Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 9

Chương 9Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.1

Phi Nhi rời đi, Tỳ Ngự rốt cuộc cũng thả lỏng cảnh giác, nhưng trong lòng lại có cảm giác bất an, giống như có chuyện gì sắp xảy ra.

Hắn nghĩ mình quá nhạy cảm, tuy rằng lúc trước sai người điều tra lai lịch Phi Nhi không có kết quả, nhưng nàng đã rời khỏi, không còn đe doạ gì nữa, cũng làm hắn yên tâm hơn.

Chỉ là hắn tuy rằng vui vẻ, nhưng trong lòng lại có chút ủ rũ, bởi vì Phi Nhi đi rồi, hắn sẽ không có lý do bắt Đào Thiên Hương phải cho mình ngủ ở phòng nàng, nàng đương nhiên bắt hắn quay về phòng của hắn mà ngủ.

Không còn cách nào khác, được thứ này thì mất thứ kia, hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

Một chuyện hắn không biết là, Đào Thiên Hương muốn đến cái miếu hoang nơi mà bọn trẻ đang trú tạm làm việc thiện, vì nàng hạ quyết tâm sự tình trước khi thành công phải giấu hắn, tránh nàng còn chưa kịp làm gì, đã bị hắn ngăn cản.

“Đào cô nương, người muốn đầu bếp chuẩn bị nhiều bánh bao như vậy định làm gì?”

Nhâm Ngạn nhìn hai cái giỏ bánh bao lớn mới ra lò còn nóng hầm hập trong nhà bếp, đoán không ra nàng lại muốn làm gì nữa.

Cho dù là phân phát cho mọi người bên trong phủ ăn, cũng không cần phải làm nhiều như vậy?

“Ta đương nhiên là có việc cần dùng.” Nàng chỉ vào hai giỏ đồ ăn, cười với hắn, “Ngươi giúp ta chuyển lên xe ngựa.”

Thừa dịp hôm nay đẹp trời, Tỳ Ngự lại không ở đây, nàng định đi đến miếu hoang xem thử. Mà làm việc thiện đương nhiên không thể chỉ làm một lần, nàng hôm nay đi, là tặng bọn nhỏ một ít thức ăn trước, bọn chúng thiếu cái gì, hoặc cần giúp gì thì nghĩ cách sau.

Nhâm Ngạn tuy rằng không hiểu nàng lại có trò gì, nhưng vẫn giúp nàng đem hai cái giỏ đồ ăn chuyển lên xe ngựa, cùng nàng rời phủ.

Đào Thiên Hương dặn dò phu xe đến cửa thành phía nam vương đô, không bao lâu sau liền tìm đến được gian miếu đổ nát mà Phi Nhi nhắc tới, nàng vào bên trong, chỉ thấy khoảng mười đứa nhỏ trông rất nhếch nhác, dơ bẩn, toàn bộ lui vào một góc, vẻ mặt đề phòng nhìn nàng.

Lúc sau, Nhâm Ngạn đem hai giỏ đồ ăn vào thì mấy đứa nhỏ vẫn như vậy, nhìn bọn họ chằm chằm bất vi sở động, tâm phòng ngự mười phần.

Nàng lấy từ giỏ mấy các bánh bao, tới gần góc tường mỉm cười ôn hoà, “Các em không cần phải lo lắng, tỷ không phải người xấu, bánh bao đó là tặng cho các em đấy.”

Bọn nhỏ không có một ai chạm vào thức ăn, vẫn là nhìn chằm chằm nàng, không vì bụng đang đói kêu vang mà cầm bánh, bất kể nàng là người tốt hay kẻ xấu.

Bọn nhỏ quả nhiên rất đề phòng người lạ, bất quá Đào Thiên Hương đã chuẩn bị tinh thần, nên không bởi vì ngay từ đầu đã thất bại mà cảm thấy nhụt chí.

“Đào cô nương, chi bằng chúng ta cứ đem giỏ đặt ở đây, chúng nó có muốn ăn hay không thì để tuỳ chúng.” Nhâm Ngạn đề nghị.

“Không được, ta không thể đi như vậy, chưa tạo được mối quan hệ tốt sẽ không ý nghĩa.”

Nhâm Ngạn nhíu mày lại khó hiểu. Quan hệ tốt với bọn trẻ nghĩa là sao?

Đào Thiên Hương đem bánh bao trong tay bỏ lại vào giỏ, đến trước mặt bọn chúng, tươi cười hoà nhã dễ gần như trước, “Tỷ tỷ chơi một trò ảo thuật rất thú vị cho các ngươi xem, được không?”

Cả bọn không phản ứng gì, biểu tình lạnh nhạt, hoàn toàn không đáp trả nàng.

“Các ngươi xem tay tỷ tỷ.” Nàng đưa hai tay, mở ra trước mặt bọn nhỏ, “Không có gì hết phải không? Tiếp theo phải xem cho kĩ.”

Nàng vỗ hai tay, xoa nhẹ nhàng, mới đầu không có gì khác thường, nhưng dần dần, trong động tác xoa của nàng, một mảnh giấy màu trắng, màu đỏ từ trong lòng bàn tay chậm rãi rơi xuống, hơn nữa càng rơi nhiều, càng rơi nhanh, chớp mắt trên mặt đất tràn đầy những mảnh giấy nho nhỏ.

Bọn nhỏ lúc này rốt cục cũng có phản ứng, bọn nhỏ mở to mắt, thoạt nhìn rất kinh ngạc, hoàn toàn nghĩ không ra mảnh giấy làm sao có được?

Nhâm Ngạn ở một bên quan sát, biểu tình cũng rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn xem nàng biến ma thuật, lúc trước, hắn không hề thấy nàng làm qua.

Phản ứng giật mình của tất cả mọi người đã được Đào Thiên Hương đoán trước, toàn bộ mảnh giấy trong tay nàng mất sạch, nàng ngồi xổm người xuống, chuẩn bị một mảnh giấy khác, chuẩn bị trò ảo thuật kế tiếp.

“Các em xem nhé, mảnh giấy này còn có thể biến thành vật khác.”

Trước mặt mọi người, nàng nắm mảnh giấy trong tay, vò nó thành một cục nhỏ, sau đó dùng hai tay bọc lại, bao kỹ càng, che đậy hoàn toàn.

Nàng nhanh nhẹn đem hai hay đặt ngay trước miệng, thổi một hơi, hai tay lại mở ra thì thấy giấy liền bỗng hoá thành hoa. Bọn nhỏ sợ tới mức nhịn không được thở hốc vì kinh ngạc, mắt càng mở to hơn.

Đào Thiên Hương chọn ra một đóa hoa giấy màu đỏ cười đưa cho tiểu cô nương gần nhất, “Cho em.”

“A –” tiểu cô nương sợ hãi vội vàng tránh sang một góc khác, vừa hét chói tai, vừa kêu, “Là yêu thuật –”

“Yêu nữ, mụ nhất định là yêu nữ!”

“Đừng tới gần mụ, mụ biết yêu thuật đấy. . . . . .”

Bọn nhỏ sợ tới mức trốn hết sang hai bên, luôn mồm bảo nàng là yêu nữ, rõ ràng biến nàng trở thành người cực kỳ đáng sợ, tuyệt nhiên không dám tới gần nàng.

Đào Thiên Hương nụ cười trên mặt biến mất, không dám tin bọn chúng nhìn nàng bằng ánh mắt hoảng sợ như vậy, không nghĩ tới kết quả hoàn toàn không phải như nàng mong muốn.

Bọn chúng sợ nàng, còn hiểu lầm nàng biễu diễn ảo thuật thành. . . . . . Yêu thuật?

Nhâm Ngạn mắt thấy tình hình không ổn, vội vàng kéo nàng đi ra, “Đào cô nương, chúng ta lập tức hồi phủ.”

Nàng ngây người, để mặc hắn lôi đi, không phản kháng gì, đến khi ngồi trên xe ngựa, nàng mới chậm rãi hồi phục tinh thần lại, tự hỏi rốt cuộc là sai chỗ nào.

‘Về sau không cần chơi trò này nữa, nhất là ở trước mặt người khác.’

‘Ở đây, mọi người sẽ không thích loại xiếc này.’

Tỳ Ngự từng dặn dò nàng, mọi người sẽ không thích ảo thuật, nhưng nàng nghĩ khác. . . . . . Hắn không thích là một chuyện, nhưng không có nghĩa là tất cả mọi người cũng như vậy.

‘Mấy ngày trước đây không phải cô nương ở trước mặt Nhị điện hạ chơi một trò xiếc thú vị sao?’

‘Tiện nữ cũng không hiểu Nhị điện hạ vì sao không thích, nhưng cấm Đào cô nương làm chuyện mình thích, dường như cũng quá bá đạo.’

Ít nhất. . . . . . Phi Nhi cảm thấy ảo thuật của nàng thú vị, không phải sao? Vì sao phản ứng của bọn nhỏ và Tỳ Ngự lại giống nhau, chẳng những không cảm thấy lý thú, thậm chí ngay cả Nhâm Ngạn cũng có vẻ mặt cả kinh?

Phản ứng của bọn nhỏ làm cho sự tự tin của Đào Thiên Hương hoàn toàn biến mất, ủ rũ vô cùng, vừa về đến phủ của Tỳ Ngự, nàng lập tức nhốt mình trong phòng, tâm tình suy sụp đến nỗi cơm cũng không muốn ăn.

Nhâm Ngạn cảm thấy chuyện phát sinh hôm nay thật không tốt, lập tức phái người đi Vương Cung thông báo cho chủ tử.

Không lâu sau, Tỳ Ngự từ Vương Cung trở về gấp, sắc mặt khó coi.

Hắn đi vào phòng Đào Thiên Hương, thấy rõ vẻ mặt ủ dột của nàng, vốn là muốn mắng nàng vì sao không nghe lời, vừa thấy biểu tình của nàng tất cả đều nuốt xuống bụng, muốn mắng cũng không mắng được.

Huống chi chuyện đã xảy ra, mắng nàng cũng chẳng thay đổi gì, vẫn nên tranh thủ thời gian suy nghĩ xem nếu sự việc đơn giản này phát triển thành phức tạp ngoài ý muốn, thì hắn nên làm thế nào để bảo vệ nàng chu toàn.

Hắn than nhẹ một hơi, mở miệng hỏi: “Vì sao đột nhiên đến miếu hoang làm chuyện đó?”

“Ta. . . . . . là muốn giúp ngươi.” Nàng thuật lại tất cả cuộc nói chuyện với Phi Nhi ngày ấy cho hắn, không giấu giếm.

Tỳ Ngự càng nghe, mày nhíu càng chặt, hắn không nghĩ tới Phi Nhi trước khi rời đi lén giở chiêu này, làm cho hắn trở tay không kịp.

Là Phi Nhi âm mưu để Thiên Hương trước mặt mấy đứa trẻ biểu diễn ảo thuật! Cô ta quả nhiên tâm địa bất lương, khẳng định còn có âm mưu gì nữa.

Lúc trước hắn thấy nàng làm ảo thuật, cũng cho rằng nàng giở yêu thuật, vu thuật, nhưng bởi vì băn khoăn đến cảm nhận của nàng, không muốn đả kích nàng, mới không nói, kết quả ngược lại làm cho Phi Nhi nhi có thể thừa cơ hội, lấy ảo thuật của nàng thổi phồng lên.

Bất quá lúc trước hắn không giải thích với nàng, khiến nàng không hiểu rõ tính nghiêm trọng của nó, hắn cũng có sai, không thể hoàn toàn trách nàng không nghe lời, bị Phi Nhi giật giây đằng sau.

Đào Thiên Hương nhìn sắc mặt hắn nặng nề, lại thêm ủ rũ, mơ hồ cảm thấy sự tình dường như so với suy nghĩ của nàng lại càng không tốt, “Ta ở trước mặt bọn chúng diễn ảo thuật, có gì nghiêm trọng sao?”

“Bọn chúng không hiểu ma thuật hay ảo thuật gì đó của nàng, chỉ cho rằng đây là yêu thuật, vu thuật, thậm chí xem nàng là yêu nữ.”

“Cái gì? Hiện tại nên làm sao bây giờ?” Yêu nữ? Buồn cười quá, đường đường ảo thuật từ thế giới hiện đại, thế nhưng quay về cổ đại biến thành yêu thuật của yêu nữ, nàng thật sự oan mà.

“Nói ngắn gọn, thời gian này nàng đừng đi đâu hết, ta lo lắng có người lấy việc này bịa đặt thêm.”

“Ừ.” Nàng gật đầu, biết chính mình gây ra đại họa, cũng không dám lại làm bừa.

Tỳ Ngự ngay sau đó đi ra khỏi phòng, bên ngoài, “Nhâm Ngạn.”

“Điện hạ.” Nhâm Ngạn nhanh chân đến trước mặt hắn.

“Đi tới cái miếu hoang phía nam vương đô, an bài một nơi tốt cho bọn trẻ, hơn nữa canh phòng nghiêm ngặt bọn chúng đề phòng chúng tiết lộ chuyện thấy ảo thuật của Đào cô nương ra ngoài.”

“Tuân mệnh.” Nhâm Ngạn lập tức xoay người rời đi.

Nhưng mà, bất quá mới chỉ có nửa ngày, Nhâm Ngạn lần nữa quay lại miếu hoang thì không ngờ không thấy bóng dáng của đứa nào, toàn bộ miếu vắng tanh. Điều này làm cho hắn cảm thấy việc không ổn, vội vàng trở về báo cáo cho Tỳ Ngự.

“Ngươi nói, bọn chúng đã biến mất?”

“Vâng. Thuộc hạ cũng đã tìm xung quanh đó, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng bọn chúng.”

Trong thư phòng, ngoài Tỳ Ngự cùng Nhâm Ngạn, còn có Đào Thiên Hương và Minh Kiến. Bọn họ không có người nào là có biểu tình tốt, mà ngay cả Đào Thiên Hương vẻ mặt cũng nặng nề, không khí trầm thấp đáng sợ.

Không thấy bọn nhỏ? Làm sao có thể? Nàng thật sự nghĩ không ra tụi nó có thể đi đâu, không phải bọn chúng không có nhà để về sao?

Minh Kiến trước tiên nêu ý kiến, “Điện hạ, tốt nhất nhanh chóng đem Đào cô nương thoát khỏi vương đô, tạm thời ở bên ngoài, tránh phiền phức.”

Bọn nhỏ đó biến mất thật không bình thường, khẳng định nhằm vào Đào cô nương, không biết rõ chuyện sẽ diễn biến thế nào, vẫn là nhanh chóng mang nàng đi trước, giấu ở một nơi khác kín đáo hơn. Chờ sau khi xác định không còn gì nguy hiểm, lại đón nàng về cũng không muộn.

Tỳ Ngự tuy rằng không muốn để nàng rời đi, nhưng hiện tại là tình huống cấp bách, hắn không thể vì tâm tư của mình gây nguy hại đến sự an toàn của nàng.

“Hôm nay trời đã tối, muốn ra khỏi thành cũng quá trễ, ngày mai hẵng xuất phát.” Hắn không do dự lâu, mà ra quyết định ngay

Đào Thiên Hương hoang mang nhìn bọn họ. Việc này đã nghiêm trọng đến mức phải để nàng rời khỏi thành tránh nguy hiểm? Nàng càng ngày càng bất an.

Chỉ có điều chính là nàng đã gây cho bọn họ không ít phiền toái, không muốn lại gặp phải bất cứ vấn đề gì nữa, cho nên vào ban đêm ngoan ngoãn thu xếp hành lý đơn giản, chờ sáng ngày mai ra khỏi thành.

Không ngờ, sáng sớm, nàng chưa kịp lên xe ngựa, quan nha phụ trách an toàn của vương đô đột nhiên bao vây phủ Tỳ Ngự, khiến nàng làm sao cũng đi không được.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 9 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 9. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.248964071274 sec