Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 23

Chương 23Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8.2

“Bác Tuyên đang ở trước trạch viện bỏ hoang đàm phán với người của Thiên Địa hội, dẫn dắt rời đi lực chú ý của bọn họ, ta liền nhân cơ hội vụng trộm lẻn vào trong viện, lợi dụng lúc này, cứu nàng ra trước.”

Đây là biện pháp hắn và Bác Tuyên thảo luận, Bác Tuyên mang theo cha xứ ở phía trước khống chế hành động của người Thiên Địa hội, mà hắn thì thần không biết quỷ không hay lẻn vào hậu viện, cứu Ngọc Ly đi trước, chỉ cần nàng an toàn rời đi, sau khi uy hiếp biến mất, bọn họ sẽ không sợ người Thiên Địa hội lại ra mưu kế gì.

Lúc hắn ẩn vào phát hiện có không ít người của Thiên Địa hội núp vào trong trạch viện, như là không thể không đưa Bác Tuyên vào chỗ chết, mặt khác hắn đã ở mấy chỗ phát hiện thuốc nổ được cất kỹ, nơi này cực kỳ nguy hiểm, không nên ở lâu, cho nên hắn phải nhanh chóng mang Ngọc Ly đi ra ngoài mới được.

Thịnh Hạo lập tức kéo Ngọc Ly, cầm chặt tay nàng, ôn nhu trấn an nàng, "Ngọc Ly, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ mang nàng ra khỏi cỗ này.”

“Vâng.” Ngọc Ly gật gật đầu, hoàn toàn tin tưởng hắn, không chút do dự gi¬ao phó bản thân mình cho hắn.

Thịnh Hạo mang theo nàng rời phòng, vốn định men theo con đường vừa rồi ẩn vào lặng lẽ rời đi, không nghĩ tới vừa mới đi lên hành lang, đã bị người Thiên Địa hội phát hiện hành tung của bọn họ, lớn tiếng kinh hô.

“Có người xâm nhập cướp con tin đi rồi!”

“Mau, ngăn bọn họ lại, tuyệt đối không thể để cho bọn họ rời đi!”

Vài người Thiên Địa hội đồng thời nhằm phía Thịnh Hạo, lộ ra đao dài, không chút lựa chọn bổ về phía hắn, Thịnh Hạo cũng lập tức rút đao đánh trả, gắt gao che chắn Ngọc Ly ở sau người, không cho bất luận kẻ nào có cơ hội thương tổn được một phân một hào của nàng.

“Các ngươi, dù ai cũng đừng nghĩ ngăn được ta lại!” Thịnh Hạo khí thế kinh người rống giận, một mặt là muốn làm suy yếu khí thế người của Thiên Địa hội, về phương diện khác cũng cố ý để Bác Tuyên ở trước trạch viện bỏ hoang, biết bọn họ xảy ra chuyện, muốn hắn xem chuyện làm việc.

Thịnh Hạo tàn nhẫn vung đao dài, không để bất luận kẻ nào tới gần hắn, nhất thời trong lúc đó, chân của hắn vừa đá gục vài người Thiên Địa hội, máu nồng đầy đất, cho dù càng ngày càng có nhiều người Thiên Địa hội xuất hiện tập kích hắn, hắn không hề suy yếu, nhất nhất đánh trả, mỗi một đao đều dùng hết mười phần hơi sức, làm cho bọn họ không thể chống đỡ được.

Hắn có ý chiến đấu mãnh liệt, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, hắn phải bảo vệ Ngọc Ly an toàn rời đi, cho nên chỉ cần người gây trở ngại cho hắn, hắn đều không lưu tình chút nào bỏ đi, ai cũng đừng nghĩ ngăn cản hắn!

“Thịnh Hạo, Ngọc Ly!”

Lúc này Bác Tuyên cũng mang theo số ít hộ vệ tinh anh xông vào, hắn vừa nghe đến Thịnh Hạo rống giận, liền biết tình huống khác thường, lập tức thay đổi kế hoạch, làm cho bọn hộ vệ mai phục tại chỗ tối cùng hắn cùng nhau sát nhập đánh vào, chính thức tuyên chiến với người Thiên Địa hội.

Bác Tuyên thật vất vả mới đến gần bên người Thịnh Hạo, lo lắng hỏi han của bọn họ, "Các ngươi vẫn khỏe chứ?”

Thịnh Hạo vội vàng đẩy Ngọc Ly vào trong lòng Bác Tuyên, "Ngươi trước mang Ngọc Ly đi ra ngoài, ta ra sau, bọn họ thả thuốc nổ ở trong toà trạch viện này, rất có thể tùy lúc sẽ cho nổ!”

Bác Tuyên đi vào trong trạch viện, thật ra là rất đúng với ý của bọn người Thiên Địa Hội, để cho bọn chúng có cơ hội giết chết hắn, cho nên Thịnh Hạo mới nhanh chóng thúc giục Bác Tuyên rời đi, chỉ sợ không đi nữa, tình huống kế tiếp sẽ càng nguy hiểm.

Bác Tuyên rõ ràng biết tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức không chút lựa chọn lập tức mang theo Ngọc Ly rút lui, lưu lại Thịnh Hạo.

“Hạo!” Ngọc Ly bị mang đi kinh ngạc liều mình quay đầu nhìn Thịnh Hạo, lo lắng hắn gặp nguy hiểm gì, "Hạo ──”

“Ngọc Ly, mau đi cùng Bác Tuyên!” Thịnh Hạo bỏ qua tạp âm lớn tiếng thúc giục.

“Ngọc Ly, mau!” Bác Tuyên không cho nàng có cơ hội chần chờ, nắm chặt tay nàng, dưới sự bảo vệ của những hộ vệ khác, nhanh chóng rút lui khỏi.

Trong đó một gã Thiên Địa hội thấy Bác Tuyên lập tức sẽ lao ra trạch viện bỏ hoang, nhanh châm ngòi nổ hỏa dược, cho dù phải đồng quy vu tận (chết chung) cũng không tiếc, tóm lại bọn họ tuyệt không thể để cho Bác Tuyên thuận lợi bỏ chạy!

“Ầm ầm ──” thuốc nổ được châm ngòi cho nổ tung, một tiếng tiếp theo một tiếng, ngay sau đó khí không trong trạch viện bắt đầu khơi lên một ngọn lửa lại một ngọn lửa, trở nên rất nguy hiểm, người Thiên Địa hội còn đang trong trạch viện cùng Thịnh Hạo và một bộ phận hộ vệ đánh nhau dữ dội, không để ý uy lực nổ mạnh của thuốc nổ, cũng không trông nom thế lửa sắp lan tràn ra, tất cả mọi người giống như không muốn sống.

Ngọc Ly bị Bác Tuyên lôi ra khỏi trạch viện bỏ hoang, thuận lợi thoát đi hiểm cảnh, nhưng nàng vẫn kinh hồn táng đảm nhìn trạch viện bỏ hoang rất nhanh lâm vào trong biển lửa, mà Thịnh Hạo lại còn ở bên trong chưa có đi ra, tùy thời cũng có thể bị chết trong biển lửa.

Tại sao phải như vậy? Nàng thoát ly hiểm cảnh rồi, lại đổi hắn không thể thoát thân, nàng không cần như vậy, nàng muốn cùng một chỗ với Thịnh Hạo!

“Hạo ──”

Ngọc Ly đột nhiên ra sức bỏ tay Bác Tuyên ra, liều lĩnh xâm nhập trong trạch viện thế lửa đang nổi lên, Bác Tuyên kinh ngạc sợ hãi kêu ra tiếng, không nghĩ tới nàng cư nhiên sẽ làm ra loại việc nguy hiểm này, "Ngọc Ly, mau trở lại ──”

Nàng không nghe được Bác Tuyên kêu to, nàng một lòng chỉ nghĩ xông vào trong đám cháy, trở lại bên người Thịnh Hạo, bất kể là sống là chết, nàng không muốn tách ra với hắn, nàng thề sống chết cùng nhau!

Đừng bỏ nàng một thân một mình rời đi, nàng cũng sắp đến đây, cũng sắp. . .

※*※*※*※*※*※

Ngọc Ly liều lĩnh nhảy vào trong đám cháy, trong không khí lộ khói nóng rực khó nhịn, bất quá vẫn không ngăn cản được bước chân của nàng, nàng làm sao cũng phải tìm được Thịnh Hạo.

“Hạo ──”

Nàng không cần hắn vì cứu nàng mà hy sinh chính mình, nàng sẽ thống khổ hối hận cả đời, nếu quả thật trốn không thoát, nàng tình nguyện chôn thân biển lửa với hắn, hắn đến đâu, nàng theo đến đó, hai người không bao giờ phải tách ra nữa.

Nàng men theo đường vừa rồi thoát đi trở về, rốt cục ở trong đại sảnh rộng lớn nghe được tiếng vang chém giết, nàng vội vàng nhảy vào đại sảnh, chỉ thấy Thịnh Hạo còn đang đánh nhau với người Thiên Địa hội còn lại, căn bản mặc kệ thế lửa thiêu đốt trong đại sảnh.

Thịnh Hạo đang đấu với hai gã Thiên Địa hội trước mặt, phía sau đã có một gã Thiên Địa hội khác đột nhiên xuất hiện, muốn đánh lén hắn, nàng không biết làm sao nổi bật dũng khí, nhặt đao nhuốm máu rơi trên mặt đất lên, một tiếng trống trong đầu làm tinh thần hăng hái thêm nhằm phía trước, đâm về phía tên đánh lén.

“AAA ──”

Người đánh lén không dự đoán được Ngọc Ly cư nhiên lại đột nhiên xuất hiện, bị nàng một đao đâm trúng bụng, nhất thời ngã xuống đất không dậy nổi, nàng vừa khẩn trương lại sợ hãi, không nghĩ tới mình thật sự giết người, hơn nữa xuống tay không chút do dự.

Thịnh Hạo đang bận đánh hai gã Thiên Địa hội trước mắt, mới giật mình Ngọc Ly cư nhiên đã trở lại, hắn không có vui sướng gì, tất cả đều là kinh ngạc.

“Ngọc Ly, nàng trở lại làm gì, mau đi ra!” Nàng phục hồi tinh thần lại, kiên định trả lời hắn, "Trừ phi chàng theo ta cùng ra, bằng không ta chết cũng không đi!”

“Nàng ──” hắn kinh ngạc nhìn nàng, lập tức ngắm đến cây cột trên đỉnh đầu nàng sắp sụp đổ xuống, nhanh chóng ra sức đánh về phía nàng, "Cẩn thận!”

“A ──”

Ngọc Ly bị Thịnh Hạo đẩy ngã trên mặt đất, gắt gao che dưới thân thể, nàng còn không hiểu được chuyện gì xảy ra, chỉ thấy cây cột không bao lâu liền ngã xuống, thật mạnh đặt ở trên lưng Thịnh Hạo, làm cho hắn kêu rên một tiếng.

Cây cột còn mang theo mấy phần lửa, phỏng lưng của hắn, hắn thử dùng lực muốn đẩy cây cột trên lưng ra, lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì hiện trạng.

“Hạo!” Nàng xem đến cây cột đặt ở trên lưng hắn, kinh hãi hốc mắt hiện nước mắt, "Chàng có sao không?”

“Đừng lo lắng, không có chuyện gì.” Hắn liều mạng chống đỡ, tuyệt không cho phép mình buông tha cho, "Chỉ cần có ta ở đây, nàng sẽ không có việc gì.”

“Hạo. . ..” Nàng sợ hắn sẽ có việc gì trước, cây cột nặng như vậy, hắn lại liều chết chống, nàng chỉ nhìn đã cảm thấy đau lòng vạn phần.

Thịnh Hạo cố nén đau đớn trên lưng, nghĩ nên dùng phương pháp gì khiến nàng rời đi, hắn biết mình không chống được bao lâu, còn tiếp như vậy, chỉ sợ nàng sẽ chết ở trong này với hắn.

“Ngọc Ly!” May mắn lúc này Bác Tuyên mang theo hộ vệ mạo hiểm nhảy vào giữa đám cháy, rất nhanh sẽ đến đại sảnh, hắn nhìn đến hai người bị đặt ở dưới cây cột, lập tức hạ lệnh, Mau, mau dời cây cột!”

“Dạ!”

Bọn hộ vệ hợp lực đẩy cây cột nặng nề qua một bên, Thịnh Hạo cũng rốt cục có thể buông lỏng một hơi, Bác Tuyên nhìn đến vết thương vô cùng thê thảm trên lưng Thịnh Hạo, hơi hơi nhăn lại lông mày, cực kỳ lo lắng, không biết hắn còn có thể chống bao lâu.

Bọn hộ vệ nâng Thịnh Hạo và Ngọc Ly từ trên mặt đất dậy, Ngọc Ly vội vã muốn nhìn lưng Thịnh Hạo thế nào, lại bị hắn một phát bắt được cánh tay của nàng, không cho nàng vây quanh phía sau hắn, "Chúng ta mau đi ra đi.”

“Nhưng lưng của chàng. . .. . .”

“Ta không có gì trở ngại, đi ra ngoài trước mới quan trọng.”

“Đúng vậy, Ngọc Ly, chúng ta đi ra, an toàn trước mới quan trọng.” Bác Tuyên cũng không hi vọng Ngọc Ly nhìn đến vết thuong của Thịnh Hạo, sợ nàng bị sợ, liền vội vàng giúp Thịnh Hạo che dấu.

Ngọc Ly đành phải nghe lời bọn họ nói…, trước đi theo bọn họ rời đi đám cháy, chuyện khác, chờ sau khi bình an lại nói đi.

Đoàn người nhanh chóng thoát khỏi trạch viện bỏ hoang sắp bị lửa lớn cắn nuốt, đợi cho thuận lợi thoát ly hiểm cảnh, mọi người đứng ở ngoài trạch viện bỏ hoang, nhìn trạch viện bỏ hoang hừng hực thiêu đốt, lòng Ngọc Ly còn sợ hãi, còn kém một chút như thế, nàng v à Thịnh Hạo có lẽ thật sự sẽ mạng chôn biển lửa, rốt cuộc không thể còn sống đi ra.

May mắn không có việc gì rồi, nàng rốt cục có thể thở dài nhẹ nhõm một hơi. . .. . .

Sau khi Thịnh Hạo xác định tất cả mọi người thoát ly hiểm cảnh, cả người đột nhiên thả lỏng, ý thức nguyên bản cường chống lập tức trở nên tán hết, sắc mặt hắn trắng bệch, đột nhiên nôn ra một ngụm máu tươi, hơi sức dùng hết quỳ rạp xuống đất, ngất đi.

“Hạo!” Ngọc Ly kinh hãi ngồi xổm người xuống ôm lấy hắn, mới phát hiện trên lưng hắn có vết bỏng, quả thực vô cùng thê thảm, hơn nữa hắn nôn ra máu, nội thương khẳng định có chút nghiêm trọng.

Trời ạ! Bọn họ thật vất vả mới trốn thoát từ đám cháy, không nghĩ tới hắn vẫn như cũ khó thoát khỏi kiếp nạn, không biết còn chống đỡ được không, khiến cho bọn họ phải nhanh chóng đưa hắn về cho đại phu trị liệu.

“Hạo, chàng đừng dọa ta nha. . .. . .” Ngọc Ly vừa khóc vừa lau đi máu đen ở khóe miệng hắn, sợ hãi run run nói với Bác Tuyên: "Bác Tuyên ca, mau dẫn Hạo trở về tìm đại phu đi!”

Bác Tuyên lập tức phân phó hộ vệ, cũng rất lo lắng Thịnh Hạo sẽ chống đỡ không được, "Nhanh chóng hỗ trợ nâng Thịnh Hạo bối lặc dậy, chúng ta mau chóng đưa hắn trở về!”

“Dạ!”

Thịnh Hạo ý thức mơ hồ không ngừng nghe được thanh âm Ngọc Ly khóc kêu, hắn luyến tiếc nàng khổ sở, liền dùng một tia hơi sức cuối cùng còn lại, ra sức hơi hơi mở hai tròng mắt, suy yếu an ủi, "Ngọc Ly. . . Đừng lo lắng, ta không có việc gì. . ..”

“Là chàng tự mình đáp ứng ta, cho nên chàng nhất định không thể có việc gì, nhất định phải chống đỡ tiếp, được không?” Nàng cầm thật chặc tay hắn, chỉ sợ hắn chỉ là đang an ủi nàng, lừa nàng, nàng làm sao cũng phải đòi một lời hứa hẹn, muốn hắn cố gắng chống đỡ tiếp.

“Ta đáp ứng nàng. . ..” Hắn cũng không biết mình rốt cuộc có thể làm được hay không, nhưng vì để cho nàng an tâm, hắn vẫn phải nói như vậy, có thể trấn an nàng bao lâu tính bao lâu.

Hắn thế nào cũng không sao, chỉ cần nàng không có việc gì là tốt rồi. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 23 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 23. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.220936059952 sec