Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 2

Chương 2Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
@tieuuctinh: đây nàng, hihi hơi bị trễ, dạo này ta lu bu quá. Cái rank của ta là học hỏi Long ca trong Phách hoàng dụ lãnh phi =]]

Mở đầu

Đầu năm nay, người trẻ tuổi đi chơi chính là muốn tự mình đi mới thú vị!

“Trời ạ, nóng quá. . .”

Đi một mình ở trên con đường tơ lụa Tân Cương hoang vắng, Đổng Trinh Hoa cầm bản đồ xem trái xem phải, phát hiện mình tựa hồ đã bị lạc đường, cho dù có bản đồ trên tay, cũng là xem mà không hiểu.

Nàng năm nay hai mươi tuổi, sinh viên đại học ngoại văn (tiếng nước ngoài) năm thứ hai, thừa dịp nghỉ hè rãnh rỗi, sắp lên đại học năm thứ ba, thì quyết định một mình đến Tân Cương, tự mình du lịch.

Không biết vì sao, nàng vẫn có một ý nghĩ muốn tới con đường tơ lụa này, nội tâm như là có một thanh âm, nói cho nàng biết nhất định phải tới Tân Cương một chuyến, cho nên nàng ở đại học phải đi học rất nhiều, nhưng vẫn cố gắng làm thêm để tiết kiệm lộ phí, chờ sau khi tiết kiệm đủ tiền, liền nói cho cha mẹ biết nàng muốn tới Tân Cương tự mình du lịch nửa tháng.

Chỉ có điều cha mẹ vừa nghe đến chuyện này, sắc mặt tựa hồ trở nên có chút kỳ quái khó xử, tuy rằng cuối cùng bọn họ vẫn đáp ứng thỉnh cầu của nàng, nhưng nàng vẫn cảm giác được, kỳ thật bọn họ không quá hi vọng nàng đi Tân Cương, đi nơi nào cũng tốt, nhưng không nên là Tân Cương.

Tuy rằng nàng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng cũng không có tâm tình nghĩ nhiều, chỉ vui vẻ lập tức bắt đầu chuẩn bị tất cả đồ đạc cần có để tự mình đi Tân Cương du lịch, sau đó liền thuận lợi đi tới nơi này.

“Không xong, bản đồ xem thì không hiểu, không biết trên đường có thể gặp được người để hỏi đường hay không. . ..”

Đổng Trinh Hoa đóng bản đồ lại, bất đắc dĩ dùng bản đồ để quạt gió, phóng mắt nhìn quanh, trước mắt trừ con đường bằng phẳng để cho xe đi, thì hai bên đều là sa mạc hoang vắng, bên đường chỉ có cây thấp thưa thớt, có thể nói là trước không có thôn, sau không có nhà trọ.

Không được, nàng vẫn là nên nhanh chóng trở về, đến gian tạp hoá nhỏ vừa rồi cầu cứu đi, nàng không hy vọng đêm nay ngủ ở hoang gi¬ao dã ngoại, nàng không có lá gan này.

Đổng Trinh Hoa quay người lại, đột nhiên một trận gió mạnh cuồn cuộn nổi lên, thổi bản đồ trong tay nàng vào sa mạc, nàng kinh ngạc nhìn tấm bản đồ bay lên trời, nhanh chóng đuổi theo bản đồ, không ý thức được mình đi vào trong cát.

“Ê ê, bản đồ của tôi. . .”

Bản đồ tiếp tục bay trong không trung, Đổng Trinh Hoa đuổi theo một hồi lâu mà không kịp, không nghĩ tới ngay sau đó, hai chân của nàng lại sa vào trong vũng cát lún, cả người nháy mắt bị một cỗ sức hút kéo xuống, không thể động đậy.

“A ── trời ạ, tại sao có thể như vậy?”

Nàng thấy bắp chân của mình đã bị chôn trong cát lún, lại đang tiếp tục chìm xuống, nàng không cách nào giãy dụa, càng giãy dụa, tốc độ nàng chìm xuống lại càng nhanh, không bao lâu, phần eo dưới đã rơi toàn bộ vào trong cát lún.

Nơi này có cát lún? ! Làm sao có thể! Cho dù thật sự có cát lún, cũng phải để cái dấu hiệu cảnh cáo chứ, sao cảnh cáo gì cũng không có?

“Cứu mạng nha ── cứu mạng nha ── cứu mạng ──”

Trên con đường hoang vắng, không có bất kỳ người nào đi qua, mặc kệ Đổng Trinh Hoa hô lớn cứu mạng như thế nào, vẫn là không thể ngăn cản chuyện thực mình sắp bị cát lún nuốt hết, nàng trơ mắt nhìn cát lún chìm đến cổ của nàng, miệng, mũi, cuối cùng rốt cục đều nuốt nàng vào, trước mắt nhất thời tối sầm, ngay cả ý thức của nàng cũng bị nuốt hết.

Nàng sắp chết rồi? Nàng mới hai mươi tuổi, cuộc đời sáng lạn của nàng đang sắp bắt đầu, nàng không cam lòng nha. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.19163107872 sec