Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 7

Chương 7Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.1

Tại phủ dương thịnh âm suy này của Nhị điện hạ, không có nhiều nữ nhân, đối với Đào Thiên Hương mà nói, thật sự là chuyện rất không vui.

Rốt cục thì cũng có người đồng minh cùng nàng.

Trước khi Phi Nhi đến, bên trong phủ chỉ có nàng là nữ nhân, làm nàng có tâm sự riêng của nữ nhi thì hoàn toàn không biết có thể tìm ai nói chuyện, chỉ có thể chờ chị gái từ ma pháp trận xuyên qua liên lạc với nàng.

Hiện tại có Phi Nhi ở cùng, nàng lúc nào cùng có thể trò chuyện, cũng có thể lôi kéo Phi Nhi cùng nhau làm những chuyện nữ nhi thường tình, cuộc sống so với trước kia thú vị hơn rất nhiều.

Lúc rảnh, Đào Thiên Hương liền vui vẻ chạy đến phòng của Phi Nhi, chẳng qua nàng mỗi lần đi tìm người, bất kể vì nguyên nhân gì, bên cạnh đều có rất nhiều bòng đèn (ý chỉ theo sau ^^).

“Nhâm Ngạn, ta và Phi Nhi muốn nói một chút chuyện riêng của nữ nhi, ngươi không phải cũng có hứng thú nghe đấy chứ, xác định là muốn ở lại đây?”

Đào Thiên Hương nhẹ chau lông mày, nhìn về phía Nhâm Ngạn đi theo vào phòng, ý mời hắn rời đi, đừng quấy rầy hai nữ nhân các nàng tâm sự.

“Phải không? Vừa vặn tại hạ gần đây đối với việc nữ nhân trong lòng đang suy nghĩ cái gì cũng có chút to mò, vừa lúc có thể nhân cơ hội này hiểu rõ một chút.” Nhâm Ngạn cười nói, hoàn toàn bất vi sở động, không thể không ở lại. Hắn tuyệt không để Đào cô nương cùng Phi Nhi ở chung một chỗ.

“. . . . . .” Thật không hiểu, vì sao bọn họ dường như đều ngăn nàng và Phi Nhi ở chung, làm thế nào cũng phải chen chân vào? Thực khiến nàng chịu không nổi!

“Đào cô nương, đừng bận tâm.” Phi Nhi dịu dàng cười nhẹ, “Cứ để Nhâm đại ca ở lại đi.”

Đào Thiên Hương có chút buồn phiền thở dài. Phi Nhi không cự tuyệt, nàng lại làm sao từ chối được? Nàng hiện tại cũng là ăn nhờ ở đậu.

Tỳ Ngự không ở bên trong phủ thì Nhâm Ngạn cứ đi theo đuôi nàng, làm như nàng giống trẻ con không bằng. Nàng tuy rằng thực sự chịu không nổi, nhưng cũng không thể đuổi hắn, bởi vì vấn đề không ở hắn, mà ở Tỳ Ngự. Nếu không phải mệnh lệnh của hắn, Nhâm Ngạn làm sao có thể dính đến mức độ này?

Nhưng bị người đi theo còn chưa tính, ít nhất nàng còn có thể muốn đi đâu thì đi, không bị gò bó nhiều, nhưng khiến nàng nhanh phát điên nhất, ngược lại chính là Tỳ Ngự.

So với Nhâm Ngạn, hắn nghiêm trọng hơn, chỉ cần hắn ở trong phủ, liền trực tiếp giữ nàng lại bên cạnh người, hoàn toàn ngăn cách nàng và Phi Nhi.

“Tỳ Ngự, chúng ta cần phải nói chuyện.” Hậu hoa viên trong lương đình, khuôn mặt Đào Thiên Hương tràn đầy tức giận, trừng mắt nhìn hắn, chuẩn bị muốn cùng hắn tranh cãi ầm ỹ một trận.

Chỉ là Tỳ Ngự hoàn toàn không hề để tâm đến nàng, ngồi ở trong đình lật xem sách, bình tĩnh mà chống đỡ.

“Nàng vừa rồi ở trong thư phòng nói buồn chán, chúng ta đã đổi đến hậu hoa viên, nàng còn có ý kiến gì nữa?”

Đào Thiên Hương mắt trợn trắng tức tối. Nàng sở dĩ buồn là vì hành động hắn tách rời mình và Phi Nhi quá rõ ràng, rõ ràng đến mức khiến nàng nổi cáu, tâm tình này không phải chỉ cần đổi chỗ ngồi là có thể cải thiện.

“Đương nhiên là có. Phi Nhi không phải phạm nhân, cũng không phải người nguy hiểm gì, ngươi vì sao không tin tưởng nàng, lúc nào cũng phải đề phòng nàng như vậy?”

“Ta không thể không lo ngại.” Hắn đã sai người đi dò la lai lịch của Phi Nhi, kết quả vẫn như trước, cảm quan của hắn đối với Phi Nhi không có gì có gì đảm bảo để thay đổi, chính là cảm thấy nàng thực khả nghi, có vấn đề.

Hắn biết bây giờ, Thiên Hương không nghe hắn giải thích, cho nên hắn chỉ có thể vì nàng mà hao tổn tâm sức. Trừ phi hắn có thể đưa ra chứng cứ chính xác chứng minh Phi Nhi có vấn đề, bằng không rất khó thuyết phục nàng.

“Nói cho cùng, ngươi vì không muốn cho ta đi tìm Phi Nhi, nên dùng mọi thủ đoạn để bắt ta ở bên cạnh ngươi, hại ta chuyện gì cũng không thể làm.” Miệng nàng chu lên, oán giận nói.

“Chỉ cần không đi tìm người đàn bà kia, nàng muốn làm cái gì đều tuỳ nàng.” Hắn đã là nhượng bộ lắm rồi.

“Nói đến cuối cùng, ngươi vẫn là. . . . . .” Lúc đầu nàng còn thở phì phì, nghe vậy dừng một chút, vẻ mặt lập tức thay đổi, “Thật sự ta làm gì tuỳ ta?”

Thấy nàng nguôi giận, hắn ngược lại lộ ra một chút tươi cười gượng ép, trong lòng bỗng chốc cảnh giác, “. . . . . . Ở trong phạm vi ta có thể tha thứ.”

“Vậy là được rồi.” Nàng vui vẻ xoay người rời khỏi lương đình, “Ngươi chờ ta một chút, ta đi làm vài thứ, làm xong lập tức quay lại bên cạnh ngươi.”

Nàng rốt cuộc muốn làm gì? Tỳ Ngự nhíu mày lại, đột nhiên có dự cảm không tốt, chuyện nàng muốn làm, hắn khẳng định. . . . . . Sẽ không thích.

Đào Thiên Hương đi lần này, thời gian khá lâu, Tỳ Ngự vẫn chờ, đợi cho đến bồn chồn nghĩ phái người đi tìm nàng thì thấy nàng cẩn thận bưng một mâm đồ, từ xa đi đến.

Nàng trở lại lương đình, đặt đồ lên bàn mới vui vẻ nói: “Không phải để ngươi chờ lâu chứ?”

Sắc mặt hắn khẽ cứng đờ, nhìn trong mâm là một khối đỏ rừng rực, không biết là cái gì, hơn nữa đang tản nóng lên thức ăn, tâm trầm xuống, không khỏi nhức đầu.

Nàng lại bắt đầu! Mỗi lần nàng nấu ăn, hương vị chẳng những kỳ quái, chẳng ra món gì, thật sự không hợp khẩu vị của hắn và những người khác.

Thấy hắn ngay cả hỏi cũng không muốn hỏi là cái gì, Đào Thiên Hương chủ động mở lời, “Món này tên là ‘gà xé cay’ (chế đó ^^), ăn rất ngon, dùng chung với cơm thì tuyệt.” Nàng cầm lấy đôi đũa, gắp lấy một miếng thịt gà đỏ hồng, miệng cười ngọt ngào, “Tỳ Ngự, đã rất lâu ngươi không nếm thử tay nghề của ta.”

Nàng ở trong lòng cười trộm, mỗi lần nàng nấu cơm, hắn đều tránh né e sợ không kịp, cho nên bây giờ cố ý bắt nạt hắn, ép buộc hắn phải ăn món ‘gà xé cay’ này.

Ai bảo hắn làm nàng tức giận, không trả đũa hắn một chút, trong lòng nàng thấy rất không công bằng.

“. . . . . . Ta vẫn chưa đói bụng.”

“Là ngươi nói, chỉ cần ta không đi tìm Phi Nhi, ta muốn làm cái gì đều được.”

“Ta đã nói đã nói nàng thích cái gì thì thì nấu cái đó.” Duy nhất “Ăn đi” món này, hắn có chết cũng không ăn.

Còn muốn phản kháng sao? Hừ hừ, vậy đừng trách nàng lại sử dụng đại tuyệt chiêu lần nữa

Đào Thiên Hương tạm thời đem đĩa thịt gà sang một bên, buông đũa, lấy một đồng tiền nhỏ từ trong tay áo ra, trên mặt vẫn cười híp mắt, “Vậy chúng ta chơi trò này đi.”

Lại chơi?

“Như cũ, đoán xem đồng tiền ở tay trái hay tay phải. Ngươi đoán đúng, ta ăn một miếng, ngươi đoán sai thì ăn một miếng, đến khi nào hết món ‘gà xé cay’ mới thôi.”

Nội tâm Tỳ Ngự đang giao chiến dữ dội, nếu có thể, hắn hoàn toàn không muốn nếm món ăn nàng nấu, nhưng thay vì để nàng đi tìm Phi Nhi thì hắn chẳng thà thuận theo ý nàng, chơi với nàng một chút, để nàng tiêu tan bớt cơn giận như vậy chẳng tốt hơn sao.

Huống hồ, hắn không tin mình lại thua, , hắn sẽ không để sai lầm hồi trước lặp lại lần nữa.

“Tỳ Ngự, việc này khó quyết định như vậy sao?”

“Được, vậy bắt đầu đi.” Hắn miễn cưỡng chấp nhận.

Đào Thiên Hương lúc này càng cười càng tươi. Nàng không làm cho hắn ăn hết món ‘gà xé cay’ này thì không phải là nàng.

Nàng đem đồng tiền ném giữa không trung, vận dụng thủ pháp giống lần trước, dùng hai tay hợp lại đón lấy, sau đó nhanh chóng tách ra thành hai nắm, động tác liền mạch lưu loát, không thấy sơ hở gì.

Bên tay trái. Tỳ Ngự tự tin chắc chắn mở tay trái của nàng, thần sắc lại lần nữa kinh ngạc. Hắn lại đoán sai?

Làm sao có thể như vậy? Hắn không tin mắt mình kém như vậy, lại có thể cả hai lần đều nhìn lầm!

“Ngươi thua rồi.” Đào Thiên Hương vui vẻ cầm lấy đũa, gắp một miếng thịt gà, đưa tới trước mặt, “Đừng buồn, trong đĩa còn rất nhiều, ngươi cũng không thiếu cơ hội chuyển bại thành thắng, ăn nhanh để còn đấu tiếp.”

Tỳ Ngự gương mặt lạnh, cuối cùng cam chịu để miếng thịt gà nàng đưa vào miệng.

“Như thế nào? Ăn ngon không?” Hai mắt của nàng sáng lên, chờ mong phản ứng của hắn.

“. . . . . .” Trừ bỏ mặn và cay, hắn thật sự không nhận ra vị gì khác. Nàng đã bỏ bao nhiêu hạt tiêu vào chứ?

Đây là khẩu vị của người bình thường sao, hay là nàng cố ý trêu hắn?

Nhìn sắc mặt hắn càng ngày càng đen, nàng biết món ‘gà xé cay’ này không hợp khẩu vị, nếu là bình thường, nàng sẽ ủ rũ, nhưng bởi vì hôm nay nàng cố ý muốn khi dễ hắn, cho hắn đẹp mặt, vậy nên vẻ mặt hắn càng khó xem, ngược lại nàng càng vui vẻ.

“Đừng lo, Tỳ Ngự, cũng chẳng phải không có cơ hội. Hơn nữa, nói không chừng ngươi ăn vài miếng nữa, thì càng ăn càng thấy ngon.”

Vậy thì thật sự là gặp quỷ!

“Nhai hết chưa? Nếu rồi, chúng ta đoán lần thứ hai đi.”

Kết quả, lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm. . . . . . Bất kể Tỳ Ngự đoán tay trái hay tay phải, cũng chưa trúng một lần nào, hắn liên tục bị bắt ăn miếng thịt gà vừa mặn lại vừa cay, ngay cả đường cự tuyệt cũng không có.

Điều này thật quái dị, hắn sao có thể ngay cả một lần cũng không đoán đúng, nếu còn như vậy nữa, chỉ sợ hắn phải ăn gọn cả mâm gà hạt tiêu mới mong thoát khổ.

“Tỳ Ngự, đây là lần thứ bảy.”

Đào Thiên Hương hai tay nắm chặt, Tỳ Ngự tập trung ở tay phải, mau chóng mở ra, lòng bàn tay quả nhiên lại không có đồng tiền. Hai tròng mắt hắn nhìn nghiêng, bỗng thân thủ nhanh nhẹn mở luôn bàn tay kia của nàng, lại cả kinh khi thấy tay trái cũng không có vật nào.

“A!” Nàng không ngờ tới hắn lại dùng chiêu này, thấp giọng kêu lên một tiếng, xem ra sau này nàng không thể dùng lại mánh khoé này để bắt nạt hắn.

Tỳ Ngự không dám tin, hắn chưa từng thấy qua chuyện quá kỳ quái như vậy. “Chuyện gì vậy? Đồng tiền đâu rồi?”

“Kỳ thật nó. . . . . .” Nàng đưa tay phải ra, ở sau vai trái của hắn sờ soạng một chút,đưa tay trở lại trước mặt hắn thì trên tay xuất hiện nhiều hơn một đồng tiền, giống như là lấy ra từ sau lưng hắn vậy, “Ở đây.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.246515989304 sec