Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 5

Chương 5Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1.3

“Ngươi tạm thời ở lại trong lều trại của ta, làm nô tỳ bên người ta cùng A Thiết.” Giọng điệu của Thịnh Hạo cực kì độc đoán, hoàn toàn không có cho nàng cự tuyệt, "Nói không chừng ngươi là gian tế bên Chuẩn Cát Nhĩ phái tới, cho nên trước khi ta hoàn toàn làm rõ thân thế lai lịch của ngươi, ngươi đừng mơ tưởng rời đi, chỉ có thể hoạt động ở dưới tầm mắt ta.”

“Cái gì” Đổng Trinh Hoa thở phì phì phản bác, "Nếu ngươi quả thật hoài nghi ta là gi¬an tế, đại khái có thể cách ly ta ra xa, làm gì giữ ta ở lại bên cạnh ngươi?”

Ngụy biện, căn bản chính là ngụy biện, hắn khẳng định không có ý tốt!

“Ta tính tự mình giám thị quan sát ngươi, cho ngươi ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.” Hắn nói mà mặt không đỏ, hơi thở không gấp, nhưng chỉ có chính hắn biết, hắn phải làm như vậy, là để dấu diếm nỗi lòng riêng khác.

Hắn thừa nhận, bởi vì khuôn mặt của nàng tương tự với Ngọc Ly, cho nên hắn muốn giữ nàng ở bên người, cho dù nàng thật là gian tế Chuẩn Cát Nhĩ phái tới, hắn cũng không sợ nguy hiểm, vẫn sẽ làm ra quyết định giống vậy.

Có lẽ sự xuất hiện của nàng, là vì trời cao cho hắn cơ hội bù lại tiếc nuối, nếu nàng đã rơi xuống trong tay của hắn, hắn liền tuyệt sẽ không dễ dàng buông tay, làm cho cơ hội này không công trốn từ trong tay hắn.

“Ngươi rất để mắt ta, ta không đánh nhau giết người, chỉ là nữ tử nhu nhược tay trói gà không chặt, không cần làm phiền đại nhân ngài tự mình trông giữ!” Hắn là ăn no nhàn rỗi không có chuyện gì sao? An bài một nữ nhân lai lịch không rõ ở bên người, người muốn chết mới sẽ làm như vậy. . . Đúng nha, hắn thoạt nhìn xác thực rất muốn chết, cũng khó trách hắn ngu xuẩn đến đưa ra loại quyết định này!

“Dù sao ý ta đã quyết, ngươi không có lựa chọn khác.” Thịnh Hạo không hề để ý biểu tình đang tức giận vù vù của nàng, ngược lại lệnh cho A Thiết, "Dẫn nàng đi ra ngoài tắm sạch, rồi lại đẫn về trong lều trại.”

“Vâng, bối lặc gia.” A Thiết thối mặt trừng mắt nhìn Đổng Trinh Hoa, "Ngươi mau đi ra ngoài với ta, đừng làm trở ngại quân y giúp bối lặc gia xử lý vết thương.”

Hắn đi theo bên người chủ tử cũng một thời gian rồi, đương nhiên nghe ra được lý do của chủ tử, căn bản là chỉ là muốn lấy cớ giữ nàng ở bên người, cho nên hắn nhất thời hiện lên một cỗ cảm giác nguy cơ ── có người muốn đến cướp bát cơm của hắn rồi!

Nữ nhân này cũng muốn tới hầu hạ bối lặc gia? Nàng xem ra cũng chỉ có một bộ dạng tây chân vụng về, dựa vào cái gì mà làm được? !

Đổng Trinh Hoa tức giận trừng mắt nhìn Thịnh Hạo, nhưng giờ phút này hắn đã không còn để ý tới nàng, cùng quân y thảo luận thương thế của mình, cho dù nàng tức giận đến sắp nổ tung, hắn cũng không đau không ngứa.

Nàng hít sâu vài hơi, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại, xét ở việc hắn cứu nàng, còn bị thương vì nàng, nàng tạm thời nhịn xuống cơn tức này, coi như chuyện phải trở thành nô tỳ bên người hắn, là để báo ân, dù sao chỉ cần chờ vết thương của hắn khỏi, nàng sẽ nghĩ biện pháp rời đi hắn, nhanh chóng tìm được phương pháp quay về thế kỷ hai mươi mốt.

“Này, ngươi rốt cuộc muốn đi ra hay không?” Giọng điệu của A Thiết không kiên nhẫn lại hô lần nữa.

Đổng Trinh Hoa lại trừng mắt nhìn Thịnh Hạo một cái, với vẻ mặt không cam tâm tình nguyện đi theo A Thiết ra lều trại, chuẩn bị tắm rửa thân mình tanh hôi.

Nàng đã sắp chịu không nổi một thân toàn mùi máu tươi của mình, nếu không nhanh rửa sạch mùi máu này đi, nàng nhất định sẽ ói ra.

A Thiết đi ở đằng trước dẫn đường giờ phút này đột nhiên xoay người lại, hung tợn trừng mắt nhìn Đổng Trinh Hoa một cái, cảnh cáo, "Ngươi tốt nhất cẩn thận một chút cho ta!”

“A?”

Không hiểu sao, hiện tại nàng đến là để chọc người nào à?

※*※*※*※*※*※

Hắn vĩnh viễn quên không được những ngày hối hận, làm cho hắn đau triệt nội tâm, lâm vào tuyệt vọng thật sâu.

“Bối lặc gia, không xong, không xong nha!”

Đó là mấy ngày sau khi hắn mới từ kinh thành tới nơi đóng quân ở biên phòng Tây Vực, một gã nam bộc khẩn cấp nhảy vào trong quân doanh, tìm được hắn, lo lắng ngay cả nói đều nói không tốt.

Hắn nhận ra nam bộc này là một trong những người bình thường hộ tống Ngọc Ly ra cửa, hắn cảm thấy cực kì kinh ngạc, bởi vì hắn không nên xuất hiện ở nơi này, "Sao ngươi lại đến đây?”

“Cách cách đào hôn rồi, muốn đuổi theo bối lặc gia đến Tây Vực, nhưng. . .. Nửa đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi!”

“Ngươi nói cái gì? !” Hắn nắm chặt hai vai nam bộc, một lòng bối rối nhảy loạn, "Ngọc Ly rốt cuộc làm sao vậy, ngươi mau nói rõ ràng!”

“Cách cách rơi vào chỗ cát lún, cách nơi đóng quân ngoại không xa, chúng nô tài cứu nàng không được, cho nên tiểu nhân mới chạy nhanh tới cầu cứu!”

Xe ngựa của bọn họ trải qua đường xa lặn lội, bánh xe đột nhiên gãy, cho nên bọn họ đành phải tạm thời dừng lại sửa chữa xe ngựa, cách cách liền ở một bên chờ đợi nghỉ ngơi, không nghĩ tới lại không cẩn thận dẫm lên một chỗ cát lún, cứ như vậy chìm xuống.

“Đáng chết! Ngọc Ly ──” hắn lập tức lao ra doanh địa, lòng nóng như lửa đốt.

Hắn vừa đến địa điểm xảy ra ngoài ý muốn, liền nhìn đến một chiếc xe ngựa gãy bánh dừng ở một bên, vài tên nô tỳ ở bãi cát cách đó không xa liên tục kêu sợ hãi, có mấy nô tỳ thậm chí trực tiếp khóc ầm lên.

“Ngọc Ly!”

Hắn vọt tới bên cạnh các nàng, chỉ thấy thân nàng vùi giữa cát lún, hạt cát đã ngập đến lồng ngực của nàng, những người khác căn bản không dám tới gần, chỉ sợ cũng rơi xuống cát lún.

Nàng đỏ vành mắt sợ hãi hướng hắn vươn tay, "Hạo ca ca, cứu ta!”

“Ngọc Ly!”

Hắn muốn xông về phía trước, kéo nàng lên, lại bị thị vệ từ doanh địa đuổi tới, từ phía sau ôm chặt hai cánh tay trái phải của hắn, không cho hắn tới gần, "Bối lặc gia, nguy hiểm nha!”

“Buông, ta muốn đi cứu Ngọc Ly!”

“Nếu tiếp tục tiến lên phía trước, bối lặc gia cũng có thể sẽ rơi vào giữa cát lún!”

Hắn không nghĩ được nhiều như vậy, hắn chỉ biết không thể trơ mắt nhìn Ngọc Ly ở trước mặt hắn bị cát lún nuốt mất! "Tất cả đều cút ngay!”

Hắn ra sức giãy kiềm chế của thị vệ, lại đi vọt tới trước, bọn thị vệ liền một loạt mà lên, vật lộn hai, ba cái, đưa hắn cưỡng chế trên mặt cát, không dám để cho hắn mạo hiểm.

“Hạo ca ca –” nàng khóc hô khàn cả giọng, lúc này cát lún đã ngập đến cổ của nàng, mắt thấy sắp ngập đầu.

“Không! Ngọc Ly –” hắn bị thị vệ ép thật chặt, không thể giãy dụa đứng dậy, cho dù duỗi thẳng tay thế nào, cũng cách khá xa nàng, ngay cả đầu ngón tay của nàng cũng không chạm được.

Tại sao muốn ngăn cản hắn, để cho hắn đi qua, để cho hắn đi tới đó, nếu không đi tới sẽ không kịp mất!

Nàng đang chờ hắn cứu nàng, hắn nhất định phải cứu nàng, hắn không thể mất đi nàng!

“Ngọc Ly –“

※※※

“Không, Ngọc Ly –“

Một thân mồ hôi lạnh từ trong ác mộng bừng tỉnh, Thịnh Hạo không ngừng thở phì phò, nhất thời nửa khắc trong lúc đó còn không thể từ cảm xúc cực kỳ bi ai trong mộng phục hồi lại tinh thần.

“Bối lặc gia, ngài lại làm ác mộng sao?” A Thiết chỉ dám ngủ thiu thiu vừa nghe đến chủ tử la lên, lập tức bừng tỉnh, chạy nhanh đến bên giường, cầm chiếc khăn vải thay chủ tử lau mồ hôi.

Thịnh Hạo nằm ở trên giường, một hồi lâu sau mới chậm rãi khôi phục bình tĩnh, phát hiện đêm còn rất sâu, đèn trong lều trại lay động, yên tĩnh thật sự.

Hắn lại gặp ác mộng rồi, mơ thấy chuyện đã xảy ra năm năm trước, cả đời này, hắn chỉ sợ sẽ bị đoạn quá khứ này gắt gao dây dưa, vĩnh viễn không thể thoát.

“Bối lặc gia, ngài đang hơi hơi phát sốt.” A Thiết lo lắng chiếu cố chủ tử, vết thương trên vai hắn sâu, quân y sớm dặn dò qua nhất định sẽ phát sốt, "Hiện tại đêm còn rất khuya, bối lặc gia nằm ngủ tiếp đi, quân y phân phó bối lặc gia phải nghỉ ngơi nhiều.”

Thịnh Hạo đã mất hết buồn ngủ, không muốn trở lại trong mộng, lại đối mặt với thống khổ sinh ly tử biệt, "A Thiết, nữ nhân kia đâu?”

“Nàng đang ngủ ở một bên.” A Thiết trừng mắt liếc Đổng Trinh Hoa ngủ say ở trên giường xếp bên cạnh, giọng điệu rõ ràng cực kỳ bất mãn.

Như vậy cũng gọi là nô tỳ? Chủ tử đều tỉnh dậy, nàng là nha hoàn mà một chút cảm giác cũng không có, tiếp tục ngủ ngon, một chút cũng không xứng đáng!

Thịnh Hạo từ trên giường đứng dậy, đi vào bên giường nhỏ cạnh đó, chỉ thấy Đổng Trinh Hoa hơi nhíu lông mày nhỏ nhắn, tựa hồ ngủ không phải thực ngon, hiển nhiên cực kì không quen cuộc sống quân lữ khắc khổ.

Trên người nàng mặc xiêm y nam bộc hơi lớn, tóc chỉ đơn giản buộc thành một lọn dài ở phía sau, khuôn mặt trắng trong thuần khiết lộ ra hơi thở dào dạt thanh xuân, không trang điểm, vẫn hấp dẫn người.

Tròng mắt của hắn âm u, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hắn biết mình xem nàng thành vật thay thế của Ngọc Ly, mới cường giữ nàng ở bên người, hắn cũng biết làm như vậy cực kì không lý trí, nhưng hắn cũng không cách nào buông tay, không tự giác mà xem nàng như một tia ánh sáng rạng đông cứu giúp mình.

Hắn có thể giữ nàng ở bên người bao lâu? Nói thật, ngay cả chính hắn cũng không dám khẳng định, loại duyên phận cường lưu (mạnh mẽ giữ lấy) này, có thể duy trì bao lâu, không biết lúc nào sẽ từ trong tay hắn trôi qua. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.199341058731 sec