Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 12

Chương 12Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.1

Đổng Trinh Hoa nhìn nam tử cứu nàng trước mắt, hắn thoạt nhìn tao nhã, khí chất phi phàm, khẳng định không phải nhân vật bình thường, nhưng biểu tình giờ phút này của hắn thực khiếp sợ, giống như nàng không nên xuất hiện ở trên thế giới này, khiến nàng cực kỳ buồn bực.

Vừa rồi hắn gọi nàng Ngọc Ly? Nàng xác định chính mình lúc trước từng nghe qua tên này, nhưng rốt cuộc là ở nơi nào, nàng trong khoảng thời gi¬an ngắn lại nhớ không ra.

“Ngọc Ly?” Bác Tuyên khiếp sợ đưa tay sờ sờ khuôn mặt Đổng Trinh Hoa, như là đang xác nhận nàng có phải người hay không, "Thật là ngươi sao? Ta không phải là đang nằm mơ. . ..”

Gương mặt của nàng nóng, nàng rõ ràng là người, nhưng. . . Nhưng Ngọc Ly rõ ràng sớm đã mất năm năm trước. . ..

“Đợi chút, ta không phải Ngọc Ly gì như lời ngươi nói.” Đổng Trinh Hoa cảnh giác nhanh chóng lui về phía sau từng bước, không cho hắn tiếp tục sờ nàng, "Ta gọi là Đổng Trinh Hoa, ngươi nhận lầm người.”

Bác Tuyên từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, thấy ánh mắt có chút không vui của nàng, mới phát hiện hành động mới vừa rồi của mình quá mức vô lễ, liền nhanh chóng xin lỗi, "Thật xin lỗi, ta nhất thời quá kích động, cho nên hành động quá mức.”

Nàng không phải Ngọc Ly? Nhưng bộ dạng của nàng đích xác cực kỳ giống Ngọc Ly, giống đến làm cho hắn nghĩ rằng, Ngọc Ly sống lại. . .

Bác Tuyên âm thầm cười khổ, cái này căn bản là chuyện không thể, hắn đừng si tâm vọng tưởng nữa.

Đổng Trinh Hoa không đếm xỉa tới ánh mắt phức tạp khi hắn nhìn nàng, chỉ muốn nhanh chóng rời đi, "Cám ơn ngươi đã cứu ta, chúng ta ở đường này chia ra a, sau này còn gặp lại.”

“Đợi chút, cô nương.”

“Còn có việc sao?” Đổng Trinh Hoa ngừng bước chân lại.

Bác Tuyên không muốn mất đi sự gặp gỡ với nàng, dù sao bộ dạng của nàng thật sự rất giống Ngọc Ly, làm cho hắn luyến tiếc khi phải buông tay, "Không biết ngươi muốn đi đâu?”

“Ách?” Nếu hắn không hỏi, nàng thật đúng là không nghĩ qua vấn đề này, "Này. . . Ta cũng tạm thời không biết mình nên đi nơi nào. . ..”

Lúc trước nàng một lòng chỉ muốn chạy trốn, muốn chạy trốn, nhưng sau khi thật sự chạy trốn thuận lợi, kế hoạch tiếp theo rốt cuộc là cái gì, nàng căn bản còn chưa có nghĩ nhiều như vậy.

Bác Tuyên vui sướng đề nghị, "Cô nương, một mình ngươi ở bên ngoài quá nguy hiểm, bằng không tạm thời tới nơi của ta trước, chờ ngươi nghĩ kỹ kế tiếp nên đi đâu, lại hành động cũng không muộn.”

“Đến chỗ của ngươi? Nhưng. . .” Nàng lại không biết hắn, đến nhà một nam nhân xa lạ, có thể an toàn hơn so với tự mình ở bên ngoài dạo chơi sao?

“Cô nương, ta cũng không có ác ý, chỉ là lo lắng một mình ngươi ở bên ngoài, có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không thôi.” Bác Tuyên giải thích hết sức, hy vọng có thể tranh thủ sự tín nhiệm của nàng.

Đổng Trinh Hoa do dự mãi, không biết nên đáp ứng hay không, bất quá rất kỳ quái là, nàng có một loại cảm giác, biết hắn không phải là người xấu, hắn đối với nàng thật không có ác ý.

Phải tin tưởng trực giác của mình sao? Thật sự là khó có thể lựa chọn. . ..

Bác Tuyên thấy thái độ của nàng tựa hồ có chút dao động, liền không ngừng cố gắng thuyết phục, "Cô nương, ta dùng tính mạng của ta cam đoan, ta đối với ngươi tuyệt đối không có ác ý.”

Đổng Trinh Hoa có thể cảm giác được thành ý của hắn, rốt cục ném đi một tia nghi ngờ cuối cùng, gật đầu đáp ứng, "Được rồi, thật ngại, phải tạm thời quấy rầy ngươi.”

Nàng đích xác tạm thời tìm một chỗ đặt chân đã, cẩn thận suy nghĩ kế tiếp chính mình rốt cuộc nên làm cái gì mới tốt.

Thật sự phải rời khỏi Thịnh Hạo sao? Đột nhiên trong lúc đó, lòng của nàng có chút mờ mịt, nhưng lại ê ẩm, rất khó chịu cảm thấy có chút. . . Không thôi. . .

※*※*※*※*※*※

Đổng Trinh Hoa vốn nghĩ đến, Bác Tuyên có thể là công tử nhà giàu gì đó, nhưng đợi đến lúc nàng đi theo hắn đến trước cửa nhà hắn thì nàng mới biết được. . . Chính mình quả thực rất sai lầm!

“Phủ bối lặc?” Nhìn đến tấm biển trên cửa lớn, Đổng Trinh Hoa không dám tin nhìn Bác Tuyên, "Ngươi cũng là bối lặc sao?”

Bây giờ là như thế nào? Chẳng lẽ bối lặc trong thành Bắc Kinh chạy đầy đường, tùy tiện một cái tấm biển đặt xuống, đều có thể đặt vào một bối lặc gia sao?

“Cũng?” Bác Tuyên tò mò hỏi, "Ngươi còn quen bối lặc khác?”

“Không. . . Không có, ta chỉ là nhất thời nói sai mà thôi.” Đổng Trinh Hoa có chút xấu hổ cười, nàng cũng không thể cho hắn biết nàng từ trong phủ bối lặc của Thịnh Hạo chạy đến, nếu hai người có gi¬ao tình, hành tung của nàng không phải tiết lộ sao.

Nếu Đổng Trinh Hoa không đề cập tới, Bác Tuyên cũng thức thời không truy vấn nữa, lễ phép mời nàng vào cửa, "Đổng cô nương, mời vào đi.”

“Uh, được.”

Đổng Trinh Hoa đi theo Bác Tuyên vào trong phủ bối lặc, đi vào phòng trước, hai người mới vừa vào đến phòng trước, còn có một cô cô nương xinh đẹp mặc trang phục phụ nữ Mãn Thanh màu hồng vọt tới trước mặt Bác Tuyên, mở ra nụ cười, "Bác Tuyên ca, ca ca chạy đến đâu vậy, ta đã ở chỗ này đã chờ rất lâu a!”

“Ta ra ngoài làm việc, sao muội không báo trước cho ta biết một tiếng đã tới đây rồi?” Bác Tuyên ôn nhu cười nhạt đối với nàng, nhìn ra được rất sủng với cô nương này.

“Nhất thời cao hứng, đột nhiên lại đây. . .” Lúc này cô nương xinh đẹp mới phát hiện Đổng Trinh Hoa đứng ở sau lưng Bác Tuyên, vẻ tươi cười sáng lạn lúc đầu nhất thời thu hồi, không dám tin hít mạnh một hơi, "Tỷ. . . Tỷ tỷ?”

“A?” Đổng Trinh Hoa vô cùng không rõ, vì sao nàng vẫn bị người ngộ nhận thành những người khác? "Ta không phải tỷ tỷ ngươi, ta gọi là Đổng Trinh Hoa.”

“Không phải. . ..” Ngọc Hô (hô trong san hô) bắt lấy ống tay áo của Bác Tuyên, kinh ngạc hỏi: "Bác Tuyên ca, ca tìm được người giống như tỷ tỷ ở đâu vậy?”

Nếu tỷ tỷ còn sống, khẳng định chính là hình dạng hiện tại của nàng, không nghĩ tới trên đời này lại tồn tại hai người giống nhau như vậy.

“Cho nên nói, 'Ngọc Ly' và 'tỷ tỷ' trong miệng các ngươi thật ra là cùng là một người?” Đổng Trinh Hoa nhíu nhẹ lông mày, "Có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra không?”

Đối mặt câu hỏi của Đổng Trinh Hoa, Bác Tuyên cũng không giấu diếm nữa, chỉ có thể than nhẹ một tiếng, thành thật nói cho nàng biết, "Kỳ thật bộ dạng của ngươi rất giống thê tử chưa thành thân lại vì ngoài ý muốn mà qua đời của ta - Ngọc Ly, mà nàng là muội muội của Ngọc Ly - Ngọc Hô, các nàng là cách cách của Đoan Quận Vương phủ.”

“Ah, thật sự là khéo. . ..” Bây giờ nàng rốt cuộc hiểu rõ, vì sao Bác Tuyên vẫn có ý đồ giữ nàng lại, nguyên lai nàng giống thê tử chưa xuất giá của hắn. . ..

Loại cảm giác này thật là kỳ quái, nàng cảm giác mình giống như trở thành thế thân của Ngọc Ly, Đổng Trinh Hoa sắp không còn là Đổng Trinh Hoa nữa rồi.

Sau khi biết nguyên nhân Bác Tuyên giữ nàng lại, nàng ngược lại không muốn ở tại chỗ này nữa rồi, nàng chán ghét cảm giác bị xem thành thế thân, điều này làm cho nàng cảm thấy không thoải mái.

“Bối lặc gia, cảm tạ sự giúp đỡ của ngài.” Đổng Trinh Hoa khom mình hành lễ với Bác Tuyên, "Bất quá ta nghĩ, ta không nên quấy rầy ngài mới tốt, chúng ta chia tay ở đây đi.”

Bác Tuyên lo lắng muốn ngăn cản nàng rời đi, "Đổng cô nương, xin đừng đi, ta thật không có ác ý, ta bất quá chỉ là. . .”

“Ngươi chẳng qua là muốn coi ta như thế thân của Ngọc Ly cách cách mà thôi, đúng không?”

Hắn chột dạ một chút, vẫn trả lời, "Cũng không hoàn toàn là như vậy, ta biết ngươi không phải Ngọc Ly, ta cũng không muốn ngươi thay thế nàng. . ..”

Ngọc Hô ở một bên lẳng lặng nhìn Bác Tuyên ca của nàng đem toàn lực chú ý đặt ở trên người Đổng Trinh Hoa, hoàn toàn xem nhẹ nàng, cảm thấy rất không thích, cảm giác với Đổng Trinh Hoa nguyên bản từ khiếp sợ, đã đổi thành ghen, nàng đột nhiên thực hi vọng Đổng Trinh Hoa chưa có xuất hiện.

Đổng Trinh Hoa chỉ là diện mạo giống tỷ tỷ, liền dễ dàng có được đến chú ý của Bác Tuyên ca, nàng tính cái gì, nàng làm bạn ở bên cạnh Bác Tuyên ca đã nhiều năm rồi, chẳng lẽ còn không sánh bằng một nữ nhân đột nhiên xuất hiện sao?

“Bối lặc gia!” Lúc này một gã người hầu vội vàng chạy vào đại sảnh, "Thịnh Hạo bối lặc tới phủ của chúng ta, nói muốn gặp bối lặc gia ngài.”

“Thịnh Hạo?” Vừa nghe đến tên của hắn, trong mắt Bác Tuyên nhiều hơn một cỗ oán giận, "Hắn tới làm cái gì? Hai chúng ta không có giao tình gì tốt để gặp!”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.200018882751 sec