Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 11

Chương 11Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chị này lúc thông minh lúc ngố ngố =]]

Chương 3.3

Tính hắn còn có lương tâm, biết muốn dỗ nàng, điều này làm cho buồn bực nguyên bản của nàng đối với hắn tán đi không ít, tâm tình nặng nề cũng thoải mái khoái trá lên.

Thịnh Hạo xem nàng ăn đến cực kỳ vui vẻ, cảm xúc khẩn trương nguyên bản rốt cục có thể thư thả một chút, may mắn không có làm hỏng sự tình, "Ăn chậm một chút, không có người tranh với ngươi.”

Hắn theo bản năng vươn tay lau đi mẩu vụn bánh dính vào khóe miệng của nàng, động tác tự nhiên, không có bất kỳ ý đồ bất lương, nhưng cảm giác khác thường khi đầu ngón tay thô ráp của hắn khẽ chạm đến môi nàng, khiến nàng đột nhiên nhớ tới ngày đó hắn hôn nàng để trừng phạt, hại nàng lại nhịn không được hơi hơi đỏ mặt.

Nàng sở dĩ tức giận, là giận hắn không tôn trọng nàng, cứ như vậy khinh suất lỗ mãng đoạt đi nụ hôn đầu của nàng, nhưng nói thật, kỳ thật. . .. Nàng cũng không chán ghét hắn hôn nàng, nàng thậm chí còn nghĩ tới, nếu hai người không phải hôn trong không khí hỏng bét này…, nàng hẳn là sẽ. . .. Cực kỳ vui sướng.

Lòng của nàng ẩn ẩn vì hắn mà rung động, tuy rằng hắn luôn dùng các loại lý do giữ nàng lại bên cạnh hắn, thậm chí không để ý đến ý nguyện của nàng, ép nàng từ Tây Vực trở về kinh thành, khiến nàng rất có thể vì vậy mà không về nhà được, nhưng nàng cũng không cách nào chân chính tức hắn, giận hắn, thậm chí là chán ghét hắn.

Nàng cũng không biết vì sao nhưng mình chán ghét hắn không được, ngược lại từ lúc mới bắt đầu liền không hiểu bị hắn dẫn dắt cảm xúc, nhìn hắn đau thương, khổ sở, nàng liền không nhịn được muốn trấn an hắn, cho hắn tất cả an ủi mà nàng có khả năng.

Rốt cuộc là vì sao có nỗi lòng đó? Xem như thích không? Nhưng thời gi¬an nàng ở chung với hắn rõ ràng không dài, sao có thể nhanh như vậy đã thích hắn?

Thịnh Hạo thấy nàng ăn vào một nửa đột nhiên dừng động tác lại, trở nên trầm mặc, như là đang suy nghĩ chuyện gì, hoang mang hỏi, "Sao đột nhiên lại ngẩn ngơ vậy?”

“Không. . . Không có việc gì.” Nàng lập tức phục hồi tinh thần, tạm thời không suy nghĩ tiếp vấn đề có thích hay không, chỉ muốn hưởng thụ một bàn thức ăn ngon trước mắt.

Thịnh Hạo thuận thế ngồi vào bên cạnh nàng, cũng không có lấy điểm tâm trên bàn để ăn, chính là lẳng lặng nhìn nàng ăn, nội tâm sẽ có một loại cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.

Đây là lần đầu tiên từ khi nàng đi vào trong kinh thành lộ ra tươi cười vui vẻ như vậy, nếu có thể, hắn nguyện ý mỗi ngày đều phái người mua điểm tâm mang về, chỉ cầu đổi được một chút miệng cười sáng lạn của nàng, nếu nàng có thể vì hắn nở rộ nụ cười mỹ lệ như thế, hắn sẽ càng cảm thấy vui mừng thỏa mãn.

Hắn có thể vì nàng làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần có thể khiến nàng vui vẻ, hắn cái gì đều nguyện ý làm, cho dù vượt lửa qua sông, hắn cũng không tiếc nuối. . ..

Đổng Trinh Hoa ăn vào một nửa, mới phát hiện Thịnh Hạo cũng chưa ăn được nửa miếng, nhất thời cảm thấy có chút ngượng ngùng, "Ngươi không ăn sao?”

“Đây là đặc biệt chuẩn bị cho ngươi.” Hắn chưa bao giờ chạm vào đồ ngọt.

“Ta đây sẽ không khách khí sao!” Nàng tặc tặc cười, "Bất quá ngươi cho là một bàn món điểm tâm ngọt này là có thể trấn an ta sao? Ta không có dễ tiêu giận như vậy.”

Thịnh Hạo hơi hơi nhíu mày, nàng tính đạt đến công phu sư tử ngoạm sao? "Vậy thì, ngươi còn muốn cái gì?”

“Ta muốn ra ngoài đi chơi một chút, cả ngày chỉ có thể ở trong phủ bối lặc, ta sắp buồn chết rồi, cho nên ta muốn đi ra ngoài hít thở không khí.” Nàng không chỉ muốn đi ra ngoài thông khí, còn muốn xem xét có cơ hội rời đi hay không, nàng vẫn chưa có buông tay cho tính toán trở lại thế kỷ hai mươi mốt.

Mày rậm của Thịnh Hạo nhíu lại, rất muốn lập tức trả lời nàng một câu "Không cho phép”, nhưng nghĩ đến nếu trực tiếp cự tuyệt nàng, khẳng định lại phải đối mặt nàng thở phì phì đáp trả ngược lại, hắn thật khó khăn cứng rắn nhịn xuống câu nói kia.

Hắn phải nghĩ những phương pháp khác mới được, không thể luôn cùng nàng cứng đối cứng, không dứt, nếu nàng muốn đi ra ngoài thông khí, hắn liền mặt ngoài thuận theo toan tính của nàng, lại ngầm phái người "trông" nàng, miễn cho nàng vừa ra khỏi phủ bối lặc, liền biến mất vô tung, đào thoát trong tay của hắn.

Sau khi âm thầm cân nhắc hết tình hình trong đầu, Thịnh Hạo liền sảng khoái trả lời, "Ngươi muốn ra ngoài đi một chút, không phải không được, chẳng qua ta có điều kiện.”

“Điều kiện gì?” Hai mắt nàng nháy mắt hưng phấn tỏa sáng, nàng vốn cho là hắn sẽ không dễ dàng đáp ứng, không nghĩ tới hắn lại sảng khoái đáp ứng thật ngoài dự liệu của nàng.

“Điều kiện rất đơn giản, đó chính là. . . phải có người đi theo ngươi.”

※*※*※*※*※*※

“Vì sao. . .. . . Vì sao nhất định phải là ngươi đi theo ta mới được?”

Đổng Trinh Hoa vốn đang vì chính mình rốt cục có thể bước ra cửa lớn phủ bối lặc mà hưng phấn, kết quả đợi sau khi nàng biết người đi theo nàng ra cửa là ai, nàng liền không thấy vui vẻ nổi nữa.

Bởi vì người kia chính là ── A Thiết.

“Ngươi nghĩ rằng ta muốn sao? Nếu không phải bối lặc gia ra mệnh lệnh, ta cũng không muốn ra cửa với ngươi.” A Thiết mặt nhăn nhó khó chịu thúc giục, "Ngươi rốt cuộc muốn ra cửa hay không? Không đi nữa ta sẽ bớt việc.”

“Muốn, ta đương nhiên muốn!” Đổng Trinh Hoa cũng chỉ có thể tạm thời nhẫn nại, đi ra ngoài trước nói sau.

A Thiết dẫn Đổng Trinh Hoa ra cửa, đi trên đường cái náo nhiệt của kinh thành, rất không tình nguyện giới thiệu cho nàng những trò chơi vui trong kinh, bất quá Đổng Trinh Hoa cũng chưa nghe lọt, lại luôn luôn tự hỏi nên thoát khỏi A Thiết phiền toái này như thế nào.

Nàng đứng ở phố náo nhiệt, quyết định đi thẳng vào vấn đề, "A Thiết, chúng ta thương lượng một chút được không?”

“Thương lượng cái gì?” A Thiết cũng dừng bước lại.

“Chính là, ngươi liền làm bộ như đang đi theo ta thì bị tách ra, thả ta đi đi, dù sao ngươi cũng rất chán ghét ta ở lại bên người bối lặc gia nhà ngươi, phải không?”

“Ta rất muốn đáp ứng ngươi, nhưng không được.” A Thiết không chút suy nghĩ cự tuyệt, "Bối lặc gia muốn ta phải mang ngươi hoàn hảo vô khuyết trở về, ta liền nhất định phải làm được, tuyệt không thể phụ sự phó thác của bối lặc gia.”

“. . .. . .” Thật đúng là nô bộc trung thành nhất đẳng nha.

“Cho nên ở dưới mắt của ta, ngươi đừng tưởng ‘đi tách ra’, bằng không ta liền mang ngươi về phủ bối lặc trước thời gi¬an, vấn đề gì đều giải quyết sau.”

Đổng Trinh Hoa bất đắc dĩ khẽ thở dài, liếc mắt hướng bên cạnh cách đó không xa, đột nhiên kinh ngạc chỉ vào đầu đường kia nói: "Hở? Là bối lặc gia nhà các ngươi.”

“Phải không? Ở đâu?” A Thiết khẩn trương lập tức xoay người xem.

Ở chân trời á ! Đổng Trinh Hoa nhân cơ hội nhanh chóng chạy như điên về phía trước, rời đi đường cái, chuyển vào trong hẻm nhỏ, đắc ý chuồn mất, không nghĩ tới A Thiết thật sự dễ dàng bị lừa như vậy.

“Nơi đó có bối lặc gia sao? Căn bản là. . .. . .” A Thiết vừa quay đầu, mới phát hiện ra Đổng Trinh Hoa vốn ở trước mặt hắn giờ đã không thấy, kinh ngạc sợ hãi kêu ra tiếng, "Này, chớ đi, không cho phép trốn –“

Đổng Trinh Hoa mới không để ý tới hắn, dùng hết toàn lực xuyên qua hẻm nhỏ, nghĩ hết biện pháp muốn bỏ rớt A Thiết đang đuổi theo phía sau, không cho hắn có cơ hội tiếp tục bắt được nàng.

Rẽ trái rồi rẽ phải, nàng đột nhiên phát hiện ở trong hẻm nhỏ yên lặng cư nhiên sẽ có một gi¬an giáo đường của người ngoại quốc, đột nhiên trong đầu hiên lên ý niệm, quyết định trước trốn vào trong giáo đường nói sau.

Nàng đi đến trước giáo đường, đẩy cửa, phát hiện cửa lớn bị khóa, liền vòng ra phía sau giáo đường, lơ đãng phát hiện một cánh cửa sổ không đóng chặt, lộ ra một cái khe nhỏ, liền từ khe hở nhỏ đưa đầu nhìn vào trong.

Lúc này trong giáo đường có hai người, một người là nam tử người Hán, một người khác là cha xứ trang phục người nước ngoài, bọn họ thấp giọng nói chuyện với nhau, cảm giác có chút thần bí.

Hai người nói đến một nửa, vị cha xứ kia đột nhiên cảm giác được ngoài cửa sổ tựa hồ có bóng dáng, lập tức quay đầu hướng về phía Đổng Trinh Hoa xem, "Who’s there?”

Đổng Trinh Hoa hoảng sợ, nàng cũng không phải là cố ý muốn nghe lén, "Sor¬ry! I. . . . . .”

“Nàng biết tiếng nước ngoài?” Sắc mặt nam tử người Hán đại biến, "Không được, phải bắt nàng lại!”

“Hả?” Nàng kinh ngạc thở hốc vì kinh ngạc, biết tiếng nước ngoài cũng phạm pháp sao?

Nàng thấy nam tử người Hán đột nhiên xoay người chạy về cửa giáo đường, nói muốn bắt nàng lại tựa hồ không phải đang nói đùa, nàng liền khẩn trương xoay người muốn trốn qua chỗ khác, đúng lúc này, một gã nam tử khác đột nhiên từ chỗ tối hiện thân, bắt lấy tay nàng, kéo nàng hướng vào trong ngõ tối chạy trốn, "Mau đi theo ta!”

Đổng Trinh Hoa không có tâm tư nghĩ xem nam tử này là từ đâu tới đây, trực giác mách bảo chạy theo hắn là được rồi, nàng cũng không muốn không biết tại sao bị người lạ bắt lấy.

Hai người chạy một khoảng cách thật dài, xác định tên nam tử người Hán kia không có đuổi theo sau, nam tử mới ở một nhánh trong ngõ nhỏ dừng bước lại, làm cho Đổng Trinh Hoa có thể lấy lại hơi.

“Cô nương, ngươi có khỏe không?”

“Không. . . không sao.” Đổng Trinh Hoa lại thở hổn hển một hồi lâu, mới ngẩng đầu, cười nói với nam tử: "Thật sự cám ơn ngươi.”

Nam tử vừa nhìn thấy mặt mũi của nàng, biểu tình nguyên bản là sửng sốt, nhất thời trở nên cực kỳ kinh ngạc, "Ngươi. . . Ngọc Ly?”

“Ách?”

Lạ thật, tên này có chút quen tai, nàng tựa hồ đã nghe qua ở đâu đó?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.204991102219 sec