Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 20

Chương 20Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.2

“Bối lặc gia cũng không có đề cập đặc biệt, Nghiêm tổng quản nói, nếu cách cách thật sự không muốn gặp bối lặc gia, Nghiêm tổng quản sẽ nghĩ biện pháp mời bối lặc gia trở về.”

Ngọc Ly do dự một chút, vẫn quyết định đi ra ngoài gặp hắn, "Vô phương, ta sẽ đi gặp hắn.”

Nàng để Ngọc Hô ở lại trong phòng, tự mình đi vào phòng trước, Bác Tuyên vừa nhìn thấy nàng xuất hiện, khó nén nét vui sướng trên mặt, bước nhanh đi đến trước mặt nàng. "Ngọc Ly. . ..”

Bác Tuyên vốn định muốn vươn tay, nhẹ vỗ về gương mặt của nàng, nhưng Ngọc Ly đã có chỗ cố kỵ lui về sau một bước, giọng điệu bình thản hỏi: "Bác Tuyên ca, có chuyện sao?”

“Ách?” Thái độ xa cách của nàng làm cho cảm giác hưng phấn nguyên bản của Bác Tuyên bị dập tắt không ít, hắn mới buồn bã thu tay lại, có chút bất đắc dĩ cười khổ, "Ngọc Ly, giữa ta và nàng. . .có chút xa lạ sao.”

Ngọc Ly cũng có chút bất đắc dĩ cười, "Dù sao hai chúng ta đã có năm năm không gặp mặt, xảy ra xa lạ cũng không phải không có đạo lý.”

“Đúng nha, chúng ta một phần, chính là thời gian năm năm. . ..” Bác Tuyên cảm khái trả lời.

Hắn nhìn dung nhanNgọc Ly trước mặt, trải qua năm năm, nàng trở nên càng thêm kiều diễm thành thục, mà hắn cũng phát hiện, loại tình cảm yêu thích hắn đối với nàng, hoàn toàn không có bởi vì nàng rời đi cùng thời gi¬an chuyển dời mà giảm bớt, thậm chí sau khi gặp lại nàng một lần nữa, ngược lại trở nên càng sâu, càng đậm, luyến tiếc buông nàng ra.

Là hắn quen nàng trước, cũng là hắn ở giữa giật dây, Thịnh Hạo mới có cơ hội gặp gỡ nàng, kết quả không nghĩ tới, nàng lại thích Thịnh Hạo, mà không phải hắn quen nàng lâu hơn.

Hắn thật sự rất hối hận, hối hận để nàng quen Thịnh Hạo, nếu hai người bọn họ chưa từng quen biết, có lẽ lực chú ý của nàng cũng không chuyển dời đến trên người Thịnh Hạo, mà đồng dạng cũng sẽ thích hắn, nguyện ý trở thành phúc tấn của hắn.

Nhưng việc đã đến nước này, hối hận cũng không tạo nên bất cứ tác dụng gì, hắn chỉ có thể nghĩ biện pháp thay đổi lòng của nàng, khiến nàng có thể thích hắn, như vậy hắn còn có phần thắng rồi.

“Ngọc Ly, nàng có thể thử yêu ta không?” Bác Tuyên ôn nhu khẩn cầu, "Ta không thể kém Thịnh Hạo, ta tin tưởng tình cảm của mình đối với nàng cũng sẽ không ít hơn so với hắn, thậm chí là hơn so với hắn yêu nàng, cho nên có thể cho ta một cơ hội, để cho ta đi vào trong lòng nàng không?”

“Ách?” Ngọc Ly không nghĩ tới hắn lại trực tiếp hướng nàng thổ lộ, có vẻ có chút chân tay luống cuống, "Này. . . Này. . ..”

“Ta biết bây giờ nàng thích Thịnh Hạo, cũng biết đưa ra loại yêu cầu này đối với nàng mà nói có chút khó khăn, nhưng ta thật sự thực hi vọng nàng có thể cho ta cơ hội, đừng thử cũng chưa thử, đã trực tiếp phủ quyết ta.”

Ngọc Ly không biết nên trả lời hắn như thế nào, nàng vẫn cảm thấy hơi lạnh nhạt với hắn, nhưng chuyện cảm tình thật sự miễn cưỡng không được a, nàng cũng không thể bởi vì cảm thấy mình lạnh nhạt hắn, mà thử thích hắn, loại chuyện này nàng căn bản là không làm được nha!

Lòng của nàng sớm cho Thịnh Hạo, nàng đối Bác Tuyên chỉ có tình huynh muội, điểm này đã không thể thay đổi, mặc kệ qua bao lâu đều giống nhau.

Ngọc Ly khẽ thở dài, cho dù biết câu trả lời của nàng sẽ làm bị thương tim của hắn, nàng vẫn không thể không nói, "Bác Tuyên ca, ta. . .. . .”

“Ngọc Ly, nàng không cần lập tức cho ta đáp án, ta hi vọng nàng có thể thận trọng suy nghĩ sau một thời gi¬an ngắn, rồi mới ra quyết định.” Bác Tuyên cười khổ, kỳ thật hắn rất sợ nghe được đáp án quá nhanh, cũng hi vọng nàng có thể thật sự nghiêm túc suy nghĩ chuyện này, hắn không muốn nàng không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt hắn trước.

“Bác Tuyên ca. . .. . .” Trong mắt Ngọc Ly bị lây một chút ưu thương, rất muốn hỏi hắn, khổ thế làm chi?

“Ta sẽ trở lại thăm nàng, nàng tĩnh dưỡng đi.” Bác Tuyên không hề ở lâu, xoay người rời khỏi đại sảnh, để lại vấn đề cho Ngọc Ly tiếp tục buồn rầu.

Nàng nhìn bóng lưng Bác Tuyên rời đi, khẽ thở dài lần nữa, nàng đối với hắn cảm thấy lạnh nhạt, cũng rất đau lòng tình yêu đơn phương của Ngọc Hô vẫn không có kết quả, lòng nàng lại thủy chung thắt ở trên người Thịnh Hạo, đối mặt khúc mắc khó giải của bốn người, cắt bỏ không được, để ý lại thấy loạn, giống như mặc kệ nàng làm như thế nào cũng không đúng.

Nếu nàng không khôi phục trí nhớ, vẫn lấy thân phận Đổng Trinh Hoa còn sống, có lẽ. . . Cũng không có nhiều vấn đề tồn tại như vậy rồi. . .. . .

※*※*※*※*※*※

Sau khi Bác Tuyên rời khỏi, Ngọc Ly tiếp tục lâm vào khốn cảnh khó xử, chỉ cần nàng lựa chọn cùng một chỗ với Thịnh Hạo, liền nhất định sẽ thương tổn Bác Tuyên, nàng đã đả thương hắn một lần, không muốn thương tổn hắn lần thứ hai, bởi vậy lại không thể quyết định, chỉ có thể để cho chuyện này như thế, ai cũng chịu khổ sở.

Mà Đoan Quận Vương cũng báo cho nàng, tạm thời cùng Thịnh Hạo hoặc Bác Tuyên có bất kỳ liên quan gì, cho bọn hắn thời gi¬an, không gi¬an, có thể bình tĩnh xuống, đây cũng là hoàng thượng bí mật phân phó ông, bởi vì hoàng thượng không muốn hiềm khích giữa Thịnh Hạo cùng Bác Tuyên, bởi vì nàng trở về mà lại sâu sắc lần nữa.

Thông báo như vậy càng làm cho Ngọc Ly thống khổ không thôi, băn khoăn kết quả, nhưng khiến chính nàng không thể động đậy, quyết định gì đều làm không được. . .. . .

Ngọc Hô ở một bên nhìn tỷ tỷ giãy dụa không thôi cũng không nhìn được nữa rồi, nàng xúc động nói: "Tỷ tỷ, thích liền thích, không thích sẽ không thích, chỉ cần lựa chọn người tỷ thích là tốt rồi, vì sao tỷ tỷ vẫn muốn băn khoăn cảm giác của người khác, như vậy không phải mệt lắm sao?”

Nếu mỗi chuyện đều phải băn khoăn đông, băn khoăn tây, sự tình căn bản đều không cần làm, sao không đừng làm gì hết ngay từ đầu.

“Nhưng muội không biết là làm như vậy thực ích kỷ sao? Chỉ muốn mình có thể cùng người trong lòng song túc song phi, cũng không chú ý cảm thụ những người khác, điều này đối với Bác Tuyên ca mà nói quá mức tàn nhẫn.”

Ngọc Hô thật muốn gõ đầu tỷ tỷ, theo nàng thấy, loại chuyện này căn bản là không cần nghĩ nhiều như vậy, "Yêu, vốn chính là ích kỷ, huống hồ năm đó Bác Tuyên ca cũng đã ích kỷ trước mời hoàng thượng chỉ hôn, muốn tỷ gả cho hắn, tỷ không muốn mới đào hôn?”

Nếu như là hoàng thượng chủ động chỉ hôn, vậy bọn họ cũng không thể nói cái gì, vấn đề ban đầu là Bác Tuyên trước hết mời hoàng thượng chỉ hôn, chưa từng hỏi qua ý tứ của Ngọc Ly, cứ như vậy sai sót ngẫu nhiên làm cho ba người ngày sau nhất định dây dưa không rõ.

Bác Tuyên đã tự làm loại chuyện này trước, đơn giản là hắn thích nàng, nàng vì sao không thể cũng ích kỷ một lần, liều lĩnh thích Thịnh Hạo, thậm chí làm rõ, đời này nàng chỉ muốn cùng một chỗ với Thịnh Hạo?

Nàng không thể ngăn cản người không thích hay thích nàng, nhưng nàng vẫn có thể dũng cảm theo đuổi người mình yêu thích nha, tại sao lại bị người nàng căn bản là không thích hạn chế, đơn giản là vì không muốn phá hư tình nghĩa giữa nhau sao?

Ngọc Ly còn có băn khoăn, không thể giống Ngọc Hô nói thoải mái giải quyết như thế, "Nhưng. . ..”

“Vậy tỷ tỷ cảm thấy hiện tại do dự như vậy, vốn không có xúc phạm tới Thịnh Hạo ca sao? Hắn khẳng định cũng bởi vì ngươi do dự mà cảm thấy bị tổn thương, không hiểu tỷ vì sao không thể dũng cảm yêu hắn, tựa như hắn yêu tỷ!”

“Ách?”

Lời nói này của Ngọc Hô như là ra đòn đón đầu đả kích Ngọc Ly, khiến nàng nháy mắt giật mình tỉnh ngộ, nàng mới phát hiện chính mình luôn luôn băn khoăn tâm tình Bác Tuyên, băn khoăn hoàng thượng dặn dò, lại không nghĩ Thịnh Hạo mà nàng thích sẽ có cảm giác gì.

Ngọc Hô nói không sai, hiện tại nàng làm như vậy, kỳ thật xúc phạm tới hai nam nhân, nàng làm cho bọn họ đều vì chờ đợi đáp án của nàng mà tâm tình tồi tệ.

“Tỷ tỷ, dũng cảm một chút đi, lựa chọn một người tỷ chân chính yêu, sau đó liều lĩnh bằng bất cứ giá nào, nắm chặt hạnh phúc thuộc về mình, dù sao. . . Người trong lòng tỷ cũng thích tỷ, không phải sao?” Ngọc Hô bất đắc dĩ cười khổ.

Tỷ tỷ lại không giống nàng, người trong lòng nàng lại không thích mình, cũng chỉ có thể ở một bên âm thầm tình yêu đơn phương, chỉ hy vọng người kia cuối cùng có thể phát hiện cái tốt của nàng, nguyện ý quay đầu liếc nhìn nàng một cái, như vậy nàng cũng đủ hài lòng.

“Tiểu Hô.. .” Ngọc Ly cảm thấy vui mừng cầm tay muội muội, có muội muội cổ vũ, nàng rốt cục có dũng khí bước đi bước đầu tiên, dũng cảm đối mặt với tình cảm thật của mình.

Cho dù tình huống trước mắt đối với bọn họ mà nói, cũng không thích hợp quang minh chính đại ở cùng một chỗ, nhưng nàng ít nhất phải làm cho Thịnh Hạo biết, cuộc đời này không phải là hắn thì nàng sẽ không lấy chồng, lòng của nàng, vĩnh viễn là của hắn, ai cũng không thể cướp đi.

Đối với Bác Tuyên, nàng thật sự chỉ có thể nói tiếng thật xin lỗi, nàng cùng hắn chung quy vô duyên, nàng chỉ có thể hi vọng, sau này hắn có thể tìm được một nửa khác thuộc về mình, không hề chấp nhất nàng.

Không biết khi nào thì hắn mới có thể nhận ra điều đó? Thật hy vọng ngày đó nhanh xuất hiện nha. . ..

Sau khi Ngọc Ly hạ quyết tâm, liền che dấu ngồi xe ngựa rời đi Đoan Quận Vương phủ, chỉ để cho một ít hộ vệ đi theo, hướng phủ bối lặc của Thịnh Hạo mà đến.

Một lần nữa trở lại Phủ bối lặc Thịnh Hạo, nhất thời từ trong đầu mạnh mẽ xuất hiện, nhớ lại từng chuyện cùng hắn diễn ra tại nơi này, khiến nàng thật hoài niệm, thật hy vọng có thể trở về lúc đó.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 20 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 20. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.190304040909 sec