Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 7

Chương 7Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.2

Cố gắng áp chế ý đau không hiểu trong lòng, nàng nhanh chóng lau đi nước mắt, nở ra nụ cười có chút xấu hổ, "Ahaha. . . Đại khái là bởi vì lần đầu tiên ta chạm vào vết thương đáng sợ, nhìn xem giống con rết đang đi này, cho nên mới bị hù đến phát khóc, không có việc gì không có việc gì.”

“Vậy ngươi đừng giúp ta thay thuốc nữa, chờ A Thiết trở về. . .”

“Không, ta muốn thay, đã không có việc gì nữa rồi, ta sẽ không khóc nữa!” Nàng lập tức ra tay giúp hắn thay thuốc, không hề có bất kỳ chần chờ nào. Nàng kiên trì muốn tiếp tục, Thịnh Hạo cũng không ngăn trở nàng dừng lại nữa, nhưng đối với lý do nàng vừa rồi rơi lệ, hắn vẫn thấy nghi hoặc, không thể nào tin được.

Khi hắn thấy khí chất yêu tiếc lúc nàng khóc, lại làm cho hắn nhớ đến Ngọc Ly, hắn ngầm cười khổ, biết tâm bệnh của mình đã thật sâu, sớm đến độ không có thuốc chữa.

Nàng không phải Ngọc Ly, nhưng đầu hắn lại không ngừng hò hét, nếu nàng là Ngọc Ly thì tốt rồi, hắn muốn xem nàng thành Ngọc Ly. . . muốn quá. . . muốn quá.

Đêm khuya trong quân doanh, chung quanh truyền đến thanh âm của binh lính đi tới đi lui tuần tra, ngay từ đầu Đổng Trinh Hoa thật sự cực kỳ không quen, ngủ như thế nào cũng không ngon, bất quá qua mấy hôm, nàng đã miễn dịch được loại thanh âm này, mặc kệ bọn lính một đêm qua lại tuần tra mấy lần, nàng cũng có thể tiếp tục ngủ, không chút ảnh hưởng gì.

Nhưng một đêm này, nàng lại không hiểu sao từ trong giấc ngủ mà tỉnh lại, mơ mơ màng màng nhìn chung quanh trong lều trại một hồi, đầu chậm chạp tựa hồ cảm thấy có chỗ kỳ quái, lại nhất thời không nghĩ ra.

Đợi cho ý thức của nàng hơi chút thanh tỉnh, nàng mới giật mình thấy kỳ quái ở đâu ── không trông thấy bóng dáng Thịnh Hạo và A Thiết, chỉ có một mình nàng ở trong lều trại.

“Kỳ quái. . . Hơn nửa đêm, bọn họ còn đi đến đâu. . .”

Đổng Trinh Hoa xuống giường, đi ra ngoài lều trại, tìm kiếm gần đây, phát hiện A Thiết lén lút tránh ở sau một thân cây, không biết đang nhìn lén cái gì.

Nàng đi vào phía sau A Thiết, buồn bực hỏi: "Ngươi đang xem cái gì?”

“A..!” A Thiết bị thanh âm thình lình xảy ra dọa nhảy dựng thật lớn, xoay người lại, vừa thấy đến Đổng Trinh Hoa, liền thở phì phì lên tiếng chửi nhỏ, "Ngươi vô duyên vô cớ dọa ta làm cái gì?”

“Ta không dọa ngươi, là ngươi tự dọa chính mình.” Hắn căn bản chính là thấp thỏm không yên thôi!

“Ngươi. . .” A Thiết tức giận đến tìm không ra lời có thể phản bác, liền không để ý tới nàng, tiếp tục vụng trộm quan sát trạng huống trước mắt.

Đổng Trinh Hoa theo tầm mắt của hắn trông qua phía trước, mới phát hiện Thịnh Hạo cư nhiên hơn nửa đêm một mình ngồi ở trên đầu một tảng đá lớn, cầm trên tay một bầu rượu, trầm mặc uống, như là đang mượn rượu giải sầu.

Đổng Trinh Hoa kinh ngạc chất vấn A Thiết, "Ngươi để cho hắn uống rượu cũng không ngăn cản? Vết thương trên người hắn còn chưa lành nha!”

“Ta có biện pháp gì, bối lặc gia đêm nay chính là muốn uống rượu, cho dù ta không đưa cho hắn, hắn cũng sẽ tự mình đi lấy.” Nàng cho là hắn muốn như vậy sao, hắn cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

“Đêm nay, hắn rốt cuộc là làm sao vậy, tại sao đột nhiên lại muốn uống rượu?”

“Ta cũng không thật sự rõ ràng, chỉ biết là hàng năm vào khoảng thời gian này, bối lặc gia luôn tâm tình không tốt, chắc chắn sẽ có một, hai đêm có bộ dáng như hiên tại, một mình uống rượu giải sầu.”

Hắn hầu hạ bối lặc gia mới chỉ có hai năm, trước khi hắn đến, bối lặc gia đã có bộ dáng như vậy, hắn, thân làm nô tài cũng không có tư cách hỏi đến việc riêng của chủ tử, cho nên chỉ có thể ở một bên vụng trộm quan tâm.

Nhưng Đổng Trinh Hoa không thể chịu đựng được Thịnh Hạo làm loại chuyện thương thân này, A Thiết không dám ngăn cản, vậy đổi cho nàng đi!

A Thiết giật mình trừng lớn hai mắt nhìn Đổng Trinh Hoa cư nhiên nghênh ngang trực tiếp hướng Thịnh Hạo đi tới, lo lắng thấp giọng muốn ngăn cản, "Này, ngươi muốn làm gì? Này. . ..”

Thịnh Hạo uống rượu uống đến một nửa, phát hiện Đổng Trinh Hoa cư nhiên đi vào trước mặt hắn, không khỏi nhướng lông mày lên, "Ngươi không phải đang ngủ, sao đi ra?”

“Chủ tử cũng chưa ngủ, ta đây làm nô tỳ sao dám ngủ?” Đổng Trinh Hoa vẻ mặt tươi cười trực tiếp đoạt lấy bầu rượu trên tay hắn, hành vi lớn mật như vậy một chút cũng không giống nô tỳ, "Bối lặc gia, hiện tại ngài có thương tích trong người, không nên uống rượu, rượu này, nô tỳ trước hết nhận thay bối lặc gia.”

Thịnh Hạo không nghĩ tới rượu của mình lại bị nàng cướp đi, cố ý đe doạ nàng, "Ngươi thật to gan!”

“Bối lặc gia là muốn trừng phạt nô tỳ sao?” Nàng tiếp tục bảo trì tươi cười, bởi vì nàng cảm giác được, hắn chỉ là dọa nàng, cũng sẽ không thật sự trừng phạt nàng.

Quả nhiên, Thịnh Hạo khẽ cười một tiếng, thật sự hắn không có biện pháp tóm được nữ nhân có bộ dạng như Ngọc Ly này, "Quên đi, rượu kia ngươi muốn thu hãy thu đi.”

Hắc, dự cảm của nàng quả nhiên là đúng! "Bối lặc gia, nếu có tâm sự, nói thẳng ra, có thể tốt hơn so với một mình uống rượu giải sầu nha!”

Ánh mắt của hắn lộ ra một chút đau thương, khiến nàng rất không nhẫn tâm, rất muốn biết hắn rốt cuộc làm sao vậy, cho nên dù biết là hỏi như vậy xem như vượt quá khuôn phép, nàng vẫn nhịn không được hỏi ra lời.

“Ngươi ngay cả tâm sự của ta cũng muốn để ý đến? Ngươi không phải không chỉ là một người can đảm chứ?” Thịnh Hạo cố ý chế nhạo.

“Có lẽ vậy.” Nàng nhún nhún vai, tươi cười giờ phút này thật ra có chút bướng bỉnh.

Có thể là uống rượu, cũng có thể là bởi vì bộ dạng nàng, Thịnh Hạo phát hiện mình đột nhiên không quản được nội tâm xúc động, nếu nàng muốn biết, hắn liền không chút do dự đã mở miệng, "Hôm nay. . . Là ngày giỗ một vị bạn cũ của ta.”

“Ách?” Đổng Trinh Hoa không nghĩ tới sẽ là một sự việc như vậy, đột nhiên cảm giác mình buộc hắn mang tâm sự trong lòng nói ra khỏi miệng, có chút tàn nhẫn, "Nếu ngươi không muốn nói, vậy đừng nói đi.”

“Không, hiện tại ta rất muốn nói, cho nên ngươi thế nào cũng phải nghe.”

“Vậy được rồi, ta liền chăm chú lắng nghe.” Đổng Trinh Hoa tiếp tục hỏi, " Vậy. . . Là một bằng hữu rất tốt sao?

“Xem như thế đi.” Hắn không biết nên định nghĩa quan hệ với nàng như thế nào, bởi vì giữa hai bọn họ, không hoàn toàn chỉ là bằng hữu, quan hệ có chút phức tạp.

“Vậy bằng hữu của ngươi vì sao chết?”

“Bị ta hại chết.”

“A?” Đổng Trinh Hoa kinh ngạc sửng sốt, ngay sau đó trả lời, "Ta không tin.”

Tuy rằng quen biết không lâu, nhưng nàng biết hắn tuyệt đối không phải người như thế, nếu hắn không phải đang lừa nàng, nàng liền khẳng định có hiểu lầm gì đó.

“Ta thật sự cảm thấy, là ta hại chết nàng. . .” Thịnh Hạo nhìn ánh trăng phía chân trời, giọng điệu có chút buồn bã nồng đậm, "Khi ta mới quen nàng thì nàng chỉ là tiểu cô nương mười ba tuổi, ta đối đãi với nàng như muội muội, không nghĩ tới. . . Sau đó phần tình cảm kia vô tình trở nên không giống như huynh muội, mà là ta đã thích nàng. . ..”

Hắn và một vị bạn tốt khác cùng quen biết nàng, hắn và bạn tốt cùng nhau che chở nàng, xem nàng như muội muội thương yêu nhất để chăm sóc, vốn tưởng rằng tình nghĩa ba người sẽ vĩnh viễn tồn tại, lại không nghĩ rằng, trong một đêm thay đổi hết.

Đổng Trinh Hoa nhíu lại lông mày, cho nên bây giờ hắn là đang thương tiếc cô nương hắn từng thích? Điều này làm cho nàng không hiểu, cảm thấy có chút không phải tư vị, "Ngươi thích nàng, nàng kia cũng thích ngươi sao?”

“Ngay từ đầu ta cũng không biết nàng rốt cuộc có thích ta hay không, nhưng khi nàng tròn mười lăm tuổi thì bạn tốt của ta lại hướng Hoàng thượng thỉnh cầu ban hôn, chỉ hôn cho nàng làm phúc tấn của hắn, nàng cực kì khiếp sợ, mới nói ra nàng thật ra là thích ta, còn đối với bạn tốt của ta, nàng chỉ có cảm tình giống như huynh muội.”

Cho nên. . . Đây là một cuộc tình tay ba? "Vậy làm sao? Hoàng thượng lần này chỉ uyên ương sai quá mức.”

“Nhưng thánh chỉ ban hôn đã ra, có thể sửa đổi sao?” Thịnh Hạo cười khổ, "Một người là bạn tốt của ta, một người là cô nương ta thích, thật là làm cho ta ở thế khó xử, cuối cùng ta tự động xin đi giết giặc, rời xa kinh thành, đóng ở biên phòng Tây Vực, tính nhắm mắt làm ngơ, thành toàn cho bạn tốt cùng nàng ở cùng một chỗ, kết quả không nghĩ tới. . .. Đây cũng là một quyết định sai lầm nhất mà cả đời này ta đã làm.”

“Sau đó thì sao?” Lòng của nàng cũng trầm xuống theo giọng điệu hắn, nàng biết hôn sự khẳng định không thuận lợi, vậy, nhất định xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

“Nàng trốn hôn rồi, một đường đuổi theo ta đến Tây Vực, cũng ở trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, rơi vào kết cục hài cốt cũng không còn.” Thịnh Hạo nhìn nàng, "Cho nên ta nói là ta hại chết nàng, không đúng sao?”

Nếu hắn không lựa chọn trốn tránh, nàng sẽ không phải chết ở trước mặt hắn, cho nên hắn cực kỳ tự trách, vĩnh viễn không thể tha thứ chính mình!

Đổng Trinh Hoa rốt cục hiểu được vì sao người hắn tản mát ra một cỗ cảm giác không xem mạng ra gì, nguyên lai hắn vì vị cô nương kia chết đi mà tự trách, cho nên mới dùng phương thức này để trừng phạt chính mình.

Thật là một nam nhân si tình ngốc nghếch, vị cô nương kia khẳng định không muốn nhìn thấy hắn tra tấn chính mình như thế, nếu nàng biết, nhất định sẽ đau lòng vạn phần !

“Nếu ta là nàng, nghe được ngươi trách cứ chính mình như vậy, ta sẽ rất tức giận.” Đổng Trinh Hoa cực kì nghiêm túc nói, "Nếu ta là nàng, ta có chết, cũng sẽ tìm cách từ âm tào địa phủ trở lại cuộc sống, hung hăng mắng chửi một chút, bởi vì đây là ngoài ý muốn, căn bản không phải lỗi của ngươi, ngươi không cần gom tất cả tội ôm vào người mình!”

Thịnh Hạo sửng sốt, nhìn nữ nhân bộ dáng tương tự với Ngọc Ly mắng hắn như vậy, trong khoảng thời gi¬an ngắn, hắn thật đúng là có ảo giác, giống như hồn phách Ngọc Ly thật sự trở về mắng hắn một chút vậy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.21845293045 sec