Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 13

Chương 13Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.2

Đổng Trinh Hoa âm thầm kinh hãi, Thịnh Hạo đến nơi đây rồi? Chẳng lẽ hắn biết nàng ở đây?

“Nhưng. . . Nhưng Thịnh Hạo bối lặc cố ý muốn gặp ngài. . ..” Ngay sau đó, Thịnh Hạo sẽ không chú ý sự can ngăn của thủ vệ, dám đi vào trong phủ Bác Tuyên bối lặc, đi thẳng tới trong phòng trước, "Bác Tuyên, đã lâu không gặp.”

“Ngươi đến làm cái gì? Ta không cho rằng, chúng ta còn có cái gì để nói.” Bác Tuyên tràn ngập địch ý với Thịnh Hạo, bởi vì Ngọc Ly, hai người nguyên bản thân là bạn tốt bắt đầu trở mặt, sớm không có qua lại, không nghĩ tới hiện tại Thịnh Hạo lại còn dám chủ động xuất hiện ở trước mặt hắn.

"Thật sự ta không phải tới tìm ngươi ôn chuyện, ta là tới để mang người của ta trở về.” Thịnh Hạo nhìn, hướng Đổng Trinh Hoa một bên dị thường chột dạ, hoàn toàn không dám mở mắt nhìn hắn, "Trinh Hoa, theo ta hồi phủ.”

May mắn hắn ngoài A Thiết ra, còn âm thầm phái những người khác đi theo bọn họ, mới không để cho Đổng Trinh Hoa chuồn mất, vừa biết nàng bị Bác Tuyên mang về phủ bối lặc, hắn liền lập tức xông lại, nói cái gì đều phải mang nàng đi.

Không nghĩ tới nàng gặp Bác Tuyên, chỉ sợ Bác Tuyên đúng là bởi vì diện mạo của nàng giống Ngọc Ly, mới mang nàng về phủ bối lặc của mình.

Đổng Trinh Hoa chột dạ nhìn Thịnh Hạo, hắn quả nhiên là bởi vì biết nàng ở trong này, cho nên mới một mình tới cửa để bắt nàng trở về.

Bác Tuyên nhìn Đổng Trinh Hoa một cái, rồi lại nhìn về phía Thịnh Hạo, "Ngươi cũng quen Đổng cô nương?”

“Không chỉ quen, nàng vẫn là nô tỳ của ta.”

“Cái gì?!” Bác Tuyên kinh ngạc sửng sốt, nếu như Đổng Trinh Hoa là người tự do, hắn không cho Thịnh Hạo mang người đi cũng không cần căng thẳng, nhưng nếu nàng là nô tỳ của Thịnh Hạo, hắn ngay cả cái cớ để giữ nàng lại cũng không có
Vì sao? Tại sao là Thịnh Hạo gặp được Đổng Trinh Hoa trước, mà không phải hắn?

“Trinh Hoa.” Thịnh Hạo vươn tay với Đổng Trinh Hoa, thái độ kiên định cường thế, "Lại đây.”

Đổng Trinh Hoa từ chối trong chốc lát, vẫn là bất đắc dĩ tiêu sái đến bên người Thịnh Hạo, xem ra sau này nàng cũng không cần vọng tưởng còn có thể chạy trốn nữa, lần này trở về, hắn chắc chắn sẽ khiến nàng không có cơ hội bước ra khỏi phủ bối lặc.

“Bác Tuyên, thật xin lỗi vì đã quấy rầy ngươi.” Thịnh Hạo sau khi đạt được mục đích, không hề ở lâu, liền xoay người mang theo Đổng Trinh Hoa rời đi.

Bác Tuyên không có ngăn cản hắn, nhưng hắn vẫn hướng tới bóng lưng Thịnh Hạo lạnh giọng nói: "Ngươi là bởi vì diện mạo nàng giống Ngọc Ly, mới giữ nàng ở bên người a?”

“Ách?” Đổng Trinh Hoa nhìn về phía Thịnh Hạo, rốt cục nàng cũng nhớ được ở nơi nào nghe qua tên Ngọc Ly này, chính là lần đầu tiên nàng gặp hắn ở trên chiến trường thì hắn thốt ra tên Ngọc Ly đối với nàng.

Nguyên lai hắn. . .. Cũng chỉ muốn coi nàng trở thành thế thân của Ngọc Ly?

Sống lưng Thịnh Hạo hơi hơi cứng ngắc, cũng không quay đầu lại, "Cái đó và ngươi không quan hệ.”

Hắn nắm tay Đổng Trinh Hoa thật chặt, không chút lựa chọn mang nàng ra khỏi Phủ bối lặc Bác Tuyên, tham lam muốn giữ lấy nàng làm cho hắn không hy vọng nàng sẽ tiếp tục ở đây.

Đổng Trinh Hoa là của hắn, hắn sẽ không để cho Bác Tuyên có cơ hội tham gia, cướp nàng từ trong tay hắn, làm cho hắn lại hối hận không thôi.

Vô luận như thế nào, lần này hắn nhất định phải giữ Đổng Trinh Hoa ở lại bên cạnh mình, nàng chỉ có thể là của một mình hắn !

※*※*※*※*※*※

Đổng Trinh Hoa trầm mặc đi theo Thịnh Hạo trở lại phủ bối lặc, dọc theo đường đi hai người không phản bác gì, không khí ngưng đọng dị thường.

Đợi cho sau khi trở lại trong phủ, Thịnh Hạo mới lạnh giọng cảnh cáo nàng, "Đừng nghĩ đến chủ ý gì nữa, bởi vì ngươi sẽ không thành công.”

Cho nàng ra ngoài một lần, nàng liền lập tức muốn chạy trốn, hắn sẽ không cho nàng cơ hội thứ hai nữa, đây là do chính nàng gây ra, đừng trách hắn.

Đổng Trinh Hoa không có trả lời lời của hắn, ngược lại hỏi: "Ngọc Ly chính là người ngươi từng nói qua, cô nương đã vì ngươi mà chạy trốn hôn lễ, còn đuổi theo tới Tây Vực?”

Bác Tuyên là vị bạn tốt hắn từng đề cập qua? Đủ loại dấu hiệu đều biểu hiện, Thịnh Hạo lúc mới bắt đầu cũng đã xem nàng trở thành thế thân của Ngọc Ly, nguyên nhân hắn giữ nàng ở bên người, chỉ là bởi vì diện mạo nàng giống Ngọc Ly, có thể bù lại kết quả tiếc nuối giữa hắn và Ngọc Ly.

Việc đã đến nước này, thịnh hạo cũng không có giấu diếm nữa tất yếu, trực tiếp trả lời, ” phải”

“Cho nên. . .. Diện mạo thật sự rất giống Ngọc Ly?”

“Rất giống, giống đến khiến cho ta thậm chí đã từng một lần nghĩ đến. . . Ngọc Ly chết mà sống lại.”

“Cho nên, ngươi vẫn coi ta là thế thân của Ngọc Ly?” Đổng Trinh Hoa hừ cười ra tiếng, biểu tình cực kỳ bi thương, "Ta chịu đủ rồi, ta là Đổng Trinh Hoa, cho tới bây giờ cũng không phải là Ngọc Ly, vì sao các ngươi đều phải coi ta trở thành một nữ nhân khác đây?”

Người trong mắt của hắn căn bản không phải nàng, hắn chính là xuyên thấu qua nàng nhớ đến nữ nhân kêu Ngọc Ly kia, nàng rốt cuộc nghĩ cái gì?

Bác Tuyên coi nàng là Ngọc Ly, nàng nhiều lắm chỉ là cảm thấy không thoải mái, nhưng vừa biết ngay cả Thịnh Hạo cũng coi nàng trở thành Ngọc Ly, trong nội tâm nàng xuất hiện cảm giác mất mát chua xót mãnh liệt, đột nhiên cảm thấy cực kỳ thất vọng đối với hắn.

Nàng không muốn trở thành vật thay thế cho người khác, nàng hi vọng người trong mắt của hắn là nàng, nữ nhân gọi là Đổng Trinh Hoa, mà không phải Ngọc Ly!

“Ta thừa nhận, mỗi lần gặp lại ngươi, ta đều không tự chủ được nghĩ đến Ngọc Ly, nhưng ta đã thực cố gắng phân biệt ngươi và Ngọc Ly, cũng không muốn xem ngươi trở thành thế thân của nàng.”

Tuy rằng vừa mới bắt đầu, thật sự hắn rất khó tách nàng với bóng dáng Ngọc Ly ra, luôn không thoát khỏi được ràng buộc qua lại, nhưng từ sau khi nàng ở dưới đêm trăng giúp hắn cởi bỏ tự trách ràng buộc, hắn liền dần dần buông tiếc nuối với Ngọc Ly, cố gắng xem nàng trở thành một nữ nhân khác mà đối đãi, không hề từ trên người nàng tìm kiếm bóng dáng của Ngọc Ly.

Muốn hắn quên mất Ngọc Ly là không thể nào, nàng sẽ vĩnh viễn chiếm lấy một phần nhỏ trong lòng hắn, có lẽ sau này tình cảm đối với nàng sẽ từ từ giảm đi, nhưng tuyệt đối sẽ không biến mất.

Nhưng cái này cũng không gây trở ngại hắn muốn Đổng Trinh Hoa, nàng với hắn mà nói, là một bắt đầu mới, đã không còn là vì bù lại tiếc nuối với Ngọc Ly.

“Cho nên bây giờ ngươi để ta lưu lại, rốt cuộc là bởi vì ta là Đổng Trinh Hoa, hay là bởi vì ta giống Ngọc Ly?”

“Đương nhiên bởi vì ngươi là Đổng Trinh Hoa.”

“Phải không? Nhưng ta giờ này khắc này, cũng rất khó tin tưởng câu trả lời của ngươi.” Đổng Trinh Hoa cười khổ vuốt khuôn mặt của mình, "Chỉ cần ta đây. . . Khuôn mặt không thay đổi, ta liền vĩnh viễn không thoát khỏi bóng ma của Ngọc Ly được, vĩnh viễn sẽ hoài nghi, ngươi là xuyên thấu qua ta nhìn Ngọc Ly, mà không phải là đang nhìn chính ta đây.”

Trừ phi nàng thay đổi mặt, hoặc là hủy dung, bằng không, chỉ sợ nàng vĩnh viễn đều không thể tiêu tan. . .

Thịnh Hạo thực sự cảm giác hết đường chối cãi, không biết nên nói cái gì mới có thể tiêu trừ nghi ngờ trong nội tâm nàng, "Trinh Hoa. . .”

“Ta mệt mỏi, xin ngươi cho ta đi nghỉ ngơi.”

Đổng Trinh Hoa xoay người, tạm thời không muốn đối mặt hắn, không muốn nói chuyện với hắn, nàng chỉ muốn một mình yên lặng một chút, một mình với cảm xúc cô đơn khó chịu giờ phút này.

Nàng chẳng lẽ vĩnh viễn chỉ có thể làm thế thân của Ngọc Ly sao? Nàng không cam lòng, thật sự rất không cam tâm. . .

Thịnh Hạo không ngăn cản nàng rời đi, chỉ là nhíu chặt hai hàng lông mày nhìn bóng lưng nàng rời đi, lo lắng quan hệ giữa hai người sẽ vì vậy mà sinh ra biến hóa lớn gì đó.

Nếu không phải bởi vì bề ngoài của nàng rất giống Ngọc Ly, hai người bọn họ ngay từ đầu liền không có quan hệ gì, nhưng bây giờ cũng bởi vì dạng này, làm cho quan hệ cả hai xuất hiện những biến đổi khó có thể đoán trước.

Đây là một vấn đề khó giải, thực khó giải quyết, xử lý như thế nào cũng không đúng. . .

※*※*※*※*※*※

Đổng Trinh Hoa tạm thời đã bỏ qua ý nghĩ rời đi, bởi vì nàng biết, chỉ cần lần đầu tiên không thành công, Thịnh Hạo cũng không cho nàng cơ hội tiếp theo, nàng giãy dụa thế nào cũng chỉ là lãng phí hơi sức.

Mà nàng hiện tại cũng không có tâm tình đi hỏi chuyện chạy trốn, cả ngày đều lười, tâm tình xuống thấp đến mức ngay cả động cũng không muốn động, thủy chung tự gi¬am mình ở trong phòng, ai cũng không muốn gặp.

Nàng nghĩ, mình thật sự thích Thịnh Hạo rồi, bằng không khi biết hắn cũng coi nàng trở thành thế thân của Ngọc Ly thì nàng sẽ cảm thấy mất mát, thương tâm, chỉ kém một điều không chảy ra nước mắt như vậy.

Nhưng Ngọc Ly đã là người chết, dù nàng lợi hại thế nào, cũng đánh không lại một người chết, đạo bóng ma sẽ vĩnh viễn tồn tại, muốn thoát khỏi cũng thoát khỏi không xong.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 13 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 13. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.214988946915 sec