Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 17

Chương 17Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 6.1

Đổng Trinh Hoa không biết mình ngủ mê bao lâu, khi nàng mở hai mắt ra lần nữa thì sắc trời đã tối, trong phòng thắp lên ngọn đèn, ánh đèn mờ nhạt hơi hơi lay động.

Nàng ngồi dậy, vẫn nhìn phòng xa lạ, trong khoảng thời gi¬an ngắn còn nhớ không nổi rốt cuộc chuyện gì xảy ra, chờ thanh tỉnh một chút mới nghĩ đến, nàng bị Ngọc Hô đẩy vào hồ, tiếp theo ấn tượng gì cũng không có.

“Nơi này là chỗ nào? Chẳng lẽ ta còn ở Đoan Quận Vương phủ?”

Nàng mê man đã bao lâu? Nếu không nhanh đi về, Thịnh Hạo sẽ lo lắng, không nên không nên, nàng lập tức rời đi mới được.

Đổng Trinh Hoa đang muốn xuống giường, lại đột nhiên truyền đến thanh âm có người mở cửa vào, ngay sau đó Ngọc Hô mang theo nô tỳ từ ngoài đi vào trong phòng, nhìn thấy Đổng Trinh Hoa đã tỉnh, vui sướng lập tức tươi cười.

“Tỷ tỷ, cám ơn trời đất, tỷ rốt cục tỉnh!”

Sau khi nàng và A Mã mời Thịnh Hạo về, không cho hắn mang tỷ tỷ đi, bọn họ vẫn đang đợi nàng tỉnh lại, cứ như vậy đợi cho đến đêm, thật vất vả nàng mới thanh tỉnh.

“Tỷ tỷ?” Đổng Trinh Hoa vẻ mặt kinh ngạc trừng mắt nhìn nàng, "Cách cách, ta không có thân phận làm tỷ tỷ của ngươi, ngươi kêu ta như vậy, sẽ làm ta giảm thọ.”

“Không, tỷ tỷ thật là tỷ của ta. . .” Đổng Trinh Hoa căn bản là không để tâm nghe xem nàng ta còn muốn nói nhiều cái gì, "Thật ngại, ta phải trở về phủ bối lặc rồi, xin cho ta rời đi.”

“Không, tỷ không thể rời đi Đoan Quận Vương phủ!”

“Vì sao?”

“Ta đã nói rồi, tỷ là tỷ tỷ của ta nha.” Ngọc Hô cầm chặt lấy tay nàng, không cho nàng đi, "Ta không biết tại sao tỷ đối chúng ta không có bất kỳ ấn tượng gì, nhưng trên người tỷ có thật nhiều đặc thù giống như tỷ tỷ, cho nên tỷ nhất định là tỷ tỷ của ta.”

Ngọc Hô vội vàng vạch ra tất cả đặc thù nàng giống với Ngọc Ly, cố gắng muốn khiến nàng tin tưởng nàng chính là Ngọc Ly, nhưng Đổng Trinh Hoa càng nghe lại càng kinh ngạc, không hiểu trên đời này làm sao có thể có nhiều trùng hợp đều xảy ra ở trên người nàng và Ngọc Ly như vậy, quả thực chính là không thể tin tới cực điểm.

“Các ngươi không phải bởi vì gương mặt này của ta, liền định đâm lao phải theo lao, gạt ta là trên người có vài điểm giống Ngọc Ly cách cách, dẫn ta mắc mưu đấy chứ?”

“Không, ta nói thật, cũng không có lừa tỷ, bằng không tỷ nói, vết thương trên cánh tay trái tỷ là thế nào mà có?”

“Ách?” Đổng Trinh Hoa kinh ngạc sửng sốt, "Ta không ấn tượng. . ..”

Nàng biết trên cánh tay mình có sẹo, nhưng nàng lại tìm không ra bất cứ trí nhớ gì có liên quan với vết sẹo này trong đầu, giống như vết sẹo là không căn cứ xuất hiện.

Ngọc Hô tiếp tục truy vấn: "Chẳng lẽ tỷ thật sự một chút ấn tượng đối với ta cũng không có, thậm chí đối với Đoan Quận Vương phủ tỷ đã ở mười lăm năm cũng không có một chút cảm giác quen thuộc gì?”

“Ta thật không có ấn tượng gì, ta cũng không cho rằng chính mình nên có cảm giác quen thuộc đối với tất cả nơi này.” Đổng Trinh Hoa chỉ cảm thấy khó hiểu, "Huống hồ các ngươi cũng nói, Ngọc Ly cách cách đã sớm chết rồi, làm sao có thể chết mà sống lại đây?”

Ngọc Hô cảm thấy rất giận, không biết nên làm như thế nào mới có thể để cho nàng tin tưởng, "Chúng ta cũng không hiểu vì sao, tuy rằng năm năm trước tỷ tỷ xác thực rơi vào cát lún, bị cát lún nuốt mất. . ..”

“Cái gì? ! Ngọc Ly cách cách cũng là rơi vào cát lún?”

Đột nhiên trong lúc đó, một loại cảm giác đau đớn kỳ quái lủi qua chỗ sâu trong óc Đổng Trinh Hoa, giống như có hình ảnh gì chợt lóe lên ở trước mắt, đầu của nàng nháy mắt bốc lên một cỗ trướng đau, càng ngày càng đau, càng ngày càng đau, như là có đồ vật gì đó muốn ở nổ tung trong đầu của nàng.

Hạo ca ca, cứu ta!

Ngọc Ly ──

Là ai ở trong đầu của nàng nói chuyện? Nàng đau đớn ôm lấy đầu, nhíu chặt hai hàng lông mày, càng ngày càng nhiều hình ảnh kỳ quái và hỗn loạn lần lượt thay đổi xuất hiện, nàng hoàn toàn không rõ ràng lắm rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Cha, mẹ, con làm sao vậy?

Không có việc gì, Trinh Hoa, tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi. . .. . .

Đúng nha, nàng kêu Đổng Trinh Hoa, ba mẹ của nàng đều ở thế kỷ hai mươi mốt, làm sao có thể sẽ là Đoan Quận Vương gì ở Thanh triều, ba mẹ của nàng chỉ có một nữ nhi là nàng, nàng mới không có cô muội muội Ngọc Hô này.

Tỷ tỷ, đợi ta với!

Tiểu Hô, ngươi đi nhanh một chút!

Kỳ quái, vì sao trong đầu của nàng sẽ xuất hiện Ngọc Hô trước đây, thậm chí là Thịnh Hạo, Bác Tuyên tuổi nhỏ hơn chút, nàng tựa hồ nhìn thấy cảnh tượng bốn người bọn họ vui vẻ du lịch, giống như thật sự từng xảy ra?

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Không được, đầu nàng đau quá, nàng sắp chịu không nổi rồi, nhanh chóng đình chỉ. . ..

“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?” Ngọc Hô lo lắng nhìn nàng tựa hồ đau đến sắp bất tỉnh, lại bó tay vô sách, "Có đau lắm không? Bằng không ta nhanh chóng phái người đi gọi đại phu. . ..”

“Đủ rồi, ta không muốn nhìn nữa, ngừng lại đi!” Nàng đau đớn khó nhịn rên rỉ ra tiếng, trong đầu vẫn hiện lên nhiều hình ảnh lắm, khiến nàng hoàn toàn không thể gánh vác.

Ngọc Ly. . .. . .

Trinh Hoa. . .. . .

Đầu đau tới cực điểm, mắt Đổng Trinh Hoa nhắm lại, lại ngất đi lần nữa, nhưng hình ảnh vẫn không ngừng hiện lên trong đầu, hoàn toàn không chịu buông tha nàng.

“Tỷ tỷ ──”

Nàng rốt cuộc là ai? Rốt cuộc người nào là nàng? Giờ này khắc này nàng. . . Mê hoặc. . .

※*※*※*※*※*※

Trí nhớ bị cố ý che dấu, ở một khắc này như suối tuôn từ ở chỗ sâu trong óc mãnh liệt xuất hiện, nàng không muốn xem, lại bị buộc phải xem, trốn tránh không được. . .

“Ngọc Ly ──”

Nàng vùi ở giữa cát lún, nhìn Thịnh Hạo bị khống chế trên mặt đất, muốn tới gần lại không gần được, nàng cố gắng vươn tay, lại không chạm được đến hắn, hai người chỉ có thể cách xa nhau, gặp phải vận mệnh chia cách.

Nàng thật sự phải chết ở trong cát lún? Không, nàng muốn ở bên cạnh Hạo ca ca, nàng không muốn chết. . .

Cát lún che mất nàng, ý thức của nàng ở giờ phút này bị gián đoạn, lâm vào trong một mảnh hắc ám, không biết mất đi ý thức bao lâu, khi nàng tỉnh lại lần nữa, mới phát hiện chính mình cư nhiên không chết, ngược lại đi vào một chỗ cực kỳ kỳ quái.

Nàng từ trên giường đứng dậy, nhìn phòng quái dị xa lạ, cửa sổ là mặt trong suốt nàng chưa từng thấy, phóng mặt nhìn lại, bên ngoài có thật nhiều hòm kỳ quái đi qua, đi lại rất nhanh, một cái nhà cao lớn kỳ quái đứng vững, hoàn toàn không giống với thế giới nàng biết.

Nơi này rốt cuộc là đâu? Nàng đi vào điạ phương kỳ quái gì?

“Cháu đã tỉnh?” Một phụ nữ trung niên giờ phút này mở cửa đi vào trong phòng, vui sướng nhìn nàng, "Bác sĩ nói cháu chỉ là mất nước té xỉu, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, rất nhanh sẽ không có chuyện gì.”

Nàng nhìn người phụ nữ trung niên một thân trang phục kỳ lạ, hoang mang hỏi: "Tại sao tôi lại ở chỗ này?”

“Cháu té xỉu ở trên đường, được bác và chồng bác phát hiện, chúng ta liền tạm thời mang cháu về trước.”

“Tôi. . . Té xỉu ở trên đường?” Nàng khó hiểu nhăn lại lông mày, nàng không phải là bị cát lún nuốt mất rồi sao? Kết quả nàng chẳng những không có chết, lại đi tới địa phương kỳ quái này.

“Cháu tên là gì? Nhà ở ở nơi nào? Chúng tôi sẽ đưa cháu trở về.”

“Tôi là Ngọc Ly cách cách ở Đoan Quận Vương phủ, tôi ở tại Đoan Quận Vương phủ kinh thành, nhưng tôi không muốn quay về kinh, tôi không muốn gả cho Bác Tuyên ca, tôi muốn đi Tây Vực tìm Hạo ca ca. . ..”

“Đoan Quận Vương phủ? Ngọc ly cách cách?” Mặt người phụ nữ trung niên lộ vẻ kinh ngạc, xoay người đi ra khỏi phòng bệnh, "Ông xã, ông mau tới đây. . .” Một người đàn ông trung niên vừa nghe đến tiếng gọi, vội vàng đi đến, hỏi nàng rất nhiều vấn đề, nàng rõ ràng đều trả lời từng cái theo tình hình thực tế, lại chỉ đổi lấy biểu tình càng ngày càng kinh ngạc của bọn họ.

Bọn họ nói, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, Thanh triều sớm diệt vong, Đoan Quận Vương phủ, kinh thành, hiện tại đã không còn những thứ này.

Nàng kinh ngạc nghe bọn họ giải thích, hoàn toàn không thể tin chính mình như thế nào gặp được chuyện kỳ quái như thế, nàng mới không tin chuyện ma quỷ Thanh triều đã diệt vong, nàng chỉ muốn rời khỏi đây, nhưng bọn họ không để nàng đi, nói lo lắng cho tình trạng tinh thần của nàng, hi vọng nàng có thể tiếp tục lưu lại tĩnh dưỡng một lát.

Nàng bị bọn họ giữ lại, ngoài phòng ở ra, chỗ nào cũng không thể đi, thật vất vả để nàng tìm được cơ hội chạy trốn, lại bị cảnh tượng hoàn toàn xa lạ bên ngoài làm cho sợ hãi, hoàn toàn không thể thích ứng.

Không qua bao lâu, đôi vợ chồng trung niên tìm được nàng, mang nàng về, nàng bởi vì đã bị đả kích quá lớn, không thể đối mặt chuyển biến thật lớn thình lình xảy ra, dứt khoát nhốt chính mình trong phòng, thậm chí cự tuyệt tiếp nhận bọn họ tới gần.

Nàng núp ở một góc giường, ôm chặt lấy hai đầu gối, không ngừng chảy nước mắt, nàng muốn trở lại bên cạnh Thịnh Hạo, nàng không muốn ở lại địa phương hoàn toàn xa lạ này. . ...

“Ông thật sự muốn làm như vậy? Kế hoạch lấy lại trí nhớ kia không phải còn đang ở trong giai đoạn thử nghiệm, không biết có thể thành công hay không?”

Trong lúc hoảng hốt, nàng tựa hồ nghe được đôi vợ chồng này tranh luận ở ngoài phòng của nàng, nàng nghe không hiểu bọn họ rốt cuộc đang ầm ỹ những thứ gì, chỉ là mờ mịt tiếp tục ở trong phòng, không có bất kỳ phản ứng nào.

“Nhưng hiện tại con bé ở tình huống này, cực đoan bài xích tất cả sự tình, hoàn toàn không thể thích ứng, cứ tiếp tục như thế, tinh thần của con bé có thể bị hỏng mất, chẳng bằng cho con bé đi thử, nếu quả thật thành công, con bé giống như là trùng sinh, có thể thuận lợi thích ứng xã hội này, sẽ không xuất hiện bài xích hoặc ngăn cách gì nữa.”

“Nhưng kế hoạch này có chút mạo hiểm. . .. . .”

“Bà không hy vọng có thể giữ con bé lại, trở thành con gái của mình để chăm sóc sao? Vậy bà phải mạo hiểm như vậy, chỉ cần thành công, con bé sẽ biến thành con gái của chúng ta, thích ứng trên sinh hoạt cũng không có vấn đề gì. . .. . .”

Hai người lại tranh chấp hồi lâu ở ngoài cửa phòng, cuối cùng, người phụ nữ trung niên mềm hoá, thỏa hiệp rồi, hai người bọn họ mới cùng nhau đi vào trong phòng của nàng.

Nàng mở to mắt trống rỗng, mờ mịt nhìn bọn họ, dùng tiếng nói suy yếu hỏi: "Hai người muốn tôi làm cái gì?”

Người đàn ông trung niên mỉm cười hòa ái, ý đồ tới gần nàng, "Tin tưởng bác, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tổn thương cháu.”

“Đừng tới đây!” Một đôi tay nhỏ bé của nàng liều mình vung loạn trên không trung, hoàn toàn không tín nhiệm bất luận kẻ nào, "Cút ngay, tất cả đều cút ngay, đừng đụng vào tôi ──”

“Cháu bình tĩnh, chúng tôi thật sự sẽ không hại cháu!” Người đàn ông lấy ra khăn tay sớm dự bị tốt, đè vào miệng và mũi của nàng, hương vị gay mũi trên khăn tay khiến nàng thống khổ giãy dụa, không bao lâu, ý thức của nàng dần dần tan rã, toàn thân xụi lơ vô lực chống cự, rất nhanh ngất đi.

Sau đó, nàng phần lớn là trong tình trạng hôn mê, ngẫu nhiên vài lần ngắn ngủi tỉnh lại, chỉ thấy chính mình nằm ở trong một gian phòng màu trắng, rất nhiều người xa lạ mặc áo bào màu trắng ở trên đầu nàng, trên mặt mang thứ kỳ quái, nàng muốn giãy dụa, lại toàn thân vô lực, chỉ có thể một lần lại một lần mê man đi.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 17 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 17. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192999124527 sec