Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 18

Chương 18Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 6.2

Nàng không biết mình ở trong phòng màu trắng bao lâu, chỉ biết một lần cuối cùng mình từ đang ngủ mê man tỉnh lại thì đã ở trong phòng trước kia (phòng mà chị ấy ở khi vừa tỉnh), đôi vợ chồng thì khẩn trương đợi ở bên giường, tựa hồ đã đợi nàng tỉnh lại thật lâu.

Nàng mở to hai mắt mệt mỏi, không hiểu hai người bọn họ vì sao thoạt nhìn có chút khẩn trương, thực tự nhiên hô: "Cha, mẹ, con làm sao vậy?”

Bọn họ nhất thời tươi cười vui mừng, ôn nhu trấn an nàng, "Không có việc gì, Trinh Hoa, tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi. . .. . .”

Giờ này khắc này, nàng rốt cục nhớ tới tất cả, bọn họ xây dựng trí nhớ của nàng một lần nữa, mang tri thức thông thường mà đứa nhỏ mười lăm tuổi thế kỷ hai mươi mốt nên có, tất cả đều cài đặt vào trong đầu của nàng, khiến cho nàng sau khi tỉnh lại, liền có thể giống như người bình thường, để dung nhập cuộc sống thế kỷ hai mươi mốt, không có chút không thích ứng.

Mà bọn họ cũng mang trí nhớ của "Đổng Trinh Hoa" đã hư cấu ra, che dấu trí nhớ nguyên bản của nàng, khiến nàng vừa tỉnh dậy liền cho là mình là Đổng Trinh Hoa, là con gái của bọn họ, không có bất kỳ nghi ngờ.

Nguyên lai là như vậy, nguyên lai từ lúc vừa mới bắt đầu vốn không có "Đổng Trinh Hoa” tồn tại, nguyên lai nàng. . . Căn bản chính là Ngọc Ly!

Sau khi nàng bị cát lún cũng chưa chết, ngược lại ngoài ý muốn xuyên qua thời không đi vào thế kỷ hai mươi mốt, bị cha mẹ ở thế kỷ hai mươi mốt của nàng nhặt được, sau lợi dụng thân phận Đổng Trinh Hoa để tồn tại, lên cấp 3, học đại học, ở thế kỷ hai mươi mốt sinh sống năm năm, mới bởi vì tự mình đến Tân Cương du lịch, lại lần nữa lâm vào cát lún, xuyên qua thời không, lại một lần nữa trở lại thế giới chân chính thuộc về nàng.

Khó trách cha mẹ của nàng vừa nghe đến nàng muốn đi Tân Cương, lại lộ ra biểu tình kỳ quái như vậy, nguyên lai đây là chân tướng của tất cả sự thật. . ..

Ngọc Ly lệ rơi đầy mặt chậm rãi thức tỉnh, cả người vẫn còn kinh ngạc, thật lâu không thể bình phục cảm xúc, hiện tại nàng đã hoàn toàn khôi phục trí nhớ, biết tất cả chân tướng, không còn có gì hoang mang.

Nàng chính là Ngọc Ly, địa phương mà nàng nên trở về, căn bản không phải thế kỷ hai mươi mốt, mà là Thanh triều, nơi này mới chân chính là nhà của nàng, người nhà của nàng, tất cả mọi người nàng yêu ở trong này nha. . ..

“Tỷ tỷ, thật tốt quá, ngươi rốt cục tỉnh. . .. . .”

“Ngọc Ly. . .. . .”

Nàng nhìn A Mã và muội muội vẫn canh giữ ở bên giường, nước mắt lại ngăn không được mà chảy xuống, ” A mã, tiểu Hô. . ..”

Đoan Quận Vương cùng Ngọc Hô vui sướng cười lên, bọn họ rôta cuộc cũng đợi được đến lúc nàng khôi phục bình thường, nhận ra bọn họ, nàng thật là Ngọc Ly của bọn họ.

Mất tích năm năm, Ngọc Ly đã trở lại, nàng nhất định trở lại chỗ này, một lần nữa đối mặt với quan hệ tam giác giữa nàng, Thịnh Hạo và Bác Tuyên.

Kế tiếp sẽ như thế nào, nàng cũng không biết, chỉ có thể đi từng bước, tính từng bước. . ..

※*※*※*※*※*※

Từ sau khi "Đổng Trinh Hoa” bị Đoan Quận Vương giữ lại, không cho Thịnh Hạo mang đi, mỗi ngày Thịnh Hạo đều đi vào Đoan Quận Vương phủ cầu kiến, tuy nhiên cũng bị Đoan Quận Vương từ chối, hắn vẫn là chưa từ bỏ ý định tiếp tục cầu kiến, thế nào cũng phải nhìn thấy "Đổng Trinh Hoa" mới được.

Chỉ cần nàng nói nàng không phải Ngọc Ly, nàng muốn trở về với hắn, hắn sẽ liều lĩnh mang nàng đi xa khỏi Đoan Quận Vương phủ, mặc kệ làm như vậy có thể sẽ đắc tội Đoan Quận Vương, hắn đều không thèm quan tâm!

Hắn chỉ hy vọng nàng có thể trở về đến bên cạnh hắn, mặc kệ phải trả giá lớn thế nào đều được!

Sau khi Ngọc Ly thức tỉnh, bởi vì nàng trải qua rất nhiều điều kỳ lạ, đã bị rung động quá mạnh, cảm xúc còn cực kỳ không ổn định, cho nên Đoan Quận Vương không cho bất luận kẻ nào gặp nàng, cũng tạm thời phong tỏa tin tức Ngọc Ly trở lại Đoan Quận Vương phủ một lần nữa, miễn cho ảnh hưởng nàng tĩnh dưỡng.

Nàng không có nói cho bất luận kẻ nào chuyện mình từng đã đến thế kỷ hai mươi mốt, nàng nghĩ, cho dù nói cũng sẽ không có người tin tưởng, cho nên đừng nói, để điều bí mật này chôn dấu dưới đáy lòng, coi như nắm giấc mộng đi.

Nhưng đến ngày Thứ năm, chuyện Đoan Quận Vương tìm về Ngọc Ly cách cách vẫn truyền ra ngoài, mọi người ai cũng kinh ngạc, cảm thấy sau khi Ngọc Ly rơi xuống cát lún rất không có khả năng còn sống, nhưng Đoan Quận Vương với lời thề son sắt vẫn tin tưởng mình đã tìm được nữ nhi trở về rồi, những người khác cũng không còn nói gì.

Nhưng tin tức càng đồn, Thịnh Hạo thì càng kiên quyết muốn gặp Đoan Quận Vương, chỉ sợ Đoan Quận Vương dùng thủ đoạn bắt buộc gì, ép "Đổng Trinh Hoa” thừa nhận thân phận cách cách này.

“Thịnh Hạo bối lặc, Vương gia chúng ta bây giờ không có ở bên trong phủ, thật sự không thể gặp ngài.”

Trong đại sảnh, Nghiêm tổng quản Đoan Quận Vương phủ dám chối từ Thịnh Hạo, dựa theo chỉ thị của Đoan Quận Vương, tạm thời không thể để cho Thịnh Hạo có cơ hội nhìn thấy Ngọc Ly.

“Vương gia các ngươi thật không trong phủ? Tốt lắm, ta sẽ ở đây đợi cho Vương gia các ngươi hồi phủ mới thôi!” Hôm nay Thịnh Hạo quyết định, thế nào cũng phải làm rõ chuyện này mới được.

Bên ngoài đã lưu truyền chuyện Đổng Trinh Hoa là Ngọc Ly, nếu không nhanh chóng ngăn cản loại lời đồn đãi này tiếp tục lan tràn, chỉ sợ Đổng Trinh Hoa thật phải gánh thân phận Ngọc Ly cả đời.

“Bối lặc gia, hay là như vậy ngài vẫn là tạm thời trở về đi, chờ Vương gia chúng ta hồi phủ, tiểu nhân lại phái người đi thông báo bối lặc gia một tiếng, như vậy có được không?”

“Chỉ sợ ta đây trở về, vĩnh viễn đợi không được thông báo của quý phủ.” Thịnh Hạo không hề vô nghĩa với Nghiêm tổng quản, trực tiếp muốn xông vào phủ, "Ta muốn gặp Trinh Hoa, ta tuyệt không để nàng bị các ngươi kiềm chế!”

“Bối lặc gia, xin dừng bước, thân thể đại cách cách không khoẻ, tạm thời không tiếp khách, thỉnh bối lặc gia đừng làm khó dễ tiểu nhân!” Nghiêm tổng quản nhanh chóng đỡ được.

“Mau tránh ra, hôm nay ta nhất định phải gặp Trinh Hoa!”

“Nàng đã không phải là Trinh Hoa, nàng là Ngọc Ly cách cách của chúng ta.”

“Nàng không phải, nàng là bị các ngươi buộc trở thành Ngọc Ly!”

“Không, đại cách cách đã tự mình thừa nhận, nàng là Ngọc Ly cách cách đã mất tích năm năm.”

“Cái gì? !” Thịnh Hạo kinh ngạc sửng sốt, ngay sau đó lập tức phản bác, "Ta không tin, các ngươi nhất định là gạt người!”

Nếu nàng quả thật là Ngọc Ly, nàng đã sớm thừa nhận, huống hồ lúc trước hắn ở chung với nàng, rất rõ ràng cảm nhận được, trừ bỏ khuôn mặt nàng giống Ngọc Ly ra, cá tính, khí chất căn bản hoàn toàn là hai người khác nhau.

“Chúng ta thật không có gạt người! Nàng đích xác là Ngọc. . .. . .”

“Mau tránh ra, đừng làm cản trở ta!” Thịnh Hạo dám gạt bỏ ngăn cản của Nghiêm tổng quản, rất nhanh xâm nhập bên trong phủ Quận Vương.

“Thịnh Hạo bối lặc? Xin dừng bước, không có Vương gia cho phép, ngài không nên xông vào. . ..” Nghiêm tổng quản đau đầu nhanh chóng đuổi theo.

Thịnh Hạo mặc kệ Nghiêm tổng quản đuổi theo ngăn cản thế nào, dám xông vào trong hoa viên Vương Phủ, không qua bao lâu, hắn liền nhìn đến một bóng dáng quen thuộc ngồi ở trong lương đình hoa viên, một mình không biết đang phát ngốc cái gì.

“Trinh Hoa!”

“Gì vậy?” Ngọc Ly ở trong lương đình sững sờ hồi về thần trí, liền đứng dậy nhìn Thịnh Hạo hướng nàng chậm rãi tới gần, nội tâm cảm thấy trăm vị phức tạp, "Hạo ca ca. . ..”

Thịnh Hạo tới gần ngoài lương đình nhìn nàng đang kinh ngạc, có chút hoài nghi vừa rồi mình rốt cuộc nghe được cái gì, "Ngươi. . .. Gọi ta cái gì?”

Hạo ca ca. . .. Đó là Ngọc Ly mới có thể gọi hắn như vậy, Trinh Hoa không gọi hắn như vậy, vì sao nàng đột nhiên như là. . . Thay đổi một người?

“Hạo ca ca. . .. Ta là Ngọc Ly, ta thật là Ngọc Ly.” Nhớ tới sinh ly tử biệt lúc trước của hai người, nàng không khỏi sầu não rơi lệ, "Ta không có chết. . .. Bởi vì một ít nguyên nhân, ta mất đi trí nhớ nguyên bản, thẳng đến mấy ngày trước đây mới rốt cục nhớ tới mọi chuyện cần thiết. . ..”

Thịnh Hạo chấn động vô cùng, trong khoảng thời gi¬an ngắn không thể nhận sự thật này, đầu của hắn thậm chí cảm thấy một đoàn hỗn loạn, không hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Ngọc Ly không chết? Điều này sao có thể? Sau đó còn năm năm sau biến thành Đổng Trinh Hoa xuất hiện, cùng hắn chung sống một đoạn ngày như vậy, khi hắn cho là mình có thể không hề cố kỵ giữ lấy nàng thì nàng lại biến trở về thân phận Ngọc Ly, không còn là Đổng Trinh Hoa hắn có khả năng độc chiếm?

Này. . . Quả thực rất không thể tin! Tim của hắn cũng hỗn loạn theo, không biết mình rốt cuộc nên vui nên giận hay nên buồn, thế cho nên chỉ có thể kinh ngạc nhìn chằm chằm Ngọc Ly, không đáp lại được gì.

“Bác Tuyên bối lặc, ngài không thể xông loạn, đại cách cách chúng ta. . .” Không nghĩ tới Bác Tuyên đã ở lúc này xông vào Đoan Quận Vương phủ, liều lĩnh đi tới hoa viên, không người nào ngăn cản được hắn, hắn kích động đi tới ngoài lương đình, vô tâm để ý tới Thịnh Hạo đã ở một bên, nhìn Ngọc Ly biểu tình lộ vẻ vui sướng,

“Nàng thật là Ngọc Ly? !”

Sau khi hắn nghe tin tức đại nữ nhi của Đoan Quận vương đã trở về, lập tức liền đuổi tới Đoan Quận Vương phủ, muốn xác nhận chuyện này đến tột cùng là thật hay giả, nội tâm kích động không thôi.

Nếu nàng thật là Ngọc Ly, hắn còn có lý do cướp Ngọc Ly về bên cạnh mình một lần nữa, cái này, Thịnh Hạo cũng đã không thể ngăn cản hắn có được Ngọc Ly, bởi vì Ngọc Ly vốn chính là thuộc về hắn!

Ngọc Ly nhìn qua lại Thịnh Hạo cùng Bác Tuyên, cảm thấy thế khó xử, nàng không biết nên đối mặt tam giác khó giải giữa mình và hai người bọn họ như thế nào, nàng còn chưa có chuẩn bị tốt nên dùng tâm tính gì đối mặt bọn họ, cho nên hai người bọn họ đồng thời xuất hiện, chỉ làm cho nàng cảm giác được rất có áp lực.

“Mời hai người các người đi về trước, được không?” Ngọc Ly chỉ có thể tạm thời lựa chọn trốn tránh, hốc mắt hiện nước mắt nói, "Tâm tình của ta còn cực kỳ hỗn loạn, hiện tại ta đây chỉ muốn một mình yên lặng một chút, cho nên xin tha thứ ta. . . Tạm thời còn không thể đối mặt các ngươi. . ..”

Nàng cảm thấy thực vô lực, bất lực, mệt mỏi, một lần nữa tìm về thân phận Ngọc Ly này, nàng có thật nhiều sự tình phải thích ứng lần nữa, cho nên thật sự còn không thể đối mặt vấn đề tình cảm khó giải.

Nàng cần thời gi¬an tự hỏi, năm năm trước nàng dùng phương pháp trốn tránh để giải quyết vấn đề này, nghĩ đến chỉ cần theo Thịnh Hạo đến Tây Vực, cùng hắn sống chung ở Tây vực, tất cả sẽ không có chuyện gì nữa, nhưng năm năm sau, nàng đã không còn lỗ mãng ngây thơ như vậy, cũng biết làm như vậy căn bản không thể giải quyết vấn đề.

Nàng sẽ không xúc động như vậy nữa, nhưng nàng cũng tạm thời không biết nên xử lý vấn đề này như thế nào, nàng bây giờ chỉ muốn một mình lẳng lặng lắng đọng lại tâm tình, suy nghĩ, đợi nàng rốt cục có thể bình tĩnh lại, mới có đủ tâm lực để đối mặt với hai người bọn họ.

Nghiêm tổng quản bắt được cơ hội, lập tức che ở trước mặt Ngọc Ly, khuyên Thịnh Hạo cùng Bác Tuyên rời đi, "Hai vị bối lặc gia, ngài hẳn là nghe được lời đại cách cách chúng ta chứ? Đại cách cách còn cần thời gi¬an tĩnh dưỡng, thỉnh hai vị bối lặc gia đừng làm khó xử đại cách cách chúng ta nữa, xin về phủ bối lặc trước đi.”

Thịnh Hạo cùng Bác Tuyên nhìn Ngọc Ly thần sắc tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, bộ dáng tùy thời có thể té xỉu, cũng không nhẫn tâm làm cho nàng có thêm áp lực gì, cho dù rất không cam tâm, vẫn là chỉ có thể tạm thời rời khỏi Đoan Quận Vương phủ, theo như lời nàng, để một mình nàng lắng đọng lại tâm tình.

Chuyện Ngọc Ly trở lại Đoan Quận Vương phủ một lần nữa, đối Bác Tuyên mà nói là tin tức tốt, đối Thịnh Hạo mà nói lại là tin tức xấu, tình thế hai người ngay tại nháy mắt thân phận Ngọc Ly được xác định mà nghịch chuyển, ai cũng không lường trước được. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 18 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 18. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.250282049179 sec