Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.1

Sau khi Đổng Trinh Hoa ở doanh trại đợi vài ngày, mới chậm rãi muốn biết một ít tình trạng.

Nam nhân cứu nàng từ trên chiến trường tên là Thịnh Hạo, năm nay mới hai mươi sáu tuổi, là vị bối lặc gia, từ năm năm trước tự xin đóng ở biên phòng Tây Vực, đã suốt năm năm không trở lại kinh thành.

Theo lời bọn họ thì Tây Vực chính là Tân Cương tương lai, bởi vì Thanh triều và Chuẩn Cát Nhĩ đều tranh miếng đất này, mấy năm liên tục chinh chiến không ngớt, miếng đất này rốt cuộc thuộc về bên nào, đến nay vẫn chưa có kết quả, cho nên cũng chưa có tên Tân Cương xuất hiện.

Mà Thịnh Hạo tuy rằng dám giữ nàng ở bên người làm nô tỳ, còn nói muốn đích thân trông chừng nàng, không cho nàng chạy trốn, nhưng thời gi¬an hắn ở lại trong doanh căn bản là không nhiều lắm, luôn mang theo những binh lính khác tuần tra bên ngoài, công việc trông chừng nàng, ngược lại cơ hồ đều do A Thiết làm.

Nhưng A Thiết thực chán ghét nàng, hận nàng không thể lập tức làm nàng biến mất, miễn cho trở ngại, vướng mắt của hắn.

“Này, bối lặc gia sắp trở lại rồi, động tác của ngươi nhanh một chút được không? Ngay cả xách nước cũng lề mà lề mề, thật không hiểu bối lặc gia giữ ngươi ở bên người làm cái gì, quả thực chính là lãng phí lương thực.”

A Thiết mang theo Đổng Trinh Hoa đi xách nước, nói đợi lát nữa cho chủ tử dùng để tắm thân mình, ở trên đường quay về lều trại, đã thấy nàng rớt lại phía sau một khoảng lớn, bước chân chậm quá, hắn liền không nhịn được gọi nàng, ấn tượng đối với nàng lại càng xấu.

Hai tay trái phải của hắn đều gánh theo thùng đầy nước, nàng chỉ gánh một cái, còn đi chậm hơn hắn nhiều như vậy, thật sự là một chút sức lực cũng không có.

Đổng Trinh Hoa tức giận trừng mắt nhìn hắn, trước kia nàng ở nhà đều được mẫu thân chiếu cố tốt, căn bản không cần làm chuyện nhà, không nghĩ tới đi tới nơi này, lại bị người khác ngược đãi kiêm bị khinh bỉ, "Ta có tên họ, tên là Đổng Trinh Hoa, chứ không phải ‘này’ cái gì, còn có, có bản lĩnh ngươi đem những lời vừa rồi, tất cả nói lại một lần nữa trước mặt bối lặc gia, xem ngươi có dám hay không!”

“Ta làm sao không dám? Ta. . .”

Không nghĩ tới Thịnh Hạo vừa vặn xuất hiện vào lúc này, nghiêm mặt trừng mắt nhìn bọn họ khắc khẩu ở trước bàn dân thiên hạ, "Các ngươi đang lăn tăn cái gì?”

“Két?” A Thiết nhất thời biến thành câm điếc, lời nói đến một nửa…, đành nghẹn họng nuốt trở về.

“Nói, nói, nói, nói mau, nói mau, nói mau!” Đổng Trinh Hoa cố ý kích hắn, nàng cũng không tin hắn thật sự dám nói ra.

“Nói cái gì?” Thịnh Hạo trừng mắt nhìn hai người bọn họ, hai người này rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?

“Không có việc gì, chuyện gì cũng đều không có.” Có đánh chết, A Thiết cũng không thừa nhận chính mình mới vừa nói qua những thứ gì.

“Ha, quả nhiên là vậy!” Đổng Trinh Hoa cười vui sướng khi có người gặp họa, cảm thấy rốt cục thay mình ra một ngụm khí.

Khuôn mặt A Thiết tức đến nỗi sắp biến thành gan heo rồi, hắn quyết định phải chán ghét nữ nhân này thật nhiều.

“Đủ rồi, đừng ở trước mặt người khác làm ra chuyện mất mặt xấu hổ nữa.” Thịnh Hạo trầm giọng uy hiếp, "Lần sau để cho ta nghe được các ngươi cãi nhau nữa, coi chừng sẽ dùng quân pháp để xử trí.”

“Đã rõ.” Hai người bọn họ trả lời.

“Đã rõ rồi thì nhanh chóng trở về trong lều trại đi.”

A Thiết xoay người hướng lều trại đi vào trước một bước, Đổng Trinh Hoa đuổi theo sau, không nghĩ tới lúc này Thịnh Hạo lại đưa tay qua thay nàng xách thùng nước, cũng không để ý làm như vậy sẽ mất sự phân biệt chủ tớ.

“Ách?” Đổng Trinh Hoa kinh ngạc nhìn hắn xách thùng nước, coi như không có việc gì đi lên phía trước, trong lòng lại hiện lên một tia ngọt ngào, khóe miệng nhịn không được gợi lên một chút cười nhạt.

Xét đến việc hắn là một nam nhân, còn biết không nên để cho nữ nhân gánh vật nặng, chỉ là riêng điểm này, làm cho nàng có thêm chút ấn tượng đối với hắn.

Nàng chạy chậm lại bước theo phía sau hắn, nhân cơ hội vụng trộm quan sát hắn, ngoại hình của hắn không nhã nhặn, cũng không hơn anh tuấn, mà tương đối tục tằng, hơn nữa trên người hắn tản mát ra một loại hơi thở nhiều lần trải qua tang thương, kỳ thật. . . Rất có vị nam nhân.

Cái loại cảm giác này thật giống như nam sinh trước khi tham gia quân ngũ cũng chỉ là "Nam sinh”, thế nào cũng phải trải qua rèn luyện trong quân ngũ, mới có thể tản mát ra khí khái "nam nhân”, làm cho nữ sinh cảm thấy hắn là người có trách nhiệm, có thể an tâm dựa vào.

Kỳ thực, ở bên cạnh hắn, nàng thật sự có một loại cảm giác an tâm kỳ lạ, khiến nàng cho dù một thân một mình ở Thanh triều xa lạ, cũng không lo lắng cho rằng mình sống không nổi, bởi vì nàng tin tưởng, hắn nhất định sẽ bảo vệ nàng.

Nàng cũng không hiểu tại sao mình không chút lựa chọn mà tin tưởng hắn, trước đây, hai người bọn họ căn bản là không biết, ngay cả hắn là cái dạng nam nhân gì nàng đều không biết.

Nga, cũng không thể nói hoàn toàn là không biết! Ít nhất nàng biết, thời điểm hắn mang binh đánh giặc thực dũng mãnh, mặc dù bình thường ở chung thì hắn không có khí phách trên chiến trường, nhưng cũng là đại nam nhân quen ra lệnh, mà nàng cũng chỉ có thể làm tiểu nữ nhân lo cho sinh mạng của mình, hoàn toàn không thể phản kháng hắn.


Như vậy cá tính người cổ đại kỳ cũng xem như bình thường, đại nam nhân xứng tiểu nữ nhân, chỉ tiếc nàng là nữ nhân thời đại, muốn nàng làm tiểu nữ nhân nhẫn nhục chịu đựng, rất khó!

Thịnh Hạo tiến vào trong lều trại, liền lập tức dặn dò A Thiết, "A Thiết, về sau giao cho nàng làm chuyện gì đơn giản một chút là được rồi, việc nặng nề nàng làm không được.”

“Nô tài hiểu rõ.” A Thiết trả lời thực rõ ràng, nhưng vẫn nhịn không được trừng mắt nhìn Đổng Trinh Hoa đang theo phía sau vào một cái.

Đổng Trinh Hoa biểu tình vô tội nhún nhún vai, giống như là đang nói — ta không buộc hắn làm như vậy, là chính bản thân hắn quyết định, không liên quan tới ta, ngươi giận ta cũng vô ích.

A Thiết đem hộp thuốc đầy ắp nhét vào trên tay Đổng Trinh Hoa, lấy tiếng nói cứng ngắc nói: "Giúp bối lặc gia thay thuốc.”

“A?” Đổng Trinh Hoa nhìn vào hộp một cái, nhất thời da đầu run lên một trận, bởi vì lúc trước thay thuốc thì nàng chỉ dám ở một bên phụ trách việc vặt, căn bản là không dám nhìn vết thương của hắn nha! "Vậy ngươi muốn làm gì?”

“Tiếp tục đi làm ‘ việc nặng ’ nha, nước còn chưa xách xong.”

“. . .. . .” Oán khí của người nam nhân này đối với nàng quả nhiên rất lớn, "Thay thuốc thì thay thuốc, nếu ngươi không sợ bối lặc gia nhà ngươi bị tay chân vụng về của ta giết chết!”

A Thiết vừa nghe, nhất thời mặt biến sắc, hắn vốn nghĩ Đổng Trinh Hoa sợ thấy vết thương mới cố ý chỉnh nàng, không nghĩ tới ngược lại rất có thể sẽ chỉnh đến chủ tử của mình, "Quên đi, ta sẽ tự mình làm!”

“Đủ rồi, hai người các ngươi đừng ầm ĩ nữa, vừa rồi ta đã cảnh cáo các ngươi coi chừng bị quân pháp xử trí, nhanh như vậy đã coi lời ta như gió qua tai rồi?” Thịnh Hạo mày rậm nhăn lại, rống lớn, thực không hiểu nổi hai người bọn họ sao có thể tùy tùy tiện tiện mà ầm ỹ, "A Thiết tiếp tục đi xách nước, công việc thay thuốc giao cho một mình nàng, hai người im miệng ngoan ngoãn làm việc cho ta!”

Sau khi hai người bọn họ trừng mắt nhìn nhau một cái, xách nước thì xách nước, thay thuốc thì thay thuốc, trong lều trại rốt cục lại khôi phục yên tĩnh.

Đổng Trinh Hoa đặt hộp thuốc ở bên giường, Thịnh Hạo cởi xiêm y nửa người trên, lồng ngực rắn chắc của hắn nhất thời hiện ra ở trước mắt nàng, tuy rằng trên lồng ngực có mảnh vải che lại một nửa, nhưng vẫn khiến nàng nhìn thấy mà mặt đỏ tim đập, nhịn không được thẹn thùng.

Nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ nha, đừng nói nam nhân, nàng ngay cả bộ ngực tiểu nam sinh cũng chưa xem qua, cảnh tượng trước mắt đối với nàng mà nói. . . Thật sự quá mức ướt át kích thích.

Nàng cố gắng trấn định tinh thần, không muốn để hắn phát hiện ra sự thẹn thùng không được tự nhiên của nàng, Thịnh Hạo ngồi ở bên giường quay lưng lại để nàng xử lý vết thương, nàng một bên cẩn thận gỡ mảnh vải cũ xuống, cho dù không dám nhìn, vẫn phải kiên trì đối mặt vết thương đang kết vảy kia.

Tâm đột nhiên hơi hơi co rút đau đớn, nàng phát hiện, nhìn đến vết thương thì cảm giác của nàng không phải sợ hãi, mà ngược lại lại có loại đau lòng không hiểu lan tràn ở ngực, nàng không đành lòng nhìn hắn đau đớn như vậy.

Không chỉ vết đao chưa khỏi hẳn trên vai, nàng phát hiện trên lưng của hắn còn có vài chỗ vết thương cũ đã sớm mờ đi, đây đều là dấu vết hắn chiến đấu hăng hái đẫm máu lưu lại, cũng như là đang kể rõ kiếp sống hành quân năm năm này của hắn, thực vất vả, rất nguy hiểm, lúc trước đã đi qua quỷ môn quan vô số lần.

Đóng quân ở biên cương là chuyện rất vất vả, không có người nào nguyện ý chủ động xin đi giết giặc, cho nên nàng không hiểu, tại sao hắn muốn chủ động thỉnh cầu đi tới nơi này, cái loại cảm giác này thật giống như. . . Hắn đang trục xuất chính mình.

Sinh không thể luyến (yêu), chết có gì sợ, cho nên hắn liền trục xuất chính mình đến nơi xa xôi hoang dã này, nếu có một ngày chết trận ở trên sa trường, cũng coi như một cái chết có giá trị, phải không?

Vừa nghĩ tới tâm tình của hắn rất có thể là như vậy, trong lòng nàng càng thêm co rút đau đớn, rất luyến tiếc, chỉ muốn mắng hắn. . . Thật là khờ. . .

Tại sao phải làm loại việc ngốc này? Vì sao không thương tiếc tánh mạng của mình? Chẳng lẽ trên đời này, thật sự không hề có chuyện gì đáng giá để hắn lưu luyến sao. . .

Thịnh Hạo đang chờ Đổng Trinh Hoa thay thuốc phát hiện nàng chậm chạp không hề động đậy, đột nhiên lại cảm giác được trên lưng tựa hồ dính vào chất lỏng ấm áp không rõ, nghiêng thân ra sau nhìn lên, lại ngoài ý muốn phát hiện nàng đang rơi nước mắt, vừa kinh ngạc vừa lo lắng, "Sao ngươi khóc?”

“Ách?” Đổng Trinh Hoa lấy lại thần trí, sờ sờ khuôn mặt của mình, thật sự đụng đến một cỗ ẩm ướt, nàng hoàn toàn không dự đoán được mình thật tự nhiên mà rơi lệ.

Thật kỳ quái, nàng khóc cái gì? Cho dù nàng đối với hắn cảm thấy không chán ghét, hẳn là cũng không sâu đến trình độ sẽ vì hắn khóc chứ?

Nhưng lòng của nàng chính là ẩn ẩn co rút đau đớn, hơn nữa càng ngày càng đau, càng ngày càng đau. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.246393918991 sec