Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 22

Chương 22Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10.2

Mặc kệ nàng, chấm dứt ma pháp trận thôi.

Không cam lòng kết thúc cuộc trò chuyện, nghĩ thầm lần sau cùng em gái liên lạc thì sẽ dạy dỗ lại nó một chút.

Tỳ Ngự ôm lấy Đào Thiên Hương đi đến giường, không chờ được mà phủ lên cánh môi ngọt mê người của nàng, nàng cũng nhiệt liệt đáp lại hắn, hai người cứ như là củi đốt gặp phải lửa, khát vọng thiêu đốt lẫn nhau, cảm xúc dâng trào mau chóng thay thế lý trí, không còn để ý cái gì nữa.

Hai người mạnh dạn khám phá lẫn nhau, cho đến khi gần như loã thể, da thịt đụng chạm, cùng với kiềm chế đã lâu, như ngọn sóng lớn mãnh liệt bao phủ hoàn toàn bọn họ, đắm mình vào trong ngọn lửa tình nóng rực đó.

Nàng ở dưới bấu chặt lấy thân mình đầy mồ hôi của hắn, thở gấp dưới sự xâm nhập liên tiếp của hắn, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác sung sướng của cơ thể kích thích nàng, đưa nàng lên đỉnh điểm của sự hoan ái, giống như chết đi rồi lại hồi sinh, dư âm kích tình vẫn lưu lại thật lâu. . . . . .

Triền miên hồi lâu, Đào Thiên Hương mệt mỏi dựa người vào trong lòng Tỳ ngự, tóc mai ướt đẫm gợi tình với sắc mặt đỏ bừng, nhìn rất kiều mỵ mê người, cánh môi nàng ẩm ướt sưng đỏ khẽ nhếch lên, cũng mang theo từng hơi thở mị hoặc, giống như lại muốn quyến rũ hắn lần nữa, Tỳ Ngự ôn nhu mỉm cười, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mặt nàng, tham lam nhìn nàng giờ phút này tư sắc kiều diễm lửa tình đã lui. Khuôn mặt xinh đẹp này của nàng chỉ có hắn một mình có thể độc hưởng, ngoài hắn ra, ai cũng đừng mơ tưởng.

Sau khi chính thức có được nàng, tim của hắn cuối cùng đã yên ổn, lúc trước hắn vẫn mong ước một giấc mộng tưởng như hão huyền, vốn không tin rằng nàng lựa chọn hắn, lựa chọn ở lại bên cạnh hắn, ở lại một thế giới xa lạ. Hắn sợ rằng khi mở mắt ra thì mộng sẽ tan vỡ, thân hình của nàng cũng sẽ biến mất.

Nhưng bây giờ, hạnh phúc này là thật, sự ấm áp trong lòng không phải là ảo giác, hắn rốt cục cũng được âu yếm nữ nhân mà hắn yêu, không bao giờ để nàng rời đi nữa.

Hắn sẽ chăm sóc nàng, che chở nàng, yêu thương nàng, suốt đời suốt kiếp. . . . . .

Lễ đăng quang của Tỳ Ngự và lập Đào Thiên Hương làm hậu đang chuẩn bị một cách khẩn trương, tẩm cung của nàng càng có nhiều người ra ra vào vào, giúp nàng lấy số đo chuẩn bị lễ phục, sau khi trở thành Vương Hậu cũng phải có thêm y phục.

Đào Thiên Hương đành để cho các cung nữ đo đông đo tây trên người nàng, giống như cho rằng nàng là đứa trẻ vậy, mà chuyện làm nàng bất đắc dĩ là mỗi vị cung nữ lần đầu tiên nhìn thấy nàng đều có phản ứng giống nhau, không hề khác biệt.

Trước là thắc mắc khó hiểu, rồi lại do dự, cuối cùng nhịn không được hỏi ra miệng ——

“Người thật sự là Phượng Hoàng Thiên nữ?”

Mặc dù nàng rất muốn nói “Không phải”, nhưng chỉ có thể thừa nhận mình chính là Phượng Hoàng Thiên nữ với từng cung nữ, thật có cảm giác da mặt mình dày.

Ai, rốt cuộc ai là người khởi xướng nói Phượng Hoàng Thiên nữ là một nữ nhân có mỹ mạo “khuynh quốc khuynh thành”? Khó trách các cung nữ nhìn thấy diện mạo bình thường của nàng cảm thấy hoài nghi, bởi vì nàng vốn không có vẻ ngoài tuyệt sắc, thậm chí có cung nữ còn xinh đẹp hơn nàng.

Chậc, đồn đãi quả thực có thể giúp người cũng có thể hại người, hiện tại nàng đang bị hại đây. . . . . .

“Người đừng lo.” Cung nữ phụ trách trang điểm cho Đào Thiên Hương trong buổi lễ lập hậu tiến đến, thần sắc không hề bối rối, tin tưởng chắc chắn nói: “Nhất định là vì khuôn mặt của Thiên nữ bây giờ chưa có trang điểm nên mới không lộ ra vẻ sức quyến rũ ‘khuynh quốc khuynh thành’, việc này cứ giao cho nô tỳ, ngày lập hậu, nô tỳ tuyệt đối sẽ làm cho người trở thành tuyệt sắc giai nhân, không phụ danh Phượng Hoàng Thiên nữ.”

“Sao cơ?” Đào Thiên Hương kinh ngạc sửng sốt. Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành có thể mê đảo nam nhân? Có thật trang điểm được như thế không?

“Thỉnh người yên tâm giao cho nô tỳ đi.” Cung nữ cười đắc ý, “Có mỹ nhân nào không phải dựa vào son phấn mà ra? Chỉ cần trang điểm vào, người bình thường chớp mắt cũng sẽ biến thành tuyệt sắc mỹ nhân, chuyện này nô tỳ gặp rồi, nên không ngạc nhiên.”

“Ồ. . . . . . được, làm phiền ngươi.” Nàng cười gượng, dù sao đã nhận mệnh, mình từ đầu đến cuối bị xem như đứa trẻ, không kháng nghị.

**************

Từng ngày từng ngày bận rộn trôi qua, ngày đại lễ rốt cục đã đến, sáng sớm tinh mơ, các cung nữ như trong trận địa sẵn sàng đón quân địch, đề phòng có gì sai sót xảy ra.
Lễ lên ngôi của Tỳ Ngự trước tiên cử hành ở chính điện, hắn mặc bộ hoàng bào được thêu Long Văn tinh xảo, thần sắc không thay đổi trước sau vẫn lãnh khốc như thế, toả ra khí thế vương giả, đứng trên bậc điện tiếp nhận lời chúc tụng cung kính của văn võ bá quan.

Ngay khi lễ đăng quang kết thúc, liền cử hành nghi thức lập hậu, trung thần ai cũng chờ mong Đào Thiên Hương xuất hiện, nôn nóng muốn chính mắt thấy dáng vẻ Phượng Hoàng Thiên nữ trong truyền thuyết.

Không bao lâu, một nữ tử mặc lễ phục hoa lệ xuất hiện ở ngoài cửa điện, xiêm y trên người nàng từ vô số phiến lá vàng may mà thành, phủ toàn bộ y phục, so với bộ y phục Kim Vũ lần trước mặc thì hoa lệ hơn rất nhiều. Mái tóc búi tinh tế cài trâm chạm trổ, trên mặt được trang điểm tỷ mỉ biến nàng từ ngũ quan vốn tầm thường, bây giờ trở nên xinh đẹp động lòng người trước này chưa từng thấy.

Tỳ Ngự hai mắt sáng ngời, khó nén kinh động, không nghĩ tới nàng trang điểm lên lại xinh đẹp như vậy, mà bách quan cũng bị vẻ đẹp của nàng làm ngẩn ngơ, thật lâu không dời ánh mắt.

Đào Thiên Hương ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào trong đại điện, từng bước đến trước mặt Tỳ Ngự, hắn rốt cục cũng lấy lại tinh thần, sắc mặt ôn nhu, nơi khóe miệng gợi lên một chút cười, đưa tay về phía nàng.

Nàng cười nhẹ thẹn thùng đi đến trước mặt hắn, đưa tay cho hắn nắm chặt, cùng hắn đứng trên bậc điện, nhận lời chúc mừng của bá quan.

“Chúc Vương thượng cùng Vương hậu loan phượng hoà minh, vạn thọ vô cương. . . . . .”

Tầm mắt Tỳ Ngự sau khi Đào Thiên Hương xuất hiện vẫn dừng ở trên người nàng, thủy chung không dời, nàng bị nhìn có chút lúng túng, nhịn không được thấp giọng: “Chàng đừng nhìn nữa, như vậy thiếp rất xấu hổ.”

“Nàng thật đẹp.” Hắn không chút do dự khen ngợi nói.

Được nam nhân mình yêu khen ngợi, trong lòng nàng vui sướng, khóe miệng không khỏi mỉm cười, khó nén thần sắc đắc ý.

Xem ra nàng thật đúng là nên cảm tạ cung nữ giúp nàng trang điểm kia, nếu như không có bàn tay khéo léo ấy, nàng cũng sẽ không thấy biểu tình kinh ngạc trên mặt hắn, thật làm nàng rất thỏa mãn.

Hắn và nàng đan chặt mười đầu ngón tay, kéo tay nàng đến bên môi hôn khẽ, vẻ mặt đầy tình ý: “Nắm tay cả đời, bên nhau đến đầu bạc răng long.”

Hắn thật may mắn làm sao, tìm được nữ nhân mình yêu một lòng, cùng nàng kết tóc se duyên, đời này kiếp này bọn họ không bao giờ xa nhau nữa.

Nàng là trân bảo độc nhất vô nhị ông trời ban cho hắn, hắn sẽ nắm chặt, tuyệt không phụ lòng trời cao.

Đào Thiên Hương trong lòng ngọt ngào. Nàng nghe qua chính miệng hắn nói lời tỏ tình với nàng! Nụ cười lập tức nở rộ trên khuôn mặt.

Nàng nghiêng mình, bên tai hắn thấp giọng nói: “I love you!”

“Có nghĩa là gì?” Tỳ Ngự thắc mắc nhíu mày lại. Ngữ điệu là lạ, chắc là ngôn ngữ dị quốc?

“Sau này thiếp sẽ nói cho chàng biết.” Nàng sẽ lấy hành động nói cho hắn, hắn yêu nàng sâu đậm bao nhiêu, nàng cũng thương hắn bấy nhiêu, chỉ cần hắn không buông tay, vẫn nắm chặt tay nàng, nàng cũng sẽ không buông tay, cùng hắn đồng sinh cộng tử.

Con đường tương lai còn rất dài, cho dù hắn không bước lên ngôi bá chủ, nàng vẫn sẽ ở bên cạnh hắn, làm Phượng Hoàng Thiên nữ của riêng hắn, chỉ vì hắn mà giương cánh bay lượn.

Yêu nhau không hối tiếc, nàng là vậy, hắn cũng như thế. . . . . .

Hết truyện.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.183849096298 sec