Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 21

Chương 21Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10.1

Ngày nội loạn chấm dứt, Tỳ Vương lập tức tuyên bố thoái vị, truyền ngôi vua cho Tỳ Ngự, bởi vậy sau khi hỗn loạn vừa kết thúc, ở Vương Cung lại tức khắc bận rộn náo nhiệt vì — chuẩn bị đại lễ cho Tỳ Ngự đăng cơ.

Bởi vì có rất nhiều chuyện cần xử lý, nên Tỳ Ngự mặc dù còn chưa chính thức lên ngôi nhưng đã phải chuyển vào Vương Cung, vì vậy Đào Thiên Hương dĩ nhiên cũng phải đi theo, chỉ có điều nàng ở điện khác, phải đợi sau khi được lập hậu, mới có thể chính thức vào ở trong cung điện của Vương Hậu.

Đại sự đã định, hiện tại nàng muốn đổi ý cũng không được, chẳng qua điều duy nhất nàng cảm thấy áy náy là về chị gái mình. “A — Đào Thiên Hương, chị thật muốn bóp chết em –”

Trong tẩm cung, Đào Thiên Hương cố ý cho lui toàn bộ cung nữ, một mình ngồi bên cạnh bàn, nhìn hoa tai sao sáu cánh liên tiếp nhíu mày thở dài. Nàng thật không biết nên thuyết phục chị gái như thế nào!

Chị ấy tức điên rồi, thật may là bọn họ không phải trực tiếp nói chuyện, bằng không, nàng đoán mình sẽ bị cơn giận của chị gái thổi đến bay lên trời.

“Chị đã chờ một năm, thật vất vả cho đến lúc em có thể trở về, không ngờ ở giây cuối cùng em cho chị leo cây, ta buồn nôn đến chết!” Đào Quốc Sắc tiếp tục phát điên thét lên.

“Chị, rất xin lỗi . . . . . .” không biết đây là lần thứ mấy nàng nói xin lỗi trong ngày hôm nay rồi, nhưng vẫn không thể dập tắt lửa giận của Đào Quốc Sắc.

“Thật là, chị bị em làm cho tức chết rồi, em rốt cuộc có hiểu hay không? Nếu bỏ qua lần này, thì em phải chờ một năm nữa mới trở về được.”

“Chị, việc ấy. . . . . .” Nàng vẫn còn do dự dự, nhưng kiên quyết nói ra, “Chị không nên chờ em nữa, em. . . . . . không quay về.”

Vòng tai đầu thế giới kia, tiếng gầm gừ tức giận nháy mắt yên lặng, một hồi lâu, mới lại xuất hiện thanh âm, “Em vừa nói cái gì?”

“Em nói, em sẽ không quay về .”

“. . . . . . Đào Thiên Hương, em điên rồi!”

“Em không điên, em rất tỉnh táo.”

“Đó. . . . . .Vậy khẳng định là do chị đang tức giận nên mới có thể nghe nhầm, dọa chị hết hồn, ha ha. . . . . .” Người nào đó tiếp tục giả chết trốn tránh.

“Chị, chị nên đối mặt với sự thật, em đã quyết định sẽ không quay về rồi, em muốn ở chỗ này, muốn gả cho Tỳ Ngự, em thật sự không rời khỏi anh ấy được.” Đào Thiên Hương nhấn mạnh, ép chị gái phải chấp nhận.

Đào Quốc Sắc không phản bác lại được, chuyện cô lo lắng nhất đã xảy ra, em gái bị cảm tình ràng buộc, cuối cùng lựa chọn ở lại bên Tỳ Ngự, không chịu quay về nữa.

Nàng không giận được nữa, chỉ nặng nề thở dài nói, “Em thật sự đã nghĩ kĩ rồi sao? Gả cho hắn sẽ không thể trở về nhà được nữa”.

Người khác gả ra nước ngoài, có thể đáp máy bay quay lại, nhưng em gái cô không lấy chồng ở chỗ nào không lấy, lại gả đến thế giới khác, ngay cả thỉnh thoảng muốn về nhà mẹ cũng không có cách.

Đào Thiên Hương tâm tình cũng ủ rũ, “Vậy chị coi như em gả đến ngoài không gian là được rồi, tuy rằng không gặp mặt được, nhưng ít nhất cũng có thể dựa vào ma pháp trận liên lạc, giống như gọi điện thoại thôi. . . . . .” Nếu có thể, nàng cũng không muốn vậy, nhưng nàng đã yêu Tỳ Ngự, không thể cắt đứt với hắn, chỉ có thể chấp nhận.

“Em, đứa ngốc này. . . . . .” Nói xong, Đào Quốc Sắc nhịn không được sầu nào, nghẹn ngào.

Hai chị em từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cơ hồ chưa từng tách rời, không ngờ vừa chia tay sẽ không có thể gặp lại, nàng như thế nào lại đồng ý được?

“Chị. . . . . .” Nghe thấy thanh âm nghẹn lời của chị gái, Đào Thiên Hương nhất thời cũng buồn rầu, không khỏi cảm thấy mũi cay cay.

Kết quả hai chị em cùng nhau khóc, còn càng khóc càng lớn, nếu trong phòng có cung nữ khẳng định sẽ bị tiếng khóc của bọn họ dọa mất, nghĩ là đã xảy ra chuyện lớn gì.

Tuy rằng không phải vì sinh tử mà cách xa, còn có thể liên lạc với nhau, nhưng hai người vẫn cảm thấy buồn, luyến tiếc lẫn nhau.

Nhưng sinh ly tử biệt làm người tất phải trải qua, không có bữa tiệc nào không tàn, nếu đã đến lúc đó thì nhất định phải dũng cảm đối mặt, cố gắng để cho mình chín chắn hơn, càng kiên cường hơn, nếu lùi bước, sẽ mất đi cơ hội trưởng thành.

Cho nên, sau khi khóc, hai người vẫn đối mặt với sự thật, chỉ cần biết rằng cho dù ở xa mà đối phương vẫn thật sự hạnh phúc, vậy thì không có gì lo lắng hay tiếc nuối.

Đào Thiên Hương đang khóc thì Tỳ Ngự không tiếng động từ sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng, ấp nàng vào trong lòng ngực ấm áp của mình, hi vọng có thể an ủi nàng.

“Ngự?” Nàng kinh ngạc mở hai mắt đẫm lệ nghiêng đầu nhìn hắn, “Chàng không phải bận việc sao?” Đã nhiều ngày hắn vì tiếp nhận quốc sự rắc rối, việc hôn thiên ám địa, cơ hồ không có thời gian để ý tới nàng, sao lại đột nhiên xuất hiện ở tẩm cung của nàng?

“Ta đang rảnh rỗi một chút, tranh thủ tới đây nhìn nàng.”

Vừa rồi nàng cùng tỷ tỷ nói chuyện, hắn đại khái nghe được một nửa, biết nàng vì ở lại bên cạnh hắn mà phải trả cái giá không nhỏ, rời xa nơi chôn rau cắt rốn, mà hắn không thể thay nàng chia sẻ.

“Đừng buồn, ta sẽ đối tốt với nàng, làm nàng quên đi tất cả hoài niệm, để nàng luôn vui cười.”

Hắn sẽ tận dụng hết khả năng để đền bù cho nàng, tin tưởng chỉ cần nàng luôn luôn hạnh phúc, có thể chậm rãi xóa đi phần nào nỗi nhớ nhà của nàng, không để nàng khổ sở như vậy.

Sự hy sinh của nàng sẽ không uổng phí, hắn mãi yêu nàng, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ không thay đổi.

“Vâng.” Đào Thiên Hương tuy rằng vẫn không ngừng được nước mắt, nhưng trên mặt lại tươi cười, cảm thấy vô cùng vui sướng.

Lời hứa hẹn của hắn thật có sức mạnh, cho nàng dũng khí nhiều hơn nữa, chuẩn bị tốt những ngày tiếp theo, cũng không lại bàng hoàng bất an.

Nàng tin tưởng hắn, cũng tin tưởng mình sẽ không hối hận. . . . .

“Đừng khóc, nhìn thấy nàng rơi lệ, đối với ta mà nói quả thật là một loại hình phạt.”

Tỳ Ngự than nhẹ một tiếng, cúi xuống yêu thương hôn lên khóe mắt nàng, vì muốn làm nàng mất tập trung, không để cho nàng tiếp tục khóc, hắn dứt khoát hôn lên đôi môi của nàng, nhấm nháp cánh môi non mềm của nàng, muốn nàng giờ này trong lòng chỉ nghĩ đến hắn.

Nàng nhu thuận ngửa đầu hứng lấy nụ hôn của hắn, bị hắn dịu dàng bao vây trong thương yêu, trong mũi nàng bây giờ đầy ắp hơi thở quen thuộc của hắn, triền miên quấn quanh, kéo dài không dứt.

Vốn là nụ hôn dịu dàng dỗ dành lại từ từ mất khống chế, không tự chủ được nhiệt liệt dây dưa, trong cơ thể hai người dục vọng nhanh chóng dấy lên, theo hướng không thể kìm chế, muốn càng nhiều hơn.

Tỳ Ngự miễn cưỡng dừng nụ hôn lại, trong mắt ngập tràn lửa tình, thấy nàng thở hổn hển, khuôn mặt ửng đỏ, con ngươi cũng đầy khát vọng, cuối cùng hắn ôm lấy nàng, đi đến giường.

Đào Thiên Hương thoáng lấy lại tinh thần, hiểu được hắn muốn làm chuyện gì, sắc mặt lại đỏ bừng, “Chờ một chút, chờ chút cái đã. . . . . .” Nàng cùng chị gái còn chưa chấm dứt trò chuyện, nói đến một nửa mà cắt ngang dường như không tốt lắm.

“Ta đã chờ nàng đủ lâu rồi.” Hắn không dừng bước chân lại, chỉ cúi đầu nỉ non mập mờ bên tai nàng, khàn giọng nói ra dục vọng, làm cho thân thể nhạy cảm của nàng hơi run rẩy.

Nam nhân này đã muốn ăn nàng lâu lắm rồi, có thể nhịn đến bây giờ, cũng khó cho hắn.

Nàng biết mình không ngăn cản được hắn, mà nàng. . . . . . Mặc dù thẹn thùng nhưng cũng không muốn ngăn cản. Vì thế đành phải nhân dịp còn chưa cách bàn quá xa thì vội vàng lớn tiếng hướng tới hoa tai sao sáu cánh hô, “Chị, tạm thời cứ như vậy, có chuyện sau này nói tiếp. . . . . .”

“Ơ? Thiên Hương, em làm sao vậy?”

“Em đột nhiên có việc gấp. . . . . .”

Bọn họ cách bàn càng xa, thanh âm của Đào Quốc Sắc truyền đến tai cũng càng nhỏ, đến cuối cùng trở nên nhỏ xíu, nghe không rõ ràng lắm.

“Thiên Hương? Này này này? Đào Thiên Hương, mau trả lời. . . . . .”

Đào Quốc Sắc đợi một hồi lâu, nhưng hoàn toàn không nghe được âm thanh gì, em gái không biết biến mất nơi nào.

Cái con này, buồn rầu lúc đầu nháy mắt bị lửa giận thay thế, không khí cảm động cũng lập tức mất hết.

“Con ngốc — thật sự là đứa không có lễ phép gì cả!”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 21 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 21. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.239993095398 sec