Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 24

Chương 24Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.1

Bác Tuyên dùng tốc độ nhanh nhất đưa Thịnh Hạo về phủ bối lặc, hơn nữa phái người chạy nhanh vào trong cung thỉnh ngự y lại đây, thương thế Thịnh Hạo nghiêm trọng, đại phu bình thường chỉ sợ không thể ứng phó, cho nên thế nào cũng phải mời ngự y đến.

Thịnh Hạo ở nửa đường đã lâm vào hôn mê, hơn nữa nhìn ra cực kỳ thống khổ, Ngọc Ly lo lắng trở lại phủ bối lặc, thủy chung không chịu rời đi, kiên trì thế nào cũng phải ở bên cạnh hắn.

Hắn đáp ứng nàng sẽ chống đỡ tiếp, nàng muốn canh giữ ở bên cạnh hắn cho hắn thêm năng lượng, thẳng đến hắn tốt lên mới thôi!

Không bao lâu, ngự y hoả tốc tới phủ bối lặc, ngự y mời tất cả mọi người ra bên ngoài, miễn cho gây trở ngại hắn khám và chữa bệnh, Ngọc Ly, Bác Tuyên và bọn người hầu khác đành phải ở ngoài cửa một tấc cũng không rời coi chừng, hi vọng Thịnh Hạo có thể nhanh thoát khỏi nguy hiểm.

Ngọc Ly đau lòng sớm khóc đỏ hai mắt, nàng không ngừng cầu nguyện với ông trời, hi vọng Thịnh Hạo có thể bình yên vượt qua cửa ải khó khăn này, không cần bỏ lại một mình nàng, mà rời đi.

“Ngọc Ly!”

“Tỷ tỷ!”

Sau khi Đoan Quận Vương và Ngọc Hô nhận được tin tức, cũng chạy tới phủ bối lặc, bọn họ may mắn là Ngọc Ly bình yên vô sự được trở về, nhưng cũng lo lắng thương thế của Thịnh Hạo, nếu hắn bởi vì cứu Ngọc Ly mà có chuyện gì, bọn họ sẽ vĩnh viễn cảm thấy tiếc nuối.

“A Mã, tiểu Hô. . ..” Ngọc Ly cầm chặt lấy tay của bọn họ, nước mắt nhịn không được đổ rào rào rơi thẳng, "Làm sao bây giờ, ta rất sợ hãi. . ..”

Lòng của nàng thực sợ, cho dù cố gắng tự nói với mình, Thịnh Hạo nhất định có thể đủ sức vượt qua cửa ải khó khăn, nàng vẫn rất sợ hãi, cơ hồ không thể khống chế tâm tình của mình.

Vết thương trên lưng hắn thật sự rất đáng sợ, nàng chỉ cần vừa nghĩ tới liền đau lòng khó nhịn, không hiểu vì sao hắn có thể nhịn chịu cái loại thống khổ này, còn lừa nàng nói không có việc gì.

Ngọc Hô ôn nhu an ủi, "Tỷ tỷ, đừng hoảng hốt, chúng ta lẳng lặng chờ đợi đi, có lẽ đợi lát nữa ngự y sẽ đưa đến tin tức tốt.”

Có tin tức tốt hay không, nàng cũng không dám khẳng định, dù sao hiện tại tạm thời trấn an cảm xúc của tỷ tỷ trước, chờ một chút xem sao rồi tính.

Mọi người đợi một thời gi¬an thật dài, rốt cục đợi cho ngự y từ trong phòng đi ra, nhưng sắc mặt ngự y ngưng trọng, điều này làm cho bọn họ đều có loại dự cảm không tốt, chỉ sợ thương thế Thịnh Hạo vẫn là không quá lạc quan.

Ngọc Ly khẩn trương hỏi: "Ngự y, tình trạng của Hạo ca rốt cuộc thế nào? Phiền ngài nói nhanh một chút đi.”

“Thịnh Hạo bối lặc nội thương nghiêm trọng, hơn nữa trên lưng có phạm vi tổn thương lớn, tình trạng cũng không lạc quan, ta sẽ hết sức dùng dược liệu tốt nhất trị liệu nội ngoại thương của hắn, nhưng. . .”

“Nhưng cái gì?”

“Nhưng Thịnh Hạo bối lặc rốt cuộc có thể sống qua năm ngày nguy hiểm hay không, phải xem chính hắn, nếu ý chí của hắn không đủ kiên cường, chỉ sợ. . . Rất khó qua được.”

Tâm Ngọc Ly phát lạnh, không nghĩ tới ngay cả ngự y cũng có thái độ chẳng lạc quan như thế đối thương thế của Thịnh Hạo, thậm chí ngay cả hắn có biện pháp nào sống sót hay không cũng không dám khẳng định.

Nàng vội vàng vọt vào trong phòng, bước nhanh đi đến bên giường, lúc này Thịnh Hạo nằm sấp mê man ở trên giường, vết bỏng trên lưng đã được ngự y băng bó lại, chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh, vẻ mặt của hắn thoạt nhìn rất thống khổ như trước, hai hàng lông mày thủy chung nhíu chặt, hoàn toàn không giãn ra.

Nàng chậm rãi quỳ xuống, cầm chặt bàn tay to của hắn, nghẹn ngào nói: "Hạo,chàng đã đáp ứng ta, tuyệt không thể nuốt lời, chàng đã nghe chưa. . ..”

Nàng mềm nhẹ ấp tay hắn ở trên mặt mình, lệ sớm đã rơi đầy mặt, hoàn toàn không dám nghĩ, nếu hắn quả thật không tỉnh lại, nàng rốt cuộc nên làm cái gì mới tốt.

Nếu thật sự là như thế, lòng của nàng cũng sẽ chết đi theo hắn, trừ hắn ra, cuộc đời này nàng không bao giờ có thể yêu người khác nữa, nếu hắn chết, nàng sống còn có ý nghĩa gì?

“Hạo, ta sẽ cùng chàng. . .. Luôn cùng chàng, chàng nhất định phải tỉnh lại, đừng tàn nhẫn rời đi ta, đừng ném ta một mình. . ..”

Nàng nhanh cầm tay hắn khóc thất thanh, như là muốn đem tất cả bi thương đọng trong nội tâm phát tiết ra, cũng giống như muốn cho Thịnh Hạo trong hôn mê nghe được, làm cho hắn bởi vì luyến tiếc nàng khóc, mà cố gắng tỉnh lại vì nàng.

Nàng sẽ không buông tay, chỉ cần hắn còn có một hơi thở, nàng tuyệt đối sẽ không buông tay. . .

※*※*※*※*※*※

Ngọc Ly kiên quyết muốn ở lại chiếu cố Thịnh Hạo, làm sao cũng không chịu rời đi, Đoan Quận Vương cũng chỉ có thể bất đắc dĩ để cho nữ nhi tiếp tục ở lại phủ bối lặc của Thịnh Hạo, mình và Ngọc Hô thì tạm thời về trước Đoan Quận Vương phủ đi, chờ đợi tin tức mới.

Mà Bác Tuyên tuy rằng cũng lo lắng tình trạng của Thịnh Hạo, nhưng hắn ở lại cũng không có giúp gì, cũng chỉ có thể tạm thời rời đi.

Trong phòng Thịnh Hạo, trừ bỏ ngự y và Ngọc Ly ra, còn có A Thiết và bọn nô tỳ hỗ trợ chiếu cố hắn, bọn họ đều nơm nớp lo sợ thay phiên chiếu cố Thịnh Hạo, vô luận ngày đêm đều có người canh giữ ở bên giường, hi vọng hắn có thể đủ thuận lợi sống qua năm ngày nguy hiểm nhất, sau đó tỉnh lại.

Nhưng Thịnh Hạo vẫn phát sốt cao, hơn nữa ý thức không rõ, liên tục nói lời vô nghĩa, điều này làm cho Ngọc Ly chăm sóc hắn cực kỳ lo lắng, thực hận chính mình không thể chia sẻ nỗi thống khổ của hắn.

Nàng cố gắng lau mồ hôi trên người hắn, một lần lại một lần, cũng không thấy mỏi tay, chỉ hy vọng nhiệt độ cao của hắn có thể nhanh hạ, đừng chuyển biến xấu nữa.

A Thiết ở một bên nhìn, cảm xúc rất sâu, hắn kỳ thật vẫn không thích nàng, nhưng nhìn đến hành động toàn tâm toàn ý chăm sóc chủ tử cơ hồ đến mất ăn mất ngủ giờ này khắc này của nàng, hắn cũng không thể không thay đổi cách nghĩ đối với nàng, thiệt tình cảm thấy thuyết phục.

Nàng yêu Thịnh Hạo, tận tâm tận lực mà yêu, tựa như Thịnh Hạo cũng dùng tánh mạng của mình bảo vệ nàng, yêu sâu như vậy nồng như vậy, mặc cho ai cũng nhìn ra được, hoàn toàn không phải là giả dối.

Nếu bối lặc gia thực sự xảy ra chuyện, hắn thật lo lắng Ngọc Ly sẽ không chịu đựng được, thậm chí sẽ hoàn toàn hỏng mất cũng không chừng. . . .

“Cách cách, để nô tài đến giúp bối lặc gia lau mồ hôi đi.” A Thiết cầm qua khăn vải trong tay Ngọc Ly, không để nàng giống như tự ngược mình liều chết lau mồ hôi cho chủ tử, "Cách cách tới một bên nghỉ ngơi đi, ngài vẫn chưa ăn gì, còn như vậy, có lẽ bối lặc gia còn chưa tỉnh lại, đổi lại ngài ngã bệnh trước cũng không chừng.”

Tất cả lực chúc ý của Ngọc Ly đều đặt ở trên người Thịnh Hạo, đã một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, hoàn toàn không ý thức được mình rốt cuộc đã bao lâu không nghỉ ngơi, "Vậy được rồi, ta liền nghỉ ngơi một chút.”

A Thiết nhanh chóng muốn nô tỳ đưa Ngọc Ly qua một bên nghỉ ngơi, hơn nữa đưa đồ ăn đến trước mặt nàng, ép nàng ít nhiều đều ăn một ít, Ngọc Ly cũng biết mình không thể để bụng đói, bằng không sẽ không có sức lực chăm sóc Thịnh Hạo, bởi vậy cho dù nàng một chút thèm ăn đều không có, vẫn ép buộc chính mình nuốt vào một ít đồ ăn.

Mấy người bọn họ thay phiên coi chừng Thịnh Hạo, hợp lực đút hắn uống thuốc, chỉ hy vọng thương thế của hắn có thể nhanh chuyển biến tốt đẹp một chút, nhưng trời không theo ý người, tình huống của hắn thủy chung không có khởi sắc, sốt cao cũng không hạ, làm cho bọn họ không khỏi âm thầm nóng vội.

Ngự y nghĩ hết biện pháp đổi mới dược liệu, hy vọng có thể giúp ích đối thương thế của Thịnh Hạo, nhưng hiệu quả hữu hạn, hắn vẫn không ngừng hôn mê nói vô nghĩa, một chút cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.

Bọn họ cứ như vậy cùng Thịnh Hạo dày vò một ngày, hai ngày, ba ngày, đến ngày thứ tư, tình huống Thịnh Hạo chẳng những không có chuyển biến tốt đẹp, ngược lại bắt đầu xuất hiện co rút.

“Hạo!” Ngọc Ly kinh hãi ôm thân mình không ngừng run rẩy của hắn, sớm hoảng tay chân, "Ngự y, vậy phải làm sao mới tốt, ngươi nhanh tìm cách nha!”

Ngự y khẩn trương vội vàng từ cái hòm thuốc tìm kiếm đan dược có thể áp chế co rút, mà cánh tay Thịnh Hạo theo bản năng gắt gao bám trụ tay non mịn của Ngọc Ly, đau đến nàng nhịn không được chảy nước mắt xuống, nàng vẫn cắn răng liều mình chống, làm cho hắn cứ như vậy bấu không buông.

“Cách cách!” A Thiết đi tới muốn giúp đẩy tay chủ tử ra, nhưng lực bất tòng tâm lực đạo của Thịnh Hạo quá lớn, hắn căn bản đẩy không ra, gấp đến độ giống kiến bò trên chảo nóng.

Nếu lại cứ theo đà này, bối lặc gia rất có thể sẽ cắt đứt tay của cách cách, bây giờ nên làm thế nào mới tốt? Ngự y tại lúc này cầm lấy một viên đan dược đi đến bên giường, "Mau nghĩ biện pháp làm cho bối lặc gia ăn vào, vô luận thế nào cũng phải làm cho hắn ăn vào.”

“A Thiết, mau giúp ngự y nghĩ biện pháp nhét đan dược vào miệng Hạo!” Ngọc Ly không chút lựa chọn nói.

“Nhưng cách cách tay của ngài. . .. . .”

“Đừng lo cho ta, mau!”

A Thiết cắn răng một cái, quyết tâm mặc kệ tay Ngọc Ly, sống chết lấy tay cạy ra đôi môi đang đóng chặt của Thịnh Hạo, làm cho ngự y có cơ hội nhét đan dược vào miệng Thịnh Hạo, buộc hắn nuốt vào.

Sau khi Thịnh Hạo nuốt vào đan dược, tiếp tục không bị khống chế co rút, chờ thêm một hồi lâu, dược tính của đan dược bắt đầu có tác dụng, tình huống co rút của hắn mới chậm rãi dừng lại, tiếp theo lại tiếp tục mê man, tay nguyên bản cầm chặt lấy tay Ngọc Ly không buông lúc này cũng chậm rãi buông lỏng ra.

Chờ mọi người hợp lực làm cho Thịnh Hạo an ổn nằm xuống lại trên giường, bọn họ mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngay sau đó A Thiết lập tức khẩn trương nói với ngự y: "Ngự y, nhanh nhìn xem tay cách cách đi, chỉ sợ đã bị bối lặc gia làm bị thương.”

“Cách cách, xin cho tại hạ nhìn xem tay của ngài.”

Ngự y kéo ống tay áo của Ngọc Ly lên trên, liền thấy được trên cánh tay nhỏ bé của nàng đã xuất hiện dấu tay màu đỏ thẫm rõ ràng, tiếp qua không được bao lâu, vết bóp này sẽ biến thành màu tím bầm.

Sau khi ngự y xác định xương tay Ngọc Ly không có bất kỳ thương tổn gì, mới nói: "Cách cách, tại hạ lấy một ít thuốc tan máu bầm bôi lên, qua một thời gi¬an vết bầm sẽ chậm rãi biến mất.”

“Đa tạ ngự y.” A Thiết nhìn tay Ngọc Ly chồng chất vết thương, cảm thấy cực kỳ không đành lòng, "Cách cách. . ..”

“Chút vết thương nhỏ này, không đáng kể chút nào.” Ngọc Ly cười khổ, nước mắt cũng nhịn không được chảy xuống theo, "So với thống khổ chàng chịu, một vết thương nhỏ của ta đây thật sự không coi vào đâu. . .. . .”

Hắn rốt cuộc muốn tới khi nào mới không tiếp nhận thống khổ dày vò nữa? Nàng ở một bên xem, lại không thể cũng hắn chia sẻ khổ đau này, lòng của nàng thật sự đau quá, đau quá.

Hắn nhanh chóng tốt lên đi, đừng khiến nàng lo sợ nữa, hắn nhất định phải sống qua, hắn đã đáp ứng nàng, hắn tuyệt đối không thể lừa nàng.

Nàng tin tưởng hắn có thể sống qua, nàng tin tưởng không có bất kỳ sự tình có thể đả đảo hắn, hắn nhất định có thể. . ...

※*※*※*※*※*※

Sau khi co rút của Thịnh Hạo qua đi, Ngọc Ly và mọi người lại ngay cả ngủ cũng không dám ngủ, chỉ sợ tình trạng của hắn tùy thời sẽ chuyển biến xấu, thậm chí tới độ không thể cứu vãn.

Không nghĩ tới, tình huống Thịnh Hạo cũng đang lúc này chậm rãi xuất hiện chuyển biến tốt đẹp, ít nhất nhiệt độ cao vốn không hạ nay đã chậm rãi giảm xuống, cho nên mọi người nhịn không được vui sướng một trận, rốt cục nhìn đến một tia hi vọng.

Hắn nhất định sẽ khá hơn, chỉ cần bọn họ không buông tay, hắn nhất định sẽ thoát khỏi hiểm cảnh, tỉnh lại!

Ngày Thứ năm, bọn họ tuy rằng vui sướng, vẫn như cũ không dám lơi lỏng, tiếp tục thật cẩn thận chăm sóc hắn, mà nhiệt độ cơ thể của hắn cũng dần dần xuống đến nhiệt độ không sai biệt lắm với người bình thường, hai hàng lông mày thủy chung thống khổ nhíu chặt, cũng dần dần giãn ra, thân thể hắn tựa hồ không hề đau như trước nữa.

Ngày thứ sáu, thương thế của hắn dần dần ổn định, cũng không xuất hiện ý thức không rõ nói vô nghĩa nữa, chỉ là trầm ổn ngủ, ngự y vui vẻ nói cho đám người Ngọc Ly, bối lặc gia đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần tiếp tục giữ vững, không lâu nữa hắn sẽ tỉnh lại.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 24 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 24. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.226047039032 sec