Độc sủng thiên kim nôĐộc sủng thiên kim nô - chương 10

Chương 10Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.2

Đổng Trinh Hoa nhíu lại lông mày nhỏ nhắn nhìn về phía Thịnh Hạo, "Các ngươi đang nói cái gì mà bí hiểm vậy?” Bọn họ nhất định là có chuyện gạt nàng.

“Ngươi nghĩ nhiều thôi.” Thật sự hắn không muốn làm cho nàng biết nhiều chuyện có liên quan Ngọc Ly.

“Phải không?” Nàng mới không tin.

Thường tổng quản âm thầm quan sát động tác giữa Đổng Trinh Hoa cùng chủ tử, phát hiện chủ tử căn bản không phải để nàng làm nô tỳ, xét ngôn hành cử chỉ của hắn đối với nàng cực kỳ khoan dung, việc thu nàng ở bên người làm nô tỳ, khẳng định chỉ là ngụy trang, "Bối lặc gia, muốn an bài cho vị Đổng cô nương này ở nơi nào?”

“Cứ trực tiếp an bài cho nàng ở trong trạch viện của ta.”

“Nô tài hiểu rõ.” Quả nhiên nha quả nhiên, chủ tử căn bản chính là nghĩ đến cái 'gần quan được ban lộc'.

Đổng Trinh Hoa vừa nghe, lập tức kháng nghị, "Vì sao ta và ngươi nhất định phải ở cùng một gian nhà chứ?”

“Nơi này là ta làm chủ, ngươi không có lựa chọn khác.” Thịnh Hạo không để lại dấu vết cầm tay nàng, mang theo nàng hướng trong phủ đi vào, vẫn không quên cảnh cáo, "Phải nhớ kỹ, thân phận của ngươi là nô tỳ, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.”

“Ta cũng không phải cam tâm tình nguyện làm nô tỳ của ngươi.” Nàng đang nổi nóng, không có tâm tư chú ý đến động tác nhỏ của hắn, không sợ chết mà lẩm bẩm oán giận, "Ngươi rõ ràng chính là cường đoạt dân nữ. . ..”

“Ngươi nói cái gì? !” Thịnh Hạo quay đầu trừng mắt nhìn nàng, cảnh cáo nàng đừng vượt quá.

“. . . Ân nhân, đại ân nhân, như vậy có thể chứ!” Nàng tức giận chu miệng lên, nàng bây giờ là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu nha, huống hồ nàng cũng không có hộ tịch, không khác gì với khách nhập cư trái phép, nếu không dựa vào hắn, nàng sống ở chỗ này, chỉ sợ sẽ có không ít vấn đề.

Đôi mắt Thịnh Hạo buồn bã, một cỗ dục vọng đột nhiên lơ đãng gợi lên, nàng khẳng định không biết, bộ dáng nàng chu miệng quả thực tựa như đang dụ dỗ hắn, "Về sau đừng tùy tiện chu miệng lên.”

“Cái gì? Ngay cả ta chu miệng hay không ngươi đều muốn quản?!” Nàng không dám tin mà kinh hô, hắn cũng không phải đang ở bờ biển, trông nom rộng như vậy làm gì?

“Đương nhiên.” Hắn không chút lựa chọn trả lời.

Đổng Trinh Hoa cố ý làm trái ý hắn, chính là không muốn dễ dàng thuận ý của hắn, Ta cứ muốn chu miệng, ngươi tính trừng phạt ta như thế nào? A?”

“Ngươi. . .. . .”

Nàng lập tức chu miệng cao cao thị uy với hắn, chính là đoán chừng hắn sẽ không trừng phạt nàng, lại không nghĩ rằng ánh mắt của hắn đột nhiên trở nên thâm thúy khó giải, ngay sau đó liền cúi người, hai bàn tay to ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, mạnh mẽ hôn lên môi của nàng, khiến nàng kinh ngạc vạn phần.

Nàng trừng lớn hai mắt, hương vị xa lạ mềm mại trên môi, thuộc về hơi thở của hắn nháy mắt quấn quanh lấy nàng, hại nàng đầu cháng váng, đầu trống rỗng, tim đập rộn lên, cứ như vậy chỉ ngây ngốc để hắn hôn, không biết làm sao.

Thịnh Hạo vốn định trừng phạt nàng một chút, làm cho nàng lần sau không dám tùy ý khiêu khích hắn, không nghĩ tới làm như vậy, ngược lại là đang trừng phạt chính mình, bởi vì môi nàng quá thơm ngọt rồi, làm cho hắn vừa hôn lên, liền luyến tiếc không dời, thật muốn cứ như vậy hôn tiếp.

Cố nén khát vọng đối với nàng, Thịnh Hạo rất nhanh giãn ra khoảng cách giữa hai người, đối với nàng đang ngây ra như phỗng lớn tiếng cảnh cáo, "Đây là trừng phạt dành cho ngươi, lần tới nếu ngươi còn dám tranh luận, ta sẽ làm như vậy để đối phó ngươi.”

Nàng lại ngây ngốc một hồi lâu sau, đầu mới bắt đầu chậm rãi khôi phục hành động, ý thức được chính mình bị hôn, nhưng mà đây còn là. . .. Nụ hôn đầu tiên của nàng!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhất thời dần đỏ bừng, nàng theo bản năng che miệng mình, vừa thẹn vừa giận mắng: "Ngươi. . .. Đáng ghét!”

※*※*※*※*※*※

Lúc này Đổng Trinh Hoa thật đúng là tức giận không nhẹ, nàng bắt đầu trốn Thịnh Hạo, cố ý tránh không thấy mặt, cho dù hai người đều ở trong phủ bối lặc, cho dù ở tại cùng một cái sân, nàng cũng có biện pháp trốn đến hắn muốn tìm cũng rất khó tìm được.

Hai người giằng co như vậy thật nhiều ngày, Thịnh Hạo lúc vừa mới bắt đầu, còn để tùy ý nàng cáu kỉnh, sau cũng dần dần không cách nào dễ dàng tha thứ tiếp, thế nào cũng phải nghĩ biện pháp thay đổi mới tốt.

Hắn bất động thanh sắc đi tới trong vườn hoa, nhìn đến Đổng Trinh Hoa cách đó không xa đang ngồi xổm bên ao nhỏ, lập tức lấy thức ăn gia súc cho cá chép trong ao, lại nhìn mặt hồ sững sờ, hoàn toàn không có tức giận, hại hai hàng lông mày của hắn nhịn không được chau lên, cực kỳ lo lắng tình huống của nàng.

Sau khi trở lại phủ bối lặc, nàng tuy rằng trên danh nghĩa là nô tỳ bên người hắn, nhưng căn bản không ai dám bảo nàng làm chuyện nô tỳ nên làm, Thường tổng quản còn đặc biệt phái một nô tỳ chuyên môn chiếu cố nàng, nàng ăn được mặc được, mỗi ngày đều muốn nàng trang điểm thật xinh đẹp, cho nên cuộc sống của nàng bây giờ quả thực không khác gì với thiên kim đại tiểu thư.

Nhưng hắn biết nàng cũng không vui vẻ, nguyên nhân nàng không vui không đơn giản chỉ có cáu kỉnh với hắn như vậy, nàng còn có chuyện khác giấu ở trong lòng, hắn muốn đoán cũng đoán không ra.

Hắn có thể lưu lại thân xác của nàng, nhưng tựa hồ lại không có thể lưu lại lòng của nàng, điều này làm cho hắn thực buồn rầu, bởi vì hắn cũng không xác định, mình rốt cuộc nên làm như thế nào, mới có thể thuận lợi đến được lòng của nàng, để nàng cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh hắn, sẽ không luôn nghĩ phải rời khỏi hắn.

“Bối lặc gia.” Lúc này A Thiết lặng lẽ đi dến bên người chủ tử, không làm kinh động đến Đổng Trinh Hoa, "Đồ cũng đã chuẩn bị xong.”

Thịnh Hạo gật gật đầu, "Tốt lắm, đi xuống đi.”

“Vâng!” Chờ sau khi A Thiết rời đi, Thịnh Hạo mới bước chân đi đến phía sau Đổng Trinh Hoa, mở miệng kêu, Đổng Trinh Hoa.”

“Ách?” Đổng Trinh Hoa hoảng sợ, lập tức đứng dậy quay lại đối mặt hắn, mặt sầm lại, hoàn toàn không cho hắn thấy một sắc mặt tốt, "Ngươi. . . Làm sao ngươi sớm như vậy đã trở lại rồi?”

Bình thường sáng sớm hắn liền tiến cung, qua giờ ngọ mới có thể trở về, bây giờ còn chưa đến buổi trưa, cho nên nàng cũng không có phòng bị, ngược lại còn bị hắn hù dọa.

Hắn trực tiếp giữ chặt tay nàng, không muốn nhiều lời vô nghĩa,

“Đi theo ta.”

“Vì sao ta phải đi theo ngươi mới được?” Đổng Trinh Hoa không chút khách khí vung tay hắn, "Ta không đi, ta muốn ở chỗ này.”

Thịnh Hạo không vui nheo mắt sắc lại, bình tĩnh lên tiếng cảnh cáo, "Đổng, Trinh, Hoa!”

“A?” Đổng Trinh Hoa âm thầm cả kinh, mới nghĩ đến mỗi lần cùng hắn cứng đối cứng, đều tìm không đến chỗ tốt gì, ngược lại là tự tìm tội để chịu, chợt cảm thấy không ổn.

Quả nhiên, ngay sau đó Thịnh Hạo trực tiếp động thủ, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chặn ngang ôm lấy nàng, vác lên đầu vai, nàng không muốn đi cũng không sao, hắn có thể "giúp nàng đi”.

“A –” Đổng Trinh Hoa lên tiếng kinh hô, thật không nghĩ tới hắn thô lỗ như vậy, căn bản chính là trực tiếp coi nàng trở thành heo mà khiêng, "Bá đạo, thô lỗ, người dã man!”

“Câm miệng!” Là nàng buộc hắn làm như vậy, chẳng trách hắn.

“Mau buông ta xuống!” Nàng vừa thẹn lại quẫn liều mạng giãy dụa, hai tay nhỏ bé không ngừng đánh lưng của hắn, ngộ nhỡ làm cho người khác thấy một màn như vậy, sau này nàng còn gặp người khác được sao?

Nếu Thịnh Hạo cứ như vậy buông tha nàng, vậy hắn sẽ không kêu Thịnh Hạo nữa rồi, hắn mặc nàng ở trên vai hắn giãy dụa, rất nhanh tiêu sái qua hành lang, đường đá, trở lại trong sân.

Chờ sau khi đi vào sân, Thịnh Hạo mới buông nàng, cầm chặt tay nàng đi về phía phòng khách, Đổng Trinh Hoa giãy không được, tức giận đến dậm chân, "Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Nàng bất đắc dĩ đi theo hắn đi vào trong phòng khách, đột nhiên ngửi được có cỗ hương vị ngọt ngào tràn ngập trong đó, buồn bực đi phía trước nhìn lên, mới phát hiện trên bàn bày nhiều loại điểm tâm, rực rỡ muôn màu, ánh mắt nàng nhìn đều phát sáng lên.

Thịnh Hạo đưa nàng đưa đến trước bàn, biểu tình có chút cứng ngắc, không được tự nhiên nói, "Một bàn này tất cả đều là điểm tâm của tiệm điểm tâm nổi danh trong kinh làm, ta không biết ngươi thích loại nào, cho nên cứ phái người mua tất cả, mỗi thứ một phần mang về.”

Hắn không biết nên dỗ nữ nhân như thế nào, duy nhất có kinh nghiệm, chính là chỉ cần Ngọc Ly không có quan tâm, ăn vào điểm tâm nàng yêu là có thể nín khóc mỉm cười, hắn cũng không biết biện pháp này đối Đổng Trinh Hoa rốt cuộc hữu dụng hay không, dù sao liền thử xem xem, nếu quả thật là không, hắn cũng chỉ phải nghĩ biện pháp khác.

Đổng Trinh Hoa nhìn biểu tình không mấy tự tại kia, nhất thời hiểu được ý nghĩ của hắn, hắn riêng chuẩn bị một bàn điểm tâm này, kỳ thật. . . Là muốn đến lấy lòng của nàng.

Nguyên bản buồn bực nhanh chóng bị một cỗ cảm giác vừa ấm lại ngọt che dấu đi, Đổng Trinh Hoa muốn cười, lại cố ý phụng phịu không cười, không muốb tha thứ hắn quá sớm, "Ngươi phái người mua một bàn điểm tâm như vậy, lại không hỏi trước ta rốt cuộc có thích ăn ngọt hay không?”

“Ngươi không thích?” Vẻ mặt của hắn lại càng cứng, không phải chữa tốt thành xấu chứ?

“Còn. . . Tính có thể.” Nàng mới không cần nói cho hắn biết, kỳ thật nàng thực thích ăn đồ ngọt, chỉ cần khi tâm tình không tốt ăn chút ngọt, rất nhanh có thể khiến nàng vui vẻ.

Đổng Trinh Hoa âm thầm cười trộm, tự động tự phát ngồi ở trên ghế, khẩn cấp cầm lấy một khối bánh bông tuyết để vào miệng, mới ăn miếng thứ nhất, nàng liền không nhịn được nở nụ cười hạnh phúc, rốt cuộc che dấu không được chính mình yêu thích món điểm tâm ngọt, "Uh. . . Ăn ngon.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 10 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Độc sủng thiên kim nô
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Độc sủng thiên kim nô - chương 10. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210025072098 sec