Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 20

Chương 20Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.2

Tỳ Luật mơ hồ hiểu được Tỳ Ngự đang hạ thủ lưu tình, càng đánh càng tức, vì hắn cho rằng Tỳ Ngự làm như vậy, rõ ràng chính là coi thường hắn.

“Tỳ Ngự, đừng xem thường ta, dốc toàn lực của ngươi đi!”

“Chỉ sợ ngươi đỡ không nổi.” Tỳ Ngự không chút khách khí nói.

“Khỏi nhiều lời!”

Hắn dường như nổi cơn điên liên tục tiến công, chiêu thức ngoan độc, Tỳ Ngự lại như trước vững như Thái Sơn, không có hành động. Điều này làm cho hắn càng ngày càng nôn nóng, không biết nên như thế nào mới có thể đánh bại Tỳ Ngự.

Đúng lúc này, gần bên ngoài cửa cung truyền đến tiếng xôn xao, bất ngờ một đoàn ngựa xông vào giữa cuộc hỗn chiến, không biết là người của phương nào.

“Phượng Hoàng Thiên nữ hộ Thánh chủ, đám phản loạn mau buông khí giới đầu hàng, đừng chống lại thiên mệnh!”

Đội người kia cất giọng hô lớn, thanh thế kinh người, một tiếng lại một tiếng, lập tức thu hút ánh mắt của binh lính hai bên.

Phía đông chân trời lúc này toả ra ánh rạng dông, một người mặc kim vũ y ngồi ở sau lưng nam nhân dẫn đầu, nàng bay lên làm vạt áo dài chiếu rọi xuống phát ra hào quang màu vàng, rất giống Phượng Hoàng đang bay lượn xoay quanh.

Quân lính Cần vương thấy thế, sĩ khí lại lần nữa phấn chấn lên, bỏ qua mỏi mệt hô lớn, “Phượng Hoàng Thiên nữ hộ Thánh chủ, đám phản loạn mau buông vũ khí đầu hàng, đừng chống lại thiên mệnh!”

“Phượng Hoàng Thiên nữ hộ Thánh chủ ——”

“Mau buông khí giới đầu hàng, đừng chống lại thiên mệnh ——”

“Đừng chống lại thiên mệnh ——”

Cần vương quân gào thét lên thanh thế trong nháy mắt chấn động, từ bên ngoài hướng về phía trung tâm, binh lính Tỳ Luật thấy thế không khỏi bắt đầu hoảng loạn, lòng quân bắt đầu dao động.

Nếu Tỳ Ngự mới là chân mệnh thiên tử, ngay cả Phượng hoàng Thiên nữ cũng đứng về phía hắn, bọn họ vì Tỳ Luật liều mình sống chết thậm chí có khả năng mất mạng, thì có thể được gì?

Chẳng lẽ là được tiếng xấu quân phản loạn suốt đời bị hậu nhân phỉ nhổ?

“Nhanh buông khí giới đầu hàng ——”

“Các ngươi vô cớ xuất binh, còn không mau giác ngộ, đừng ngu xuẩn đối nghịch với thiên mệnh ——”

Loảng xoảng một tiếng, một gã binh lính Tỳ Luật bỏ vũ khí trong tay, những người khác ý chí lại dao động, ngay sau đó, tiếng thứ hai, tiếng thứ ba. . . . . . Tiếng đao kiếm rơi xuống đất ngày càng nhiều, ảnh hưởng liên tục lan rộng, dần dần, quân đội Tỳ Luật nghiêng về một bên, chủ động đầu hàng, không cùng Cần vương quân tiếp tục giao chiến đổ máu nữa.

Che chở cho Phượng Hoàng Thiên nữ, đoàn kỵ mã xông vào bên trong Vương Cung, khí thế hùng hồn đến mức hiệu ứng cực lớn.

“Phượng Hoàng Thiên nữ hộ Thánh chủ, bọn phản loạn tức khắc bỏ khí giới đầu hàng, đừng chống lại thiên mệnh!”

Tỳ Ngự và Tỳ Luật đang giao đấu với nhau nghe tiếng hô vang xa xa truyền đến, kinh ngạc xoay người lại nhìn, thấy một đoàn ngựa trong hỗn loạn dần tới gần, nhưng rất xa nên nhìn không rõ ràng, chỉ thấy vạt áo kim vũ y tung bay rất chói mắt, khó có thể xem nhẹ.

Tỳ Ngự không hiểu nhíu chặt mày lại. Làm sao có thể là Phượng Hoàng Thiên nữ? Chẳng lẽ là Minh Kiến phái người giả trang, dùng chiêu này để tập kích bất ngờ?

Bên này, binh lính của Tỳ Luật buông đao kiếm ngày càng nhiều, sĩ khí đã hoàn toàn tiêu tan, không thể hồi phục được nữa.

Tỳ Luật không dám tin nhìn cảnh này, hoàn toàn không thể chấp nhận quân binh mà hắn huấn luyện đã lâu, nhưng đánh không lại một Phượng Hoàng Thiên nữ nho nhỏ!

Hắn trước tiên lấy lại tinh thần, thấy Tỳ Ngự nhất thời giật mình, để lộ sơ hở ngàn năm, vội dốc toàn lực đâm thẳng về phía hắn, “Ngươi chịu chết đi!”

May mà Tỳ Ngự đột nhiên hoàn hồn, ngay lúc quan trọng né được, tránh khỏi nguy hiểm.

Tỳ Luật chưa từ bỏ ý định, hai lần tấn công, nhưng hành động của Tỳ Ngự so với hắn còn nhanh hơn, đưa một đường kiếm tới, sắc bén nhắm ngay vào khe hở chỗ eo bụng của chiến giáp đâm thẳng vào.

Hắn hoảng sợ nhìn máu tươi từ trong cơ thể mình từ từ chảy ra, dần nhuộm cả chiến giáp màu trắng, ngay sau đó cổ họng hắn trào lên một thức ngòn ngọt, phun ra một ngụm máu, sắc mặt dữ tợn oán hận trừng mắt nhìn Tỳ Ngự, “Ngươi. . . . . .”

“Là ngươi ép ta.” Tỳ Ngự lạnh giọng trả lời, biểu tình hoàn toàn khác, cũng không có cảm giác tội lỗi gì. Tất cả đều là vương huynh tự chuốc lấy.

Trường kiếm vừa thu lại, Tỳ Luật ngã ra phía sau, giãy một hồi, vừa thở mạnh, tứ chi buông lỏng, sau đó không nhúc nhích, hoàn toàn tắt thở.

Tỳ Ngự thở dốc, nghiêng tai yên lặng nghe bốn phía thanh âm đao kiếm buông xuống vang lên liên tục, hắn nhìn ánh dương càng lúc càng chói mắt, hiểu được đại thế đã định, trận nội loạn này sắp chấm dứt.

Đêm nay thật sự là dài, hắn còn tưởng rằng vĩnh viễn trời cũng sẽ không sáng. . . . . .

Luôn luôn bên cạnh chủ tử chiến đấu hăng hái – Đông Cách, lúc này kinh ngạc chỉ vào đoàn ngựa đang tiến tới gần, “Điện hạ, người suất lĩnh là Nhâm Ngạn!”

“Cái gì?” Hắn quay đầu nhìn lại. Nhâm Ngạn đã quay về? Nếu tính ngày, hắn không thể trở về nhanh như vậy?

Nhưng nếu Nhâm Ngạn đã trở lại, vậy Thiên Hương đâu? Nàng có phải đã thuận lợi trở lại thế giới của mình hay không, cuộc đời này hắn không còn cơ hội nhìn thấy nàng nữa?

“Tỳ Ngự!”

Thanh âm quen thuộc trong trẻo vang lên, Tỳ Ngự quả thực không dám tin, hắn nghi ngờ chính mình có phải vì nhớ nàng quá không nên mới sinh ra ảo giác như vậy, cho là người vừa rồi mới gọi to tên hắn là nàng.

Nàng đã không còn ở thế giới này, hắn không nên để mình ôm hy vọng, tiếp tục lừa mình dối người, tự mình hành hạ.

Nhưng hắn lại không thể không hy vọng nỗi niềm xa vời, bóng dàng đang càng lúc càng đến gần kia có thể một lần nữa mang lại niềm vui cho hắn, an ủi tâm hồn cô đơn của hắn.

“Tỳ Ngự!”

Đào Thiên Hương mắt thấy khoảng cách giữa nàng và hắn càng ngày càng gần, không khỏi vui mừng xúc động, không đợi ngựa dừng lại, liền khẩn trương từ lưng ngựa nhảy xuống, bổ vào lòng Tỳ Ngự, nhanh chóng bị hắn ôm chặt lấy.

“Thật tốt quá, chàng không bị sao. . . . . .” Nàng mừng rỡ nhịn không được vành mắt đỏ lên, ôm cổ hắn thật chặt, chết cũng không chịu buông.

Nàng vừa rồi thật lo lắng sẽ đến không kịp, làm cho Nhâm Ngạn mang theo nàng phải nhanh chóng tìm kiếm bóng dáng của hắn trong loạn lạc, không thì e rằng nàng sẽ không thể bình tĩnh, thật may mắn tất cả đều thuận lợi, hắn cũng không bị thương tổn chút nào, nàng rốt cục cũng có thể yên tâm rồi.

“Ta. . . . . . là đang nằm mơ sao?” Tỳ Ngự khó có thể kiềm nỗi vui sướng như điên, lực đạo ôm lấy nàng lại mạnh mẽ, chỉ sợ trong nháy mắt nàng sẽ lại trốn đi nữa, “Thiên Hương, nàng không phải đã trở về nhà rồi sao?”

“Không về nữa. . . . . . ta không quay về nữa. . . . . .” Nàng vừa cười vừa khóc, giọng điệu lộ vẻ làm nũng nồng đậm, “Là chàng hại ta không thể quay về. Chàng trộm lòng của ta đi không trả, cho dù ta có trở về cũng không thể sống yên, chỉ có thể quay lại tìm chàng tính sổ thôi.”

Nàng đã nhận ra một điều, chính sự nhớ thương hắn đã cuốn lấy bước chân của nàng, làm nàng không thể quay về thế giới cũ, chỉ có thể lựa chọn ở lại nơi này, ở cùng hắn cả đời.

Mặc dù biết ở lại bên cạnh hắn sẽ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề, nàng cũng chấp nhận, tuy rằng rất ghét cái danh Phượng Hoàng Thiên nữ của mình, nhưng nếu là phải trả giá, nàng cũng sẽ không có gì oán hận.

Nàng sẽ cố gắng trở thành hình mẫu phù hợp, ở bên cạnh hắn giúp hắn, cùng hắn đối mặt với khó khăn, mãi mãi không chia lìa.

Nghe được chính miệng nàng hứa sẽ không quay về, lòng Tỳ Ngự sau nhiều ngày u ám nháy mắt đã thay đổi, vui vô cùng, không biết nên nói gì mới có thể diễn đạt tâm tình xúc động lúc này của hắn.

Người mình yêu nhất đã quay trở lại, còn có chuyện gì có thể làm người ta cảm thấy hạnh phúc hơn? Ngay cả trở thành bá chủ thiên hạ cũng không sánh bằng một câu “Không rời khỏi hắn”.

“Nhị điện hạ vạn tuế! Phượng Hoàng Thiên nữ vạn tuế ——”

Không biết quân lính từ khi nào xuất hiện đột nhiên hô lên câu này, những người khác cũng bắt chước theo, sau đó càng ngày càng nhiều người thêm vào, càng hô càng to, cơ hồ vang vọng cả tòa Vương Cung.

“Nhị điện hạ vạn tuế! Phượng Hoàng Thiên nữ vạn tuế ——”

“Vạn tuế ——”

Tỳ Ngự vẫn ôm chặt Thiên Hương, nhìn binh sĩ đã hỗ trợ, hai người tuy rằng vui vẻ, nhưng cũng biết trách nhiệm trên vai mình vô cùng nặng, quyết tâm không phụ sự kỳ vọng của mọi người.

Một ngày mới báo hiệu cuộc sống tương lai của họ, một cuộc sống hoàn toàn khác. . . . . .

Nội loạn chấm dứt, binh lính của Tỳ Luật bỏ vũ khí đầu hàng bị bắt lại, Tỳ Ngự không trừng phạt, hắn đem việc giải quyết hậu quả giao cho Nhâm Ngạn và Đông Cách xử lý, còn mình mang theo Đào Thiên Hương vào tẩm cung Tỳ Vương, thăm hỏi tình hình.

Đi đến bên giường, hắn chợt quỳ xuống đất nói: “Phụ vương, xin thứ lỗi cho nhi thần cứu giá chậm trễ.”

Đào Thiên Hương cũng quỳ gối bên cạnh hắn, lẳng lặng không nói gì.

Tỳ Vương vốn nhắm hai mắt giờ này mới chậm rãi mở ra, nghiêng đầu xem họ một cái, ánh mắt dừng lại trên người Đào Thiên Hương hồi lâu, “Nàng có phải là. . . . . . Phượng Hoàng Thiên nữ trong truyền thuyết?”

“Vâng”, Tỳ Ngự thay nàng trả lời.

“Còn Luật nhi đâu?”

Trầm mặc hồi lâu, Tỳ Ngự mới đáp thẳng thắn, “Đã chết dưới kiếm của nhi thần.”

Tỳ Vương thở dài thật mạnh, cũng không trách hắn. Ông hiểu, do Luật nhi tự tìm đến kết cục như vậy, cho dù không chết dưới kiếm Tỳ Ngự, cũng sẽ bị trừng phạt mà chết, chẳng oán trách được những người khác.

Vừa rồi bọn lính bên ngoài hô to, ông cũng nghe thấy, Ngự nhi kế vị đã được mọi người chấp nhận, huống hồ bên cạnh Ngự nhi còn có Phượng Hoàng Thiên nữ, cho dù người này là thật hay giả, thì nàng cũng đã có ảnh hưởng đối với dân chúng, là sự thật không thể chối cãi.

Ông rất mệt mỏi, mắc căn bệnh này không biết có thể sống tới khi nào, ông không muốn tiếp tục phiền não vì quốc gia đại sự nữa, cho nên đã quyết định nhanh chóng thoái vị, truyền ngôi cho Ngự nhi, hưởng phúc cuối đời.

“Ngự nhi, con hãy đối tốt với nàng”.

Chỉ một câu ngắn ngủn, nhưng Tỳ Ngự biết Đào Thiên Hương được phụ vương chấp nhận rồi, “Nhi thần đã hiểu.”

Tỳ Vương cười nhẹ. Đem quốc gia giao cho Ngự nhi ông rất yên tâm và cũng tin tưởng dưới sự trị vì của Ngự nhi, Tỳ Quốc sẽ ngày càng lớn mạnh, có thể nhất thống Trung Nguyên.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 20 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 20. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.1967689991 sec