Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 14

Chương 14Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.3

“Ai. . ..” Nàng cô đơn khẽ thở dài, cảm giác mình sắp hít thở không thông, rốt cục quyết định ra khỏi phòng hít thở không khí, không tự gi¬am mình ở trong phòng nữa.

Ra sân, nàng muốn đi hoa viên nhìn xem một chút, cách đó không xa hai nô tỳ trùng hợp đi qua, vừa đi vừa thảo luận sự tình, thanh âm tuy rằng không lớn, nhưng cũng đủ làm cho Đổng Trinh Hoa nghe được các nàng đang nói cái gì.

“Bác Tuyên bối lặc lại tới?”

“Đúng nha, hiện tại đang ở trong đại sảnh, bối lặc gia chúng ta vẫn ngăn trở hắn, không cho hắn gặp người.”

“Nhắc tới cũng thật tức cười, hai phủ chúng ta trước đây là vì một nữ nhân mà đoạn tuyệt qua lại, nhưng bây giờ lại vì một nữ nhân mà cùng tiếp tục dây dưa, tuy rằng việc cùng xuất hiện này. . . Có cũng như không. ”

“Thật không nghĩ tới, nguyên lai bộ dạng nàng. . ..”

“Bác Tuyên bối lặc đến đây?” Đổng Trinh Hoa đột nhiên đi đến trước mặt hai người, hại các nàng hoảng sợ, "Tại sao hắn đến đây?”

“Ách? Đổng. . . Đổng cô nương.” Tụi nô tỳ nhìn lẫn nhau, biểu tình có chút lung túng, không biết nên nói hay không.

“Các ngươi vừa mới nói, bối lặc gia không cho hắn gặp người, hắn muốn gặp ai?”

“Là. . .. Chính là muốn gặp Đổng cô nương nha.” Nô tỳ dứt khoát thẳng thắn, "Bác Tuyên bối lặc đã tới thật nhiều lần, nói muốn gặp Đổng cô nương, nhưng đều bị bối lặc gia chúng ta cự tuyệt.”

“Bác Tuyên bối lặc có nói tại sao muốn gặp ta không?” Nàng nhíu lông mày lại, không phải lại bởi vì gương mặt giống Ngọc Ly này chứ?

“Cái này. . . Chúng nô tỳ không được rõ lắm.” Đổng Trinh Hoa nghĩ rằng, nếu nàng không hiện ra, Bác Tuyên nhất định sẽ tiếp tục tới đây, chẳng bằng nàng ra ngay lúc này giải thích với hắn, giảm đi phiền toái sau này.

Nếu hắn thật là bởi vì gương mặt này của nàng mà đến, nàng sẽ không chút lựa chọn xin hắn chặt đứt ý nghĩ này, nàng không muốn làm thế thân của bất kì kẻ nào!

Đổng Trinh Hoa tiến đến đại sảnh, liền gặp được Thịnh Hạo cùng Bác Tuyên giương cung bạt kiếm đứng nhìn nhau, trong không khí ẩn hàm một cỗ mùi thuốc súng nồng đậm, giống như một giây sau hai người sẽ bởi vì không hợp liền đánh nhau.

Thịnh Hạo phát hiện Đổng Trinh Hoa đi vào đại sảnh, kinh ngạc nhíu chặt lông mày, "Sao ngươi ra đây?”

Hắn chính là không cho Bác Tuyên có cơ hội gặp Đổng Trinh Hoa, cho nên hạ lệnh với mọi người trong phủ, không thể để cho nàng biết chuyện này, tại sao nàng lại đột nhiên tự động xuất hiện?

Sau đó Bác Tuyên mới phát hiện bóng dáng Đổng Trinh Hoa, lập tức tươi cười vui sướng, muốn đi về phía nàng, "Đổng cô nương. . .”

Thịnh Hạo nhanh chóng nắm chặt cổ tay Bác Tuyên, làm cho hắn không thể động đậy, Bác Tuyên quay đầu lại trừng mắt với hắn, giữa hai người tựa hồ lại toát ra không ít lửa phẫn nộ, tùy thời cũng có thể hừng hực bốc cháy lên.

“Ngừng lại, Bác Tuyên bối lặc, ta nghĩ ngươi nên đứng ở bên đó là tốt rồi.” Đổng Trinh Hoa thở dài, nàng một chút cũng không hy vọng hai người bọn họ vì gương mặt này của nàng mà đánh nhau, "Nghe nói ngươi muốn gặp ta, không biết có chuyện gì?”

Vừa nghe đến nàng chủ động hỏi, Bác Tuyên dùng sức bỏ tay Thịnh Hạo ra, thật vất vả rốt cục có thể nhìn thấy mặt Đổng Trinh Hoa, hắn đương nhiên không thể buông tha cơ hội này, "Ta tới xin Đổng cô nương hỗ trợ.”

“Ta sẽ không để cho nàng giúp ngươi.” Thịnh Hạo thẳng thắn giúp Đổng Trinh Hoa cự tuyệt.

“Ta mời nàng chiếu cố, là quốc gia đại sự, cho dù nàng là nô tỳ của ngươi, giúp việc này cũng là thiên kinh địa nghĩa, ngươi không nên ngăn cản.” Bác Tuyên nghĩa chính từ nghiêm nói.

Thịnh Hạo mặc kệ nhiều chuyện như vậy, hắn chính là không muốn cho Bác Tuyên có cơ hội cùng Đổng Trinh Hoa ở chung, "Ta bất kể là chuyện gì, tóm lại chính là không cho phép!”

“Ngươi không cho phép, ta đây liền trực tiếp tấu thỉnh hoàng thượng, xin hoàng thượng ân chuẩn ta mượn nô tỳ của ngươi, đến lúc đó ngươi không cho phép cũng phải cho.” Bác Tuyên đã muốn bất cứ giá nào cũng phải để Đổng Trinh Hoa giúp việc này.

“Ngươi ──”

“Hai vị đừng cãi, cứ tiếp tục ầm ỹ cũng không giải quyết được gì, không phải sao?” Đổng Trinh Hoa than nhẹ một tiếng, này cảm giác mình một ngày nào đó sẽ bị đội lên đầu tiếng xấu hồng nhan họa thủy, ” bối lặc gia, ngươi dù sao cũng phải để cho Bác Tuyên bối lặc nói xem là việc gì trước, mới quyết định muốn giúp hay không?”

“Bất kể là có chuyện gì gấp, ta đều. . .. . .” Bác Tuyên cũng sẽ không buông tha cơ hội tốt này, không để ý Thịnh Hạo ngăn cản, trực tiếp nói với Đổng Trinh Hoa, "Đổng cô nương, còn nhớ rõ lần đầu chúng ta gặp là ở ngoài một tòa giáo đường không?”

“Nhớ rõ, làm sao vậy?”

“Kỳ thật ngày ấy ta đi giáo đường, là vì điều tra cha xứ giáo đường và ‘Thiên Địa hội’ có quan hệ gì hay không.”

Nha, Thiên Địa hội! Các loại phim truyền hình lịch sử đời Thanh và điện ảnh, đều thích lấy ân oán giữa triều đình cùng Thiên Địa hội viết văn chương, Đổng Trinh Hoa cũng không phải suy nghĩ nhiều liền biết tình huống, biết Thiên Địa hội là tổ chức dân gian phản Thanh phục Minh, luôn cùng triều đình Mãn Thanh đối nghịch.

“Ta đã từng tiếp xúc với người vị cha xứ kia, lục soát không ít thư tiếng nước ngoài, ngày đó ta nghe đến ngươi nói tiếng nước ngoài, nói vậy ngươi nhất định biết tiếng nước ngoài, cho nên ta hy vọng có thể mời ngươi hỗ trợ, xem có thể từ những thư kia, nhìn ra cha xứ cùng Thiên Địa hội rốt cuộc có quan hệ hay không.”

Thịnh Hạo lập tức tìm được lý do phản bác hắn, "Trong cung không phải là không có người nước ngoài hoặc người biết tiếng nước ngoài, ngươi có thể tìm những người đó hỗ trợ.”

“Ta không tin những người trong cung, những thư kia thật vất vả mới đến tay, nếu bởi vậy tiết lộ tin tức ra ngoài, thời gi¬an dài ta diều tra liền uổng phí.”

“Ngươi không tin người trong cung, lại chỉ tin nô tỳ của ta, ngươi không thấy là cực kỳ buồn cười sao?” Đừng tưởng rằng hắn không biết Bác Tuyên đang có cái chủ ý gì, hắn căn bản chính là muốn dùng danh nghĩa tra án ở chung với Đổng Trinh Hoa, hy vọng có thể hấp dẫn sự chú ý của nàng.

“Ta cũng không cảm thấy điều này có gì buồn cười.” Bác Tuyên không hề sợ hãi trừng mắt với hắn, "Tuy rằng ta và Đổng cô nương không có quá nhiều cơ hội ở chung, nhưng bằng gi¬ao tình ngắn ngủi kia, ta tin tưởng Đổng cô nương là một người có thể tin được, ta đối với ánh mắt nhìn người của mình còn có chút tự tin.”

“Bác Tuyên, ta khuyên ngươi đừng si tâm vọng tưởng.” Thịnh Hạo lại trầm giọng cảnh cáo lần nữa.

“Nếu ngươi cố ý muốn gây trở ngại tra án, cũng đừng ép ta thật sự tấu thỉnh hoàng thượng.” Bác Tuyên cũng không cam chịu yếu thế uy hiếp.

Mắt thấy điềm báo hai nam nhân rất có khả năng không hợp liền động thủ, Đổng Trinh Hoa nhanh chóng mở miệng, "Bối lặc gia, để cho ta giúp Bác Tuyên bối lặc chuyện này đi.”

Thịnh Hạo thật không dám tin tưởng nàng cư nhiên sẽ chọn nghiêng về bên Bác Tuyên, "Trinh Hoa, ngươi. . .. . .”

“Dù sao hai người các ngươi nếu quả thật vì một chuyện này náo loạn đến trước mặt hoàng thượng, không chỉ đối với danh dự các ngươi có điều tổn thất, đối với ta cũng không phải chuyện tốt, nói không chừng hoàng thượng còn có thể cho ta là họa thủy, bởi vì ta hại các ngươi khinh thường chính sự, giữ lại không được.”

Những lời này của Đổng Trinh Hoa nói rất có đạo lý, cho dù Thịnh Hạo muốn cự tuyệt thế nào, cũng không mở miệng được, nàng nói không sai, nếu hắn và Bác Tuyên bởi vì hành động theo cảm tình mà làm cho sự tình náo loạn lớn, ngược lại sẽ hại Đổng Trinh Hoa khó làm người.

Bác Tuyên vui sướng tươi cười, "Xem ra vẫn là Đổng cô nương biết tình thế.”

“Bối lặc gia, sau khi ta giúp Bác Tuyên bối lặc xem hết những thư kia, lập tức sẽ trở về, tuyệt đối sẽ không ở lâu nửa khắc, xin ngươi yên tâm.” Nàng có thể làm được đúng là như vậy, nếu Thịnh Hạo vẫn không yên tâm được, nàng cũng không còn biện pháp.

Nàng cảm giác được, hắn thực lo lắng nàng sẽ bị Bác Tuyên cướp đi, nhưng phải xem nàng có nguyện ý bị cướp hay không mới được, chỉ có một bên đơn phương tình nguyện là không thể thực hiện được.

Đổng Trinh Hoa đột nhiên sửng sốt, cho nên mới nói, trong tiềm thức của nàng thật ra là muốn lưu ở bên người Thịnh Hạo, cho nên mới để cho hắn có thể đủ thuận lợi mang nàng về kinh thành, mà không phải dọc theo đường đi nghĩ hết biện pháp đào tẩu?

Nguyên lai. . .. Lòng của nàng vẫn luôn không lý trí hướng về hắn, nàng ngầm cười khổ, không nghĩ tới chính mình sớm chìm sâu như vậy, lại hoàn toàn không biết gì cả, cho tới giờ khắc này mới bừng tỉnh hiểu ra. . .

Thịnh Hạo cho dù không muốn, giờ phút này cũng không thể không đáp ứng, không muốn để sự tình náo loạn lớn, "Đó là ngươi tự mình nói, phải cam đoan nhất định làm được.”

“Đương nhiên, ta tuyệt đối sẽ không ở lại, sẽ bằng tốc độ nhanh nhất trở về.”

Nàng chấp nhận, cho dù hắn coi nàng trở thành thế thân của Ngọc Ly, cũng không thay đổi được sự thật nàng đã thật sự thích hắn, không thay đổi được lòng của nàng ngay từ khi vừa mới bắt đầu liền hướng về hắn, tâm ý thủy chung muốn ở bên cạnh hắn.

Nàng bây giờ chỉ có thể hi vọng, trong mắt của hắn nhìn đến chính là nàng, tựa theo như lời hắn, hắn sở dĩ giữ nàng lại, là vì nàng là Đổng Trinh Hoa, mà không phải Ngọc Ly.

Nhưng nàng thật sự nên vì hắn, mà buông tha cho việc trở lại thế kỷ hai mươi mốt như vậy sao? Nàng thực bối rối, cha mẹ nàng đều ở bên kia, hai bên đều có người nàng để ý, lý trí của nàng cùng tình cảm cùng nhau rời bỏ (đối chọi nhau), thật sự là thế khó xử. . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 14 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 14. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.202198028564 sec