Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 19

Chương 19Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.1

Sau khi Bác Tuyên xác định Ngọc Ly thật sự bình an trở lại Đoan Quận Vương phủ, hắn vội vã muốn bảo đảm quan hệ với Ngọc Ly một lần nữa, bởi vậy hắn liền cầu kiến hoàng thượng, thỉnh cầu hoàng thượng để cho hôn ước của hắn và Ngọc Ly được tiếp tục.

Lúc trước tất cả mọi người nghĩ đến Ngọc Ly đã chết, hoàng thượng cũng thuận thế ngưng hẳn hôn ước của hắn và Đoan Quận Vương phủ, tính chỉ định cách cách ở vương phủ khác cho hắn làm phúc tấn, nhưng lúc ấy lấy tâm tình hắn bi thương vô tâm thành thân, tạm thời từ chối, hôn sự cứ như vậy kéo dài nhiều năm, không nghĩ tới bây giờ Ngọc Ly đã trở lại, hắn vừa vặn có thể thỉnh cầu hoàng thượng tứ hôn một lần nữa.

Hoàng đế cũng đã nghe thấy chuyện tình Đoan Quận Vương tìm về đại nữ nhi, ông cũng triệu Đoan Quận Vương tiến đến hỏi qua, thật sự có chuyện này hay không, được nghe câu trả lời thuyết phục khẳng định của Đoan Quận Vương, đối với chuyện Ngọc Ly có thể từ giữa cát lún tìm được đường sống trong chỗ chết cảm thấy cực kì kinh ngạc.

Theo lý thuyết, thỉnh cầu của Bác Tuyên không có gì không ổn, hợp tình hợp lý, nhưng nghĩ đến chuyện ăn năn đã xảy ra năm năm trước, hoàng đế có điều băn khoăn, lo lắng sẽ lại gây ra mạng người, bởi vậy phái người triệu Đoan Quận Vương và Thịnh Hạo vào cung, cùng nhau thương thảo chuyện này.

Không quá bao lâu, Thịnh Hạo và Đoan Quận Vương đều đi vào trong ngự thư phòng, cùng Bác Tuyên đối mặt hoàng đế, không khí ngưng đọng dị thường.

“Hoàng thượng, xin cho vi thần có cơ hội cạnh tranh công bằng cùng Bác Tuyên bối lặc.” Thịnh Hạo khẩn cầu, "Vi thần và Ngọc Ly cách cách lưỡng tình tương duyệt, nếu chỉ là bởi vì Bác Tuyên bối lặc xin hoàng thượng chỉ hôn sớm một bước, cứ như vậy cả hai bỏ qua nhau, vi thần và Ngọc Ly cách cách đều sẽ thương tiếc chung thân.”

Hắn chỉ cần nghĩ đến năm đó mình lựa chọn nhượng bộ, tránh đi Tây Vực, lại làm hại Ngọc Ly gặp nạn, năm năm sau hai người mới vừa gặp lại, liền cảm thấy vạn phần hối hận, cho nên lúc này đây, vô luận như thế nào, hắn cũng sẽ không nhượng bộ, thế nào cũng phải cố gắng tranh thủ cơ hội lấy được Ngọc Ly!

“Hoàng thượng, hôn sự của con cháu bát kỳ từ trước đến nay chính là do hoàng thượng làm chủ, không quan hệ tình cảm nam nữ, Thịnh Hạo bối lặc nói như vậy một chút sức thuyết phục đều không có.” Bác Tuyên phản bác ngay sau đó.

“Không quan hệ tình cảm nam nữ? Bản thân ta muốn hỏi Bác Tuyên bối lặc một chút, năm đó ngươi xin hoàng thượng chỉ hôn chẳng lẽ không phải bởi vì thích Ngọc Ly cách cách, mới có thỉnh cầu như vậy sao?” Thịnh Hạo bắt lấy lỗi trong lời nói của hắn, lập tức phản bác trở về.

Biểu tình của Bác Tuyên cứng đờ, trừng mắt nhìn Thịnh Hạo, "Ngươi. . ..”

“Ngừng, trẫm không muốn thấy hai người các ngươi khắc khẩu ở trước mặt trẫm.” Hoàng đế biểu tình nghiêm túc ngăn lại bọn họ, kỳ thật đã ẩn ẩn cảm giác được đau đầu khó giải quyết.

Thịnh Hạo đóng ở biên phòng Tây Vực nhiều năm, chiến công không ít, mà công lao Bác Tuyên bao vây tiêu trừ Thiên Địa hội cũng không nhỏ, hai người đều là người ông yêu quý, ông không muốn bạc đãi bọn họ, kết quả hai người cùng vì một nữ nhân trở mặt thành thù, làm cho ông tổn hao tâm trí.

Mặc kệ ông chỉ hôn Ngọc Ly cho ai, đều xúc phạm tới một người khác, trừ phi trên đời này có hai Ngọc Ly, để cho hai người bọn họ đều có thể đạt được ước muốn, bằng không chỉ hôn như thế nào cũng không thỏa, sẽ chỉ làm hiềm khích ở giữa bọn họ càng thêm nghiêm trọng.

Hoàng đế nhìn về phía Đoan Quận Vương thủy chung đều không có mở miệng nói chuyện, "Đoan Quận Vương, ngươi có ý kiến gì?”

“Có thể xin hoàng thượng tạm thời không cần quyết định hôn sự của tiểu nữ hay không?” Đoan Quận Vương trả lời.

“Vì sao?”

“Cùng lúc, tiểu nữ mất tích năm năm sau, thật vất vả mới trở lại bên người vi thần lần nữa, vi thần hy vọng có thể giữ tiểu nữ ở bên người một thời gian, bù lại tiếc nuối những năm gần đây mất đi nữ nhi, về phương diện khác, hiện tại tình trạng tinh thần của tiểu nữ không tốt lắm, cần phải có thời gi¬an tĩnh dưỡng, nếu hoàng thượng cho rằng giờ phút này chỉ hôn tiểu nữ cho ai cũng không ổn, vậy thì xin hoàng thượng tạm thời đừng làm quyết định gì, chờ thêm đoạn thời gi¬an, lại xem tình hình mà chỉ định ra.”

Hoàng đế châm chước một hồi, cũng hiểu được Đoan Quận Vương nói có lý, nếu hiện tại chỉ hôn cho ai cũng không có phương pháp làm cho mọi người vừa lòng, vậy nên ông liền tạm thời không ra quyết định gì, chờ thêm một thời gi¬an nữa, tình trạng có lẽ lại sẽ có điều biến hóa cũng không chừng.

“Cứ theo lời Đoan Quận Vương, trẫm tạm thời không chỉ hôn Ngọc Ly cách cách cho bất luận kẻ nào, hi vọng Thịnh Hạo và Bác Tuyên bối lặc đều có thể tỉnh táo lại, chớ vì một nữ nhân rối loạn chừng mực, làm ra chuyện xúc động lỗ mãng gì.”

Đoan Quận Vương dẫn đầu tạ ơn, "Đa tạ hoàng thượng thành toàn.”

Thịnh Hạo và Bác Tuyên trừng mắt nhìn nhau, nhưng lệnh vua không thể cãi, bọn họ cũng chỉ có thể tạm thời ngưng binh, ai cũng không chiếm được chỗ tốt, "Vi thần tuân mệnh.”

※*※*※*※*※*※

Khoảng thời gian này Ngọc Ly ở bên trong Đoan Quận Vương phủ tĩnh dưỡng, thường xuyên trầm mặc không nói, làm cho người trong phủ không khỏi có chút bận tâm, bởi vậy Ngọc Hô phần lớn thời gian sẽ làm bạn ở bên người nàng, trò chuyện với nàng, hy vọng có thể khiến nàng mau chóng khôi phục sức sống nên có.

Kỳ thật nàng vẫn thực áy náy, nhất thời bị ghen tị làm cho choáng đầu, mới có thể thất thủ đẩy tỷ tỷ rơi xuống hồ, tuy rằng tỷ tỷ sớm nói qua không trách nàng, nàng vẫn nhịn không được âm thầm tự trách.

“Tỷ tỷ, những thứ này là điểm tâm trước kia ngươi thích ăn nhất.” Ngọc Hô chỉ vào đầy bàn điểm tâm, "Gần đây ngươi cũng chưa có khẩu vị dùng bữa, ít nhiều ăn một ít đi.”

Ngọc Hô và Ngọc Ly ở trong phòng tán gẫu, Tiểu Hoa thì ngồi ở trong sảnh ngoài phòng, Ngọc Hô thực cố gắng muốn làm cho tỷ tỷ nói nhiều chút, chỉ tiếc tỷ tỷ vẫn trầm mặc im lặng như cũ, tâm tình thủy chung giãn không ra.

Mắt thấy điểm tâm trên bàn cũng vô pháp làm tâm tình tỷ tỷ biến chuyển, Ngọc Hô nhíu chặt lông mày, đã không biết nên làm như thế nào mới tốt.

Nàng biết tỷ tỷ đang buồn rầu vì chuyện của Thịnh Hạo và Bác Tuyên, chuyện này nàng không giúp được gì, cũng không nói nhiều cái gì, chỉ có thể chờ tỷ tỷ tự mình nghĩ ra một cái kết quả.

Ngọc Ly rốt cục có điều phản ứng nhìn Ngọc Hô, "Tiểu hô, ngươi có thể nói cho ta, Bác Tuyên ca mấy năm này trôi qua như thế nào sao?” Nàng biết Thịnh Hạo vì ngoài ý muốn của nàng mà tự trách, trục xuất mình ở biên cương Tây Vực chinh chiến, dùng cái này trừng phạt chính mình, rất có ý tưởng một đi không trở về, nếu không phải là nàng lại ngoài ý muốn xuyên qua thời không trở về, có lẽ hắn thật sự có một ngày sẽ tủ chiến nơi sa trường cũng không chừng.

Nàng biết Bác Tuyên khẳng định cũng không sống tốt, nhưng đối với chuyện tình của Bác Tuyên, nàng cũng không rõ ràng, chỉ có thể thử tìm hiểu từ bên Ngọc Hô.

“Bác Tuyên ca mấy năm này đều bận rộn âm thầm truy kích và tiêu diệt tổ chức Thiên Địa hội, hắn cố ý làm cho mình bận rộn nhiều việc, quên mất đi thống khổ về tỷ tỷ.” Ngọc Hô có chút cô đơn trả lời.

“Vậy hắn. . .. Không hề cùng bất kỳ nữ nhân nào thân cận sao?”

“Trừ muội ra, Bác Tuyên ca không hề cùng bất kỳ nữ nhân nào thân cận, hoàng thượng cũng từng có mấy lần muốn giúp hắn chỉ hôn sự khác, đều bị hắn cự tuyệt hết.” Ngọc Hô cười khổ, "Về phần muội, Bác Tuyên ca cũng là nể mặt tỷ tỷ, mới để cho muội dựa vào gần hắn, bằng không. . .. Có lẽ ngay cả muội cũng không có biện pháp tới gần hắn.”

“Muội đi theo bên cạnh hắn năm năm rồi, chẳng lẽ hắn đối với Muội đều không có sinh ra tình cảm đặc biệt?”

Giờ phút này nụ cười của Ngọc Hô lại lộ ra bất đắc dĩ cùng bi ai rồi, "Trong lòng hắn chỉ có tỷ tỷ, cho tới bây giờ không thay đổi qua, mà muội. . .. Căn bản là không thể đi vào tim của hắn, không cách nào làm cho hắn thích muội.”

Thịnh Hạo và Đoan Quận Vương đều từng đi vào trong ngự thư phòng, cùng Bác Tuyên đối mặt hoàng thượng, nhưng nàng ngay cả làm thế thân của tỷ tỷ cũng không đủ tư cách, Bác Tuyên ca chỉ xem nàng như muội muội, chỉ muốn thay tỷ tỷ chiếu cố nàng, cho nên mới để nàng tiếp cận hắn, đối với nàng. . . Hắn thủy chung đều không có tình yêu nam nữ gì.

Nhưng cho dù nàng hiểu được mình vĩnh viễn không thay thế được được tỷ tỷ, nhưng nàng vẫn chưa từ bỏ ý định vẫn quấn quít lấy hắn, nhưng cũng không mở được đoạn cảm tình này, tựa như Bác Tuyên ca cũng không vứt bỏ được tình cảm đối tỷ tỷ.

Ngọc Ly biết muội muội thích Bác Tuyên, cũng rất đau lòng tình yêu đơn phương của muội muội đối với hắn không có kết quả, nếu khi nàng biến mất năm năm này, Bác Tuyên có thể ngược lại thích muội muội, thậm chí hai người thành thân, có lẽ tình huống hiện tại cũng không khiến nàng cảm thấy khó giải quyết như thế.

Hoặc nếu trong vòng năm năm này có thể xuất hiện cô nương làm cho Bác Tuyên dời đi tình cảm, không làm cho hắn chấp nhất nàng nữa cũng tốt, chỉ tiếc Bác Tuyên và Thịnh Hạo đối với nàng đều cuồng dại, cho dù nghĩ đến nàng đã chết, nhưng vẫn không quên được nàng, vì tình cảm với nàng, hoàn toàn không tiếp thu những nữ nhân khác.

Nhưng nàng chỉ có một người, cũng chỉ có một lòng, chỉ có thể yêu một người nha, huống hồ lòng của nàng. . .. Từ rất sớm trước kia cũng đã trao cho Thịnh Hạo, cho dù đến bây giờ cũng không có gì thay đổi. . ..

“Đại cách cách.” Lúc này một nô tỳ đi vào trong phòng, nói với Ngọc Ly: "Bác Tuyên bối lặc cầu kiến cách cách, cách cách muốn gặp không?”

“Sao hắn lại tới rồi?” Ngọc Ly nhíu lại lông mày, không biết rốt cuộc có nên gặp hắn hay không, "Hắn có nói là chuyện gì không?”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 19 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 19. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192133903503 sec