Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.2

“Nếu là phải dựa vào người mang vết sẹo mới có thể kế vị, ta đây thà không cần làm vua.”

Hắn rất khinh thường cái cách dùng bàng môn tà đạo để đạt được vương vị, hắn tình nguyện cùng Tỳ Luật quang minh chính đại mà tranh đấu, người nào thắng thì được làm vua.

Huống chi, nô tỳ này tuy nói mình là từ trong phủ Tỳ Luật trốn ra, nhưng việc đời như thế nào không ai biết trước, hắn hoài nghi thân phận của nàng không đơn giản như vậy, vô cùng khả nghi, không thể không đề phòng.

“Ngươi muốn dùng sức chính mình để đạt được ngôi vua, điều đó đương nhiên là tốt, nhưng ai biết Đại điện hạ có âm thầm hãm hại ngươi hay không, chúng ta cũng phải có sự chuẩn bị.” Nàng nghe nói Tỳ Luật là người gian trá âm hiểm, cho nên chuyện kế thừa vương vị này, hắn tuyệt đối sẽ có hành động bí mật, nàng không thể không thay Tỳ Ngự cảm thấy lo lắng.

“Chuyện tranh đấu giữa ta và Vương huynh nàng đừng xen vào, nàng chỉ cần ngoan ngoãn ở trong phủ đừng gây chuyện là tốt rồi.”

“Ta là thật sự rất muốn giúp ngươi. . . . . .”

“Hảo ý của nàng ta nhận, nhưng ta chỉ hi vọng nàng có thể an phận chờ đợi, để tránh vì giúp ta mà ngược lại không cẩn thận xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Đào Thiên Hương buồn bực xụ cả hai má, rất không cam lòng, nàng không muốn làm cô nương nhu nhược, chỉ chờ người khác tới bảo vệ. Nàng cũng muốn giúp hắn, vì hắn tận tâm tận lực một chút, chỉ tiếc hắn một chút cũng không cảm kích.

Nhưng nàng không muốn vì việc này mà cùng hắn xung đột, đành phải dùng kế hoãn binh, “Vậy được rồi, ta sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, nhưng ít ra để cho ta tạm thời giữ lại nàng, chờ nàng quyết định kế tiếp nên đi nơi nào, rồi sẽ lại để nàng rời đi?”

Tỳ Ngự đang bực mình, lại không thể làm gì để ngăn nàng. Nếu nàng không là nữ nhân hắn coi trọng quan tâm, hắn thế nào lại bao dung được nàng như vậy, một chút cũng không coi mệnh lệnh của hắn là quan trọng?

“Tùy nàng!” Hắn tức giận xoay người, bước chân rời đi nhanh chóng, biểu hiện là đang vô cùng tức giận.

Đào Thiên Hương nhìn bóng lưng hắn căm tức, một nỗi hờn dỗi bị chặn nửa vời ở ngực, rất không vui vẻ.

Nàng không cảm thấy mình có lỗi gì, nàng là vì tốt cho hắn.

Không cảm kích thì thôi vậy, ai cần chứ!

“Tên đáng ghét. . . . . .” Nàng tức giận xoay người vào phòng, xem ra hắn nhất định là giận rồi.

Tỳ Ngự nói một câu “Tùy nàng”, thì Đào Thiên Hương coi như hắn đã cho phép Phi Nhi tạm thời ở lại. Nàng vốn tính để cho Phi Nhi cùng mình ngủ chung phòng, nhưng không được bao lâu, Nhâm Ngạn xuất hiện, nói rằng hắn được Tỳ Ngự phân phó, đưa Phi Nhi tạm thời ở lại một gian khách phòng khác.

Phi Nhi tuy rằng cảm thấy rất không an tâm, nhưng vẫn đi theo Nhâm Ngạn, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn nàng không cần lo lắng cho mình không chỗ nào đặt chân.

Đêm xuống, Đào Thiên Hương vừa sửa sang lại giường chuẩn bị ngủ, vừa tức giận lẩm bẩm, “Tỳ Ngự đáng ghét, cũng không phải tất cả mọi người đều xấu xa, làm gì coi người xa lạ như kẻ địch mà đề phòng. . . . . .”

Nghĩ lại, nàng nhớ mình cùng hắn lần đầu gặp mặt thì thái độ hắn đối với nàng cũng lãnh khốc vô cùng, còn thiếu mỗi điều là trực tiếp cầm kiếm cắt cổ nàng mà thôi, hoàn toàn không biết thương hương tiếc ngọc là gì, làm nàng rất tức giận.

Cho nên nói thật, hắn lần này không cứng rắn đuổi Phi Nhi đi, còn lệnh Nhâm Ngạn chuyển Phi Nhi sang gian khách phòng khác, đã là nhượng bộ lắm rồi.

Nàng ở trong phủ này thân phận gì cũng không phải, lại phải dựa vào hắn chăm sóc, căn bản hắn có thể không chấp nhận yêu cầu của nàng, nhưng lại vì nàng thỏa hiệp . . . . . . nàng có nên đi nói cám ơn hắn không?

Nhưng hai người buổi chiều vừa mới cãi nhau, nàng lấy mặt gì chủ động đi cám ơn hắn? Chỉ sợ hắn vẫn còn nổi nóng, sắc mặt cũng sẽ không tốt hơn

“Ôi. . . . . .” Nàng ngồi xuống ở bên giường, có chút buồn rầu thở dài, bắt đầu đối với Tỳ Ngự có chút băn khoăn, “Thật không nên cùng hắn cãi nhau . . . . . .”

Thời gian nàng ở chỗ này không còn nhiều, không nên lãng phí thời gian mà gấy gổ với hắn , nàng nên quý trọng thật tốt quãng thời gian còn lại mới đúng.

Bây giờ nên hay không đi qua nói với hắn lời cảm tạ và xin lỗi, nàng rất do dự, chủ ý còn chưa chắc chắn, trong lòng cũng rất lộn xộn, thật khó chịu. . . . .

Đúng lúc này, cửa phòng nàng đột nhiên mở ra, làm nàng chau mày.

Đã trễ thế này, còn có ai đến phòng nàng?

“Tỳ Ngự?” Đào Thiên Hương kinh ngạc nhìn nam nhân đột ngột xuất hiện ở trong phòng nàng, “Ngươi làm gì mà lại tới đây vào tầm này?”

“Ta mệt mỏi.” Mặt hắn không chút thay đổi nói.

Đây là câu trả lời không đầu không đuôi gì? “Ngươi nếu mệt mỏi, vậy thì nhanh quay về phòng của ngươi. . . . . . A?”

Nàng ngạc nhiên nhìn hắn tiếp tục hướng tới gần giường, theo bản năng co lại từ giữa giường đến bên cạnh giường.

Ngay sau đó Tỳ Ngự coi như không có mặt của nàng liền nằm xuống, chiếm lấy một nửa giường nàng, thậm chí ngay cả chăn của nàng cũng chiếm một nửa.

Nàng ngu ngơ trừng mắt nhìn. Bây giờ rốt cuộc là tình huống gì, vì sao nàng hoàn toàn không hiểu?

“Tỳ Ngự, nơi này là phòng của ta.”

“Ta biết.”

“Ngươi phải là quay về phòng của ngươi đi ngủ mới đúng.”

“Ở trong phủ của ta, ta ngủ ở đâu ai có thể ngăn cản?”

“. . . . . .” Hắn hiện tại là đang giở trò sao? Nàng thở phì phì nhắc nhở hắn, “Tỳ Ngự, là ngươi đã thua.”

“Ta cũng không có đổi ý.” Hắn biểu tình không thay đổi thản nhiên nói: “Ta thật sự đã đáp ứng cho nàng quay về phòng dành cho khách ngủ, nhưng lúc đầu cá cược cũng không có điều kiện là ta không thể ở phòng khách hạng nhất này.”

Hắn cự nhiên cùng nàng chơi chữ? Nam nhân này thật sự là càng ngày càng vô lại. “Được, chúng ta chơi lại lần nữa, lần này ngươi thua –”

“Ngươi hiện tại chỉ có hai lựa chọn.” Cố ý ngắt lời của nàng, hắn là đứa ngốc mới cùng nàng đánh cuộc lần nữa, “Ngoan ngoãn nằm xuống, bằng không ta sẽ đuổi người đàn bà kia đi.”

Đào Thiên Hương không dám tin trừng to mắt. Hắn cự nhiên lấy Phi Nhi để uy hiếp nàng?

“Đợi chút, ngươi sao có thể. . . . . .”

“Ta sẽ không nói lần thứ hai. Nàng muốn ngoan ngoãn nằm xuống hay để cho người đàn bà kia rời đi?”

“Ngươi. . . . . . được, nằm xuống thì nằm xuống, ai sợ ai?” Nàng thở phì phì nằm đưa lưng về phía hắn, tức giận hỏi hắn, “Như vậy ngươi vừa lòng chứ?”

Vừa rồi còn đang suy nghĩ nói lời cám ơn và xin lỗi hắn, đối với hắn có chút băn khoăn, bây giờ tất cả đều rút lại hết, rút lại hết.

Tỳ Ngự nhìn bóng dáng buồn bực đưa lưng về mình của nàng, không khỏi âm thầm cười khổ. Nàng không nên giữ Phi Nhi lại, hắn không thể không phòng bị thế này, tránh cho người khác có cơ hội tập kích.

Hắn không tin tưởng Phi Nhi, cảm thấy nàng xuất hiện quá mức đúng lúc, tuy rằng Nhâm Ngạn đã nói với hắn tình cảnh Thiên Hương và Phi Nhi gặp nhau, hắn vẫn không thể không nghi ngờ.

Huống hồ, trên tay Phi Nhi còn có vết thương rất khả nghi. . . . . .

Ánh mắt của hắn chậm rãi tâm trầm, vô luận chuyện gì hay không, hắn cũng sẽ không lùi bước, thế nào cũng phải che chở nàng thật cẩn thận!

Cùng lúc đó, Phi Nhi ẩn mình ở sau thân cây, xa xa quan sát động tĩnh của Đào Thiên Hương trong phòng nàng. Nàng không dám lại gần quá, sợ bị Nhâm Ngạn canh giữ ở ngoài khách phòng phát hiện bóng dáng của nàng.

Bên trong phủ Tỳ Ngự phòng thủ nghiêm ngặt, nàng hành động phải vô cùng cẩn thận, may mắn nàng thân thủ không kém, còn có thể đi lại xung quanh, chẳng qua là phải thận trọng hơn.

Nàng quan sát một hồi lâu, vẫn không thấy Tỳ Ngự đi ra, đành xoay người rời đi, không chờ nữa.

Thật cẩn thận từ viện sau phủ đệ rời đi bằng cửa hậu, theo ánh trăng, nàng bước chân thật nhanh như chạy trên đương không người, không quá bao lâu đã tới đến phủ đệ của Tỳ Luật.

Đến trước phòng ngủ của hắn, nàng gõ lên cửa hai tiếng, thanh âm của Tỳ Luật từ trong phòng truyền ra.

“Vào đi.”

Đi vào phòng, Phi Nhi lập tức hành lễ với hắn, “Điện hạ.”

“Dịch Phi, bản điện hạ thật không quen giả âm của ngươi.” Tỳ Luật nhắc nhở, “Ở trước mặt ta, ngươi khôi phục giọng nói đích thực của mình đi.”

“Vâng” Phi Nhi cười nhẹ, thanh âm thoát ra không còn là âm điệu ôn nhu vừa rồi mà là tiếng nói trong trẻo của một nam tử.

Hắn tên thật là Dịch Phi, đúng thực là một nam nhi, bởi vì hắn bộ dạng tuấn tú, vừa giống nam lại vừa giống nữ, hơn nữa dáng người mảnh mai, không cao tráng, chỉ cần ăn mặc một chút, thoáng nhìn qua, nói hắn là nữ nhân, chẳng ai không tin.

Hắn là thuộc hạ đắc lực nhất của Tỳ Luật, rất nhiều kế hoạch được hắn thực hiện, rất được Tỳ Luật coi trọng.

“Ngươi đã thuận lợi vào phủ của Tỳ Ngự, có nhận xét gì?”

“Muốn có cơ hội mang Đào Thiên Hương đi rất khó khăn, bình thường nàng có Nhâm Ngạn bên cạnh, vào ban đêm còn có Nhị điện hạ tự mình bảo vệ, đề phòng cẩn thận, thuộc hạ tìm không thấy cơ hội xuống tay.” Vì vấn đề kế vị, Tỳ Luật coi Tỳ Ngự thành cái đinh trong mắt, nghĩ tất cả biện pháp có ý đồ trừ bỏ hắn, nhưng Tỳ Ngự thân mình có võ công, bản lĩnh nhất đẳng, hơn nữa hộ vệ công phu cũng không kém, cho nên Tỳ Luật cũng không phái thích khách ám sát, bởi vì kết quả sẽ chỉ là phí công thôi.

Hắn hi vọng có thể nắm giữ được “nhược điểm” của Tỳ Ngự , chỉ cần có thể tìm được nhược điểm của hắn để khống chế, thắng bại cũng sẽ rõ. Mà hiện tại nhược điểm lớn nhất của Tỳ Ngự, rất rõ ràng chính là Đào Thiên Hương. Bởi vậy hắn mới để Dịch Phi diễn một màn kịch tiếp cận Đào Thiên Hương, dễ dàng vào được trong phủ của Tỳ Ngự, xem có thể tìm cơ hội bắt nàng đi hay không.

Tỳ Ngự đã hết sức lo lắng bảo vệ nàng như vậy, chứng tỏ nàng ở trong lòng hắn chiếm lấy một vị trí rất lớn, nếu nàng rơi vào trong tay những người khác, hoặc là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hắn có thể chịu nỗi thống khổ mất đi nàng sao?

Tỳ Luật lạnh lùng cười. Hắn chính là tính lấy dùng nhân kia để diệt trừ Tỳ Ngự, đoạt được vương vị.

Tình trạng của phụ vương càng ngày càng yếu, hắn đã không còn bao nhiêu thời gian để lãng phí, lần này không thể không thành công.

“Ngươi đã không thể mang Đào Thiên Hương đi, vậy có nghĩ ra cách gì, làm cho hắn không thể không tự mình giao nàng ra.”

Dịch Phi cau mày lại nghi hoặc, không hiểu ý của chủ tử.

“Chính là. . . . . . làm cho Đào Thiên Hương phạm trọng tội, Tỳ Ngự nếu không đem nàng giao ra, ngay cả chính mình cũng sẽ bị ảnh hưởng. Ta chỉ là ví dụ, ngươi phải thay đổi cách thực hiện, đó là tốt nhất rồi.”

Hắn nhíu mày vắt óc suy nghĩ, nhưng trước mắt vẫn không nghĩ được cách gì, “Thuộc hạ hiểu được ý tứ của điện hạ nhưng thuộc hạ còn phải cẩn thận suy xét, xem có thích hợp hay không để đạt được mục đích.”

“Vậy là được rồi, ta chờ tin tức tốt của ngươi, đừng để quá lâu.”

“Thuộc hạ hiểu.”

Sau khi hành lễ với Tỳ Luật, Dịch Phi rời khỏi phòng không một tiếng động, chạy nhanh trở lại phủ đệ của Tỳ Ngự, tránh để bị người khác phát hiện hắn không ở trong phòng.

Dịch Phi vừa rút đi, biểu tình Tỳ Luật bỗng trầm xuống.

Mùa đông năm trước, Tỳ Ngự đến n tộc xử lý việc phản loạn thì hắn vốn đã lập sẵn một cái bẫy, muốn nhân cơ hội đem Tỳ Ngự trừ bỏ, không ngờ rắng kế hoạch bị Đào Thiên Hương lai lịch không rõ phá huỷ, sắp thành lại thất bại.

Lần này, không chỉ có Tỳ Ngự, mà ngay cả Đào Thiên Hương hắn nhất định phải giải quyết, một người cũng không để lại, mới có thể tiêu tan tức giận trong lòng hắn.

“Tỳ Ngự, lần này, thế nào cũng phải cho ngươi nếm mùi!”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.208922147751 sec