Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 16

Chương 16Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.2

“Bối lặc gia, ta nghĩ không có việc gì.” Nàng mỉm cười nhẹ kéo cánh tay hắn, làm nũng với hắn, "Nàng ta hẳn chỉ là muốn tìm ta nói một chút, nói xong chuyện cô nương đó cũng sẽ thả người, để cho ta đi đi.”

“Ta cảm thấy không ổn.” Hắn gắt gao chau lông mày, có loại cảm giác bất an, không muốn để nàng rời đi bên cạnh hắn.

“Để cho ta đi một lần đi, bằng không. . .. Chỉ sợ lại sẽ như Bác Tuyên bối lặc lần trước, liều mình phái người lại đây dây dưa mãi không ngớt, thế nào cũng phải quấy nhiễu đến khi chúng ta đáp ứng mới được.”

Thịnh Hạo vừa nghĩ tới lần trước Bác Tuyên mỗi ngày đều không buông tay, liền cảm thấy phiền chán, từ chối một hồi lâu, cuối cùng vẫn đáp ứng thỉnh cầu của Đổng Trinh Hoa, để cho nàng đi Đoan Quận Vương phủ một chuyến.

Dù sao lần này là Ngọc Hô, không phải Bác Tuyên, đối với hắn không có tính chất uy hiếp gì, chắc không xảy ra chuyện gì. . ..

Sau khi được đến sự cho phép của Thịnh Hạo, Đổng Trinh Hoa liền ngồi trên xe ngựa mà Đoan Quận Vương phủ đặc biệt phái tới, chờ gặp Ngọc Hô.

Ngọc Hô rốt cuộc muốn nói gì với nàng? Nàng đoán, khẳng định không thoát được quan hệ với Bác Tuyên.

Qua không bao lâu, Đổng Trinh Hoa đã đến Đoan Quận Vương phủ, được nô tỳ dẫn dắt, nàng đi vào ở trong lương đình bên hồ, Ngọc Hô tựa hồ sớm ở nơi đó chờ đợi đã lâu.

Đổng Trinh Hoa vừa nhìn thấy nàng, liền có lễ khom mình hành lễ, "Đổng Trinh Hoa tham kiến Ngọc Hô cách cách.”

“Đổng cô nương, không cần đa lễ, mời ngồi đi.”

“Cám ơn.” Chờ sau khi Đổng Trinh Hoa ngồi vào chỗ của mình, Ngọc Hô liền tận lễ của chủ nhân tiếp đón nàng, "Điểm tâm trên bàn xin cứ thoải mái mà thưởng thức, không cần phải khách khí.”

“Ta đây sẽ thật sự không khách khí.” Đổng Trinh Hoa lập tức cầm lấy một khối bánh hoa quế, ung dung chờ Ngọc Hô ra chiêu.

Trên mặt Ngọc Hô vẫn duy trì lễ phép mỉm cười, thử hỏi: "Đổng cô nương, lần trước ta thấy ngươi ở trong thư phòng của Bác Tuyên ca, không biết ngươi đang giúp Bác Tuyên ca làm cái gì?”

Quả nhiên, nàng đã nói ý đồ của nàng tuyệt đối thoát không được quan hệ với Bác Tuyên. "Cách cách, đó là công việc của Bác Tuyên bối lặc, ta không tiện tiết lộ, nếu ngươi thật sự muốn biết, vẫn nên trực tiếp đến hỏi hắn đi, nếu hắn nguyện ý nói cho ngươi biết, hắn sẽ nói.”

Nàng ở trong mấy bức thư kia phát hiện có thể là ám hiệu Thiên Địa hội muốn tập kích một vị quan lớn, nàng cũng đã nói cho Bác Tuyên tất cả những phần mình có thể giải, không biết hắn có thuận lợi ngăn cản sự kiện ám sát xảy ra hay không?

“Ngươi thật đang giúp việc của hắn, mà không phải quan hệ mờ ám với hắn sao?” Ngọc Hô trầm biểu tình xuống, cũng không cố ý lấy lòng nàng, chỉ muốn biết đến sự tình nàng suy nghĩ, "Ta không tin, ngươi có thể có năng lực gì giúp Bác Tuyên ca, hai người các ngươi khẳng định có cái gì khác.”

“Giữa ta và Bác Tuyên bối lặc, thật sự quan hệ gì đều không có, xin cách cách không nên nghĩ nhiều như vậy.”

Nàng có thể nào không nghĩ ngợi thêm? Từ khi Đổng Trinh Hoa vừa xuất hiện, toàn bộ tâm tư của Bác Tuyên ca chuyển dời đến trên người nàng ta, nàng làm sao có biện pháp không nghĩ ngợi thêm!

“Đổng cô nương, xin ngươi nhớ kỹ thân phận của mình, đừng có nhiều vọng tưởng, Bác Tuyên ca là bối lặc, không phải loại người nô tỳ như ngươi có thể trèo cao được, ngươi tốt nhất phải có tự mình hiểu lấy.”

Đổng Trinh Hoa cố gắng bảo trì tươi cười, tuy rằng nàng đã có một chút tức giận rồi, "Cách cách, ngươi thật sự quá lo lắng, ta cho tới bây giờ chưa nghĩ như vậy.”

“Ngươi dựa vào cái gì muốn ta tin tưởng lời ngươi nói? Chỉ cần ngươi ở kinh thành một ngày, ta liền giống như đứng ngồi không yên, lúc nào cũng đều phải đề phòng Bác Tuyên ca bị gương mặt này của ngươi mê hoặc, tưởng lầm ngươi là tỷ tỷ ta!”

Ngay cả nàng không muốn cũng phải thừa nhận, gương mặt của Đổng Trinh Hoa giống tỷ tỷ đến đáng sợ, thậm chí nàng còn có loại ảo giác, hiện tại ngồi ở trước mặt nàng, tựa hồ thật là tỷ tỷ của nàng, mà không phải người khác.

“Khuôn mặt của ta trưởng thành đã như vậy, cũng không phải ta có thể khống chế, nếu Bác Tuyên bối lặc thật sự bởi vậy mà nhạn nhầm ta thành Ngọc Ly cách cách, thì đó cũng là vấn đề của Bác Tuyên bối lặc, cùng với ta không liên quan!” Đổng Trinh Hoa căm tức từ ghế đứng dậy, quyết định không nói tiếp với Ngọc Hô nữa, bởi vì nói cũng là nói vô ích, nàng căn bản không nghe vào, "Ta không có tiện ở lâu, xin thứ cho ta phải đi bây giờ, cảm tạ cách cách đã chiêu đãi.”

Nói xong Đổng Trinh Hoa lập tức xoay người rời đi lương đình, không muốn lưu lại thêm thời khắc nào nữa, thầm nghĩ bằng tốc độ nhanh nhất trở lại bên người Thịnh Hạo.

“Đợi chút, ai chuẩn ngươi đi !” Ngọc Hô căm phẫn đứng lên đuổi theo ra lương đình, "Ngươi đứng lại đó cho ta!”

Ngọc Hô đuổi theo bước chân Đổng Trinh Hoa, giữ chặt ống tay áo của nàng, không cho nàng đi, "Ta lời còn chưa nói hết, không cho phép ngươi đi!”

“Cách cách, hai chúng ta đã không có gì nói, xin thả ta đi!” Đổng Trinh Hoa muốn bỏ tay nàng ra, không nghĩ tới nàng lại nắm thật chặt, đẩy như thế nào cũng đẩy không xong.

“Không thả, ta chết cũng không thả!”

“Ngươi ──”

Hai nữ nhân ngay tại bên hồ giằng co, ai cũng không nhường ai, tụi nô tỳ một bên đều sợ không biết nên làm thế nào mới tốt, đang do dự muốn tiến lên ngăn cản, tách ra hai người hay không.

Ngay lúc tụi nô tỳ còn chần chờ thì Ngọc Hô đột nhiên tức giận đến hung hăng đẩy Đổng Trinh Hoa một cái, hại nàng nhất thời mất trọng tâm ngã ra sau, cứ như vậy trước mặt mọi người, ngã vào trong hồ phía sau.

“A ──”

Ba một tiếng, một đạo bọt nước vẩy ra trên bờ hồ, tạt ướt một thân xiêm y của Ngọc Hô, giờ khắc này nàng mới đột nhiên từ trong phẫn nộ giật mình tỉnh lại, ý thức được chính mình cư nhiên nhất thời thất thủ đẩy Đổng Trinh Hoa rơi xuống hồ.

“Khụ khụ, cứu mạng. . .” Đổng Trinh Hoa trên mặt hồ lúc chìm lúc nổi, liều mình giãy dụa, "Ta không biết bơi. . . Cứu mạng. . .”

Ngọc Hô kinh sợ cả người ngu ngơ, ngay cả nô tỳ một bên cũng đều bị sợ tới mức không biết làm sao, cuối cùng vẫn là Ngọc Hô hồi về thần trí trước, nhanh chóng hướng đám nô tỳ hô to, "Mau, nhanh đi tìm nô bộc biết bơi lại đây!”

“Dạ!” Tụi nô tỳ bối rối đi tìm hỗ trợ chung quanh, không dám có gì chần chờ nữa.

Ngọc Hô sợ hãi nhìn Đổng Trinh Hoa tiếp tục ở mặt hồ giãy dụa, tùy thời cũng có thể chìm xuống, nàng chỉ là muốn cho nàng ta một chút cảnh cáo mà thôi, tuyệt đối không có ý hại chết nàng, chuyện này hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Một lát sau, liền có vài tên nô bộc tới bên hồ, nhảy xuống nước cứu Đổng Trinh Hoa lên, nhưng lúc này nàng đã ngất đi, sắc mặt tái nhợt dọa người.

Ngọc Hô mắt thấy tình huống không ổn, lại nhanh chóng mệnh lệnh nô tỳ, "Mau, nhanh đi mời đại phu lại đây!”

“Nô tỳ lập tức đi!”

Người hầu đặt Đổng Trinh Hoa toàn thân ướt đẫm ở trên đất, đè bụng của nàng muốn cho nàng ói ra nước hồ trước, làm chút cấp cứu đơn giản, Ngọc Hô khẩn trương ở một bên nhìn, chỉ sợ Đổng Trinh Hoa thật có bất trắc gì, nàng sẽ trở thành hung thủ giết người.

Giữa lơ đãng, nàng đột nhiên phát hiện tay áo trái bị vén lên cao của Đổng Trinh Hoa, trên cánh tay tựa hồ có dấu vết kỳ quái, cẩn thận nhìn lên, mới nhìn đến trên cánh tay trái nàng có một vết thương cũ dài, như là ra ngoài ý muốn mà lưu lại.

Nàng xem đến một ít vết thương, thình lình thở hốc vì kinh ngạc, kinh ngạc trừng lớn hai mắt, vết thương này nàng tuyệt đối sẽ không nhận sai, trên cánh tay tỷ tỷ cũng có một cái, đó là mới trước đây hai người bọn họ du ngoạn thì không cẩn thận bị thương, lúc ấy tỷ tỷ còn chảy rất nhiều máu, khiến nàng khắc sâu ấn tượng.

Ngọc Hô ngu ngơ nhìn Đổng Trinh Hoa vẫn còn ở trong hôn mê, không dám tin thì thào nói nhỏ, ". . .. Tỷ tỷ?”

Đổng Trinh Hoa chính là Ngọc Ly? Chẳng lẽ năm năm trước Ngọc Ly kỳ thật. . . Không chết?

Thịnh Hạo vừa nhận được tin tức từ Đoan Quận Vương phủ truyền đến, nói Đổng Trinh Hoa bởi vì ngoài ý muốn rơi hồ mà hôn mê, liền lo lắng lập tức tới, không thể tin được cư nhiên sẽ xảy ra loại chuyện này.

Trinh Hoa tại sao đột nhiên rơi trong hồ? Khẳng định có vấn đề, cũng không phải ngoài ý muốn đơn giản như vậy!

Lòng hắn nóng như lửa đốt đi theo nô tỳ đi ở trên hành lang gấp khúc trong phủ, muốn nhanh chóng nhìn thấy nàng, thật vất vả rốt cục đi vào phòng khách, trong phòng trừ bỏ Ngọc Hô ra, không nghĩ tới ngay cả Đoan Quận Vương cũng ở đó.

Sau khi xảy ra ngoài ý muốn, Ngọc Hô ngoài việc phái người thông tri cho Thịnh Hạo ra, đồng dạng cũng phái người đến trong cung mời Đoan Quận Vương trở về, sắc mặt của cha và con gái đều có một loại ngưng trọng kỳ quái, không khí có chút quỷ dị.

Thịnh Hạo một lòng chỉ muốn xác nhận tình trạng của Đổng Trinh Hoa, không rảnh bận tâm lễ tiết nên có với Đoan Quận Vương, lập tức chạy vội tới bên giường, lo lắng nhìn dung nhan tái nhợt của nàng, "Trinh Hoa, ngươi làm sao vậy? Mau tỉnh lại. . ..”

“Đại phu đã tới xem rồi, nàng cũng không có trở ngại gì, chỉ là uống nhiều nước hồ quá, tạm thời bất tỉnh thôi.” Ngọc Hô ra tiếng giải thích.

Lúc này Thịnh Hạo mới có thể tạm thời buông lỏng một hơi, quay người lại hành lễ với Đoan Quận Vương, "Đoan Quận Vương, xin thứ cho tại hạ vừa rồi đã thất lễ.”

“Không sao.” Đoan Quận Vương nhìn thần sắc Thịnh Hạo có chút phức tạp.

“Ngọc Hô, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Thịnh Hạo ngược lại chất vấn nàng, "Trinh Hoa đồng ý nhận lời mời của ngươi mà đến, vì sao lại đột nhiên rơi vào trong hồ? Mời ngươi cần phải cho ta một đáp án hợp lý.”

Nếu sớm biết rằng sẽ xảy ra ngoài ý muốn, dù nói cái gì hắn cũng sẽ ngăn cản Trinh Hoa lại đây, hắn hiện tại quả thực hối hận không thôi!

“Thật là ngoài ý muốn, ta cũng không nghĩ tới. . .. Nàng tại sao lại rơi xuống hồ.” Ngọc Hô chột dạ trả lời.

“Thật sự chỉ là ngoài ý muốn thôi sao?” Vừa thấy vẻ mặt của nàng, Thịnh Hạo liền khẳng định không phải ngoài ý muốn, "Ngọc Hô, lúc này đây may mắn Trinh Hoa không có trở ngại, ta sẽ không so đo với ngươi, nhưng ta cũng nói cho ngươi biết, sẽ không có lần tiếp theo, ta tuyệt không cho ngươi có cơ hội tiếp xúc Trinh Hoa nữa.”

Ngọc Hô không thể phản bác lời nói của hắn, bởi vì trong lòng nàng thật sự sợ, biết mình thật đã làm sai.

“Ta muốn lập tức mang Trinh Hoa đi, thứ cho không ở lâu.”

Không nghĩ tới Đoan Quận Vương đột nhiên ra tiếng ngăn cản hắn vào lúc này, "Không, ta không thể để cho ngươi mang nàng đi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nàng rất có thể là đại nữ nhi ‘Ngọc Ly’ của ta.”

“Không có khả năng!” Thịnh Hạo phản bác như đinh chém sắt, "Ngọc Ly từ năm năm trước đã chết, nàng lâm vào giữa cát lún, hài cốt không còn, không phải chỉ có ta nhìn thấy, rất nhiều người đều thấy được, cho nên nàng tuyệt đối không thể nào là Ngọc Ly.”

“Nhưng trên tay của nàng đã có một vết thương giống như trước đây tỷ tỷ từng chịu, hơn nữa vị trí, hình dạng đều giống nhau như đúc.” Ngọc Hô lần lượt vạch ra căn cứ chính xác, "Không chỉ vết thương trên vai, trên vai sau của tỷ tỷ có một bớt nhỏ màu đó, đó là từ trong bụng mẹ đi ra đã có, trên người ‘Đổng Trinh Hoa’ như lời ngươi nói, cũng có một cái bớt như vậy, hơn nữa vị trí không sai chút nào, hơn nữa bộ dạng nàng và tỷ tỷ cực kỳ tương tự, nàng rõ ràng chính là tỷ tỷ.”

Nàng cũng là bởi vì phát hiện Đổng Trinh Hoa rất có thể chính là tỷ tỷ, mới nhanh chóng kêu A mã trở về, tuy rằng chuyện này cực kỳ không thể tin được, nhưng rất nhiều chứng cớ đều biểu hiện quan hệ giữa Đổng Trinh Hoa và tỷ tỷ, nàng không tin cũng không được.

“Ngươi nói cái gì? !” Thịnh Hạo vừa khiếp sợ vừa kinh ngạc, này. . .. . . Làm sao có thể?

Hắn nhìn tận mắt Ngọc Ly bị cát lún nuốt hết, ngay cả thi thể cũng không tìm được, làm sao có thể thoát khỏi?

Đoan Quận Vương lại nhắc lại một lần nữa, "Nói ngắn lại, Thịnh Hạo bối lặc, giờ này khắc này ta sẽ không cho ngươi mang Đổng cô nương có thể chính là Ngọc Ly đi.”

Ông mặc kệ lâm vào giữa cát lún rốt cuộc có còn khả năng còn sống trở về hay không, ông chỉ nhận định đủ loại đặc điểm trên người Đổng Trinh Hoa phù hợp với Ngọc Ly, cứ như vậy nhận định nàng khẳng định là đại nữ nhi tránh được kiếp chết của ông.

Không nghĩ tới đại nữ nhi còn có cơ hội còn sống trở lại bên người bọn họ, vô luận như thế nào, ông đều nhất định phải giữ đại nữ nhi lại, không cho phép bất luận kẻ nào mang nàng đi!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192539215088 sec