Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 19

Chương 19Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.1

Để nhanh chóng trở lại Tỳ Quốc, đoàn người ở Kính Hồ bỏ qua xe ngựa, chuyển sang cưỡi ngựa suốt đêm. Do Đào Thiên Hương không biết cưỡi ngựa, nàng và Nhâm Ngạn cùng cưỡi chung một con.

Tuy rằng bị xóc làm nàng cảm thấy khó chịu, nàng vẫn cắn răng nhẫn nhịn, chỉ mong sao mau về Tỳ Quốc, về lại bên cạnh Tỳ Ngự.

Hắn có chuyện gì không? Tình hình vương đô hỗn loạn như thế nào? Hắn nhất định phải bình an vô sự.

Sau khi tăng tốc mấy ngày đêm, vất vả mệt mỏi chạy về Tỳ Quốc thì trời đã tối từ lâu, vừa đến cửa thành, bọn họ đã bị binh lính thủ vệ ngăn cản.

“Đứng lại! Ngươi từ đâu tới?”

Đứng đầu cả đoàn, Nhâm Ngạn xuất ra lệnh bài, “Chúng ta là thuộc hạ của Nhị điện hạ, có chuyện quan trọng cần phải lập tức vào thành.”

Hắn cảm giác được rõ ràng binh lính thủ cửa thành có thay đổi. Trên tường thành, binh lính xếp thẳng hàng, không khí ngưng đọng, mà ngay cả ngoài cửa thành cũng có không ít binh lính, cả vương đô như bị quân đội vây quanh.

“Thì ra là người của Nhị điện hạ.” Sắc mặt thủ vệ hạ xuống, “Trong thành hiện giờ đang cấm đi lại ban đêm, các ngươi sau khi vào thành đừng ở lại ở trên đường, mau nhanh quay về phủ.”

“Đã có chuyện gì? Vì sao phải cấm đi lại vào ban đêm?”

“Nhị điện hạ đêm nay dẫn binh vây quanh Vương Cung, hi vọng có thể thuận lợi cứu được vương thượng.”

Hoá ra Tỳ Ngự đã tập hợp quân lính các vùng gần vương đô, cùng với Tỳ Luật nhất quyết thắng bại, bởi vậy tại cửa thành vương đô đêm nay đều tăng thêm binh lính thủ vệ, phòng nếu Tỳ Luật bị đánh bại tính đường chạy trốn, bọn họ mới có thể lập tức ngăn chặn.

Đào Thiên Hương nghe được Tỳ Ngự đã thống lĩnh binh quân đứng lên đánh Tỳ Luật, lo lắng lại chồng thêm, “Nhâm ngạn, chúng ta mau nhanh về đi!”

“Vâng.” Đoàn người tiến vào trong vương đô, liền cảm thấy không khí nặng nề nói không nên lời, đường cái im ắng lạ thường, nhà nhà đóng chặt cửa sổ, chỉ sợ đêm nay sẽ xảy ra hỗn loạn.

Hướng đến Vương Cung ánh đuốc sáng trưng, hơn nữa còn mơ hồ truyền đến tiếng huyên náo, ban đêm yên tĩnh càng làm người ta kinh hãi.

Bọn họ rất nhanh trở lại phủ, tiến vào bên trong, ở lại trong phủ là Minh Kiến đúng lúc này cũng đi ra, khi hắn nhìn thấy Đào Thiên Hương cũng đi theo Nhâm Ngạn trở về, trong lòng khởi mừng, vui vẻ không thôi.

“Đào cô nương, người đã trở lại.” Ông trời quả nhiên đứng về phía bọn họ, Phượng Hoàng Thiên nữ đã đi mà quay lại, cuối cùng quay về bên cạnh bọn họ.

Vẻ mặt nàng mỏi mệt, chỉ muốn biết tình hình của Tỳ Ngự, “Điện hạ hiện tại như thế nào rồi? Có thêm tin tức gì chưa?”

“Điện hạ thống lĩnh binh lính xâm nhập Vương Cung, đang cùng binh mã Đại điện hạ cố gắng hoà giải, chẳng qua trước mắt chúng ta chiếm thế chiếm thượng phong, Đại điện hạ thất bại chỉ còn là chuyện sớm muộn thôi.”

Quân đội của Tỳ Ngự rất nổi danh, sĩ khí cũng tăng vọt, bây giờ Tỳ Luật giống như con thú bị vây quanh, cũng không chống đỡ được bao lâu nữa.

Ngay lần đầu khởi binh, Tỳ Luật đã không thuận lợi, không ép được Tỳ Vương thoái vị, hơn nữa cũng không giết nổi Tỳ Ngự, đã lỡ mất thời cơ tốt nhất, thời gian kéo dài càng lâu, đối với hắn càng bất lợi.

“Đào cô nương, người trên đường đi theo chúng ta về đã mệt rồi, tạm thời trước tiên ở bên trong phủ nghỉ ngơi, chờ điện hạ khải hoàn trở về.” Nhâm Ngạn nói với nàng xong quay qua hướng Minh Kiến, “Ta lập tức tới trợ giúp điện hạ một tay.”

“Không, ta cũng phải đi!” Đào Thiên Hương lo lắng nói. Tuy rằng nàng mỏi mệt, nhưng tại thời điểm quan trọng này, nàng không thể nào bình tĩnh chờ đợi bên trong phủ, mà không biết khi nào Tỳ Ngự trở về?

“Nhưng mà. . . . . .”

“Không, Nhâm Ngạn, ngươi hộ tống Đào cô nương tiến cung đi.” Minh Kiến đột nhiên nói giúp nàng.

Nhâm Ngạn há hốc mà nói, “Minh Kiến, làm sao ngươi. . . . . .”

“Nếu có Đào cô nương hỗ trợ, có lẽ hỗn loạn tại Vương Cung có thể chấm dứt nhanh hơn, thương vong của hai bên cũng có thể hạ xuống đến mức thấp nhất, đối với danh tiếng của điện hạ chúng ta cũng có ích.”

Lời này không chỉ Nhâm Ngạn không hiểu, mà ngay cả Đào Thiên Hương nghe xong cũng chau mày, vẻ mặt hoang mang, “Ý ngươi là gì?”

Thế là Minh Kiến đem ý nghĩ của mình cẩn thận nói cho bọn họ, chính là hắn không thể cam đoan làm như vậy rốt cuộc có thể thành công hay không, hơn nữa kế sách này đối với người không có một chút võ công nào như nàng, có phần nguy hiểm.

“Đừng lo, ta tình nguyện thử một lần.” Đào Thiên Hương không chút do dự trả lời. Chỉ cần có thể giúp ích cho Tỳ Ngự, chuyện gì nàng cũng nguyện ý.

Nhâm Ngạn thấy nàng kiên định, cũng không ngăn cản nữa, quyết chiến đấu tới cùng, “Ta sẽ cố gắng hết sức bảo hộ Đào cô nương an toàn.”

Minh Kiến vui mừng gật đầu, “Xin đợi ta một chút, ta đi lấy thứ này.”

Không bao lâu, chỉ thấy hắn ôm một bộ áo sa mỏng xuất hiện, trên tay áo khâu những phiến lá vàng như cánh ve, nhìn có vẻ nặng, kỳ thật nhẹ vô cùng.

Đào Thiên Hương nhìn hắn đem áo đưa tới trước mặt nàng, thắc mắc hỏi: “Đây là?”

“Đào cô nương cần phải mặc cái áo này, nó có thể trợ giúp người đạt mục đích nhanh hơn”.

Đây là cảm hứng khi hắn nhìn thấy Đào cô nương tắm hỏa mà ra, sai người làm riêng xiêm y này, vốn tưởng rằng không có cơ hội dùng tới, không ngờ cuối cùng vẫn có công dụng.

Hắn tin rằng đây là chìa khóa của trận chiến này, bọn họ nắm đủ cả thiên thời địa lợi nhân hoà, nhất định có thể thắng lợi.

——————-000——————-

Bên cạnh đó, trong Vương Cung hiện đang vô cùng hỗn loạn, Tỳ Ngự lãnh đạo cần vương quân đang cùng binh mã Tỳ Luật đánh nhau hừng hực khí thế, binh lính của Tỳ Luật liên tục bị bại lui, dần dần bị quân Tỳ Ngự đuổi theo bên ngoài bắt đầu bao vây, thu nhỏ lại phạm vi hướng vào trung tâm Vương Cung.

Tỳ Luật mặc chiến giáp ngân bạch, trong tay cầm bảo kiếm, thần sắc tức giận đứng ở bên trong tẩm cung, gần như phát cuồng.

“Phụ vương, bây giờ người vừa lòng chưa?” Hắn phẫn hận nói: “Chúng ta đã bị Tỳ Ngự bao vây, tiếp đến không bao lâu sau, hắn sẽ tiến vào. Cho dù là hắn hay là nhi thần, vương vị của người cũng khó giữ được, người còn ở đó mà kiên trì làm gì?”

Nếu không phải phụ vương chậm chạp không chịu thoái vị, mặc cho hắn uy hiếp tinh mạng cũng không có tác dụng, thì hắn sẽ không rơi vào tình thế hôm nay, bị buộc phải cùng Tỳ Ngự đối mặt quyết đấu.

Gương mặt bệnh tật của Tỳ Vương vàng như nến, hết sức gầy yếu, ông nằm trên giường lạnh lùng nhìn đứa con trưởng, đã sớm không để ý đến sống chết của chính mình.

“Ngươi có bản lĩnh thì tự mình giết ta đi, rồi ngồi lên ngôi vua, cần gì phải nói những điều vô nghĩa này?”

Tỳ Luật mi tâm vừa nhíu. Hai cách này không giống nhau, chủ động thoái vị và giết người soán vị, kế thừa chính thống khác với chiếm đoạt một trời một vực, bằng không, hắn sẽ không cần hao tổn nhiều thời gian và công sức như vậy với phụ vương mà lại không có kết quả.

Tỳ Vương biết được sự đố kỵ của đứa con trưởng, lạnh lùng cười, “Thiếu kiên nhẫn trở thành thất bại lớn nhất của ngươi, ngươi đã vô duyên với ngôi vị của Tỳ Quốc rồi.” Ông vốn đang do dự nên đem vương vị truyền cho ai, lúc đầu không thể quyết định, không ngờ ông trời đã chỉ dẫn cho ông, để cho ông thấy rõ ai mới là người thích hợp kế vị.

Ông biết thời gian không còn nhiều, cho nên dù đứa con có lấy tính mạng ông ra uy hiếp, ông cũng không tiếc nuối nữa, muốn chém muốn giết thì tuỳ ý.

Ông cũng muốn xem xem đứa con này có phải vì ngôi vua mà ngay cả luân thường đạo lý cũng không màng, phạm phải trọng tội, không biết hối cải?

“Ai nói nhi thần vô duyên không lấy được vương vị?” Nét mặt Tỳ Luật càng dữ tợn, “Người đến bây giờ vẫn mong đợi Tỳ Ngự sao? Nếu Tỳ Ngự chết, thì trừ nhi thần, người còn có thể truyền cho ai?”

“Ngươi phát điên rồi.” Tỳ Vương thở dài một hơi, không thể mong hắn tỉnh ngộ.

“Thì có sao? Nhi thần không đoạt được, Tỳ Ngự cũng đừng hòng có!”

Tỳ Luật tức giận mà xoay người rời đi. Dù sao đến bước này rồi, hắn cũng không có đường lui, chỉ có thể cùng Tỳ Ngự quyết đấu sống chết một phen — bọn họ trong lúc đó, chỉ có thể có một người sống sót.

Hắn không tin người thua sẽ là hắn, chưa đến khắc cuối cùng, không ai biết kết quả sẽ như thế nào.

Hắn ra ngoài tẩm cung, từ binh lính hộ vệ báo cáo biết được quân của Tỳ Ngự đang ở trước đại điện cùng quân của hắn giao chiến, hắn không chút do dự đi tới đại điện, định cùng Tỳ Ngự ganh đua cao thấp.

Đúng vào lúc thời khắc đen tối trước bình minh, trước khoảng sân ở đại điện, hai bên phe đang hỗn chiến, cảnh tượng dị thường rối loạn, đuốc sáng khắp bốn phía, nhưng tầm nhìn vẫn không rộng, rất nhiều bóng đen nơi nơi chớp lên, muốn nhìn cũng không thấy rõ được.

Tỳ Luật đứng ở bậc thềm, trên cao nhìn xuống, mất một lúc lâu, mới tìm thấy Tỳ Ngự đứng ngay phía dưới, hắn không ngừng chém giết kẻ địch trước mắt tìm cách đến gần quân đội, sau lưng còn có Đông Cách che chở, rõ ràng chiến đấu một đêm cũng không mỏi mệt.

Rút kiếm ra, Tỳ Luật bước xuống cầu thang, sát khí át người hướng về phía Tỳ Ngự, “Tỳ Ngự, nộp mạng đi!”

Tỳ Ngự cảnh giác nhìn lên, chỉ thấy hắn lao thẳng xuống, khí thế hung hăng, nhanh tay rút kiếm đỡ đòn công kích vừa nhanh vừa mạnh của đối phương, hai kiếm chạm vào nhau thật mạnh phát ra tiếng “Keng! Keng!”, lóe lên mấy tia lửa.

Hai mắt lạnh, Tỳ Ngự ngay cả giọng điệu cũng vô cùng lãnh liệt, “Ta còn nghĩ là, ngươi sẽ còn trốn tới thời điểm cuối cùng mới dám xuất hiện.”

“Ngươi cho rằng ta thật sự sợ ngươi sao? Nằm mơ đi!” Tỳ Luật nói xong lại vung kiếm chém tới.

Huynh đệ gặp nhau, lại hết sức vô tình, bọn họ không ai nhường ai chiến đấu kịch liệt, chiêu thức nào cũng dùng hết toàn lực, dường như là cuốc chiến một mất một còn.

Giữa lúc đang giao chiến, Tỳ Ngự không khỏi phẫn nộ mắng: “Vì chiếm được vương vị, ngươi rốt cuộc còn có chuyện gì là không làm?” Chẳng những nhiều lần hãm hại hắn, thậm chí còn không buông tha Thiên Hương, đến cuối cùng, ngay cả chuyện ép phụ vương thoái vị cũng làm được, chỉ thiếu nước không tự tay giết chết phụ vương mà thôi.

Người như vậy, sao có đủ tư cách trở thành vua của một nước?

Nếu thật sự để cho hắn có được ngôi vua, Tỳ Quốc khẳng định sẽ lụi bại!

“Chỉ cần có thể đạt mục đích, không có việc gì là ta không thể làm!” Tỳ Luật không hối cải chút nào, cười đến cuồng vọng.

“Chỉ tiếc, cho dù ngươi có làm chuyện xấu xa gì đi chăng nữa, thì ngươi vẫn không đạt được mục đích, cuối cùng cũng phải đối mặt với kết quả thất bại thảm hại.”

Nụ cười của Tỳ Luật cứng đờ, thẹn quá thành giận, “Ngươi câm mồm!”

Hai huynh đệ tiếp tục giao chiến, không ai nhường ai, mà Tỳ Ngự võ nghệ vốn hơn hẳn Tỳ Luật, nếu không phải hắn giấu, Tỳ Luật căn bản không có khả năng cùng hắn giao chiến lâu như vậy mà vẫn chưa phân cao thấp.

Tỳ Ngự khác Tỳ Luật, không vì lòng tham mà táng tận thiên lương, ngay cả thân nhân của mình cũng không chút lưu tình nào lợi dụng, thầm nghĩ chờ đợi thời cơ sẽ bắt giữ hắn, để sống chết của hắn giao luật pháp Tỳ Quốc quyết định, không muốn làm ô uế tay của mình.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 19 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 19. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.19392991066 sec