không thể chịu được, thật ra là — hắn vì tránh cho nàng nửa đêm muốn chạy trốn, cư nhiên ép nàng ngủ cùng giường với hắn, không chỉ ban ngày trông chừng nàng, buổi tối cũng trông chừng nàng, rõ ràng chính là muốn làm cho nàng không tránh khỏi Ngũ Chỉ Sơn (bàn tay Phật tổ bất Ngộ Không á =]]) của hắn!

“Ta là hoàng hoa khuê nữ còn chưa xuất giá, ta mãnh liệt yêu cầu nam nữ phân phòng ngủ!”

Trong khách phòng nhà trọ, Đổng Trinh Hoa đứng ở bên giường hô to, giãy dụa đến cuối cùng, đời này nàng còn chưa cùng nam nhân nào ngủ chung một cái giường, cho dù thế kỷ hai mươi mốt không khí vừa cởi mở vừa phóng thoáng, nàng cũng chưa từng như vậy, hắn quả thực hơi quá đáng!

Vì sao sợ hãi nàng đào tẩu như vậy? Muốn dứt khoát trực tiếp giúp nàng mang xích khoá chân hay không, như vậy dễ dàng bớt việc!

Hai tay Thịnh Hạo khoanh vòng ngực, cùng nàng mắt to trừng mắt nhỏ, chưa từng có người dám làm trái mệnh lệnh của hắn, cũng chỉ có nàng, lại nhiều lần khiêu chiến quyền uy của hắn, làm cho hắn vừa tức vừa nhức đầu, "Ở quân doanh không phải ngươi cũng cùng ta ngủ chung ở trong một lều trại, lúc đó cùng tình huống hiện tại chẳng phải là giống nhau sao?”

“Tình huống bất đồng, không thể lấy ra so sánh, huống hồ ta ngủ ở trong lều trại của ngươi thì cũng không cùng ngủ một cái giường với người.”

“Nơi này chỉ có một cái giường, ta và ngươi chỉ có thể tạm thời chấp nhận, không thể yêu cầu quá mức.”

“Nhưng ta là nữ, để cho người khác biết sẽ nói linh tinh.” Nàng đã bị A Thiết trừng mắt nhìn qua một hồi, chỉ cần nghĩ đến nên đối mặt ánh mắt của những người đi cùng khác như thế nào, nàng đã cảm thấy da đầu run lên một trận.

“Ngươi là nô tỳ của ta, ai dám lắm miệng nói nhảm?” Hiển nhiên hắn cũng không cảm thấy đây là vấn đề gì lớn, nếu nàng đã là nô tỳ của hắn rồi, thì việc luôn luôn theo ở bên cạnh hắn, cũng không có cái gì không ổn.

“. . .” Đổng Trinh Hoa không nói gì nữa, cùng người cổ đại tư tưởng bất đồng mà nói chuyện thật sự thực vất vả, bởi vì căn bản là nói không thông.

“Ngươi còn muốn hao tổn bao nhiêu thời gian nữa? Nếu không ngủ thì trời sắp sáng.”

Đổng Trinh Hoa trừng mắt liếc hắn một cái, bất cứ giá nào bò lên giường, chọn được chỗ tốt nhất trên giường, đưa lưng về phía hắn, nếu hắn dám đụng đến nửa cọng lông tơ của nàng, cũng đừng trách nàng ra tay quá nặng với hắn, tuy rằng. . . Người thua nhất định là nàng.

Tức chết người, nam nhân này thật sự là bá đạo không phân rõ phải trái, nàng không muốn để ý đến hắn. . .

Sau khi Thịnh Hạo thấy Đổng Trinh Hoa rốt cục ngoan ngoãn nằm trên giường, mới thổi tắt ánh nến, ngủ ở bên hông giường, cố ý bảo trì không gi¬an nhất định với nàng, miễn cho khiến nàng cảm thấy có cảm giác áp bách.

Hắn nương theo ánh trăng, vụng trộm nhìn sống lưng rõ ràng đang cương cứng của nàng, không khỏi âm thầm cười khổ, nàng vẫn nói muốn đi, hắn chỉ có thể dùng loại phương pháp này giữ nàng ở bên cạnh mình, khiến nàng làm sao cũng đi không được.

Nàng giống con chim không bị gò bó, nắm quá lỏng, sợ nàng có cơ hội liền bay đi, nắm thật chặt, lại sợ không cẩn thận sẽ làm nàng hít thở không thông, làm như thế nào cũng không xong.

Tim của hắn rất không yên, cảm thấy nàng tùy thời tùy chỗ đều sẽ rời khỏi hắn mà đi, cho nên mới phải dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ngay cả loại chiêu thuật cùng giường chung gối cũng dùng đến.

Muốn hắn mang binh đánh giặc, hắn sẽ rất thành thạo, nhưng nảo hắn đối mặt nàng thì hắn lại hết đường xoay xở, không biết nên giữ nàng thế nào mới tốt. . .

Đổng Trinh Hoa không dám nhắm mắt lại, âm thầm cảm giác tình huống sau lưng, phát hiện Thịnh Hạo cũng không có tới gần nàng, lúc này mới khiến nàng hơi chút thở dài nhẹ nhõm một hơi, tính ra hắn còn có một chút phong độ quân tử, không có thừa cơ hội này khi dễ nàng, ăn đậu hũ của nàng.

Nhưng nàng cũng không thể nhanh như vậy liền buông lỏng cảnh giác, cho nên cả đêm nàng đều căng thẳng thần kinh, không dám có một tia lơi lỏng, chỉ sợ hắn nhân cơ hội nào đó mà đánh lén.

Nhưng đêm càng sâu, cơn buồn ngủ của nàng càng kéo đến, nhưng vẫn là chết không chịu ngủ, chống đỡ nha chống đỡ, chống đến cuối cùng, nàng vẫn là không địch lại cơn buồn ngủ, chậm rãi ngủ thiếp đi, nếu thật bị hắn nhân cơ hội sỗ sàng, nàng cũng chỉ có thể chấp nhận.

Mơ hồ trong lúc đó, nàng vô thức xoay người một cái, trực tiếp lăn đến cạnh Thịnh Hạo, hắn đang nhắm mắt ngủ lập tức mở hai mắt ra, đối với tình huống này cảm thấy có chút buồn cười.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dựa vào trên cánh tay của hắn, còn nhè nhẹ ma sát nhè nhẹ cọ xuống, như là đang tìm một cái vị trí thoải mái, sau đó liền dựa vào tiếp tục ngủ thật say, khóe môi nhếch lên một chút cười ngọt ngào, căn bản chính là xem cánh tay hắn thành gối đầu.

Là chính nàng tự dựa tới, không phải là hắn chủ động ngang nhiên lại gần, đừng trách hắn, đợi sau khi nàng tỉnh lại, xem nàng còn có mặt gì oán giận với hắn.

Hắn hơi hơi gợi lên cười, cứ như vậy lẳng lặng nhìn dung nhan ngủ của nàng, luyến tiếc nhắm mắt lại, cho dù xem cả đêm, hắn cũng không thấy chán ghét. . ..

※*※*※*※*※*※

“Ai nha, trời ạ, ta rốt cuộc đang làm gì đó. . .. . .”

Trong xe ngựa, Đổng Trinh Hoa một mình ảo não rên rỉ ra tiếng, đối với hành vi của mình cảm thấy hối hận cực độ cùng cảm thấy thẹn.

Nàng cư nhiên ngủ, liền chủ động dựa đến trong lòng Thịnh Hạo, còn ngủ rất ngon, hơn nữa quan trọng nhất là. . . Tình hình như thế còn không chỉ một lần!

Từ Tây Vực khởi hành quay về kinh, cũng đã qua một thời gian, mấy đêm đầu nàng cố gắng bảo trì cảnh giác, cuối cùng mới không địch lại cơn buồn ngủ, sau liền dần dần thói quen cũng nhận mệnh rồi, hơi dính trên giường liền nằm ngủ, sớm mặc kệ Thịnh Hạo có phải ngủ chung một cái giường với nàng hay không.

Cái này quên đi, nàng cư nhiên một mà tiếp hai, tồi lại ba lần, ngủ thẳng hoàn toàn không có bất kỳ phòng bị, thậm chí còn trực tiếp lăn trong ngực của hắn, chủ động dâng tặng đậu hũ của mình cho hắn ăn, mỗi lần hôm sau thanh tỉnh thì nàng liền không nhịn được cảm thấy ảo não, mà hắn tuy rằng luôn biểu hiện được cực kỳ trấn định, như là Liễu Hạ Huệ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, nhưng nàng có thể cảm giác được, kỳ thật hắn. . . Rất đắc ý.

“Đáng chết, đêm nay ta nhất định không giẫm lên vết xe đổ, không, không chỉ đêm nay, sau này cũng không thể làm cho hắn lại có cơ hội không công ăn đậu hủ miễn phí. . .”

“Này, ngươi thật sự rất ầm ỹ!” A Thiết ngồi ở trước xe ngựa nhịn không được vén rèm xe lên trừng mắt nhìn nàng, "Một mình ngồi ở trong xe ngựa cũng có thể lầm bầm lầu bầu, ngươi không phải là có tật xấu gì chứ?”

“Ta nói là việc của ta… cần phải e ngại ngươi sao?” Đổng Trinh Hoa đồng dạng trừng mắt nhìn lại, đã cùng hắn thành thói quen.

Thịnh Hạo và tùy tùng của hắn cưỡi ngựa, mà bên trong xe ngựa năm phần lớn là hành lý, lưu lại một không gi¬an làm cho cô nương duy nhất - Đổng Trinh Hoa ngồi ở bên trong, bởi vì bọn họ lường trước nàng chắc chắn sẽ không cưỡi ngựa.

“Đương nhiên là phải e ngại ta, bởi vì ta an vị ở phía trước, không muốn nghe cũng phải nghe.” A Thiết đột nhiên gợi lên một chút cười, "Bất quá ngươi yên tâm, ngươi sẽ không có cơ hội cùng một phòng với bối lặc gia chúng ta rồi, bởi vì chúng ta đã vào kinh, rất nhanh có thể trở lại phủ bối lặc.”

“Cái gì? Đã vào kinh rồi?”

Đổng Trinh Hoa nghiêng người lên trước, nhìn ra ngoài xe, mới phát hiện nguyên lai bọn họ đã đi vào thành Bắc Kinh phồn hoa, đám đông mãnh liệt lui tới, so với Tây Vực hoang vắng náo nhiệt hơn vô số lần.

Những người khác rất vui sướng vì rốt cục cũng trở lại trong kinh, nàng cũng là âm thầm uể oải, bởi vì diều này chứng tỏ nàng muốn trở lại thế giới nguyên bản, là khó càng thêm khó, ở giữa kinh thành và Tây Vực đường xá xa xôi, liền làm cho nàng đủ mọi khổ não.

Xe ngựa lại tiếp tục đi một lát, rốt cục đến trước cửa phủ bối lặc, Thịnh Hạo đã năm năm chưa có trở về, nhưng phủ bối lặc vẫn được tổng quản để ý chỉnh tề, đám nô bộc sớm ở trước cửa đợi chủ tử của bọn hắn.

Thường tổng quản vừa thấy được chủ tử lưu loát từ trên lưng ngựa nhảy xuống, kích động vui sướng khom mình hành lễ, "Chúng nô tài cung nghênh bối lặc gia trở về.”

“Chúng nô tài cung nghênh bối lặc gia trở về.” Đám nô bộc phía sau cũng khom mình hành lễ theo.

Cha mẹ Thịnh Hạo đã sớm qua đời, cũng không có các huynh đệ tỷ muội khác, cho nên năm đó hắn có thể không băn khoăn gì đến Tây Vực, mà phủ bối lặc cũng suốt năm năm không có chủ nhân quản lý, chỉ có người hầu tiếp tục trung thành chờ đợi.

Thịnh Hạo đi đến trước mặt Thường tổng quản, vui mừng giơ lên nụ cười, "Thường tổng quản, năm năm nay vất vả cho ngươi rồi.”

“Nô tài không có khổ cực, bối lặc gia đóng ở biên cương mới vất vả nha.”

Đổng Trinh Hoa theo đi xuống xe ngựa, thẳng đi vào trong viện, lần đầu tiên nhìn đến phủ đệ hoa lệ chỉ có ở trong phim truyền hình mới có thể xuất hiện, cảm giác thực mới mẻ, nhịn không được nhìn xung quanh trái phải, "Wow. . . Nguyên lai hình dáng phủ bối lặc là vậy, vậy Quận Vương phủ, phủ thân vương rất cao quý kia, không phải càng hoa lệ hơn nơi này sao?”

Thường tổng quản vừa nhìn thấy Đổng Trinh Hoa đi đến bên cạnh chủ tử, đầu tiên là kinh ngạc sửng sốt, biểu tình như là kỳ lạ, kinh hoàng dùng ngón tay chỉ nàng, nói không thành lời, "Ngươi. . . Ngươi. . .”

“Ta làm sao vậy?” Đổng Trinh Hoa hoang mang nhìn Thường tổng quản.

“Thường tổng quản, nàng là nô tỳ khi ta ở Tây Vực mới thu nhận bên người, tên là ‘Đổng Trinh Hoa’.” Thịnh Hạo lạnh hai tròng mắt, bất động thanh sắc trừng mắt nhìn Thường tổng quản một cái, dùng ánh mắt cảnh cáo hắn đừng nói loạn, "Nàng là lần đầu tiên tới kinh thành, cho nên Thường tổng quản đừng liên tưởng nhiều, cũng đừng nói lời khó hiểu.”

“Nô tài hiểu rõ.” Thường tổng quản thông minh lập tức hiểu ám chỉ của chủ tử, nói tóm lại chính là, chủ tử ở Tây Vực nhặt được một cô nương bộ dạng tương tự với Ngọc Ly cách cách, nhưng chủ tử cũng không hi vọng làm cho vị cô nương này biết chuyện Ngọc Ly cách cách.

Thật sự là không thể tin được, trên đời này cư nhiên sẽ tồn tại hai người giống nhau như thế, nếu bây giờ không phải là ban ngày ban mặt, ông có thể thật sự cho là mình gặp quỷ.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 9 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 9. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.242963075638 sec