Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 22

Chương 22Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8.1

Ngọc Ly ở trong phủ Thịnh Hạo một hồi lâu, mới lưu luyến không rời chuẩn bị trở về Đoan Quận Vương phủ, miễn cho bị A Mã nàng phát hiện nàng đi ra ngoài lâu như vậy, sẽ hoài nghi nàng rốt cuộc đi nơi nào, như vậy sẽ phiền toái.

Thịnh Hạo đưa nàng tới cửa, cùng nàng khó khăn chia lìa, nếu không phải là tự mình đưa nàng trở về sẽ trở thành rêu rao quá mức, hắn thật muốn cùng nàng đang quay về Đoan Quận Vương phủ, "Ngọc Ly, trên đường cẩn thận một chút.”

“Đừng lo lắng, ta tới cũng không có chuyện gì, trở về đương nhiên không thành vấn đề.” Ngọc Ly khẽ cười, chỉ cảm thấy lo lắng của hắn quá nhiều.

“Tóm lại, nàng để ý một chút là được.”

“Đã biết.”

Ngọc Ly ngồi trên xe ngựa rời khỏi phủ bối lặc, sau khi hứa tâm ý với Thịnh Hạo, nàng đã cảm thấy nỗi lòng vốn trầm trọng của mình, nhất thời thoải mái an ổn không ít, không hề phiền não.

Tựa như Ngọc Hô nói, chuyện yêu, vốn chính là ích kỷ, nàng chỉ có thể cầm chặt người nàng muốn, cố gắng đối mặt tất cả cửa ải khó khăn, thẳng đến hai người rốt cục có thể quang minh chánh đại ở cùng nhau mới thôi.

Nàng sẽ không buông tay, cho dù hoàng thượng cùng Bác Tuyên cản trở ở phía trước, nàng cùng Thịnh Hạo vẫn là cầm thật chặc tay của nhau, tuyệt không dễ dàng buông ra!

Nhưng mà vốn xe ngựa đi lại thong thả, giờ phút này lại truyền đến một trận mãnh liệt lay động, tiếp theo đột nhiên ngừng lại, dọa Ngọc Ly nhảy dựng, ngay sau đó, nàng liền nghe được thị vệ đi theo tựa hồ rùm beng cùng người nào.

“Các ngươi là ai? Tại sao muốn cố ý ngăn cản đường của chúng ta?”

“Các ngươi muốn làm gì? Chớ tới gần. . .. . . A ──”

Xe ngựa lại lay động kịch liệt một trận, người đánh xe giống như bị người nào cứng rắn kéo xuống, Ngọc Ly kinh hồn táng đảm ngồi ở bên trong xe ngựa, hai tay khẩn trương nắm chặt váy, hoàn toàn không dám nhìn bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Có người cướp xe ngựa? Vì sao? Là nhằm vào nàng? Nàng vừa rồi không có đắc tội bất luận kẻ nào. . .. . .

Nguyên bản xe ngựa đình chỉ lại nữa động lại lần, ngay sau đó một nam tử xa lạ đột nhiên xâm nhập bên trong xe, lấy đao ngắn ra đặt tại trên cổ Ngọc Ly, nàng sợ tới mức hoàn toàn không dám động.

“Yên lặng chút, đừng nghĩ giãy dụa, bằng không đừng trách ta nhất thời nhỡ tay cạo sờn khuôn mặt nhỏ nhắn của ngươi.”

“Các ngươi. . .. Rốt cuộc là ai?” Ngọc Ly vạn phần khẩn trương trừng mắt nhìn hắn, chỉ sợ hắn thật sự gây bất lợi đối với nàng, "Ta căn bản là không biết các ngươi.”

“Ngươi đương nhiên không biết chúng ta, chỉ cần chúng ta quen ngươi là tốt rồi.” Nam nhân lạnh lùng cười, "Yên tâm, ngươi tạm thời vẫn không có bất kỳ chuyện gì, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn không phản kháng, chúng ta cũng sẽ không thương tổn ngươi.”

Bọn họ ở bên ngoài Đoan Quận Vương phủ mai phục thật nhiều ngày, mới đợi được cơ hội tuyệt hảo này, phát hiện Ngọc Ly cách cách chỉ mang số ít tùy tùng cùng thị vệ xuất môn, thích hợp nhất bọn họ hành động.

Chỉ cần bắt được Ngọc Ly cách cách, kế hoạch của bọn họ liền thành công một nửa, hành động kế tiếp khẳng định cũng sẽ thuận lợi tiến hành !

※*※*※*※*※*※

Đoan Quận Vương vừa nhận được tin tức Ngọc Ly bị bắt đi, liền vội vội vàng chạy về Đoan Quận Vương phủ, không rõ làm sao có thể xảy ra loại chuyện này.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì sao đang êm đẹp, Ngọc Ly lại bị bắt đi?”

Trong đại sảnh, đối mặt Đoan Quận Vương đang cơn thịnh nộ, tùy tùng trốn về được chỉ có thể quỳ trên mặt đất, khẩn trương trả lời, "Các nô tài cũng không biết, lại đột nhiên xuất hiện một đám người ngăn lại xe ngựa, ùa lên, không nói hai lời kéo chúng ta xuống, thị vệ đi theo đều bị đánh bất tỉnh, đám người kia liền đánh xe ngựa rời đi rất nhanh.”

“Ngọc Ly tại sao phải ra ngoài? Nàng đi nơi nào?”

“Cách cách đến phủ bối lặc Thịnh Hạo.” Tùy tùng không dám có điều giấu diếm.

“Nàng đi tìm Thịnh Hạo bối lặc?” Đoan Quận Vương gắt gao nhăn lại lông mày, lập tức phân phó người bên cạnh, "Nhanh đi mời Thịnh Hạo bối lặc đến phủ một chuyến!”

“Tuân mệnh!”

Đoan Quận Vương phủ của bọn họ ngày thường không kết oán cùng người nào, cho nên Đoan Quận Vương không thể không đoán như vậy, Ngọc Ly nói không chừng là cuốn vào ân oán có liên quan với Thịnh Hạo, cho nên mới bị bắt đi.

Không bao lâu, Thịnh Hạo liền khẩn trương đến Đoan Quận Vương Phủ, đối chuyện Ngọc Ly bị bắt đi cảm thấy không dám tin, "Đoan Quận Vương, tại hạ thật sự không nghĩ ra được, mình rốt cuộc kết oán cùng ai, làm cho đối phương thế nào cũng phải bắt Ngọc Ly đi.”

Hắn cực kỳ ảo não, sớm biết như thế, vừa rồi hắn nên kiên trì tự mình đưa nàng trở về, cho dù gặp bất trắc, có hắn ở đó đối phương cũng không dễ dàng thành công.

“Vậy tại sao Ngọc Ly trên đường từ chỗ ngươi trở về liền bị cướp? Nếu nàng không đi tìm ngươi, có lẽ chuyện này cũng không xảy ra!” Đoan Quận Vương phẫn nộ chất vấn.

“Ta cũng không biết vì sao nàng lại. . ..”

“Vương gia!” Lúc này một gã người hầu vội vàng xâm nhập đại sảnh, ” Bác Tuyên bối lặc cầu kiến, nói là có chuyện cực kỳ khẩn cấp.”

Đoan Quận Vương đang lo lắng đến hành tung của nữ nhi, không nghĩ tới Bác Tuyên lại xía vào lúc này, làm cho ông cảm thấy tâm phiền ý loạn, nhưng vẫn không mất lễ phân phó, "Để cho hắn tiến vào.”

“Vâng!”

Không bao lâu, Bác Tuyên liền vào đến đại sảnh, hắn không nghĩ tới Thịnh Hạo đã ở đây, nhưng tình huống khẩn cấp, hắn cũng không để tâm nghĩ nhiều, nhanh chóng khom người nói xin lỗi với Đoan Quận Vương, "Đoan Quận Vương, là ta đã gây phiền phức cho Ngọc Ly, xin Đoan Quận Vương thứ lỗi.”

Đoan Quận Vương kinh ngạc nhìn hắn, "Chẳng lẽ Ngọc Ly bị bắt đi có liên quan với ngươi?!”

“Đúng vậy, là ta liên lụy tới nàng.”

Vừa rồi hắn thu được một phong thơ, là người Thiên Địa hội có liên quan với cha xứ gửi tới, sở dĩ chuyện này cùng Thiên Địa hội có quan hệ, là vì lần trước Ngọc Ly giúp hắn từ trong thư tiếng nước ngoài, tìm ra ám hiệu cha xứ và Thiên Địa hội mưu đồ bí mật tập kích quan lớn, làm cho hắn thuận lợi ngăn cản hành động của Thiên Địa hội.

Ở trong hành động đó, người Thiên Địa hội bỏ chạy, nhưng cha xứ lại lạc vào trong tay hắn, trước mắt đang bị gi¬am giữ ở trong đại lao, mà vấn đề giữa Ngọc Ly cùng hắn và Thịnh Hạo, gần đây ồn ào huyên náo, không chỉ người trong cung đang đàm luận, dân chúng bình dân cũng làm cho trở thành tin đồn thú vị, nhóm người Thiên Điạ hội chạy trốn lần trước liền thừa cơ quyết định, tính bắt đi Ngọc Ly làm con tin uy hiếp hắn.

Trong thư nói hiện tại Ngọc Ly đang ở trong tay bọn họ, nếu hắn hi vọng nàng có thể bình yên vô sự, sáng sớm ngày mai một mình mang theo cha xứ bị nhốt đến địa điểm bọn họ chỉ định để trao đổi người, nếu bị bọn họ phát hiện hắn còn mang theo thị vệ khác, bọn họ sẽ không cam đoan Ngọc Ly có thể không bị thương mà còn sống trở về.

Đoan Quận Vương nghe xong giải thích của Bác Tuyên, trên khuôn mặt già nua không thể che hết lo lắng, không nghĩ tới nữ nhi lại là bị Thiên Địa hội cướp đi, "Hiện tại ngươi tính làm như thế nào?”

“Ta sẽ dẫn cha xứ đến chỗ hẹn, vô luận như thế nào nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu Ngọc Ly an toàn trở ra.” Đây là trách nhiệm của hắn, cho dù có phải buông tha cho cha xứ, hắn cũng không được lựa chọn, quan trọng nhất là có thể bình an cứu Ngọc Ly ra.

“Cho ta cùng đi.” Thần sắc Thịnh Hạo ngưng trọng nói, "Kẻ địch ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, không biết bọn họ đùa giỡn hoa chiêu gì, thật nhiều người âm thầm hỗ trợ, phần thắng thuận lợi cứu ra Ngọc Ly mới lớn.”

Đoan Quận Vương gật gật đầu, "Bọn họ muốn một mình ngươi mang cha xứ đến chỗ hẹn, khẳng định không đơn giản bỏ qua ngươi cùng Ngọc Ly như vậy, chúng ta không thể không phòng, miễn cho đến lúc đó tiền mất tật mang.”

Bác Tuyên cũng biết đối phương chắc chắn sẽ không khinh địch buông tha hắn như vậy, dù sao hắn trải qua thời gi¬an dài truy kích và tiêu diệt Thiên Địa hội, sớm là cái đinh trong mắt mà bọn họ không thể không bỏ.

Tình huống bây giờ khẩn cấp, hắn chỉ có thể tạm thời buông hiềm khích cùng Thịnh Hạo, trước cứu Ngọc Ly trở về đến nói sau, miễn cho hối hận không kịp!

※*※*※*※*※*※

Sau khi Ngọc Ly bị Thiên Địa hội cướp đi, đã bị vứt vào trong một gian trạch viện bên ngoài kinh thành, nàng bị gi¬am trong một gi¬an phòng tại hậu viện, hai tay bị trói cột vào phía sau, hai chân cũng bị trói chặt, căn bản không thể động đậy.

Nàng thực sợ hãi tình cảnh của chính mình, nhưng nàng càng vội vã muốn chạy đi, bởi vì nàng mơ hồ nghe được người Thiên Địa hội canh giữ ở trước phòng nói muốn cho Bác Tuyên chết ở chỗ này, không có cơ hội còn sống đi trở về!

Nàng là con mồi, chỉ cần Bác Tuyên thật sự vì cứu nàng mà đến, rất có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị mưu kế của bọn họ hại chết.

Nhưng nàng không chỉ không thể động đậy, còn có người Nghiêm gia trông coi, nàng ngay cả nửa điểm công phu phòng thân đều không có, căn bản là không có khả năng có thể chạy thoát được.

Mắt thấy sắc trời bên ngoài càng ngày càng mờ, nàng chỉ có thể bó tay hết cách chờ đợi, không nghĩ tới chính mình lại bị liên lụy vào, A Mã, muội muội của nàng nhất định cực kỳ lo lắng, khẳng định sẽ lo lắng.

Nàng còn có mạng sống trở về sao? Nàng nhớ Thịnh Hạo, hai người bọn họ thật vất vả mới hứa chung thân với nhau, nàng không cam lòng cứ như vậy chết tại nơi đây, vô duyên lại tiếp tục cùng một chỗ với Thịnh Hạo.

Không được, nàng tuyệt không thể chết, nàng nhất định phải nghĩ biện pháp còn sống trở về, nàng không nên nhanh như vậy liền bỏ cuộc. . .

Nhưng ngoài cửa có người trông cả một đêm, Ngọc Ly căn bản không có nửa điểm cơ hội chạy thoát, mắt thấy sắc trời ngoài cửa sổ lại sáng lên lần nữa, đã là một đêm đi qua.

Sau hừng đông, người của Thiên Địa hội bên ngoài tựa hồ bắt đầu có hành động, như là đề phòng những thứ gì, tràn ngập một cỗ không khí khẩn trương, làm hại Ngọc Ly cũng khẩn trương lên theo.

Không phải là Bác Tuyên đến đây chứ? Nàng thực hận chính mình không có biện pháp cho Bác Tuyên ám hiệu gì, bảo hắn phải đề phòng cẩn thận, nàng thật sự không hy vọng hắn bởi vì nàng, mà trúng mưu kế của Thiên Địa hội.

Đột nhiên trong lúc đó, ngoài cửa phòng có xôn xao nhỏ kỳ quái, người Thiên Địa hội vốn canh giữ ở trước cửa phòng lại ngã xuống, một bóng dáng nhanh chóng đẩy cửa ra xông vào, hại Ngọc Ly hoảng sợ.

“Là ai?” Người nọ che mặt mà vào, nàng căn bản thấy không rõ khuôn mặt của hắn, tim đạp thật nhanh, chỉ sợ là người gây bất lợi đối với nàng.

“Ngọc Ly!”

“Hạo?” Nàng nhận ra thanh âm của Thịnh Hạo, dung nhan nguyên bản khẩn trương trước mặt rốt cục dạng lên một chút vui sướng, "Thật là chàng sao?”

Hắn tới cứu nàng? Nàng căn bản không dám hy vọng xa vời, chỉ sợ kỳ vọng quá lớn, ngay sau đó thất vọng đến sẽ lớn hơn nữa.

Thịnh Hạo ngồi xổm người xuống, động tác nhanh nhẹn cởi bỏ dây thừng trên chân, trên tay Ngọc Ly, từ đầu đến chân kiểm tra một phen, xác nhận nàng không có bị thương, mới kích động gắt gao ôm nàng vào trong lòng, lo lắng nguyên bản rốt cục có thể buông thật mạnh, "Cám ơn trời đất, cũng may nàng không có việc gì.”

Đêm lo lắng chờ đợi này cực kỳ gi¬an nan, hắn lo lắng nếu mình chậm một bước, nàng sẽ bị thương tổn khó có thể vãn hồi, may mắn nàng còn bình yên vô sự.

Ngọc Ly vui vẻ ôm chặt hắn, khẩn trương bất an rất nhanh được ấm áp của hắn bao phủ, "Sao chàng lại đến? Mục tiêu của bọn họ không phải Bác Tuyên ca sao?”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.218759059906 sec