Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 5

Chương 5Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.1

Đào Thiên Hương ở trong phủ của Tỳ Ngự, thân phận không rõ. Không phải là nô bộc của hắn, cũng không phải là thiếp thất linh tinh, chỉ có thể nói là hắn cực kỳ coi trọng một vị khách quý.

Nàng ở bên trong phủ chuyện gì cũng không cần làm, luôn luôn có người hầu hạ. Bởi vậy khi nàng vừa mới tới phủ thì thấy rất không quen. Đột nhiên trong lúc đó trở nên rất rảnh rỗi, vô cùng rảnh rỗi , không phải ăn thì ngủ, giống như một phế nhân, ngay cả muốn làm chuyện gì đó cũng không có chuyện để làm, quả thực nàng nhàm chán chết đi được.

Nàng nghĩ, nàng đại khái thật sự không có mệnh làm thiên kim tiểu thư, trời sinh là mệnh gian khổ, cho nên tự mình tìm việc làm. Nàng chạy khắp mọi nơi, không để mình nhàn rỗi.

Nàng vui vẻ đi tới đi lui, ở Tỳ Quốc chỗ nào cũng có chợ, nhưng lại khổ cho người đi theo phía sau phụ trách an toàn của nàng – hộ vệ Nhâm Ngạn.

“Đào cô nương, người đi ra ngoài đã một lúc rồi. Chúng ta có phải cần phải trở về hay không?”

Chợ búa náo nhiệt, hắn hai tay túi lớn túi nhỏ, chính là “chiến lợi phẩm” của nàng. Đi sát theo phía sau nàng, nhịn không được lông mày nhăn lại, nàng cứ đến chợ là vui chơi đến mức quên phải đi về, đi mọi nơi, mua mọi thứ, giống như là vĩnh viễn không thể ngừng lại được.
Hắn vừa phải thực hiện nhiệm vụ bảo đảm sự an toàn của nàng, vừa kiêm luôn người giúp nàng xách đồ. Mà trong chợ đám đông nhiều lắm, người qua lại cũng phức tạp, hắn một mặt muốn chú ý bên cạnh có tình huống ngoài ý muốn hay không, mặt khác vừa muốn theo sát sau lưng nàng, thật là hết cách.

“Không có, ta còn có mấy vị hương liệu chưa tìm được, để ta tìm lại xem. “Đào Thiên Hương tiếp tục tiến về phía trước tìm kiếm.

Nàng đã lâu không tự mình xuống bếp nấu món mình thích. Bây giờ dù thế nào cũng phải tìm được hương liệu nàng muốn, nếu không thì sẽ không cam tâm trở về. Tuy rằng nàng chỉ nấu những món bình thường, nhưng bọn họ không chỉ không biết mà thậm chí còn tránh né, e sợ.

Bởi vậy nàng chỉ có thể nghĩ, thói quen ẩm thực của hai thế giới không giống nhau, khẩu vị yêu thích cũng bất đồng, không thể bắt buộc nên nàng cũng chỉ có thể nhập gia tùy tục. Dù sao nàng cũng là thân tha hương, nếu không quen cũng không có lựa chọn khác.

Nhiều lắm là khi nàng làm cơm để giải toả nỗi nhớ nhà, không có người thấy coi như xong, nàng tự mình có thể giải quyết.

Thấy Đào Thiên Hương không tính trở về, Nhâm Ngạn đành phải nhận mệnh tiếp tục đi theo, không hề nói nhiều.

Nhưng vào lúc này, chợ búa náo nhiệt bỗng xôn xao kỳ quái, một người dùng khăn bố dài màu xám che kín nửa người, chạy lảo đảo ở giữa đám đông, luân phiên đụng vào người qua đường, khiến không ít người mắng chửi.

“Ai nha! Làm trò quỷ gì vậy?”

“Chuyện gì xảy ra với người này vậy?”

“Đụng vào người khác cũng không xin lỗi, vội vàng đi đầu thai hả?”

Đào Thiên Hương và Nhâm Ngạn đứng ngay gần đó, vừa vặn nhìn thấy người kia chạy đã mệt, sức lực chống đỡ cũng hết nổi té ngã, khăn dài bố ở trên người đi theo rớt xuống, lộ ra những sợi tóc hỗn độn cùng với kiều nhan có chút dơ bẩn.

Đó là khuôn mặt khí chất thanh lệ, nếu lau vết bẩn trên mặt di, khẳng định là một cô nương đẹp khiến người khác phải ngắm nhìn.

Đào Thiên Hương kinh ngạc thẳng nhìn người kia, nghĩ rằng nàng rốt cuộc có chuyện gì, vì sao chạy vội vàng như vậy ở chợ, giống đang lẩn trốn?

Bởi vì vẻ mặt kinh hoàng của cô gái kia, nên người xung quanh vì tránh gặp phiền toái không cần thiết, cho nên đều cách xa nàng, không ai tiến lên hỏi nàng làm sao vậy.

Thấy không có người để ý nàng, Đào Thiên Hương xúc động tiến lên, nàng vừa mới cử động, Nhâm Ngạn liền ra tiếng ngăn cản.

“Đào cô nương, chúng ta vẫn là đừng xen vào việc của người khác.”

Đừng? Nếu nàng mặc kệ thì tâm thấy rất khó chịu, cái này giống như người thích ăn cay nhưng lại không muốn gọi đồ ăn cay (ai hiểu giải thích cho mình đi ><) (câu này tức là hành động đi ngược với ý thích)

Cô gái thấy Đào Thiên Hương tựa hồ có ý giúp mình, vội vàng đứng dậy chạy tới trước mặt nàng, quỳ gối bên chân nàng, đưa tay kéo ống tay áo của nàng, “Vị tiểu thư này xin hãy cứu giúp, tiện nữ đang bị đám người kia đuổi theo, không muốn bị bọn họ bắt trở về.”

Người ta đã chủ động chạy tới cầu cứu rồi, nàng đương nhiên không có cách nào bỏ mặc, lập tức đỡ lấy cô gái đứng dậy, không nghĩ nhiều như vậy, “Mau cùng chúng ta đi.”

Nhâm Ngạn bất đắc dĩ nhíu lông mày, cũng chỉ có thể để nàng lo chuyện bao đồng, dù sao hắn muốn ngăn cũng không ngăn cản được.

Đào Thiên Hương kéo cô gái kia chạy vào một ngõ nhỏ, mặc cho Nhâm Ngạn ở phía sau che chở, ba người vừa lui vào đến ngõ nhỏ đó, thì thấy một đám nam tử sắc mặt hung tợn đi ngang qua, giống như đang tìm người nào.

Che cô gái ở sau người, ngó ra bên ngoài xem xét đám người kia, Đào Thiên Hương thấp giọng hỏi nàng: “Là bọn họ truy đuổi cô?”

Cô gái có chút sợ hãi gật đầu.

“Bọn họ là ai? Tại sao muốn bắt cô? Cô đã làm chuyện gì sao?”

“Bọn họ là người của Đại điện hạ, mà tiện nữ… là nô tỳ trong phủ Đại điện hạ.” Nét mặt nàng sợ sệt nói: “Bởi vì tiện nữ tình cờ phát hiện ra bí mật của Đại điện hạ, nên người muốn bắt tiện nữ… tiện nữ rất vất vả mới trốn thoát được.”

“Cô là từ trong phủ của Tỳ Luật thoát ra?” Đào Thiên Hương ngạc nhiên trừng mắt, mà ngay cả Nhâm Ngạn bên cạnh cũng có vẻ rất kinh ngạc.

“Van cầu tiểu thư đừng đưa tiện nữ trở lại đó, nếu như vậy, tiện nữ sẽ chỉ còn đường chết.” Cô gái khẩn thiết thỉnh cầu.

“Cô đừng hoảng, ta không có tính đưa cô quay lại đó.” Nàng quan tâm lại hỏi: “Rời khỏi phủ Đại điện hạ, cô có nơi để đi không?”

Cô gái nhíu chặt lông mày, bất lực lắc đầu.

“Nếu không thì như vậy đi.” Đào Thiên Hương chẳng hề do dự, đã nói: “Cô trước theo chúng ta trở về, tạm thời tránh nguy hiểm, sau lại từ từ nghĩ xem đi tiếp thế nào.”

“Đào cô nương,” Nhâm Ngạn cau mày ngăn cản nàng, “Cô ta lai lịch không rõ, người không nên dễ dàng như thế đem cô ta mang về trong phủ, huống hồ điện hạ sẽ không cho phép người xa lạ nhập phủ.”

“Cô ấy trước mắt không có nơi đi, ta không thể thấy chết mà không cứu được.” Nàng cũng là một người tha hương cơ khổ không chỗ nương tựa, nếu không có Tỳ Ngự bảo hộ, nàng thật không dám tưởng tượng mình sẽ gặp nhiều thê thảm đến mức nào, cho nên nàng thật sự không thể khoanh tay đứng nhìn. “Cô ấy cũng đã nói, cô ấy là nô tỳ từ trong phủ Đại điện hạ trốn ra, không phải là lai lịch không rõ.”

“Nhưng là điện hạ bên kia. . . . . .”

“Mang cô ấy trở về hoàn toàn là chủ ý của ta, có vấn đề gì ta sẽ gánh vác, ta sẽ giải thích với điện hạ, sẽ không liên lụy đến ngươi.”

Kỳ thật ngoài trừ tâm không đành lòng ra, Đào Thiên Hương còn có một tính toán khác, nếu người này là từ trong phủ Tỳ Luật trốn ra là bởi vì không cẩn thận biết bí mật của hắn mà rước lấy họa vào thân, có lẽ nàng có thể nghĩ cách từ cô nương kia hỏi ra bí mật của hắn.

Hiện tại đang là thời kỳ nhạy cảm Tỳ Vương quyết định chọn người kế vị, hai huynh đệ Tỳ Ngự và Tỳ Luật làm việc đều rất thận trọng, chỉ sợ có cái gì không tốt đồn ra ngoài, ảnh hưởng đến thanh danh, làm hỏng cả cơ hội kế vị của mình. Cho nên, nếu có thể từ miệng người này biết được tin bất lợi cho Tỳ Luật, là có thể giúp Tỳ Ngự, để cho hắn thuận lợi có được vương vị của Tỳ Quốc.

Trước khi rời đi, nàng hi vọng mình ít hay nhiều cũng giúp đỡ hắn, xem như báo đáp ân tình của hắn trong khoảng thời gian này thu nhận mình.

“Điện hạ?” Cô gái kinh ngạc trợn to mắt, “Các người… là người của Nhị điện hạ?”

“Cô đừng sợ, chúng ta sẽ không hại cô.” Nàng cười trấn an cô nương kia, lại hướng hộ vệ, “Nhâm Ngạn, cầu xin ngươi.”

Cầu xin hắn? Hắn mới muốn cầu xin nàng được không? Lông mày hắn càng nhăn chặt.

Đào cô nương thân phận đâu có tầm thường, hắn nào có quyền cự tuyệt, chỉ có thể nhắm mắt cùng nàng đem người về.

Thật hy vọng khi điện hạ biết, sẽ không giận chó đánh mèo trên người hắn, cái này cũng không phải hắn nguyện ý . . . . . .

Vì thế, Đào Thiên Hương vội vã dìu cô gái lên xe ngựa, lập tức hồi phủ, số hương liệu còn lại cũng không tìm nữa, để tránh đám người kia lại tìm được, phát hiện được hành tung, vậy thì rất phiền toái.

Sau khi quay về phủ Nhị điện hạ, nàng trực tiếp đưa cô gái kia đến phòng của mình, thấy trên tay nàng có một chút vết thương, liền lập tức tìm kiếm dược xử lý miệng vết thương.

Hai người ngồi xuống bên cạnh bàn, Đào Thiên Hương vén ống tay áo của nàng lên, bắt đầu giúp nàng bôi thuốc, vừa hỏi: “Ta là Đào Thiên Hương, cô tên gì?”

“Phi Nhi.”

“Cô là phát hiện bí mật gì của Đại điện hạ, mới trốn ra?”

Phi Nhi có chút kiêng dè cúi đầu, trầm mặc không nói.

Tuy rằng đang dựa vào nàng tạm thời tránh thoát một kiếp, nhưng vẫn là không thể ở trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn tín nhiệm nàng.

“Ha ha. . . . . . thật có lỗi, ta tò mò quá, cô không muốn trả lời cũng được, đừng để ý.” Đào Thiên Hương cười gượng. Mình quá nóng vội, vẫn là chờ nàng cùng Phi Nhi làm quen một chút, sau hỏi lại cũng không muộn.

“Tiện nữ thực cảm tạ trợ giúp của người, nhưng đi theo về đây, thật sự sẽ không có thêm phiền toái sao?” Phi Nhi lo lắng hỏi.

“Cô đừng lo lắng, dù có vấn đề gì đi nữa, ta cũng sẽ nghĩ cách giải quyết”

Lúc này, cửa phòng phịch một tiếng bị người mở ra, chỉ thấy Tỳ Ngự khuôn mặt lạnh lùng đi vào trong phòng, hiển nhiên là đã được Nhâm Ngạn báo tin nên tìm đến nàng “vấn tội”.

Đào Thiên Hương không nghĩ hắn tới nhanh như vậy , khẩn trương đứng lên, nhất thời có chút chột dạ hỏi, “Điện hạ. . . . . .”

Nàng biết rõ hắn đề phòng rất kĩ, không dễ dàng để cho người lạ đi vào bên trong phủ hắn, hơn nữa hắn lại bài xích nữ nhân, nhưng mà nàng vẫn cứng rắn đem người lạ về, hắn nổi giận cũng là chuyện trong dự liệu.

Phi Nhi cũng vội vàng đứng dậy, kéo ống tay áo xuống, cúi đầu không dám ngước lên, biểu hiện nơm nớp lo sợ. Tỳ Ngự đôi mắt lạnh lẽo nhíu lại, đột nhiên đưa tay kéo tay phải Phi Nhi giơ lên, dọa nàng giật mình. Phần áo trên ống tay nàng theo đó chảy xuống, lộ ra một mảng lớn ngay cánh tay.

Trên cánh tay phải của nàng, ngoại trừ vết thương ngoài da mới được Đào Thiên Hương bôi thuốc giúp, còn có một vết thương cũ thẳng tắp, tuy rằng đã khỏi hẳn, nhưng vẫn để lại một vết sẹo, làm người ta khó có thể bỏ qua.

Quả thực đúng vậy, tay nàng có vết thương khả nghi, tựa hồ là bị kiếm sắc bén chém đến thương tích.

“Điện hạ, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì?” Đào Thiên Hương kinh ngạc trừng lớn mắt, không thể nghĩ Tỳ Ngự lại hành động vô lễ như vậy, nàng vội vàng kéo tay hắn xuống, kéo Phi Nhi đang hốt hoảng luống cuống ra phía sau mình, tách hai người ra, “Người là ta dứt khoát dẫn về, có chuyện gì ngươi trực tiếp hướng ta, đừng làm khó dễ nàng ấy.”

“Bản phủ không hoan nghênh người không rõ lai lịch.” Hắn không chút do dự tỏ thái độ lạnh lùng.

Nghiêm túc mà nói, thì nàng cũng được coi như lai lịch không rõ nha, hắn có phải hay không cũng muốn đuổi nàng đi? Đào Thiên Hương nhỏ giọng than, khẽ nhíu mày nói, “Điện hạ, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện một chút được không?”

“Đối với nàng, bản điện hạ không có gì để nói.” Hắn thái độ vẫn là chỉ có một chữ hình dung, chính là ——

Cứng rắn.

“Làm sao không có gì để nói? Nói ở chỗ khác có vẻ tốt hơn.” Nàng rõ ràng không đếm xỉa đến hắn mà làm nũng, thân mật khoác tay hắn, dỗ ngọt, “Điện hạ, được rồi được rồi, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện, nha?”

Biểu tình lạnh lùng hơi hạ xuống, “Nàng. . . . . .” Hắn không nghĩ tới nàng lại giở thủ đoạn vừa đáng giận lại mê người như thế.

“Được rồi, chúng ta đi ra ngoài. . . . . .”

Đào Thiên Hương “khai triển toàn bộ sức quyến rũ”, Tỳ Ngự cuối cùng đành bại trận, ậm ừ cùng nàng rời phòng, theo ý của nàng ra bên ngoài.

Đóng cửa phòng lại, nàng kéo hắn đi xa một tí, cho tới khi cảm thấy khoảng cách đủ rồi, mới dừng lại mà nói: “Nàng là nô tỳ từ phủ Đại đại điện hạ trốn ra, không phải người không rõ lai lịch.”

“Bởi vì nàng từ phủ của vương huynh, nên mới khả nghi.” Hắn không khách khí trả lời.

“Chính là vì nàng từ phủ của Đại điện hạ đến, ta mới liều lĩnh đưa nàng về nha.” Nàng bắt đầu hướng hắn phân tích được mất, “Nàng bởi vì không cẩn thận biết bí mật của Đại điện hạ mà gây ra phiền toái cho mình, không thể không chạy trốn, nếu chúng ta có thể biết được bí mật từ nàng, nói không chừng có thể lợi dụng, để cơ hội kế vị của ngươi sẽ lớn hơn.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203065872192 sec