Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 17

Chương 17Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8.1

Sau đó, Tỳ Ngự vẫn như cũ tránh gặp Đào Thiên Hương, quyết tâm không để mình dao động, cho dù làm như vậy hắn vạn phần đau khổ.

Hắn chỉ hy vọng nỗi đau mất đi nàng có thể từ từ phai nhạt theo thời gian, để tim của hắn yên ổn bình phục, không bao giờ gợn sóng nữa.

Hắn đã thay đổi, nghĩ thoáng một chút, bởi vì không phải nàng chết, mà là nàng trở về nhà của mình, chẳng qua nơi đó rất xa. . . . . . Hắn mãi mãi không đến được.

Hắn sẽ luôn nhớ tới nàng, không bao giờ quên, cho dù nàng có trở lại chỗ này hay không. . . . . .

Đến tận khi Đào Thiên Hương sắp xuất phát tới Kính Hồ, Tỳ Ngự cũng không xuất hiện, vì không muốn người khác chú ý, cho nên đoàn người định sáng sớm sẽ rời đi từ cửa sau.

Nhìn người hầu chuyển hành lý lên xe ngựa, tâm tình của nàng càng nặng trĩu, quay đầu nhìn cảnh vật bên trong phủ, đột nhiên cảm thấy rất không nỡ, nghĩ đến hôm nay rời đi sau này sẽ không bao giờ quay lại đây được nữa, nàng nhịn không được cố gắng nhìn thật lâu, mong sao thời gian có thể dừng lại dừng lại.

Dù sao ở trong phủ đã gần một năm, ít nhiều đều có cảm tình, huống hồ nơi này còn có một người để nàng thương nhớ.

Nàng rất muốn nhìn Tỳ Ngự một lần, chỉ có điều hắn không xuất hiện, ngay cả lần tiễn biệt cuối cùng này cũng quyết không lộ diện.

Chắc là nàng đã làm tổn thương hắn rất nhiều rồi? Nàng bất đắc dĩ cười khổ.

Nếu có thể, nàng cũng không hi vọng kết thúc như vậy, nhưng dù sao hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, muốn dứt bỏ tất cả đến với nhau, rất khó.

“Đào cô nương.” Nhâm Ngạn đi tới gần nàng, “Chúng tôi đã chuẩn bị xong, có thể đi được rồi.”

“Tốt lắm.” Đào Thiên Hương từ trong suy tư phục hồi lại tinh thần, bước chân đi, không hề do dự, chính thức cáo biệt nơi này.

Nàng ngồi trên xe ngựa, Nhâm Ngạn mang theo khoảng mười tên hộ vệ cưỡi ngựa tháp tùng, một trước một sau, chậm rãi rời đi từ cửa sau.

Cho đến khi đoàn xe biến mất ở trước cửa, Tỳ Ngự ẩn thân ở hành lang gấp khúc xa xa mới xuất hiện, thần sắc ảm đạm xoay người trở về phòng.

Tim của hắn, đau nhức không thôi, không tìm được thuốc giải, chỉ có thể mặc kệ nó, giải không được tâm bệnh.

Tất cả, cuối cùng vẫn phải kết thúc. . . . . .

Sau khi Đào Thiên Hương rời đi, tuy rằng cuộc sống của Tỳ Ngự vẫn giống như trước, không thấy có gì khác thường, nhưng thuộc hạ thân cận nhất Minh Kiến, nhận thấy chủ tử của mình đã thay đổi.

Hắn càng trở nên trầm mặc ít nói, đối với mọi người cũng càng lạnh nhạt xa cách, đóng chặt lòng mình, dường như không có người nào có thể tác động tâm tình của hắn.

Hắn chỉ đang giả bộ mạnh mẽ, không muốn để những người khác phát hiện mình yếu đuối, nhưng có thể nguỵ trang được bao lâu?

Minh Kiến rất không cam tâm thật sự như vậy kết thúc, bởi vì Đào Thiên Hương vẫn chưa chính thức rời đi, hắn hi vọng có thể tìm ra cơ hội xoay càn khôn, chỉ là bây giờ tạm thời chưa có bất kỳ đầu mối nào.

Nhưng, mấy ngày sau khi nàng rời khỏi Tỳ Quốc, bắt đầu xảy ra biến động

“Điện hạ! Không tốt rồi! Điện hạ –”

Một gã tùy tùng vội vàng chạy về phủ, mau chóng tìm được Mình Kiến trong phòng cùng Tỳ Ngự bàn bạc.

Vẻ mặt hắn rối loạn, “Đại điện hạ. . . . . .Đại điện hạ đang bức bệ hạ thoái vị!”

“Ngươi nói cái gì?” Tỳ Ngự kinh ngạc đứng lên khỏi ghế, “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Nhanh nói rõ cho ta nghe!”

Chuyện là ngày hôm nay, Tỳ Ngự đột nhiên mang theo binh mã, lúc mọi người không hề phòng bị mà đột nhập Vương Cung, khống chế được quân lính, không cho người tự tiện tiến vào.

Mà nghe tin tức bên trong truyền ra thì, hắn có ý định dùng vũ lực ép Tỳ Vương bệnh tật lập tức thoái vị, có điều Tỳ Vương chưa chấp nhận, hai bên đang giằng co.

“Tên kia quả thực là điên rồi!” Tỳ Ngự nói xong liền đi ra thư phòng, “Ta phải tự mình đi xem tình hình như thế nào.”

Mang theo Đông Cách cùng hơn mười tên thuộc hạ, hắn cưỡi ngựa rất nhanh rời phủ, hướng Vương Cung đi tới.

Dọc theo đường đi, dân chúng xem ra đều hoảng sợ, tin Tỳ Luật khống chế Vương Cung đã truyền ra khắp phố lớn tới ngõ nhỏ, kế tiếp vương đô chỉ sợ lâm vào thế hỗn loạn.

Đoàn người Tỳ Ngự còn chưa tới Vương Cung, nửa đường thấy binh mã của Tỳ Luật chạy đến, khí thế ồ ạt.

“Đại điện hạ có lệnh, chỉ cần ai có thể lấy được đầu của Nhị điện hạ Tỳ Ngự, sau khi đại điện hạ đăng cơ, có thể được phong quan phong hầu!” Tên lính đứng đầu rút kiếm hô.

“Giết –” Đám binh lính phía sau khí thế kinh người phụ họa hô to.

Tỳ Ngự cũng nhanh chóng rút kiếm, chiến đấu kịch liệt, dân chúng chung quanh sợ tới mức chạy trốn tứ phía.

Hắn hừ lạnh một tiếng. Nếu Tỳ Luật đã dám bức phụ vương thoái vị, làm sao có thể dễ dàng buông tha hắn? Chỉ cần giết được hắn, những người khác sẽ không còn tranh đoạt vương vị với hắn nữa.

Giờ đây, hắn cảm thấy thật may khi để Thiên Hương rời đi, nếu nàng tiếp tục ở lại Tỳ Quốc, nhất định sẽ bị cuốn vào trận đấu này, nguy hiểm tột cùng.

Chỉ cần nàng không ở đây, hắn sẽ không có gì lo lắng, có thể dốc toàn lực, dù bất cứ giá nào, cũng cùng Tỳ Luật đánh một trận sinh tử.

Sau một hồi kịch liệt, quân của Tỳ Luật dần dần rơi vào thế bất lợi, càng đánh càng nhiều người bị thương, không bao lâu, thì thất bại thảm hại, toàn bộ trở thành bại tướng dưới đoàn người của Tỳ Ngự.

Tỳ Ngự ngồi trên ngựa trừng mắt lạnh, khinh thường hừ nhẹ, “Thật sự là một đám không biết tự lượng sức mình.”

“Điện hạ, chúng ta vẫn còn phải đến Vương Cung sao?” Đông Cách lo lắng hỏi.

Nếu Đại điện hạ đã phái ra người giết chủ tử, khẳng định kế tiếp sẽ có càng nhiều nguy hiểm, bọn họ tốt nhất không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Tỳ Ngự hiểu được sự lo ngại của hắn. Bây giờ quả thực không thích hợp đến Vương Cung, tốt nhất nên về phủ chuẩn bị đối kháng Tỳ Luật, hắn muốn tập kích sẽ không chỉ có một lần này. “Được rồi, mau lập tức lên đường hồi phủ.”

Như vậy cũng tốt, có chuyện để cho hắn làm, có lẽ hắn có thể nhanh quên nỗi đau khổ vì Thiên Hương rời đi, chuyên tâm vào việc khác, hắn sẽ đỡ phải u sầu.

Đào Thiên Hương vừa rời Tỳ Quốc, cả người mất hồn, không có sức lực để làm bất kỳ việc gì — tuy rằng cũng không có việc gì để nàng phải đụng tay.

Cuối cùng có thể trở lại thế giới của mình, nhưng nàng lại cảm thấy không vui vẻ nổi, thậm chí cảm thấy mất hết hào hứng.

Dọc đường, trong đầu nàng chỉ có suy nghĩ –

Tỳ Ngự có khỏe không? Không biết sau khi nàng rời đi, hắn có nhớ đến nàng, giống như nàng không thể kiềm chế mà đang nghĩ về hắn?

Đi càng xa, nỗi nhớ của nàng lại càng rõ rệt, muốn quên mà không quên được. Tâm hồn của nàng tựa hồ đã để lại một nửa bên cạnh hắn, quên mang đi, cho nên mới nhớ thương hắn không thôi, khó có thể dứt bỏ tình cảm này.

Nàng nên làm cái gì bây giờ? Càng nhớ hắn, lòng của nàng lại càng đau, càng quyến luyến hắn không ngừng. . . . . .

Trên đường đi, việc ăn uống, nghỉ ngơi đều do Nhâm Ngạn phụ trách, hắn cố gắng tới được thị trấn trước khi mặt trời lặn, tìm kiếm nhà trọ có thể đặt chân, vạn bất đắc dĩ mới qua đêm ngoài trời.

Hôm nay, bọn họ theo thường lệ lúc mặt trời ngã về tây thì tới được thị trấn, hơn nữa tìm được nhà trọ nghỉ ngơi, Đào Thiên Hương vốn đã đi vào trong phòng, lại phát hiện túi gấm nhỏ đựng hoa tai không ở trên người, chạy nhanh ra khỏi phòng tìm kiếm, có lẽ là rơi trên xe ngựa.

Xe ngựa đậu ngay sân trống của nhà trọ, nàng mới đi ra khỏi cửa, chỉ thấy Nhâm Ngạn đứng ở trên xe ngựa, sắc mặt nặng nề nhìn bức thư trong tay, bên cạnh còn có một người nam tử xa lạ cưỡi ngựa đến, nhìn hắn có chút mệt mỏi, bộ dáng gió bụi phờ phạc.

Nàng biết mỗi ngày Nhâm Ngạn đều đem tình trạng dọc đường báo cáo về, người xa lạ này hẳn là thuộc hạ phụ trách truyền tin tức, nhưng mà hôm nay tình hình tựa hồ có chút khác biệt, sắc mặt Nhâm Ngạn nặng nề thế kia nàng chưa từng gặp qua.

Nhâm Ngạn xem xong thư, đưa lại cho nam tử, “Vất vả cho ngươi rồi, an nguy của điện hạ bây giờ giao cho các ngươi, sau khi ta hoàn thành nhiệm vụ sẽ mau chóng trở về.”

“An nguy gì? Điện hạ xảy ra chuyện sao?” Đào Thiên Hương vẻ mặt lo lắng, đi tới trước mặt bọn họ.

“Đào cô nương?” Hắn sửng người, lập tức khôi phục bình tĩnh, “Không phải người đã về phòng nghỉ ngơi rồi, sao lại ra đây?”

“Ta đánh rơi túi gấm, đoán là ở bên trong xe ngựa, cho nên mới ra ngoài tìm.”

Nhâm Ngạn nghe vậy nhìn thoáng qua, nhìn thấy túi gấm nhỏ, nhặt lên đưa cho nàng, “Đào cô nương, đây này.”

“Cám ơn.” Nàng nhận lại chiếc túi, không quên tiếp tục hỏi: “Ngươi còn chưa nói cho ta biết, điện hạ rốt cuộc làm sao vậy?” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì làm cho hắn lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng như thế? Cho dù như thế nào nàng cũng phải nghe tin từ miệng hắn.

“Chuyện này. . . . . .” Nhâm Ngạn có chút do dự.

Nếu đem tình hình xảy ra tại ở vương đô nói cho Đào cô nương, nàng nhất định sẽ lo lắng, làm như vậy càng khiến nàng bối rối, bởi vì nàng đã lựa chọn trở lại chốn cũ, nơi này đang hỗn loạn, vẫn là không cần biết có vẻ tốt hơn.

Nhưng mà. . . . . . nếu để nàng biết, nàng có thể sẽ vì lo lắng cho an nguy của điện hạ mà thay đổi tâm ý, trở lại bên người điện hạ hay không?

Nhâm Ngạn trong lòng do dự, có điều vẫn tính đến khả năng ấy, nên mở miệng trả lời, “Sau khi chúng ta rời Vương đô không bao lâu thì xảy ra biến cố, Đại điện hạ chỉ huy binh mã tiến vào Vương Cung, uy hiếp bệ hạ thoái vị, còn muốn gây bất lợi cho Nhị điện hạ.”

“Vậy Tỳ Ngự có sao không?” Đào Thiên Hương vừa nghe đã lo lắng không thôi, nàng thật không nghĩ tới Tỳ Luật lại hành động điên cuồng lại đại nghịch bất đạo như thế.

“Điện hạ bây giờ vẫn ổn, chẳng qua phải đề phòng Đại điện hạ phái người ám sát. Đào cô nương không cần lo lắng, điện hạ không phải kẻ dễ bắt nạt, sẽ có biện pháp ứng phó.”

Tuy nói như thế, nàng vẫn không thể yên tâm, không biết Tỳ Ngự có thể bị nguy hiểm hay không.

“Đào cô nương, người mau nhanh về nghỉ ngơi đi, sáng sớm ngày mai, chúng ta còn phải tiếp tục lên đường.”

“. . . . . .Ô, được rồi.” Đào Thiên Hương chần chờ một hồi, nén lại, không hề hỏi nhiều.

Trong tay nàng cầm túi gấm, có chút bồn chồn xoay người chậm rãi trở lại phòng.

Không thể xen vào chuyện của Tỳ Ngự, nếu trong lòng càng nhiều vướng bận, bước chân về nhà sẽ càng thêm nặng nề, đối với nàng mà nói không phải là việc tốt.

Nàng nên tin tưởng Tỳ Ngự, bọn họ gặp nhiều nguy hiểm như vậy cũng có thể bình an vượt qua, lần này hắn cũng giống thế có thể thuận lợi vượt qua cửa ải khó khăn.

Nhâm Ngạn nhìn bóng lưng Đào Thiên Hương chậm rãi bước đi, biết tin tức này đã gây rung động mạnh mẽ trong lòng nàng. Hiện tại hắn chỉ có thể chờ, chờ xem ý nghĩ trở về hay mong muốn ở lại cái nào thắng, quyết định sau cùng của nàng là gì?

Chưa đến khắc cuối cùng, kết quả ra sao, không người nào có thể đoán trước. . . . . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 17 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 17. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.198620080948 sec