Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 4

Chương 4Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
@tieuuctinh: thanks nàng ủng hộ ^^ về màu y phục của nam chính ko phải là do ca điệu mà đó là màu sắc chuyên dụng của Chính Bạch Kỳ, bắt buộc trắng từ trên xuống dưới, xem phim thấy bộ này là đẹp nhất á, mấy màu vàng, đỏ, xanh dương ko đẹp bằng =]]

Chương 1.2

Đã chết hai lần cũng chưa chết được, không biết rốt cuộc là phúc hay là hoạ nha. . .
Đổng Trinh Hoa vô tình bị sự giết chóc trên chiến trường khiến sợ tới mức đầu trống rỗng, nàng căn bản chính là chỉ ngây ngốc bị Thịnh Hạo mạnh mẽ mang về doanh địa đóng quân của quân Thanh, hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Quân đội vừa về tới doanh địa, trong quân doanh lại là một đoàn hỗn loạn, tất cả thương binh lớn nhỏ đều đang chờ quân y hỗ trợ băng bó vết thương, không ai có thừa tâm tư chú ý tới Thịnh Hạo cư nhiên dẫn theo một nữ nhân trở về, hơn nữa. . . Lại là một nữ tử áo quần lố lăng tóc tai bù xù!

Một đầu tóc dài đen nhánh đến eo của nàng, giờ phút này sớm đã có chút hỗn độn rối rắm, nửa người dưới mặc quần bò, nửa người trên chỉ mặc một chiếc áo hai dây, bên ngoài bao phủ một chiếc áo khoác mỏng tay áo dài che nắng, nhưng sau khi trải qua thử thách trên chiến trường, áo khoác của nàng sớm biến thành màu đỏ sậm đáng sợ, còn tản ra mùi hôi tanh nồng đậm.

Nàng cảm giác mình sắp không thở nổi, sắp bị thân thể hôi tanh này xông chết rồi!

Thịnh Hạo trực tiếp đưa nàng vào trong lều trại của hắn, từ đầu đến cuối đều không có buông tay nàng ra, như là sợ nàng chạy đi, người hầu A Thiết bên người vừa nhìn thấy chủ tử trở lại trong lều trại, nhanh chóng tiến lên, liếc mắt liền phát hiện trên vai của hắn có một đạo vết thương, căn bản không tâm tư để ý tới Đổng Trinh Hoa không biết từ nơi nào nhảy ra.

“Bối lặc gia, ngài bị thương?” A Thiết gấp đến độ lập tức lao ra khỏi lều trại, "Nô tài lập tức đi mời quân y, xin bối lặc gia nhịn nhịn chút!”

“Ngươi thật sự bị thương?” Giờ phút này Đổng Trinh Hoa mới lại phục hồi tinh thần lại, trái xem phải ngắm, mới phát hiện chiếc giường xếp đơn giản bên cạnh, vội vàng kéo hắn về phía giường, "Nhanh chóng ngồi xuống nghỉ ngơi.”

Nàng biết hắn sở dĩ bị thương cũng là vì cứu nàng, cho nên cảm thấy cực kì áy náy, hiện tại nàng chỉ hy vọng thương thế của hắn không cần quá nghiêm trọng mới tốt.

“Chỉ là một chút vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.” Thịnh Hạo nhíu lông mày lại, bị nàng cứng rắn lôi kéo ngồi xuống, đối với sự ngạc nhiên của nàng và A Thiết hơi không cho là đúng.

“Vết thương nhỏ thì thế nào? Vết thương nhỏ nhìn như tầm thường, cũng có khả năng biến thành trọng thương trí mạng, một chút cũng không thể khinh thường.” Nàng cũng nhíu mày theo, đối với thái độ hắn không quan tâm thương thế của mình cảm thấy có chút buồn bực.

Lại là loại cảm giác này, một chút cũng không quan tâm mình là sống hay chết, còn sống cũng tốt, đã chết cũng thế, giống như mình ở trên đời này không có gì lưu luyến, đã chết cũng không thấy đáng tiếc.

Lúc này A Thiết vội vàng dẫn vào một gã quân y, Đổng Trinh Hoa cảm giác mình đứng ở bên người Thịnh Hạo hẳn là sẽ vướng bận, liền tính hướng bên cạnh lui ra phía sau một chút, không nghĩ tới Thịnh Hạo lại đột nhiên vươn tay cầm chặt ở cánh tay của nàng, lực đạo kia to lớn, nắm tay nàng đều đau đớn, "Không cho phép đi! Không có mệnh lệnh của ta, chỗ nào cũng không được đi!”

Vừa nhìn thấy nàng thối lui, hắn đã cảm thấy hắn tựa hồ không nắm giữ được nàng, giống như nàng tùy thời cũng có thể biến mất không thấy gì nữa, ý nghĩ bất an thúc đẩy hắn theo bản năng kéo nàng về bên cạnh mình, không muốn nàng rời đi nửa bước.

“A?” Đổng Trinh Hoa sửng sốt, giọng điệu của nam nhân này thật đúng là bá đạo, giống như hắn cứu nàng, nàng là nô lệ của hắn, thế nào cũng phải nghe mệnh lệnh hắn.

Nhưng xem ở việc hắn bị thương vì nàng, nàng liền tạm thời không cùng hắn so đo nhiều như vậy, "Ta không có đi, ta chỉ là đứng ở bên cạnh, không gây trở ngại bọn họ giúp ngươi xử lý vết thương.”

Huống hồ hiện tại nàng cũng không biết nên đi đến đâu nha, nơi này không phải thế kỷ hai mươi mốt nàng quen thuộc, mà là Thanh triều mấy trăm năm trước, nàng ngay cả có trở về được hay không, làm như thế nào trở về, đều không có nửa điểm rõ ràng.

Không nghĩ tới loại chuyện không thể tin được này cư nhiên sẽ xảy ra ở trên người của nàng, cho dù ngay từ đầu không thể tin thế nào, giờ này khắc này, nàng không tin cũng không được.

Trước mắt thấy được đều rất chân thật, không phải nằm mơ, cũng không phải có diễn viên đang quay phim, sau khi khiếp sợ xong, kỳ thật lòng của nàng cảm thấy cực kì bàng hoàng mờ mịt, không biết đến tột cùng nên làm cái gì bây giờ mới tốt, chỉ có thể lựa chọn tạm thời ở bên cạnh hắn.

Bởi vì hắn là người đầu tiên vươn tay giúp nàng, nàng không có gì cả, cho nên chỉ có thể tạm thời dựa vào bảo vệ của hắn, chờ cuộc sống thuận lợi rồi, lại chậm rãi tìm kiếm phương pháp xử lí trở lại thế kỷ hai mươi mốt.

Nàng tin tưởng, nếu nàng có biện pháp xuyên qua thời không đến nơi đây, thì sẽ có biện pháp lại trở lại thế giới cũ mới đúng, không có đạo lý chỉ có thể đến mà không thể quay về.

Lúc này A Thiết mới liếc Đổng Trinh Hoa một cái, không rõ chủ tử tại sao phải dẫn theo một nữ nhân kỳ quái trở về, nhưng thương thế của chủ tử tương đối quan trọng, cái khác chờ một chút sẽ xử lý tiếp, "Bối lặc gia, nô tài giúp ngài cởi chiến giáp ra trước, bằng không quân y không thể xử lý vết thương.”

Sau khi Thịnh Hạo xác định Đổng Trinh Hoa sẽ không rời đi, mới buông tay để cho A Thiết dỡ chiến giáp của hắn xuống, cởi áo bào ra, lộ ra vết đao máu mơ hồ dưới áo bào.

Đạo vết thương từ bả vai kéo dài đến phía sau lưng, ước chừng dài mười cm, miệng vết thương sâu, phải khâu lại mới được. (#Ami: thế mà ca chỉ la một tiếng, rồi nín thinh, anh hùng quá )

Sau khi quân y lau sạch vết máu quanh vết thương, liền nói với Thịnh Hạo: "Bối lặc gia, miệng vết thương cần khâu lại, nhưng hiện tại trong quân doanh thiếu thuốc tê, chỉ sợ phải xin bối lặc gia nhẫn nại nhiều hơn.”

“Vô phương, ngươi liền trực tiếp khâu đi.” Thịnh Hạo một chút cũng không quan tâm sẽ đau bao nhiêu, dù sao hắn đã thành thói quen.

“Vâng!"

Nhưng Đổng Trinh Hoa vừa nghe đến không có thuốc tê mà trực tiếp khâu vết thương, da gà toàn thân nháy mắt nổi lên, giống như người bị khâu là nàng.

Người nam nhân này thật sự rất kỳ quái, một chút cũng không thương tiếc chính mình, chẳng lẽ là tự nhiên có khuynh hướng tự ngược

Quân y không chút do dự, bắt đầu khâu lại vết thương trên vai Thịnh Hạo, Thịnh Hạo lại còn có thể mặt không đổi sắc hạ lệnh, "A Thiết, đi tìm một bộ xiêm y nam bộc (người hầu) để nàng thay.”

“Nô tài hiểu rõ.” A Thiết lĩnh mệnh đi ra lều trại.

Sau đó Thịnh Hạo mới thả tầm mắt lại trên người Đổng Trinh Hoa, bình tĩnh hỏi: "Ngươi tên là gì? Nơi nào đến? Sao có thể đột nhiên xuất hiện ở trên chiến trường?”

Hắn nhìn gương mặt của nàng, tuy rằng giờ phút này nàng vừa bẩn vừa nhếch nhác, vẫn che dấu không được ngũ quan xinh xắn, vô luận là tròng mắt long lanh, cái mũi thanh tú, đôi môi nở nang có hình, đều rất giống Ngọc Ly trong trí nhớ của hắn.

Trên đời cư nhiên lại có hai người giống nhau như thế? Trên trời để nàng xuất hiện trước mặt hắn, là vì bù lại cơ hội tiếc nuối cho hắn? (#Ami: Chính xác đó ca, từ từ ca sẽ hiểu =]])

“Ta gọi là Đổng Trinh Hoa, về phần hai vấn đề khác. . . Ta có thể không trả lời không?”

Thịnh hạo biểu tình nháy mắt làm người khác rùng mình, mang binh quyền uy nghiêm của hiển thị rõ, không tha nàng cự tuyệt, ” trả lời.”

Đổng Trinh Hoa bất đắc dĩ cụp hai vai xuống, nàng chỉ biết hắn nhất định là nam nhân cường thế, "Ta từ thế kỷ hai mươi mốt đến, về phần làm sao có thể đột nhiên xuất hiện ở trên chiến trường, ta chỉ có thể nói, hẳn là lão thiên gia đưa ta tới.”

Nàng thật cảm thấy như vậy, nhất định là lão thiên gia đang đùa giỡn với nàng, nàng mới có thể xuyên qua thời không trở lại Thanh triều.

“Bậy bạ! Cái gì ‘thế kỷ hai mươi mốt’, đó là địa phương nào? Lão thiên gia đưa ngươi tới chiến trường, sao không trực tiếp đưa ngươi đi âm tào địa phủ còn bớt được chút việc?” Hắn hoàn toàn không tin lời nói của nàng.

“Ta cũng rất muốn hỏi lão thiên gia vì sao không trực tiếp đưa ta đi âm tào địa phủ.” Đổng Trinh Hoa nhún nhún vai, giống như đã sớm biết hắn sẽ không tin tưởng, "Ta nói đây là sự thật, ngươi không tin ta cũng không có biện pháp.”

“Ngươi. . .” Thịnh Hạo trừng mắt nhìn nàng, cá tính của nàng thật ra kém khá xa với Ngọc Ly, Ngọc Ly là một tiểu thư khuê các dịu dàng, nàng giống như là một cô nương hoang dã.

“Bối lặc gia.” Giờ phút này A Thiết lại từ ngoài lều trại trở về, hai tay đang cầm một bộ xiêm y nam bộc sạch sẽ, "Không biết bối lặc gia muốn an bài nàng ở nơi nào, nô tài sẽ dẫn nàng đi qua.”

“Ở đâu cũng không cho nàng đi.” Hắn không chút lựa chọn trả lời.

“A?” A Thiết ngu ngơ, "Nô tài không hiểu.”

Đổng Trinh Hoa cũng không hiểu, hắn rốt cuộc là có ý tứ gì?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210437059402 sec