Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 15

Chương 15Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.1

Bác Tuyên rốt cục mượn được Đổng Trinh Hoa ra khỏi phủ bối lặc Thịnh Hạo, mang về phủ đệ của mình, có thể có cơ hội ở chung với Đổng Trinh Hoa.

Nhưng Thịnh Hạo đương nhiên không có khả năng làm cho một mình Đổng Trinh Hoa cùng Bác Tuyên rời đi, hắn phái A Thiết làm người hầu, không cho hai người bọn họ ở chung một mình.

Tuy rằng cảm thấy A Thiết chướng mắt, Bác Tuyên vẫn chỉ có thể để cho A Thiết đi theo, dù sao hắn chỉ là nô bộc, tính chất uy hiếp không lớn, hắn không để ở trong mắt.

Bác Tuyên dẫn Đổng Trinh Hoa vào trong thư phòng, mang thư đã cất kĩ ra gi¬ao vào trong tay nàng, nàng ngồi ở trước bàn chăm chú xem, hắn an vị ở một bên làm bạn với nàng, mặc kệ A Thiết canh giữ ở sau lưng nàng như là linh hồn u oán, dùng sức trừng mắt nhìn hắn như thế nào, hắn đều cố ý xem nhẹ, làm như không thấy.

Hắn nhìn biểu tình nghiêm túc của Đổng Trinh Hoa, nội tâm cảm thấy cực kỳ vui mừng, hắn vì Ngọc Ly chết đi mà thống khổ suốt năm năm, thủy chung không thể quên, mà Đổng Trinh Hoa xuất hiện, làm cho hắn nhất thời có mục tiêu tỉnh lại, hắn hy vọng có thể giữ lấy nàng, bù lại tiếc nuối năm năm trước.

Cho dù nàng bây giờ là nô tỳ của Thịnh Hạo, thì đã sao? Chỉ cần cho hắn thời gi¬an và cơ hội, hắn sẽ có biện pháp đoạt lấy nàng.

Hắn nghĩ, trên trời sở dĩ cho hắn và Đổng Trinh Hoa gặp nhau, chính là cho hắn có cơ hội cạnh tranh với Thịnh Hạo, không cho một mình Thịnh Hạo vụng trộm giữ lấy nàng.

“Đổng cô nương, có nhìn ra manh mối gì không?”

“Uh. . .. Những thư này sử dụng ngữ pháp có chút kỳ quái, cảm giác như là ở giữa những hàng chữ ẩn dấu cái gì đó khác nữa, ta còn phải nghĩ, mới có biện pháp trả lời ngươi.”

Tốt xấu gì nàng ở đại học ngoại văn đã học hai năm, mỗi học kỳ đều lấy ba cuốn sách thưởng, chỗ quái dị bên trong ngữ pháp nàng liếc mắt một cái liền nhìn ra, hoàn toàn chạy không khỏi pháp nhãn của nàng.

Cha xứ kia che dấu tin tức trong chỗ phức tạp của ngữ pháp, người thường xem không hiểu, là mật mã tốt nhất, nhưng gặp nàng, những mật mã liền không chỗ nào che giấu.

A, không nghĩ tới nàng học hệ ngoại văn, đi vào Thanh triều cũng có thể có không gi¬an phát huy, thật sự là không thể tưởng được, sau này nàng cứ xung phong nhận đảm đương việc đi phiên dịch cho người nước ngoài, khẳng định cực kỳ cao tay!

“Đừng lo, ngươi có thể từ từ xem, chậm rãi suy nghĩ, ta cũng không vội.” Bác Tuyên gợi lên một chút cười nhạt ôn nhu, cực kỳ quý trọng thời gi¬an ở chung này, thật hy vọng nàng có thể mãi ở lại bên cạnh hắn.

Một màn này thật giống như trở lại ngày Ngọc Ly còn sống, hắn cũng thường xuyên làm bạn với nàng, cho nàng bất kỳ vật gì hắn có khả năng cho, ngay cả tâm cũng thế.

“Bác Tuyên ca!” Lúc này Ngọc Hô vui vẻ vọt vào thư phòng, bởi vì lúc trước Bác Tuyên đều dung túng nàng tùy ý đi lại trong phủ bối lặc của hắn, cho nên nàng hoàn toàn không có bị ngăn cản, "Ta đã phát hiện một chỗ tốt. . .”

“Ngọc Hô, làm sao muội lại tùy tiện vào thư phòng của ta?” Bác Tuyên lập tức đứng dậy, đi đến trước mặt Ngọc Hô, "Hiện tại ta đang làm việc, muội trở về trước, có chuyện gì, lần tới nói sau, được không?”

“Ca ca đang bận việc gì sao?” Ngọc Hô trừng mắt nhìn Đổng Trinh Hoa một cái, nũng nịu chất vấn, "Tại sao nàng phải ở trong này? Ca ca có thể bận rộn cái gì với nàng?”

Đổng Trinh Hoa ngẩng đầu nhìn về phía Ngọc Hô, nàng từ trong ánh mắt của nàng cảm nhận được địch ý cực kỳ cường liệt, nàng nhất thời hiểu được, Ngọc Hô khẳng định thích Bác Tuyên.

Thật sự là quan hệ phức tạp, Ngọc Hô thích Bác Tuyên, Bác Tuyên lại thích Ngọc Ly, mà Ngọc Ly thích lại là Thịnh Hạo, a, thật đúng là giống một chuỗi đồ ăn.(ý nàng ta là giống lưới thức ăn chúng ta đã học trong sinh học a)

“Nàng tới giúp ta.”

“Ta không tin, nàng có thể giúp Ca cái gì?” Ngọc Hô cố ý muốn một đáp án.

“Ngọc Hô, chúng ta thật sự đang làm việc quan trọng, muội trở về trước, chờ ta làm xong chuyện này, ta liền đi tìm muội, được không?” Bác Tuyên ôn nhu dụ dỗ, chỉ vì nàng là muội muội của Ngọc Ly, hắn đối với nàng liền có chút bao dung hơn, đồng dạng xem nàng thành muội muội của mình mà đối đãi.

“Bác Tuyên ca. . .. . .”

“Ngọc Hô, ngoan ngoãn nghe lời.”

Ngọc Hô cực kì không cam lòng cắn môi dưới, trước khi đi còn hung hăng quay đầu trừng mắt nhìn Đổng Trinh Hoa một cái, nàng rõ ràng cảm giác được, từ sau khi nữ nhân này xuất hiện, tất cả tâm tư của Bác Tuyên ca đều đặt ở trên người nàng ta, cho nên căn bản không thời gi¬an để ý đến nàng.

Nàng chỉ có thể tạm thời rời đi trước, nhưng nàng sẽ không để yên như thế, nàng nhất định phải làm cho Đổng Trinh Hoa biết, Bác Tuyên ca là của một mình nàng, những người khác cũng đừng nghĩ tranh với nàng.

Nàng tuyệt đối phải tìm cơ hội làm cho Đổng Trinh Hoa đẹp mặt, cảnh cáo nàng một phen mới được!

※*※*※*※*※*※

Trong khoảng thời gian Đổng Trinh Hoa đến chỗ Bác Tuyên, Thịnh Hạo quả thực ngồi cũng bất an, sống một ngày bằng một năm, hận không thể lập tức vọt tới quý phủ bối lặc của Bác Tuyên, mang nàng về.

Hắn không thể không coi Bác Tuyên là một sự uy hiếp, bởi vì ý đồ của Bác Tuyên đối với Đổng Trinh Hoa cực kỳ rõ ràng, hắn nhìn ra được Bác Tuyên đối với nàng có khát vọng thật lớn, hy vọng có thể giữ lấy nàng.

Nếu hắn không phải trong lúc mấu chốt này bị điều về kinh thành, cũng không bị Bác Tuyên phát hiện Đổng Trinh Hoa tồn tại, nếu hai người tiếp tục ở lại Tây Vực, có lẽ sẽ có bất cứ vẫn đề gì, hắn cũng sẽ không làm phức tạp mọi chuyện như thế.

Đây chỉ là bắt đầu, hắn tin tưởng sau này Bác Tuyên còn có thể càng tìm nhiều lý do tiếp cận nàng, hắn phải nghĩ biện pháp ngăn cản, không thể không phòng!

“Bối lặc gia, Đổng cô nương đã trở lại.” Trong lúc đó một nô tỳ nhìn đến Đổng Trinh Hoa xuất hiện, liền chạy nhanh đến đại sảnh bẩm báo tin tức.

Thịnh Hạo lập tức từ trên ghế đứng dậy, khó nén vui sướng lao ra, hai người không bao lâu gặp ở hành lang, lại đều không có nói chuyện, chỉ là nhìn vào đối phương.

Thịnh Hạo thật cao hứng nàng đã trở lại, nhưng không biết nên biểu đạt tâm tình của mình như thế nào, sau đó lại nghĩ tới chuyện trước đây nàng cố ý tránh hắn, nhất thời trầm mặc lại, không biết nên nói cái gì cho phải.

Đổng Trinh Hoa không dự đoán được hắn sẽ chạy ra như vậy, biết hắn kỳ thật cực kỳ để ý nàng,rồi lại trầm mặc không nói được lời gì tốt để phá vỡ cục diện bế tắc, nàng đành phải nhịn cười, chính mình mở miệng trước, "Bối lặc gia, ta đã trở về.”

Nhìn đến trong mắt của hắn chỉ có nàng, lòng của nàng liền ấm áp, ngọt ngào, tuy rằng hắn luôn bá đạo thô lỗ chút, nhưng thỉnh thoảng hắn để lộ ra sự quan tâm đối với nàng, nhưng cũng luôn có thể làm cho nàng cảm thấy vui sướng, tâm buồn bực khổ sở cứ như vậy dễ dàng được vỗ yên xuống.

Thịnh Hạo cảm thấy có chút xấu hổ, bình thường giọng điệu mệnh lệnh của hắn luôn chiếm đa số, căn bản không hiểu tại sao lúc này lại nhỏ nhẹ, cuối cùng vẫn chỉ có thể cứng ngắc lấy giọng ra lệnh trả lời, "Chỉ một lần này, lần sau không được viện cớ này nữa.”

“Vâng”

“Ngươi. . . trở về phòng nghỉ ngơi đi.” Không biết còn muốn nói những gì nữa, Thịnh Hạo xoay người trở về, cứ như vậy đơn giản chấm dứt đối thoại giữa hai người.

“Ách?” Đổng Trinh Hoa nguyên bản vẫn chờ hắn nói rồi nói, không nghĩ tới cứ như vậy đã xong, nàng đành phải tự mình chủ động đuổi theo, "Bối lặc gia. . .. . .”

Nàng biết một thời gi¬an trước mình trốn hắn, khiến cho hai người cũng không dễ chịu, là nên hướng hắn nói lời xin lỗi, tránh cho hai người vẫn có vướng mắc tồn tại.

Nàng không biết mình rốt cuộc còn cơ hội quay về thế kỷ hai mươi mốt hay không, nhưng ít ra khi còn ở chỗ này, nàng hy vọng có thể cùng hắn ở chung, đừng có bất kỳ tranh chấp gì nữa.

Vô luận ngày sau hai người bọn họ có thể có kết quả hay không, nàng cũng không tính được nhiều như vậy, nàng chỉ có thể nắm chắc hiện tại, đừng để cho tương lai mình phải hối hận cả đời.

Nàng thích hắn nha, nàng trong lúc vô tình đã đặt hắn ở trong lòng rồi, đã bất tri bất giác có tình cảm đối với hắn, đợi nàng phát hiện thì cảm tình cho đi đã không thu trở lại được, nhất định rơi mất trên người hắn. . .

“Bối lặc gia. . . Ai nha!”

Đổng Trinh Hoa đuổi đến quá mau, không nghĩ qua dẫm lên làn váy của mình, mắt thấy cũng sắp chật vật ngã xuống đất, Thịnh Hạo nghe được nàng lên tiếng kinh hô, nhanh chóng xoay người lại, vươn tay vững vàng ôm lấy nàng, "Cẩn thận!”

Nàng va chạm vào trong ngực của hắn, liền không nhịn được thẹn thùng hai gò má ửng hồng, liền nhìn cũng không dám nhìn hắn, Thịnh Hạo phát hiện hai người cơ hồ gắt gao dán cùng một chỗ, liền nhanh chóng buông tay muốn giãn ra khoảng cách giữa hai người.

Không nghĩ tới Đổng Trinh Hoa vừa nhận thấy được Thịnh Hạo có ý đồ buông tay, cố lấy dũng nhanh chóng khí vươn tay ôm hắn lại, không cho hắn rời đi, cử động như vậy làm cho trong lòng Thịnh Hạo đột nhiên chấn động, có loại kích động vui sướng mãnh liệt không thể nói rõ, cơ hồ sắp không cách nào nén xuống.

Nàng cử động như vậy. . . Là hắn tính sai sao?

Đổng Trinh Hoa thầm tự cổ vũ làm tinh thần hăng hái thêm, ở trong lòng hắn nũng nịu thấp giọng lẩm bẩm, như là đang làm nũng với hắn, "Chuyện lúc trước. . .. Thực xin lỗi. . ..”

Cho tới giờ khắc này, Thịnh Hạo mới dám tin tưởng tất cả đều là thật sự, nguyên lai không phải chỉ có hắn đơn phương tình nguyện, nguyên lai nàng đối với hắn cũng có tình cảm.

Hắn vui vẻ ôm lấy nàng thật chặt, không hề có bất kỳ băn khoăn gì, nàng có tình cảm với hắn, là chuyện làm hắn hưng phấn nhất, cho dù thăng quan tấn tước cũng không làm cho hắn kích động như thế, hắn hiện tại chỉ muốn ôm nàng, vui vẻ lên tiếng hô to.

Hắn khó nén vui sướng ôn nhu đáp nhẹ, "Không có việc gì. . . Không có việc gì. . .”

Chỉ cần nàng có tình cảm với hắn, hắn còn tin tưởng có thể giữ nàng ở lại bên cạnh mình, chỉ cần khiến nàng lại thích hắn nhiều hơn một chút, hắn tin tưởng, nàng sẽ luyến tiếc khi rời hắn đi.

Lại cho hắn nhiều thời gi¬an một chút, hắn sẽ làm nàng càng ngày càng thích hắn, nhất định sẽ. . ..

Tuy rằng Đổng Trinh Hoa và Thịnh Hạo cũng không có cho nhau hứa hẹn xác thực gì, nhưng một cái ôm này cũng đủ để làm cho hai người đính ước, biết tâm ý của nhau, cũng xác định quan hệ giữa hai người.

Nàng không hề giận dỗi hắn, ngược lại im lặng ở bên cạnh hắn, chỉ cần khi hắn ở trong phủ, nàng sẽ đi theo hắn, hai người như hình với bóng, cảm tình càng ngày càng tăng. Cuộc sống đột nhiên trở nên quá hạnh phúc, Đổng Trinh Hoa ngược lại có một loại cảm giác không thật, cảm thấy tựa hồ tùy thời đều sẽ có biến. . .

“Ngọc Hô cách cách mời ta đến Đoan Quận Vương phủ?”

Đổng Trinh Hoa vốn đang cùng Thịnh Hạo ở trong vườn hoa vừa tản bộ vừa ngắm cảnh, không nghĩ tới một nô tỳ lại chạy đến trước mặt bọn họ, nói Ngọc Hô phái người đến phủ bối lặc, hy vọng có thể mời Đổng Trinh Hoa đến Quận Vương phủ một chuyến.

Thịnh Hạo nhăn lại mày rậm, cực kỳ chán ghét có người thất lễ muốn "mượn” nàng, chỉ là muốn "mời” nàng ra ngoài, "Ngọc Hô có nói là chuyện gì không?”

“Người đến truyền lời nói là, bởi vì Đổng cô nương khiến nàng nghĩ đến tỷ tỷ đã qua đời, cho nên hy vọng có thể mời Đổng cô nương đi Đoan Quận Vương phủ ngồi một chút, nói chuyện, thỏa nỗi nhớ tỷ tỷ.”

Thịnh Hạo vẫn cảm thấy rất kỳ quái, nếu Ngọc Hô thật sự có loại ý nghĩ này, tại sao ngay sau khi nhìn thấy Đổng Trinh Hoa không làm chuyện này ngay mà lại để sau một thời gian ngắn, mới đột nhiên muốn tìm nàng tán gẫu?

Đổng Trinh Hoa cũng hiểu được mục đích của Ngọc Hô không đơn giản như vậy, nàng lúc ở chỗ Bác Tuyên đã mạnh mẽ cảm thụ qua cái nhìn chằm chằm của Ngọc Hô, hiện tại nàng ta lại nói muốn tìm nàng nói chuyện, Hm. . .. Khẳng định có tâm bất lương.

Nhưng nếu không đi, lại có vẻ bọn họ đang làm bộ làm tịch, Đổng Trinh Hoa cân nhắc một chút, vẫn là nói: "Bối lặc gia, để cho ta đi gặp Ngọc Hô cách cách đi.”

“Ta cảm thấy không ổn.” Thịnh Hạo uyển chuyển biểu đạt ý kiến chính mình.

Đổng Trinh Hoa hơi hơi gợi cười, hắn thật là tiến bộ, không phải trực tiếp nói cho nàng biết "Không cho phép”, mà là uyển chuyển nói "Không ổn”, tuy rằng ý tứ hắn muốn biểu đạt kỳ thật vẫn giống nhau, nhưng nghe qua như vậy, cũng làm cho nàng cảm thấy thoải mái không ít.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 15 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 15. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.207082986832 sec