Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 25

Chương 25Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.2

Ngọc Ly và A Thiết khó nén hưng phấn, cho dù khổ cực mấy ngày liên tiếp chăm sóc bệnh nhân đã làm cho bọn họ cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, bọn họ vẫn cố gắng chống đỡ, chỉ hy vọng Thịnh Hạo có thể mau mau tỉnh lại.

Sau đó đến ngày thứ bảy ──

Ngày mới vừa sáng, trong phòng im ắng, thanh âm gì đều không có, ngự y khó nén mệt mỏi ngủ thật say ở một bên trên giường êm, A Thiết ra khỏi phòng đi thu xếp đồ ăn sáng cho ngự y cùng Ngọc Ly, Ngọc Ly thì khó khăn ngồi ở trên sàn nhà bên cạnh giường, trực tiếp ghé vào bên giường nghỉ ngơi, ngay cả nghỉ ngơi cũng nguyện không rời khỏi bên cạnh Thịnh Hạo.

Thịnh Hạo suy yếu mở mắt ra, nhìn cảnh tượng trong phòng, trong khoảng thời gi¬an ngắn vẫn không rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra, đợi cho hắn thử nhướng người, lại kéo vết thương trên lưng đau đớn, mới nhớ tới hắn vì cứu Ngọc Ly mà bị thương.

Hắn rốt cuộc ngủ mê bao lâu? Không chỉ vết thương của hắn đang đau, hơn nữa tứ chi trống rỗng vô lực, nhiều ngày nằm sấp làm cho hắn cảm thấy cực không thoải mái, thật muốn đổi lại tư thế.

Nhưng hiện tại một chút hơi sức hắn cũng không có, trên dưới toàn thân đều cực kỳ khó chịu, thực hận không thể tiếp tục mê man đi. . .

“Chậc. . ..” Đáng chết, hắn hận chết cảm giác không thể động đậy!

Ngọc Ly ngủ không sâu lập tức bị tiếng nguyền rủa khẽ của Thịnh Hạo khiến bừng tỉnh, nhanh chóng mở hai mắt ra, khẩn trương muốn coi tình trạng của hắn, nào có thể đoán trước được nàng vừa ngẩng đầu, đứng lúc chống lại tầm mắt của hắn, kinh ngạc đến cả người sửng sốt hồi lâu, hoài nghi mình có phải còn chưa tỉnh ngủ hay không, cho nên bây giờ còn đang trong mộng?

Hắn tỉnh? Đây là thật đấy sao? Không phải là nàng nhìn sai chứ, hắn thật sự tỉnh à. . ..

Thịnh Hạo mỉm cười, dùng tiếng nói cực kỳ khàn khàn gọi nàng, "Ngọc Ly. . ..”

Tỉnh thật tốt, kỳ thật hắn thật sự cho là lần này mình chống đỡ không nổi nữa, bây giờ còn có thể còn sống gặp nàng, hắn thật đúng là muốn cảm tạ Diêm La Vương không chịu thu hắn.

Ngọc Ly ngây người một hồi lâu, mới chậm rãi hồi phục thần trí, xác định tất cả đều là thật sự, nàng cũng không phải đang nằm mơ, Thịnh Hạo thật sự đã tỉnh lại!

“Hạo. . ..” Nàng cực kỳ vui mừng, cầm thật chặt tay hắn, khóc đến rối tinh rối mù, hoàn toàn ngăn không được nước mắt và tiếng khóc của mình.

Vừa nhìn thấy hắn tỉnh táo lại, áp lực trong lòng nàng nhiều ngày nay, rốt cục cũng có thể phóng thích ra, sau khi hoàn toàn thả lỏng, nàng lại khóc đến không thể tự khống chế mình.

Cám ơn trời đất, hắn rốt cục khôi phục ý thức, rốt cục trở lại bên người nàng. . ..

“Đừng khóc. . . Ta sẽ đau lòng, đừng khóc. . ..” Hắn muốn giơ tay lên, lau đi nước mắt trên mặt nàng, chỉ bất quá hiện tại một chút hơi sức hắn cũng không có, ngay cả muốn nâng tay, cũng làm không được.

Ngọc Ly biết hắn muốn làm cái gì, chủ động nắm tay hắn lên, làm cho bàn tay dày rộng của hắn có thể bao trùm trên gương mặt tái nhợt của mình, nàng lập tức mỉm một nụ cười ngọt ngào, "Ta không khóc, chỉ cần chàng có thể tỉnh lại, ta sẽ không khóc. . ..”

Thịnh Hạo nhìn dung nhan tiều tuỵ của nàng, trước mắt còn có quầng thâm sâu đậm, liền hiểu được khi mình hôn mê bất tỉnh thì nàng khẳng định đã chịu dày vò, thậm chí là không ngủ không nghỉ chăm sóc hắn, mới có thể thành ra như vậy.

May mắn hắn đã tỉnh lại, bằng không hắn thật sự không dám tưởng tượng, nàng sẽ vì hắn mà tiều tụy tới mức nào, đây khẳng định không phải điều hắn mong muốn.

“Ngọc Ly, thực xin lỗi, khiến nàng lo lắng. . .. . .”

“Chỉ cần chàng có thể tỉnh lại là tốt rồi, những cái khác cũng đã trôi qua. . ..” Nàng căn bản không biết là nhiều ngày dày vò có vất vả gì, vừa nhìn thấy hắn thức tỉnh, nàng trừ bỏ cảm thấy vạn phần vui sướng, cái khác nàng đã sớm không cần biết.

Những ngày tiếp theo nhất định sẽ càng ngày càng tốt, chỉ cần hắn an toàn không có việc gì, tất cả những cái khác cũng không có vấn đề gì. . ..

※*※*※*※*※*※

Sau khi Thịnh Hạo thức tỉnh, bởi vì có thể ăn uống, uống thuốc bình thường, hơn nữa thân thể hắn vốn không tồi, thương thế rất mau tốt, làm cho mọi người quan tâm hắn rốt cục không cần lo lắng nữa, may mắn hắn có thể vượt qua nguy hiểm.

Tuy rằng bệnh tình của Thịnh Hạo đã từ từ ổn định, không còn phải chăm sóc mọi lúc, Ngọc Ly vẫn kiên trì muốn ở lại cùng hắn, trừ phi thương thế của hắn hoàn toàn khỏi hẳn, bằng không nàng không thể hoàn toàn an tâm.

Thịnh Hạo không ngăn cản được nàng, đành phải để nàng tiếp tục ở lại phủ bối lặc, tuy rằng hắn kỳ thật rất luyến tiếc nàng vì chăm sóc thương thế của hắn, cả người rõ rang đã gầy một vòng lớn, bộ dáng nàng tiều tụy giống như hắn, cũng là bệnh nhân.

“Hạo, cháo còn rất nhiều, chàng ăn nhiều một ít, mới có đầy đủ thể lực, vết thương mới có thể mau chóng khôi phục.” Ngọc Ly ngồi ở bên giường, tự mình đút Thịnh Hạo ăn cháo, ý cười dạt dào, hoàn toàn không che dấu được nét vui vẻ của mình.

“Nàng đừng lo cho ta, bữa trưa của mình cũng còn chưa ăn, đã sắp nguội.” Thịnh Hạo kỳ thật có thể tự mình ăn, nhưng Ngọc Ly cố tình muốn đích thân đút hắn, như là chăm sóc hắn đến nghiện rồi.

“Ta không sao, nguội cũng có thể ăn nha, trước tiên đút chàng ăn no rồi nói sau.” Nàng vẫn kiên trì muốn đút hắn ăn xong cháo trước.

Thịnh Hạo bất đắc dĩ cười, không có biện pháp gì với sự kiên trì của nàng, cho nên chỉ có thể từng ngụm từng ngụm vội vàng ăn cháo, để cho nàng ngoan ngoãn dùng bữa trưa của mình.

Trong phòng đầy dẫy vị thuốc nồng đậm, cho nên Ngọc Ly mở hé cửa sổ ra, để cho mùi thuốc có thể tan đi một ít, cũng làm cho Thịnh Hạo không cảm thấy ngột ngạt, xuyên qua khe nhỏ ở cửa sổ, Bác Tuyên nhìn cảnh tượng trong phòng, nội tâm trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trong mắt Ngọc Ly chỉ có Thịnh Hạo, trong lòng của nàng cũng chỉ có một mình hắn, nàng có thể tiều tụy gầy yếu vì hắn, thậm chí không để ý tính mạng lao vào đám cháy, nếu hiện tại người bị thương đổi lại là hắn, nàng cũng làm như vậy vì hắn sao?

Nàng có lẽ cũng sẽ lo lắng hắn, khóc vì hắn, nhưng phải chăm sóc đến một tấc cũng không rời. . . Chỉ sợ rất khó đi, dù sao nếu không yêu đối phương, thì không cách nào dâng hiến đến mức này.

Lòng của nàng sớm không còn chỗ trống để cho nam nhân khác tiến vào chiếm giữ, mặc kệ hắn chờ bao lâu, cũng sẽ không có gì thay đổi, lòng của nàng từ vừa mới bắt đầu đã không thuộc về hắn, nhưng hắn đơn phương hi vọng nàng cũng có thể thích hắn, đơn giản cũng chỉ muốn lấy được cũng không phải là người thuộc về hắn.

Hắn vẫn khăng khăng một mực, thậm chí cho rằng năm đó Ngọc Ly đào hôn gặp nạn, Thịnh Hạo hẳn là chịu toàn bộ trách nhiệm, nhưng nếu không phải hắn đi trước xin hoàng thượng chỉ hôn, không có suy nghĩ đến tâm ý của Ngọc Ly, sự tình sẽ diễn biến thành như bây giờ sao?

Kỳ thật hắn cũng có sai, nhưng hắn lại đổ tất cả sai lầm lên người Thịnh Hạo, hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới, mình không phải thật sự một chút trách nhiệm cũng không có?

Hắn không thể lại khăng khăng một mực, là thời điểm nên buông xuống, nữ nhân không thuộc về hắn, mặc kệ hắn dùng phương pháp gì, cho dù miễn cưỡng lấy được người của nàng, cũng không lấy được lòng của nàng, làm như vậy chính là làm cho cả hai đều thống khổ mà thôi.

Nên giác ngộ, nên buông tay, hắn rốt cục thấy rõ tất cả, cũng đã quyết định. . .

A Thiết bưng thuốc vừa nấu xong đi tới, nhìn thấy Bác Tuyên đứng ở bên cửa sổ, sắc mặt có chút buồn bã cô đơn, chậm chạp không có đi vào trong phòng, thật cẩn thận hỏi: "Bối lặc gia, ngài không vào phòng sao?”

Bác Tuyên bối lặc kỳ thật đã tới vài lần rồi, nhưng A Thiết cũng chưa thấy hắn đi vào gặp mặt Thịnh Hạo, luôn đến đây, không phải lần này cũng tính như vậy?

Bác Tuyên cười nhẹ đối với A Thiết, "Không cần, giúp ta chuyển lời cho Thịnh Hạo, đã nói ta chân thành tha thiết hi vọng hắn có thể sớm khỏi hẳn.”

“Nô tài rõ rồi.”

Bác Tuyên xoay người rời đi, nội tâm cũng không có gì chần chờ nữa, kế tiếp hắn phải làm, chính là làm cho Ngọc Ly và Thịnh Hạo có thể người có tình sẽ thành thân thuộc, đừng vì lo lắng cảm thụ của hắn, mà muốn yêu lại không thể buông tay yêu.

Đây là hắn nợ bọn họ, vấn đề là từ hắn mà bắt đầu, vậy cũng nên từ hắn mà chấm dứt. . ..

※*※*※*※*※*※

Sau đó Thịnh Hạo mới từ A Thiết biết, kỳ thật Bác Tuyên từng tới thăm hắn rất nhiều lần, nhưng thủy chung không có vào phòng, liền rời khỏi.

Thịnh Hạo đoán ra ý tưởng của Bác Tuyên, dù sao hai người đã năm năm không có lui tới, trong khoảng thời gi¬an ngắn đột nhiên muốn biểu đạt ý quan tâm, rất khó không cảm thấy xấu hổ.

Nhưng này đã làm cho Thịnh Hạo cảm thấy vui mừng rồi, hắn biết năm năm ngăn cách là không thể nào nhanh như vậy liền hòa giải được, có lẽ chậm rãi, lại cho cả hai một chút thời gi¬an, tình huống sẽ có thay đổi.

Ngọc Ly tuy rằng vẫn cảm thấy có điều thiệt thòi cho Bác Tuyên, nhưng nàng đã không quản được nhiều như vậy, bây giờ nàng chỉ muốn gắt gao canh giữ ở bên người Thịnh Hạo, có thể cùng hắn bình an vượt qua từng ngày sau này, mà Bác Tuyên. . . Nàng chỉ hy vọng hắn có thể sớm một chút quên đi nàng, tìm được một nửa khác chân chính thuộc về mình, đừng chấp nhất nàng không buông nữa.

Cuộc đời này của nàng, sẽ chỉ là người của Thịnh Hạo, vô luận sống chết, cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi. . .

“Tin tức tốt, tin tức vô cùng tốt!”

Ngọc Hô một đường từ ngoài cửa vội vội vàng vàng xông vào trong phòng Thịnh Hạo, vội vã muốn nói cho hai người này tin tức vô cùng tốt, ngay cả lễ phép nên có cũng không để ý, cứ như vậy không đầu không đuôi trực tiếp xông vào.

“Tiểu Hô, muội đang làm cái gì?” Ngọc Ly ngồi ở bên giường trừng mắt nhìn muội muội một cái, "Đây hành động mà đường đường cách cách Quận Vương phủ nên có sao? Một chút lễ phép đều không có.”

“Muội thật là vui, nhịn không được chứ sao. . ..” Ngọc Hô vui vẻ cười.

“Ngọc Ly, không có chuyện gì, đừng trách muội muội của nàng.” Thịnh Hạo ngồi trên giường dưỡng thương rất hiếu kỳ rốt cuộc là tin tức gì, có thể làm cho Ngọc Hô vui vẻ ngay cả cấp bậc lễ nghĩa đều quên, "Ngọc Hô, rốt cuộc là chuyện gì, muội cứ nói đi.”

“Hoàng thượng quyết định chỉ hôn tỷ tỷ cho Thịnh Hạo ca rồi!”

“Cái gì? !” Ngọc Ly kinh ngạc trợn to hai mắt, "Tiểu hô, đây là thật sao? Muội đừng lấy loại chuyện này ra làm trò đùa.”

Đây là chuyện nàng và Thịnh Hạo tha thiết ước mơ nhất nha, nếu cho bọn họ hi vọng, sau đó lại nói cho bọn họ biết chỉ là một trò đùa, bọn họ sẽ cực kỳ thất vọng.

“Thật sự, là tin tức vừa rồi A Mã mang về từ hoàng cung. . ..” Hoàng thượng đột nhiên triệu Đoan Quận Vương vào cung, Đoan Quận Vương vốn đang đoán rằng rốt cuộc có việc gấp gì, không nghĩ tới hoàng thượng cư nhiên nói cho ông biết, chờ sau khi thương thế Thịnh Hạo khỏi hẳn, sẽ theo ý chỉ hôn Ngọc Ly cho Thịnh Hạo, để cho bọn họ chọn ngày thành thân.

Đoan Quận Vương nghe được cực kỳ ngạc, không hiểu vì sao hoàng thượng lại đột nhiên làm ra loại quyết định này, sau đó hoàng thượng mới nói, Bác Tuyên đã tới tìm ông, nói cho ông biết mình không hề cưỡng cầu hôn sự cùng Ngọc Ly, thậm chí còn khẩn cầu ông có thể nhanh chóng chỉ hôn Ngọc Ly cho Thịnh Hạo, khiến cho bọn họ có thể danh chính ngôn thuận trở thành vợ chồng.

Chính là bởi vì Bác Tuyên thoái lui, hoàng thượng đã không có bất kỳ băn khoăn nào, liền thực rõ ràng đồng ý chuyện này, trước nói cho Đoan Quận Vương, bảo ông có thể bắt đầu chuẩn bị lễ cưới cho Ngọc Ly.

Nghe xong giải thích của Ngọc Hô, Ngọc Ly vui vẻ gắt gao ôm Thịnh Hạo, còn có chút không thể tin được hai người bọn họ thật sự có thể thành thân rồi, "Hạo, thật tốt quá. . . Chúng ta rốt cục khổ tẫn cam lai. . .”

Tất cả đều phải cảm tạ Bác Tuyên thoái lui, nếu như không có hắn chủ động buông tha cho, bọn họ không có khả năng nhanh như vậy là có thể cùng một chỗ, thế nào cũng phải dày vò một thời gian.

Thịnh Hạo cũng gắt gao ôm lấy Ngọc Ly, khó nén vui sướng cùng kích động, "Ngọc Ly, chúng ta tìm cơ hội cám ơn Bác Tuyên, cảm tạ hắn thành toàn chúng ta.”

Hắn không biết bọn họ còn có thể trở lại tình bằng hữu khi xưa hay không, không biết Bác Tuyên rốt cuộc có thể cảm kích hay không, nhưng Bác Tuyên đã chủ động ra thiện ý, hắn tin tưởng còn có cơ hội.

Năm đó vì Ngọc Ly mà quyết liệt với Bác Tuyên, là vì bất đắc dĩ, hắn cũng không hi vọng hai người đi đến tình trạng này, hiện tại rốt cục xuất hiện chuyển biến, hắn đương nhiên phải nắm chắc, cho dù không thể trở lại là bạn tốt đến mức không có gì giấu nhau như quá khứ, thì ít nhất còn có thản nhiên duy trì tình nghĩa, như vậy cũng đủ.

“Được, chúng ta cùng đi cảm tạ Bác Tuyên ca. . .. . .” Ngọc Ly nở nụ cười hạnh phúc, nếu có thể, nàng cũng hy vọng có thể cứu vãn tình cảm cùng Bác Tuyên, đừng để từ nay về sau cả đời không qua lại với nhau.

Tương lai tựa hồ đã bắt đầu một mảnh tốt đẹp, không còn có gì trở ngại. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 25 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 25. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.198360204697 sec