Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 8

Chương 8Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.3

“Cái chết của nàng không phải lỗi của ngươi, chỉ có thể nói tạo hóa trêu ngươi, cho nên ngươi không nên tiếp tục tự trách nữa, nếu nàng biết ngươi vì nàng mà trục xuất chính mình, không muốn sống mà ở trên chiến trường vật lộn với quân địch, không cần quan tâm sống chết của mình, lòng của nàng sẽ rất đau, rất đau. . .”

Cỗ đau đớn trong nội tâm lại ẩn ẩn hiện lên, nàng không hiểu tại sao mình luôn đặc biệt có phản ứng đối với sự đau thương của hắn, thậm chí còn có một loại xúc động, muốn tự tay vuốt ve vết thương trong lòng hắn, nếu hắn nguyện ý. . ..

Thịnh Hạo kinh ngạc nhìn nàng, không nghĩ tới nàng cư nhiên biết việc tự trục xuất bản thân của hắn, cư nhiên nhìn ra hắn kỳ thật rất muốn ở trên chiến trường tìm cái chết, đến dưới cửu tuyền đi tìm bóng dáng Ngọc Ly.

Nguyên bản tâm tình cô đơn đã lâu, nhất thời kích động mãnh liệt, hắn đột nhiên vươn tay gắt gao ôm nàng vào lòng, hành động bất ngờ xảy ra này, làm cho Đổng Trinh Hoa giật mình, không rõ hiện tại đang xảy ra chuyện gì.

“Thực xin lỗi, để cho ta ôm ngươi một lát, chỉ cần một chút là được. . ..” Thịnh Hạo nghẹn ngào khẩn cầu, hai cánh tay ôm lấy nàng lại hơi hơi siết chặt, như là muốn nàng hòa nhập vào trong cơ thể của mình, không cho nàng rời đi.

Vành mắt của hắn ướt át, cơ hồ muốn rơi lệ, năm năm nay, hắn cho dù bi thương thế nào, thống khổ thế nào, hắn vẫn khóc không được, tất cả nước mắt trực tiếp để trong lòng, không để người ngoài thấy được.

Nhưng nàng nói mấy câu ngắn ngủn, lại bức ra đau thương đè nén trong lòng hắn đã lâu, làm cho hắn muốn khóc thật to một hồi, để tất cả bi thương năm năm nay đều phát tiết ra ngoài.

Nàng là người trên trời phái tới cứu ta sao? Lời của nàng làm cho hắn có loại cảm giác như giải thoát khỏi gông xiềng trói buộc, tâm nguyên bản tự trách trầm trọng, nháy mắt đã dễ dàng hơn, rốt cục có thể tiêu tan chuyện cũ này.

Nàng nói rất đúng, nếu Ngọc Ly biết hắn tra tấn chính mình như thế, nàng sẽ đau lòng, hắn không nên để mình lâm vào trong quá khứ bi thống nữa, hắn phải tỉnh lại, kiên cường, đối mặt thật tốt với cuộc sống kế tiếp, tuy rằng trong cuộc sống tương lai. . . sẽ không có Ngọc Ly tồn tại.

Cho dù không có Ngọc Ly, hắn cũng phải chấp nhận sự thật này, không thể cam chịu nữa. . .

Đổng Trinh Hoa lẳng lặng dựa vào trong lòng Thịnh Hạo, hoàn toàn không giãy dụa, tùy ý hắn phát tiết cảm xúc áp lực đã lâu, nếu làm như vậy có thể làm cho hắn tốt hơn, nàng không ngại để hắn ôm lâu một chút.

Môi nàng vẽ lên một chút cười nhạt, chỉ cần hắn có thể hiểu được lời nói của nàng, nàng liền cảm thấy thực sự mừng, rất vui vẻ.

Chuyện cũ đã qua, hắn không nên bị quá khứ ràng buộc nữa, nàng thành tâm hi vọng, qua đêm nay là hắn có thể hoàn toàn thoát khỏi quá khứ, dùng thái độ hoàn toàn mới và tích cực, đối mặt cuộc đời của mình.

Nàng tin tưởng vị cô nương kia cũng sẽ vui vẻ giống nàng, vì sự hồi phục của hắn mà thay hắn cảm thấy vui mừng. . ..

※*※*※*※*※*※

Sau đêm đó, quan hệ giữa Đổng Trinh Hoa và Thịnh Hạo cùng A Thiết, có chuyển biến cực kì khéo léo.

Thịnh Hạo hoàn toàn không đề cập tới chuyện đêm đó đột nhiên không khống chế được ôm lấy nàng, Đổng Trinh Hoa cũng rất có ăn ý không hề đề cập tới, miễn cho hai người xấu hổ, nhưng ánh mắt bọn họ nhìn nhau, lại luôn mang theo mờ ám như có như không, giống như có cái gì, lại giống như không có gì, làm cho người ta không hiểu rõ hiện tại chuyện hai người bọn họ là như thế nào

Mà A Thiết tận mắt nhìn thấy Thịnh Hạo ôm Đổng Trinh Hoa, bây giờ ánh mắt nhìn Đổng Trinh Hoa cũng trở nên rất kỳ quái, thực phức tạp, muốn hỏi nàng tại sao Thịnh Hạo lại ôm nàng, lại hỏi không ra lời, cũng chỉ có thể mãnh liệt nhìn chằm chằm nàng, nàng sắp chịu không nổi.

“Đừng luôn nhìn ta như vậy, muốn biết bối lặc gia nhà ngươi tại sao phải đột nhiên ôm lấy ta, ngươi trực tiếp đến hỏi hắn nha, hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì, chỉ có hắn mới biết.”

Trong lều trại, Đổng Trinh Hoa nói rõ với A Thiết, có bất kỳ vấn đề gì, đều nên trực tiếp đến hỏi chủ tử thân ái của hắn, đừng nghĩ từ trên người nàng lấy được đáp án gì.

Bởi vì nàng kỳ thật cũng không rõ lắm, vì sao Thịnh Hạo lại đột nhiên ôm lấy nàng, mà nàng. . .. Cư nhiên cũng không bài xích cái ôm của hắn, bây giờ nhớ lại, vẫn còn có loại tư vị ngọt ngào lan tràn trong lòng.

Lồng ngực của hắn thật dày, thật là ấm áp. . . Không đúng không đúng, mau hồi thần lại, loại hành vi này của nàng và hoa mắt là hai loại khác biệt!

“Ngươi nhất định sử dụng yêu thuật gì với bối lặc gia chúng ta, bằng không bối lặc gia không có khả năng đối với ngươi làm ra loại chuyện đó.” A Thiết vị chua mười phần lên án, hắn làm sao có thể trực tiếp đi hỏi chủ tử chuyện này, như vậy không phải bị chủ tử biết hắn lúc đó nhìn lén sao? Đương nhiên chỉ có thể nghĩ biện pháp lấy đáp án từ nàng thôi nha.

Đổng Trinh Hoa trợn trắng mắt, người nam nhân này thật sự nghĩ quá nhiều, "Nếu ta thực biết yêu thuật, ta sẽ thuận tiện hạ yêu thuật cho ngươi luôn, cần gì phải để cho ngươi luôn xem ta không vừa mắt?”

“Nói tóm lại, nhất định là ngươi có vấn đề.” A Thiết rất trung thành, tra khảo đến cùng.

“. . .. . .” Được rồi, dù sao ngàn sai vạn sai đều là nàng sai, tuyệt đối không phải là lỗi của Thịnh Hạo, như vậy được chứ! "Quên đi, không muốn tiếp tục nói với ngươi nữa.”

Thịnh Hạo tiến vào lều trại, liền gặp được hai người bọn họ đang giằng co, không khỏi nhăn mày lại, thực không hiểu nổi bọn họ làm sao luôn không hòa hợp, "Lại đang cãi nhau?”

“Không có, chính là nô tài đang hướng nàng ‘ lãnh giáo ’ một chút chuyện.” A Thiết kiên quyết phủ nhận vừa rồi là cãi nhau, lập tức đến gần bên người chủ tử, "Bối lặc gia, nghe nói kinh thành truyền thánh chỉ đến, không biết là có chuyện gì?”

Vừa rồi Thịnh Hạo ra ngoài lều trại là đi tiếp đón thánh chỉ, hắn ngồi vào ghế trên, sắc mặt ngưng trọng, "Ta bị triệu hồi kinh.”

“Bối lặc gia cũng bị triệu hồi kinh rồi?” A Thiết lộ ra nét mặt hưng phấn, lập tức lại thêm một chút hoang mang, "Đây là chuyện tốt nha, bối lặc gia thấy thế nào. . .sao lại tựa hồ không quá cao hứng vậy?”

“Ta rất khó cao hứng được.” Thịnh Hạo tự giễu cười, chỉ cần vừa nghĩ tới sau khi quay về kinh, rất có thể sẽ lại gặp "hắn”, hắn liền cảm thấy có chút đau đầu, tình nguyện không quay về.

Mặc dù cuộc sống ở biên cương có chút khắc khổ, nhưng hắn đã thành thói quen, chỉ tiếc thánh chỉ khó chống lại, hoàng thượng niệm tình hắn ở biên cương đã năm năm, quyết định điều hắn quay về kinh nghỉ ngơi, đổi những người khác tới thay vị trí của hắn.

Nếu trốn không xong, vậy hắn cũng chỉ có thể đối mặt, hắn đã né "hắn” năm năm, cũng đã đủ, hắn không cần thiết lại trốn ở đó nữa.

Đổng Trinh Hoa không nghĩ tới trong lúc mấu chốt này hắn lại bị triệu hồi về kinh thành, như vậy nàng ở Tây Vực vốn không có một người có thể dựa vào, "Bối lặc gia, ngươi. . . Nhất định quay về kinh sao?”

“Đó là đương nhiên, thánh chỉ cũng đã hạ.”

“Oh.” Nàng uể oải hạ xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, thấp giọng lầm bầm, "Như vậy ta sẽ một thân một mình ở lại Tây Vực, sẽ phải nghĩ biện pháp tự lực cánh sinh. . .”

Không biết nàng mất bao nhiêu thời gian mới có thể tìm được phương pháp trở lại thế kỷ hai mươi mốt, nếu vẫn tìm không thấy, nàng không phải chết già ở Tây Vực hay sao?

Thật là đáng sợ, nàng không muốn một mình chết già ở Tây Vực, nàng muốn nhanh chóng về nhà nha. . .

Đổng Trinh Hoa thì thào tự nói đều bị Thịnh Hạo nghe được rõ ràng, hắn nhất thời nhíu chặt lông mày, giọng điệu khó nén cường thế, "Ai nói ngươi phải một mình ở lại Tây Vực ?”

“Không đúng vậy sao? Ngươi sẽ rời Tây Vực trở về kinh thành mà.”

“Ngươi phải theo ta quay về kinh.” Câu này không phải hỏi, mà là mệnh lệnh trực tiếp, không cho nàng phủ quyết.

“Hả? Vì sao ta phải cùng ngươi quay về kinh?” Thật sự là khó hiểu!

Nếu địa điểm nàng xuyên thời không đi vào Thanh triều là ở Tây Vực, theo lý thuyết, muốn trở về…, cũng chỉ có thể ở Tây Vực tìm đáp án, một khi cùng hắn trở lại kinh thành, nàng còn có biện pháp quay về thế kỷ hai mươi mốt sao?

“Vậy ngươi có chỗ đi không?” Hắn đã phái người điều tra, chung quanh đây căn bản không có người quen nàng, mà nàng nhận mệnh cùng hắn ở lại trong quân doanh, bộ dáng tuyệt không giống có nhà có thể về.

“. . .Tạm thời là không có.” Nàng không phải không thừa nhận.

“Cho nên, ngươi theo ta quay về kinh.” Hắn lại ra mệnh lệnh, hắn sẽ không để cho nàng một mình ở lại Tây Vực.

Hắn thừa nhận hắn có lòng riêng, hy vọng có thể giữ nàng ở bên người, tốt nhất khiến nàng vĩnh viễn sẽ không rời khỏi hắn, hắn mặc kệ nàng từ đâu mà đến, không nhà để về rất tốt, hắn là có thể bị phiền hà, kiêng kị mà chiếm lấy nàng, không cho nàng đi.

Hắn hiểu được nàng không phải Ngọc Ly, nhưng hắn vẫn muốn mang thiệt thòi Ngọc Ly phải chịu, tất cả đều bù lại ở trên người nàng, hắn coi nàng trở thành cơ hội mà trời cho hắn một lần nữa, cho nên lúc này đây, hắn nhất định phải nắm thật chặt, không cho hối hận lại xảy ra lần nữa.

Cho dù bây giờ nàng không thích hắn, vậy cũng không quan trọng, hắn sẽ nghĩ biện pháp khiến nàng thích hắn, chỉ cần cho hắn cơ hội. . ..

Đổng Trinh Hoa giận dữ trừng mắt nhìn Thịnh Hạo, giọng điệu hắn không cho nàng cự tuyệt khiến nàng cực kỳ buồn bực, có loại cảm giác không được tôn trọng mãnh liệt, riêng một điểm chuyên quyền độc đoán này, hoàn toàn không để ý đến ý nguyện của nàng, khiến cho nàng giảm đi một phần cảm tình đối với hắn, càng ngày càng giảm, vốn có nhiều hảo cảm, nhưng hiện tại đã biến thành âm rồi!

Nàng tuyệt đối muốn cho hắn biết, nàng cũng không phải là tiểu nữ nhân nhẫn nhục chịu đựng, nàng cũng có ý thức tự chủ, cũng sẽ phản kháng, "Quay về kinh với ngươi? Ta, không, muốn, đi!"
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 8 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 8. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.252408027649 sec